Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1470: CHƯƠNG 1458: ĐẠI THẾ ĐÃ MẤT!

Thấy Yêu Khiếu Thiên và Đại trưởng lão đồng thời ra tay, nội tâm Tiêu Viêm cũng trở nên ngưng trọng. Một người là Nhất tinh Đấu Thánh trung kỳ, một người là Nhất tinh Đấu Thánh hậu kỳ, hai người liên thủ, sức mạnh tất sẽ cực kỳ khủng khiếp. Nếu dám có chút khinh thường, e rằng hắn sẽ phải đối mặt với nguy cơ mất mạng.

“Hai vị thật gấp gáp, với tâm tư như vậy, e rằng bất cứ ai cũng biết các ngươi định làm gì rồi!”

Tiêu Viêm gồng mình, dốc toàn lực thi triển Kim Cương Lưu Ly Thể. Thân hình vốn cao lớn nhanh chóng bành trướng, đạt tới chín trượng chín thước. Kim quang rực rỡ lưu chuyển bên ngoài thân thể, cuối cùng chậm rãi hóa thành màu ám kim. Bề mặt lớp da khẽ rung lên, mơ hồ có tiếng sấm rền vang.

“Tộc văn… Hiện!”

Dù đã thi triển Kim Cương Lưu Ly Thể đến đỉnh phong, Tiêu Viêm vẫn chưa hài lòng. Thủ ấn vừa động, một tộc văn huyền ảo liền xuất hiện giữa trán. Ngay khi tộc văn hiện lên, dưới ánh mắt kinh hãi của Yêu Khiếu Thiên và Đại trưởng lão, khí tức của Tiêu Viêm lập tức tăng vọt một cách điên cuồng, nhanh chóng đạt tới Nhất tinh Đấu Thánh hậu kỳ. Trình độ này thậm chí còn mạnh hơn Đại trưởng lão một bậc.

“Người này đã thi triển bí pháp gì? Có thể làm thực lực tăng vọt lên hai cấp độ như thế, cho dù là một số bí pháp Thiên Giai cũng không thể làm được a.”

Giờ phút này, nội tâm hai người đang vô cùng hỗn loạn. Giữa các cấp bậc của cảnh giới Đấu Thánh, dù chỉ là một cấp độ nhỏ cũng có chênh lệch cực lớn, vậy mà trong nháy mắt, Tiêu Viêm lại có thể từ sơ kỳ nhảy vọt lên hậu kỳ. Bí pháp cường hãn bậc này quả thật cực kỳ hiếm thấy.

“Ha ha, hôm nay hãy để ta xem thử, hai vị Đấu Thánh liên thủ đến tột cùng có được bao nhiêu uy lực!”

Cảm nhận được luồng lực lượng mênh mông như có thể nắm giữ cả thiên địa trong lòng bàn tay, Tiêu Viêm liền ngửa mặt lên trời cười lớn. Tiếng cười như sấm, ầm ầm vang vọng khắp đất trời. Một số người thực lực yếu ớt nghe thấy tiếng cười đó, khí huyết trong cơ thể liền cuộn trào, bước chân liên tiếp lùi về phía sau. Đó là Tiêu Viêm vẫn chưa xuống tay với họ. Nếu trong lòng hắn tồn tại sát ý, chỉ cần một tiếng cười to cũng đủ để chấn đứt kinh mạch của một số cường giả Đấu Tông khiến họ bỏ mạng.

Uy thế bậc này, chỉ cường giả Đấu Thánh mới có được!

Một tiếng cười khiến lòng người vỡ nát.

“Cuồng vọng!”

Đại trưởng lão giận quá hóa cười. Hai tay lão biến thành màu đen kịt, tỏa ra một mùi tanh hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Nếu dính phải chất kịch độc như vậy, cho dù là cường giả Bán Thánh cũng sẽ gặp kết cục cực kỳ thê thảm.

“Ầm… Ầm!”

Thấy Đại trưởng lão và Yêu Khiếu Thiên cùng liên thủ công kích, Tiêu Viêm không hề nao núng. Hắn lập tức huy động song chưởng, kình phong gào thét, lựa chọn phương pháp trực diện và hung hãn nhất để đối chọi với cả hai. Song quyền địch tứ thủ, mỗi một lần va chạm là cả không gian như muốn vỡ vụn. Dư âm kình khí khuếch tán ra đã san phẳng những ngọn núi trong phạm vi trăm dặm, mặt đất thậm chí còn xuất hiện những vực sâu cả nghìn trượng. Lực phá hoại khi cường giả Đấu Thánh giao thủ quả nhiên kinh khủng đến vậy.

Chứng kiến tràng cảnh chiến đấu hủy thiên diệt địa trên bầu trời, mấy vị trưởng lão của Cửu U Địa Minh Mãng tộc cùng các tộc nhân liền vội vàng thối lui.

“Rốt cuộc có nên ra tay không? Xem tình hình này, kim sắc cự nhân kia cực kỳ cường hãn, ngay cả Đại trưởng lão và Thiên Khiếu tộc trưởng liên thủ cũng không chiếm được ưu thế.”

“Đừng vội, người nọ dường như muốn trợ giúp Yêu Minh tộc trưởng. Mấy năm nay, Yêu Khiếu Thiên ngày càng độc đoán, lại quá cố chấp, căn bản kém xa Yêu Minh tộc trưởng. Nếu có thể để Yêu Minh tộc trưởng trở lại vị trí, đối với chúng ta mà nói… có lẽ sẽ tốt hơn rất nhiều.”

“Nhưng mấy năm nay Yêu Khiếu Thiên cũng bồi dưỡng không ít thân tín! Ngươi xem… đám kia đang chuẩn bị đánh lén Yêu Minh tộc trưởng kìa!”

“Hừ! Để ta ngăn bọn chúng lại!”

Một đám trưởng lão cao tuổi tụ lại một chỗ, khẽ thì thầm bàn luận. Đột nhiên, ánh mắt của họ đồng loạt chuyển hướng về nhóm người trẻ tuổi ở phía xa. Ngay lập tức, từng cỗ đấu khí trong cơ thể mọi người liền bạo phát dữ dội, rồi chỉ trong nháy mắt, họ liền hò hét xông lên ngăn cản đám người đang định giở trò.

“Minh trưởng lão… Các ngươi muốn làm gì? Tộc trưởng gặp nạn, các ngươi không cứu viện thì thôi, lại còn dám ngăn trở chúng ta! Rốt cuộc các ngươi có ý gì?”

“Hừ, một đám tiểu bối mà cũng dám hô to gọi nhỏ trước mặt lão phu! Để ta bắt thằng ranh con này!”

“Hoàng Tuyền Chỉ!”

“U Quỷ Độc Sát Trảo!”

Đầu ngón tay của Yêu Khiếu Thiên bắn ra một luồng năng lượng âm hàn cực lớn, từ trên trời giáng xuống, hung hăng đánh về phía Tiêu Viêm. Cùng lúc đó, Đại trưởng lão cũng nhanh chóng áp sát, chất lỏng màu đen ngưng tụ nơi thủ trảo. Mỗi khi một giọt nhỏ xuống, ngay cả không gian cũng bị ăn mòn, hóa thành hư vô.

“Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng!”

“Đế Ấn Quyết… Ngũ ấn hợp nhất!”

Đối mặt với công kích điên cuồng của hai người, sắc mặt Tiêu Viêm cũng trở nên ngưng trọng. Tay phải xoay tròn, tạo ra một hắc động trên đỉnh đầu, còn tay trái nhanh như chớp kết xuất từng đạo ấn quyết. Năm đạo thủ ấn chứa đầy năng lượng nhanh chóng dung hợp làm một, biến thành một thủ ấn đa tầng huyền ảo.

Đế Ấn Quyết, ngũ ấn hợp nhất. Đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm dung hợp ngũ ấn, nhưng uy lực của nó xem ra không hề thua kém Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng chút nào.

“Rầm… Rầm!”

Tay phải là Đại Thiên Tạo Hóa Chưởng, tay trái là ngũ ấn hợp nhất, đồng thời được đánh ra, trực tiếp va chạm với luồng năng lượng từ đầu ngón tay của Yêu Khiếu Thiên và quỷ trảo của Đại trưởng lão.

Khoảnh khắc ba đòn công kích chạm nhau, cả thiên địa bỗng chốc tĩnh lặng. Bất chợt, một cơn bão năng lượng kinh hoàng đột nhiên hình thành, cuồn cuộn quét qua khiến không gian trong vòng nghìn trượng triệt để sụp đổ, các ngọn núi cũng bị nổ tung thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

“Thình thịch…!”

Trên bầu trời, Tiêu Viêm tuy phải chật vật lùi lại mấy bước nhưng Yêu Khiếu Thiên và Đại trưởng lão cũng bị đẩy lui. Lúc này, khí huyết trong cơ thể hai người đều cuộn trào, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Viêm tràn ngập vẻ kinh hãi. Bọn họ thật sự không thể tin nổi, kẻ này chỉ bằng thực lực Nhất tinh Đấu Thánh sơ kỳ lại có thể chống đỡ được sự liên thủ của hai người mà không hề rơi vào thế hạ phong.

“Chết tiệt! Rốt cuộc tên Yêu Minh kia đã tìm được kẻ trợ giúp mạnh như vậy ở đâu ra?”

Sắc mặt Yêu Khiếu Thiên cực kỳ âm trầm, nội tâm mơ hồ dấy lên một tia bất an. Thực lực cường hãn của Tiêu Viêm khiến bọn họ cảm thấy vô cùng nan giải, chỉ sợ sự tình hôm nay không thể dễ dàng giải quyết như trong tưởng tượng.

“Minh trưởng lão, đám khốn nạn các ngươi lại dám ra tay với người trong tộc?”

Yêu Khiếu Thiên chợt nhìn thấy đám thuộc hạ thân tín đều bị nhóm người Minh trưởng lão ngăn cản, nhất thời giận tím mặt.

“Thiên Khiếu tộc trưởng, việc này còn chưa điều tra rõ ràng, bọn ta không thể dễ dàng để các ngươi bắt Yêu Minh tộc trưởng được.” Minh trưởng lão quát lớn.

“Vô liêm sỉ!”

Yêu Khiếu Thiên tức giận đến toàn thân phát run. Hắn chưa từng ngờ tới, lão già này lại có thể đối đáp như vậy, không chỉ không giúp đỡ mà ngược lại còn trở thành chướng ngại vật.

“Đại trưởng lão! Làm sao bây giờ?” Yêu Khiếu Thiên chuyển ánh mắt nhìn về phía Đại trưởng lão, âm trầm hỏi.

“Ban đầu ta đã nói phải giết sạch đám lão già kia đi, nhưng ngươi cứ một mực muốn giữ lại. Hiện tại, đúng là nuôi hổ gây họa mà!” Đại trưởng lão nổi giận nói. Nhưng lão cũng hiểu giờ phút này nói những lời đó đã là thừa thãi, nên lập tức nghiến răng: “Ta sẽ ngăn tiểu tử này lại, ngươi hãy tìm cơ hội ra tay với Yêu Minh. Chỉ cần giết được hắn, mấy lão già này cũng không dám làm gì nữa.”

Nghe vậy, Yêu Khiếu Thiên vừa định gật đầu thì một tiếng cười mang theo ngữ điệu trào phúng đột nhiên vang lên.

“Không cần mất công tìm! Cơ hội tới rồi đây.”

Chỉ thấy Yêu Minh xuất hiện sau lưng Tiêu Viêm, áo bào bay phất phới, ánh mắt sắc như kiếm nhìn thẳng về phía Yêu Khiếu Thiên và Đại trưởng lão. Giờ phút này, hắn không hề trốn tránh, mà chậm rãi bước ra từng bước. Theo mỗi bước chân của hắn là một cỗ khí tức khủng bố, cường hãn hơn bất kỳ ai có mặt ở đây, đang cuồn cuộn bạo phát.

“Nhị tinh Đấu Thánh?”

Cảm nhận được cỗ khí tức cực kỳ cường hãn đó, sắc mặt của Yêu Khiếu Thiên lẫn Đại trưởng lão đều trở nên trắng bệch. Bọn họ chưa từng ngờ tới, Yêu Minh bị chèn ép nhiều năm như vậy mà thực lực không những không thụt lùi, ngược lại còn tăng tiến mạnh mẽ, từ cảnh giới Bán Thánh năm đó trực tiếp thăng lên Nhị tinh Đấu Thánh!

"Quả không hổ là Yêu Minh tộc trưởng, thiên phú như thế so với Yêu Khiếu Thiên không biết mạnh hơn bao nhiêu lần!" Ánh mắt chư vị Minh trưởng lão lộ vẻ mừng rỡ khôn xiết. Thân là ma thú, tốc độ tu luyện của bọn họ có lẽ kém hơn nhân loại, nhưng bù lại, bọn họ lại sở hữu tuổi thọ trường cửu. Tại Thú Giới, tiêu tốn mấy trăm năm để từ Bán Thánh đạt tới Nhị Tinh Đấu Thánh, tốc độ này quả thực tương đối kinh người.

“Tiêu Viêm huynh đệ! Đại ân lần này, Yêu Minh luôn ghi nhớ trong lòng. Sau khi giải quyết xong đám tạp nham này, ngày sau, Cửu U Địa Minh Mãng tộc ta nguyện ý cùng chung chiến tuyến với ngươi.”

Yêu Minh nhìn về phía Tiêu Viêm, đột nhiên cúi người thi lễ, giọng nói tràn ngập cảm kích. Nếu không phải Tiêu Viêm cứu hắn từ Cửu U Hoàng Tuyền, nếu không phải Tiêu Viêm cho hắn đan dược, nếu không phải Tiêu Viêm giúp hắn ngăn cản lâu như vậy, kết cục hôm nay của hắn hiển nhiên sẽ là ôm hận mà chết!

“Thực lực khôi phục được mấy thành rồi?” Tiêu Viêm cười hỏi.

“Mới được sáu thành! Nhưng thu thập Yêu Khiếu Thiên thì dư sức rồi.” Yêu Minh cười lớn.

“Đại trưởng lão kia cứ để ta đối phó, còn chuyện của hai người các ngươi, hãy tự giải quyết.” Tiêu Viêm cười nhạt.

“Được!”

Yêu Minh gật đầu, không nói nhiều lời, trực tiếp xoay người, chậm rãi bước về phía Yêu Khiếu Thiên, ánh mắt oán độc nhìn chằm chằm vào sắc mặt đang trở nên tái nhợt của đối phương.

“Hảo huynh đệ của ta… Hôm nay, ta sẽ trả lại cho ngươi nỗi thống khổ mà ta đã phải chịu đựng trong mấy trăm năm qua.” Chỉ trong chớp mắt, Yêu Minh đã xuất hiện trước mặt Yêu Khiếu Thiên, khuôn mặt hắn dần dần trở nên dữ tợn.

Thời điểm Yêu Minh ra tay, Tiêu Viêm cũng khẽ động thân hình, xuất hiện trước mặt vị Đại trưởng lão kia, mỉm cười nhìn đối phương. Thế nhưng đối với nụ cười này, toàn thân Đại trưởng lão lại dần dần trở nên lạnh lẽo. Lão hiểu rằng, đại thế hôm nay đã mất…

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!