“Ầm ầm!”
Bão năng lượng kinh khủng điên cuồng vần vũ trên bầu trời. Không gian trong phạm vi ngàn trượng đều vỡ vụn thành một màu đen kịt, hoàn toàn sụp đổ dưới cú va chạm kinh hoàng bực này.
Nhìn không gian đen nhánh trên bầu trời, sắc mặt đại đa số những người ở đây đều có phần biến hóa. Mặc dù bọn họ đã sống nhiều năm nhưng cũng rất ít khi được chứng kiến những tràng cảnh như thế này. Ai cũng hiểu, nếu bị cơn bão năng lượng này cuốn vào, e rằng chỉ duy trì được vài giây là sẽ tan xương nát thịt.
“Tiêu Viêm lại dám đối kháng chính diện với Hắc Ma Lôi…”
Trên thềm đá, chứng kiến một màn này, mấy vị trưởng lão đều không khỏi kinh ngạc lẩm bẩm.
“Thực lực của Tiêu Viêm là Nhất tinh Đấu Thánh sơ kỳ, muốn ứng phó một đạo Hắc Ma lôi cũng không phải chuyện khó.” Đại trưởng lão liếc nhìn bầu trời, thản nhiên nói: “Số lượng của loại Hắc Ma lôi này tuy không bằng Bát phẩm Đan lôi nhưng uy lực lại vô cùng kinh khủng. Một kích vừa rồi, cho dù là cường giả Bán Thánh cũng không dám tùy tiện đón đỡ.”
“Nhất tinh Đấu Thánh?”
Nghe vậy, sáu vị trưởng lão bên cạnh đều chấn động. Mặc dù bọn họ đã lờ mờ đoán ra, nhưng khi nghe Đại trưởng lão xác nhận thì vẫn cảm thấy rung động không thôi. Bọn họ tu luyện bao năm mới khó khăn lắm đạt đến cảnh giới Bán Thánh, vậy mà Tiêu Viêm với tuổi đời còn trẻ như vậy đã vượt qua bọn họ, điều này khiến người khác không thể không thán phục.
“Xem ra lần tuyển chọn này, Tiêu Viêm đã nắm chắc phần thắng rồi…” Một vị trưởng lão khẽ thở dài: “Nếu như vậy, chỉ sợ họ sẽ chiếm ưu thế trong chuyện liên minh kia…”
“Tuy liên minh có vi phạm quy định của Đan Tháp, nhưng thời thế bắt buộc, phải có những hành động tương ứng! Hồn Điện thế lớn, sau lưng nó vẫn còn một Hồn tộc hùng mạnh. Nếu muốn sinh tồn, tìm kiếm minh hữu cho Đan Tháp cũng là một phương pháp không tồi.” Đại trưởng lão trầm mặc một chút rồi nói.
“Tháp quy, tháp quy, có tháp thì mới có quy. Nếu tháp mất thì còn nói gì đến quy nữa?”
Nghe được lời của Đại trưởng lão, những trưởng lão còn lại liếc nhìn nhau rồi chỉ có thể chậm rãi gật đầu.
Trên bầu trời, bão năng lượng kéo dài chừng mười phút rồi mới từ từ tiêu tán. Theo cơn bão tan đi, mảnh không gian sụp đổ kia cũng chậm rãi tự chữa lành. Ánh nắng ấm áp lại một lần nữa chiếu rọi xuống đỉnh núi.
Khi cơn bão tan đi, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía bầu trời. Chỉ thấy nơi đó, một thân ảnh trẻ tuổi đang lăng không mà đứng. Cơn bão năng lượng kinh khủng lúc trước lại không thể làm hắn tổn hại chút nào.
Trên bầu trời, cảm nhận được cơn bão đã tan, thân thể Tiêu Viêm cũng từ từ thả lỏng. Một cảm giác tê dại truyền đến từ nắm tay, uy lực của Hắc Ma lôi quả thực có phần nằm ngoài dự liệu của hắn. Sau lần giao thủ vừa rồi, Tiêu Viêm hiểu rõ, nếu thực lực của hắn chưa đạt đến Đấu Thánh thì kết cục của hắn sẽ chẳng khá hơn năm pho tượng Thiên Yêu Khôi kia là bao.
“Đây là Đan lôi do Cửu phẩm bảo đan dẫn tới sao? Quả nhiên lợi hại!”
Trong lòng Tiêu Viêm thầm than một tiếng. Dù vậy, tuy Hắc Ma lôi này uy lực kinh người nhưng số lượng lại không nhiều. Bởi vậy, sau khi tia sét màu đen kia đánh xuống, tầng mây đen dày đặc trên bầu trời cũng từ từ tiêu tán.
“Hống!”
Khoảnh khắc mây đen tiêu tán, hỏa long đột nhiên ngửa mặt lên trời gầm lớn một tiếng. Thân thể khổng lồ của nó chợt bộc phát ra ánh sáng chói mắt, một luồng dao động năng lượng kinh người cuồn cuộn trào ra.
“Phanh!”
Nương theo dao động càng lúc càng cuồng bạo, hỏa long gầm lên một tiếng, thân thể khổng lồ bất ngờ vỡ vụn ngay trong ánh mắt kinh ngạc của vô số người.
Khi thân thể hỏa long vỡ vụn, một luồng sáng chợt lướt ra, ẩn mình vào trong hỏa diễm rồi nhanh chóng bỏ chạy về phía chân trời.
“Chạy đi đâu!”
Nhưng khi đạo lưu quang này vừa lướt ra, Tiêu Viêm lại cười lớn một tiếng. Thân hình chợt lóe, như quỷ mị xuất hiện ngay phía trước đạo lưu quang, bàn tay trực tiếp chộp tới.
“Hống!”
Đối mặt với bàn tay đang chộp đến của Tiêu Viêm, đạo lưu quang kia nhanh chóng bành trướng, hóa thành một cự thú có hình thù cực kỳ dữ tợn. Móng vuốt khổng lồ mang theo tiếng gió rít chói tai vỗ mạnh về phía Tiêu Viêm.
“Phanh!”
Quyền chưởng giao phong, cự thú kia nhất thời gầm lên một tiếng thảm thiết rồi bay ngược về phía sau.
Nhìn cự thú bị đánh bay, Tiêu Viêm mỉm cười rồi lại tiếp tục đuổi theo.
Thấy Tiêu Viêm không buông tha, cự thú kia lại một lần nữa bộc phát hào quang mãnh liệt, thân thể nó cũng nhanh chóng thu nhỏ lại, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành một bóng người. Hào quang tán đi, Tiêu Viêm nhất thời sững sờ, bởi vì nơi đó lại có một “Tiêu Viêm” khác đang đứng.
“Thú vị, đây là Cửu phẩm bảo đan sao? Lại có thể biến thành hình người.”
Nhìn một màn này, Tiêu Viêm cũng không nhịn được mà lắc đầu cười. Nếu tùy ý để cho Cửu phẩm bảo đan chạy trốn, nói không chừng nó sẽ biến thành nhiều thứ ly kỳ cổ quái hơn nữa. Đương nhiên, khả năng lớn nhất vẫn là bị một cường giả nào đó cảm ứng được sự khác thường nên trực tiếp ra tay nuốt chửng. Dù Cửu phẩm bảo đan có linh trí, nhưng thực lực chân chính lại không thể nào sánh ngang với những cường giả như Tiêu Viêm.
“Hống!”
Cửu phẩm bảo đan hóa thành hình dáng của Tiêu Viêm rõ ràng không hiểu ngôn ngữ của nhân loại, chỉ có thể không ngừng gầm thét với hắn.
Biến cố trên bầu trời này cũng thu hút không ít ánh mắt kỳ dị. Ngay cả những Luyện Dược Tông sư này cũng rất hiếm khi thấy được Cửu phẩm bảo đan, nên khi thấy nó hóa thành nhân hình thì đều cảm thấy vô cùng mới lạ.
“Ha ha, không ngờ tiểu tử này lại luyện chế thành công, nhưng không biết rốt cuộc nó là loại đan dược gì. Nếu không có đan phương thì không thể luyện chế Cửu phẩm đan dược được.” Huyền Không Tử cười nói.
Dược lão lắc đầu, ngay cả lão cũng không biết loại đan dược mà Tiêu Viêm luyện chế. Điều duy nhất lão cảm nhận được là trong nó có mùi vị của Bồ Đề đan, nhưng hiển nhiên, đan dược này còn mạnh hơn Bồ Đề đan đến vài phần.
Trên bầu trời, Tiêu Viêm cũng không dây dưa quá lâu với Cửu phẩm bảo đan kia. Hắn tìm một cơ hội, vươn tay chộp lấy, lập tức phong tỏa nó lại, sau đó bay vụt lên đưa ngón tay điểm lên trán nó. Bị công kích như vậy, thân thể Cửu phẩm bảo đan run rẩy rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, hóa thành một viên đan dược màu xanh biếc lớn chừng long nhãn.
Đan dược trôi nổi trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, từng tầng sương khói tràn ngập từ bên trong rồi lan tỏa ra xung quanh, trông vô cùng thần kỳ.
Giữ lấy đan dược, Tiêu Viêm chậm rãi hạ xuống từ bầu trời, ánh mắt đảo qua khuôn mặt trắng bệch của Hậu lão quái. Giờ phút này, trong tay lão cũng đang cầm một viên đan dược màu đỏ hồng. Nhưng nếu so sánh với viên đan dược của Tiêu Viêm, nó lập tức đã rơi xuống hạ phong.
“Hai vị, xin hãy cho biết tác dụng của đan dược mình luyện chế.”
Thấy Tiêu Viêm hạ xuống, một vị trưởng lão cười nói.
“Viêm Ma Thanh Huyền đan, Bát phẩm đan dược, dẫn tới Cửu sắc Đan lôi. Nếu người tu luyện đấu khí hệ hỏa dùng nó, sẽ có tỷ lệ nhất định thúc đẩy đấu khí biến dị, từ đó tăng cường chiến lực.” Hậu lão quái vuốt ve viên đan dược trong tay, giọng nói không khỏi có chút kiêu ngạo. Bất kể thắng hay thua, việc luyện chế ra Viêm Ma Thanh Huyền đan đã chứng minh bản lĩnh của lão. Không phải ai cũng có thể luyện chế ra loại đan dược có khả năng thúc đẩy đấu khí biến dị.
“Tiêu Viêm, còn ngươi thì sao?”
Tiêu Viêm nhẹ nhàng cầm viên đan dược màu xanh biếc, mỉm cười nói: “Bồ Đề Đại Hoàn đan, Cửu phẩm bảo đan. Công hiệu của nó tương tự với Bồ Đề đan, chẳng qua nếu so sánh, nó có thể tăng xác suất thành công lên gấp đôi so với Bồ Đề đan…”
“Gấp đôi? Sao có thể?”
Lời này vừa thốt ra, xung quanh lập tức vang lên từng trận kinh hô.
“Hả?”
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, ngay cả vị Đại trưởng lão kia cũng phải động dung. Ai ai cũng biết, đột phá từ Đấu Tôn lên Bán Thánh là một trong những cửa ải khó khăn nhất. Vô số cường giả đều bị ngăn lại tại bức tường này cho đến tận lúc chết. Chính vì vậy nên một viên Bồ Đề đan thôi đã đủ để khiến vô số cường giả Đấu Tôn đỉnh phong phải điên cuồng.
Bồ Đề đan vốn có thể tăng khoảng hơn hai thành xác suất thành công, mà gấp đôi lên nữa chính là gần năm thành. Điều này tương đương với việc chỉ một viên Bồ Đề Đại Hoàn đan này thôi đã có thể giúp một Đấu Tôn đỉnh phong tăng thêm năm thành xác suất thành công khi đột phá lên Bán Thánh!
Nếu tin này truyền ra ngoài, không biết sẽ có bao nhiêu cường giả Đấu Tôn đỉnh phong phải đỏ mắt lao đến Tinh Vẫn các quỳ gối xin đan.
Có thể xem như Bồ Đề Đại Hoàn đan này là phiên bản cường hóa của Bồ Đề đan. Đây là đan phương mà Tiêu Viêm lĩnh ngộ ra khi ngồi dưới Bồ Đề Cổ Thụ trải qua muôn kiếp luân hồi. Loại đan dược này cũng chỉ có người sở hữu Dị hỏa và đã trải qua Bồ Đề Tâm cường hóa như Tiêu Viêm mới có thể luyện chế. Những người còn lại, dù có biết đan phương cũng chẳng thể khiến công hiệu của Bồ Đề đan tăng lên nhiều đến vậy.
Nhưng điều duy nhất làm Tiêu Viêm tiếc nuối là dược liệu chủ chốt của Bồ Đề Đại Hoàn đan chính là Bồ Đề Tử. Mà thứ này lại cực kỳ hiếm hoi, cho dù là Tiêu Viêm thì cũng chỉ có không đến mười hạt.
“Tiêu Viêm, ngươi nên hiểu, nếu thời điểm này mà nói những lời vô căn cứ thì sẽ bị hủy bỏ tư cách.” Một vị trưởng lão chần chờ một chút rồi mở miệng nhắc nhở.
“Trưởng lão yên tâm, nếu có điều gì giả dối, Tiêu Viêm sẽ chịu mọi trách nhiệm.” Tiêu Viêm cười nói.
Thấy vậy, mấy vị trưởng lão liếc nhìn nhau rồi chậm rãi gật đầu.
“Nếu đã như vậy…” Vị Đại trưởng lão kia nhìn Tiêu Viêm một cái, rốt cuộc cũng chậm rãi tuyên bố.
“Phẩm chất của Bồ Đề Đại Hoàn đan vượt xa Viêm Ma Thanh Huyền đan, vì vậy, người chiến thắng cuối cùng của lần tuyển chọn này là Tiêu Viêm!”
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽