Trên tế đàn, Thải Lân nhìn đám người đang ngồi gần trụ đá, đôi mày hơi cau lại rồi bước đến bên cạnh Tiêu Viêm. Tấm thạch bia này nhìn qua có vẻ bình thường, nhưng lực lượng ẩn chứa bên trong lại khiến cho cả những cường giả của Cửu U Địa Minh Mãng tộc cũng không dám coi thường. Xưa nay nàng luôn có lòng tin tuyệt đối vào Tiêu Viêm, nhưng giờ phút này trong lòng không tránh khỏi có chút bất an.
“Yêu Minh tộc trưởng, trước đây những cường giả trong quý tộc tiến vào đó có mất nhiều thời gian như vậy không?” Chờ đợi hồi lâu, Thải Lân không nén được bèn hỏi.
Nghe vậy, Yêu Minh tần ngần một lúc rồi lắc đầu nói: “Trước đây, các cường giả trong tộc ta tiến vào cơ bản không thể chịu đựng quá nửa giờ. Chẳng qua, linh hồn của Tiêu Viêm huynh đệ cường đại dị thường, hẳn là một ngoại lệ.”
Lời này của Yêu Minh càng làm Thải Lân nhíu chặt mày, nhưng nàng cũng chỉ có thể đè nén sự lo lắng trong lòng, bình tĩnh chờ đợi hắn đi ra.
Thời gian chờ đợi tựa như chớp mắt, nửa canh giờ đã trôi qua. Ngay khi ba người Thải Lân không thể chờ đợi được nữa, tấm thạch bia đột nhiên bộc phát một luồng quang mang mãnh liệt. Trong luồng sáng đó, một đạo linh hồn bay ra, cuối cùng tiến nhập vào thân thể đang ngồi xếp bằng gần tấm thạch bia trong ánh mắt mừng rỡ của Thải Lân.
“Khụ!”
Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng liền mở bừng hai mắt, trong tích tắc sắc mặt đã trở nên tái nhợt, tiếng ho khan kịch liệt để lộ vẻ suy yếu. Vết thương do cưỡng ép đón đỡ một đòn Hoàng Tuyền Thiên Nộ lúc này đã hoàn toàn bộc phát.
“Tiêu Viêm, huynh không sao chứ?”
Thấy sắc mặt Tiêu Viêm tái nhợt, ba người Thải Lân vội vàng hỏi.
“Không sao, tàn hồn của Hoàng Tuyền Yêu Thánh quả nhiên khủng bố dị thường!” Tiêu Viêm chậm rãi khoát tay, khẽ thở dài.
“Tiêu Viêm huynh đệ, ngay cả ngươi cũng không làm gì được tàn hồn đó sao?” Nghe vậy, Yêu Minh biến sắc hỏi.
“May mắn thắng hiểm, nhưng tàn hồn trong thạch bia cũng đã cực kỳ suy yếu.” Tiêu Viêm nói không hề che giấu.
“Phanh!”
Tiêu Viêm vừa dứt lời, trên thạch bia bỗng truyền ra một tiếng động trầm đục. Mọi người nhìn lại, thấy vết chưởng ấn trên đó đang truyền ra một tia dao động kỳ dị.
“Hoàng Tuyền Thiên Nộ!”
Nhìn thấy cảnh này, Yêu Minh chợt ngẩn ra rồi mừng như điên, vội vàng ngồi xuống, nhanh chóng phóng ra linh hồn lực. Nhưng ngay lúc linh hồn lực của hắn vừa chạm đến thạch bia, chưa kịp thu được tin tức gì thì một luồng linh hồn lực cực kỳ cường hãn khác lại hung hăng đánh vào linh hồn của hắn.
“Phụt!”
Linh hồn bị tổn thương khiến Yêu Minh phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị đánh bay, cuối cùng rơi mạnh xuống bậc thang phía xa. Một lúc sau, hắn mới lảo đảo lê thân thể mệt mỏi bước tới, mặt mũi xanh mét đối diện với ánh mắt kỳ quái của nhóm người Tiêu Viêm.
“Linh hồn thật khủng khiếp! Xem ra ta không đủ điều kiện để tu luyện Hoàng Tuyền Thiên Nộ rồi.”
Đối mặt với những ánh mắt cổ quái, Yêu Minh đành cười khổ một tiếng, lau vết máu trên miệng rồi thở dài đầy tiếc nuối.
“Hoàng Tuyền thạch bia có chút cổ quái, tàn hồn của Yêu Thánh đã gần tiêu tán mà vẫn còn uy năng như vậy, quả thật bản lĩnh năm xưa không ai bì kịp!” Tiêu Viêm lấy ra một viên Linh Hồn Đan từ trong Nạp Giới nhét vào miệng rồi nói.
“Nhưng ngươi không cần phải vội. Phương pháp tu luyện Hoàng Tuyền Thiên Nộ đã được khắc sâu vào thạch bia, khi nào ngươi đạt yêu cầu thì có thể tu luyện được thôi.”
“Ta hiện giờ đã là Nhị Tinh Đấu Thánh hậu kỳ. Tới trình độ này, muốn đột phá là vô cùng khó khăn, muốn đạt tới yêu cầu đó cũng không biết phải đợi đến năm tháng nào. Xem ra… ta và Hoàng Tuyền Thiên Nộ thật sự vô duyên rồi.” Yêu Minh thở dài một hơi, dường như đã hết hy vọng, nhưng rồi hắn đột ngột đảo mắt nhìn Tiêu Viêm, xoa xoa tay cười khan nói: “Tiêu Viêm huynh đệ, ngươi đã đánh bại tàn hồn trong thạch bia, vậy tinh huyết của Yêu Thánh chắc hẳn đã đoạt được rồi phải không?”
“Yên tâm, thạch bia đó là tộc vật của Cửu U Địa Minh Mãng tộc các ngươi, ta không phải là kẻ tham lam.” Tiêu Viêm cười nhạt nói.
“Tiêu Viêm huynh đệ nói vậy là sao, dù gì cũng là ngươi liều mạng mới đoạt được, có thể được chia chút ít nước canh là ta đã thỏa mãn lắm rồi.” Yêu Minh nói với vẻ xấu hổ.
Tiêu Viêm cười cười, bàn tay nắm lại. Một luồng tinh huyết màu vàng kim mang theo mùi máu tươi nồng đậm xuất hiện. Năng lượng mênh mông tỏa ra khiến cả thiên địa phải biến sắc.
“Yêu Minh tộc trưởng, người có mặt đều có phần. Ba người Thải Lân ta chia ba phần, có ai dị nghị không?” Tiêu Viêm cười nói. Hiện giờ các nàng đã là Cửu Tinh Đấu Tôn, mặc dù thiên phú dị bẩm nhưng muốn đột phá cũng vô cùng khó khăn. Đạt tới Bán Thánh là chuyện không hề dễ dàng, nếu các nàng có được tinh huyết của Hoàng Tuyền Yêu Thánh – người đã bước một chân vào cảnh giới Đấu Đế – thì sẽ rút ngắn được vô số thời gian tu luyện. Cơ duyên cỡ này từ trước tới giờ Tiêu Viêm chưa bao giờ có được, cho dù là Dược Lão cũng vậy.
“Khà khà, tùy vào ý của Tiêu Viêm huynh đệ.” Yêu Minh khẳng khái nói. Hắn hiểu rõ, nếu không có Tiêu Viêm thì ngay cả cặn canh hắn cũng không có mà húp.
Tiêu Viêm mỉm cười, gẩy nhẹ ngón tay, luồng tinh huyết nhất thời hóa thành bốn đạo kim quang bay về phía Yêu Minh và ba người Thải Lân, khiến trong lòng bọn họ không khỏi cảm thấy khẩn trương. Vật này nếu truyền ra ngoài, dù là cường giả Đấu Thánh cũng phải điên cuồng tranh đoạt.
Sau khi phân chia xong, tinh huyết trong tay Tiêu Viêm chỉ còn lại một giọt cỡ ngón tay cái, nhưng năng lượng chứa trong đó lại cực kỳ khủng bố.
Nhìn giọt kim huyết này, Tiêu Viêm mỉm cười. Ngoài giọt này ra, trong Nạp Giới của hắn còn có thêm một giọt tinh huyết nữa, đó là hắn chuẩn bị cho Dược Lão. Hiện giờ Dược Lão đã là Bán Thánh, chỉ cần đủ năng lượng, bước vào Nhất Tinh Đấu Thánh cũng không quá khó khăn. Mà giọt tinh huyết này chính là cơ hội tốt nhất.
Thu hoạch lần này đã vượt xa dự liệu của hắn.
“Ha ha, có giọt tinh huyết này, ta có thêm vài phần nắm chắc trong vòng ba năm sẽ đột phá Tam Tinh Đấu Thánh.”
Yêu Minh cẩn thận cất kỹ tinh huyết vào người, vui mừng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười cười, chần chờ một chút rồi nói: “Yêu Minh tộc trưởng, lần này ta đến Cửu U Địa Minh Mãng tộc thật ra là có chuyện muốn nhờ.”
“Ồ? Tiêu Viêm huynh đệ có việc gì cứ nói. Ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, lại giúp ta có được tinh huyết Yêu Thánh. Đừng nói một chuyện, cho dù ngươi muốn làm tộc trưởng tộc Cửu U Địa Minh Mãng, ta cũng đáp ứng ngay tức thì.” Yêu Minh khoát tay cười to nói.
“Ha ha, chuyện làm tộc trưởng thì thôi đi!” Tiêu Viêm cười cười, sắc mặt chợt trở nên nghiêm túc. Sau đó, hắn đem chuyện của tộc Thái Hư Cổ Long giản lược kể ra một phen.
“Tộc Thái Hư Cổ Long nội chiến? Chuyện này ta biết sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra mà thôi…” Nghe Tiêu Viêm nói, Yêu Minh tuy có phần kinh ngạc nhưng không mấy bất ngờ, nói: “Nếu Tam Đại Long Đảo báo thù, với tính tình của Yêu Thiên Khiếu, nhất định lão ta sẽ để Cửu U Địa Minh Mãng tộc trợ giúp bọn họ. Chẳng qua, hiện giờ tộc trưởng đã đổi người nên không biết sẽ ra sao. Việc này Tiêu Viêm huynh đệ cứ yên tâm, ta cam đoan với ngươi, Cửu U Địa Minh Mãng tộc sẽ không trợ giúp Tam Đại Long Đảo.”
Yêu Minh vỗ ngực, nhiệt tình hứa hẹn. Yêu Thiên Khiếu tuy hám lợi, nhưng hắn vẫn nhìn xa trông rộng hơn. Trận chiến này, nếu như Tam Đại Long Đảo thắng thì còn tốt, còn nếu thua, với tính tình của tộc Thái Hư Cổ Long, tất nhiên sẽ liên lụy đến Cửu U Địa Minh Mãng tộc. Tuy nói đều là một trong tam đại bộ tộc của Ma Thú giới, nhưng trong lòng Yêu Minh hiểu rõ, Cửu U Địa Minh Mãng tộc căn bản không phải là đối thủ của Thái Hư Cổ Long tộc.
Hiện giờ tộc Thái Hư Cổ Long đang rơi vào thế giằng co, nhưng Đông Long Đảo lại có được Long Hoàng huyết mạch trong truyền thuyết. Với sự tồn tại dạng này, không ai có thể đoán trước được thành tựu cả đời của nàng.
Bởi vậy, Yêu Minh không chút chần chừ mà đáp ứng ngay thỉnh cầu của Tiêu Viêm. Có lẽ Yêu Thiên Khiếu cho rằng cuối cùng Tam Đại Long Đảo sẽ giành thắng lợi, nhưng hắn lại không cho là như vậy…
“Chẳng qua, cho dù Cửu U Địa Minh Mãng tộc không nhúng tay vào, nhưng tộc Thiên Yêu Hoàng nhất định sẽ xuất động cường giả trợ giúp Tam Đại Long Đảo.” Yêu Minh nhìn Tiêu Viêm, nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hắn có thể giải quyết được vấn đề phía Cửu U Địa Minh Mãng tộc hoàn toàn là do vận khí tốt mà thôi. Về phần tộc Thiên Yêu Hoàng, hắn căn bản không tin mình có thể dễ dàng khiến bọn họ khoanh tay đứng nhìn.
“Nếu như bọn họ cố ý nhúng tay vào, vậy cũng đành phải áp dụng một vài thủ đoạn mà thôi.” Tiêu Viêm nhẹ giọng nói. Hắn và Tử Nghiên có quan hệ vô cùng sâu sắc, cho nên tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn nàng thất bại trong tay Tam Đại Long Đảo.
“Ha ha, Tiêu Viêm huynh đệ định chuẩn bị thế nào?” Nghe vậy, khuôn mặt Yêu Minh hơi co giật, cười nói.
“Nếu bọn họ phái ra cường giả hỗ trợ, ta đây cũng chỉ có thể chặn giết trên đường mà thôi.” Tiêu Viêm mỉm cười, nhìn về phía Yêu Minh, nói: “Chẳng qua chuyện này chỉ sợ sẽ phải cần Yêu Minh tộc trưởng hỗ trợ, không biết ý của Yêu huynh thế nào?”
Yêu Minh lộ vẻ do dự. Hắn biết, nếu như đáp ứng việc này thì chính là phải đối đầu trực diện với tộc Thiên Yêu Hoàng.
“Việc này có thể giải quyết. Ta dùng tính mạng đảm bảo, sau này tộc Thái Hư Cổ Long và Cửu U Địa Minh Mãng tộc mãi mãi là minh hữu. Đến lúc đó, tộc Thiên Yêu Hoàng sẽ bị xóa tên khỏi tam đại bộ tộc!” Tiêu Viêm nhẹ giọng nói.
Nghe được lời này, Yêu Minh có chút động lòng. Sự cường đại của tộc Thái Hư Cổ Long là không chút nghi ngờ, mặc dù hiện giờ bọn họ đang nội chiến nhưng tùy tiện một phe thế lực nào đó cũng không thua kém toàn tộc của hắn. Nếu như ngày sau thật sự thống nhất, thực lực sẽ càng thêm khủng bố. Có thể cùng một thế lực như vậy trở thành minh hữu, địa vị của Cửu U Địa Minh Mãng tộc trong Ma Thú giới sẽ trở nên không thể lay chuyển.
Trầm mặc một lát, Yêu Minh rốt cục ngẩng đầu nhìn thẳng Tiêu Viêm, trầm giọng nói: “Nếu Tiêu Viêm huynh đệ đã cam đoan như vậy, Yêu Minh ta sẽ lớn gan chơi cùng các ngươi một lần!”
Nghe vậy, trong mắt Tiêu Viêm thoáng hiện lên một nụ cười nhẹ.