Trong không gian hư vô hắc ám, ngay cả ánh sáng cũng dần dần tiêu biến, thế giới này luôn tràn ngập sự tịch mịch và hoang vắng, đồng thời cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Đôi lúc, chỉ một luồng không gian loạn lưu cũng đủ để nghiền nát một cường giả Đấu Tôn thành tro bụi!
Bởi vậy, bình thường ngoại trừ bộ tộc Thái Hư Cổ Long vốn tinh thông không gian chi lực, rất ít nhân loại cùng cường giả của các chủng tộc khác đặt chân đến không gian hư vô này. Đương nhiên, nơi đây đối với người khác có lẽ là chốn hiểm địa, nhưng đối với bộ tộc Thái Hư Cổ Long lại có không ít tác dụng. Nơi này tràn ngập không gian loạn lưu, không chỉ có thể rèn luyện khả năng khống chế không gian chi lực của họ, mà còn có thể mượn sức mạnh khủng bố của không gian loạn lưu để tu luyện thân thể.
Giữa chốn hư vô, đột nhiên có nhiều vầng sáng hiện ra. Hướng mắt về nơi phát ra ánh sáng, chỉ thấy một hòn đảo cực kỳ khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung!
“Ầm... Ầm...!”
Trên hòn đảo khổng lồ không ngừng truyền ra những tiếng nổ năng lượng kịch liệt. Năng lượng cuồng bạo cực độ không ngừng va chạm, lấy hòn đảo làm trung tâm, từng luồng năng lượng như bão tố càn quét tứ phía, khiến cho mọi vật trong vòng bán kính vạn trượng xung quanh đều bị phá hủy.
Bốn phía hòn đảo, có không ít bóng người đứng nghiêm trang, ánh mắt sắc bén dò xét xung quanh. Chỉ cần có người bước ra khỏi hòn đảo, sẽ lập tức bị những đợt công kích như mưa sa bão táp hung hăng trút xuống. Đội ngũ này đã hình thành một cái thiên la địa võng không một kẽ hở, vây kín hòn đảo.
Ở một nơi nào đó trên không của hòn đảo, một đội ngũ chừng hai mươi người đang đứng lơ lửng, ánh mắt liên tục dao động. Giữa nhóm người này, một gã tráng hán sắc mặt lạnh lùng đang ngồi xếp bằng. Người này khí tức bất phàm, so với Hắc Kình còn mạnh hơn một bậc, rõ ràng là một cường giả đã đạt đến cảnh giới Cửu tinh Đấu Tôn đỉnh phong.
“Vụt!”
Đại hán đang chăm chú nhìn xuống hòn đảo, vành tai đột nhiên khẽ động, ánh mắt chuyển về phía xa trong không gian hư vô, thân thể mạnh mẽ đứng lên, trầm giọng quát:
“Chú ý, có người tới gần!”
Lời vừa dứt, một đoàn lưu quang đột nhiên từ nơi sâu trong không gian hắc ám hiện ra, lóe lên một cái liền xuất hiện ở nơi cách đám người kia không xa.
“Hắc Kình? Là người của Đông Long Đảo! Tấn công!”
Ánh mắt đại hán trở nên sắc bén, liếc mắt một cái liền nhận ra Hắc Kình bên trong đoàn lưu quang, lập tức trầm mặt quát lạnh.
“Vâng!”
Nghe thấy tiếng quát của hắn, đông đảo bóng người cũng chỉnh tề thét lên đáp lại. Từng cột sáng năng lượng mang theo thanh thế không nhỏ bạo phát, chớp mắt đã liên tiếp phóng ra. Thanh thế quả thật vô cùng phô trương.
“Keng!”
Thế nhưng, khi những cột sáng kia vừa tiếp cận đoàn lưu quang thì một thanh âm nhàn nhạt cũng từ không trung truyền ra. Chợt mọi người liền kinh hãi nhìn thấy từng đạo cột sáng kia đột ngột nổ tung. Ngay sau đó, một luồng sức mạnh kinh hoàng không thể chống cự từ trong hư không bùng phát, hung hăng oanh kích lên thân thể bọn họ.
“Phụt!”
Đòn công kích như vậy đối với những chiến sĩ của Tam Đại Long Đảo không thể nghi ngờ là mang tính hủy diệt. Lập tức, từng đạo thân ảnh đang đứng yên chợt nổ tung thành một màn sương máu. Ngoại trừ vị tráng hán đã đạt đến Cửu tinh Đấu Tôn đỉnh phong, tất cả những người còn lại đều rơi xuống phía dưới Long Đảo.
“Khốn kiếp! Rốt cuộc các ngươi là ai?”
Ánh mắt đại hán kinh hãi nhìn vòng vây trong chớp mắt bị phá hủy, chợt gầm lên.
Lưu quang chậm rãi tan đi ở cách đó không xa, chỉ thấy Tiêu Viêm bước ra, ánh mắt không dừng lại trên người đại hán mà trực tiếp quét về Long Đảo phía dưới. Giờ phút này, Đông Long Đảo đã tan hoang! Một số nơi vẫn đang bùng nổ những trận chiến thảm thiết. Năng lượng cuồng bạo khiến cho vùng không gian này trở nên u ám hơn rất nhiều.
Trên Long Đảo mặc dù nơi nơi hỗn loạn, nhưng Tiêu Viêm liếc mắt một cái vẫn có thể nhận ra, phòng tuyến của Đông Long Đảo đã từ bên ngoài thu hẹp lại nơi trọng yếu nhất – Long Điện. Nơi đó cũng chính là trung tâm của Đông Long Đảo. Nói cách khác, ngoại trừ khu vực phụ cận Long Điện, toàn bộ Đông Long Đảo cơ bản đều bị Tam Đại Long Đảo chiếm cứ. Tình thế đã nguy cấp đến cực điểm.
“Tử Nghiên đâu?”
Ánh mắt đảo qua xung quanh nhưng vẫn không phát hiện thân ảnh của Tử Nghiên. Tiêu Viêm có chút nhíu mày, vừa định hỏi thì bên trong hư vô không gian liền truyền tới một luồng năng lượng dao động cực kỳ khủng bố.
Cảm ứng được nguồn năng lượng dao động này, sắc mặt Tiêu Viêm cũng hơi đổi. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về hướng đó, chỉ thấy trong hư không xa xôi, một khe hở rực rỡ sáng chói đang lơ lửng. Bên trong khe hở kia mơ hồ có thể nhìn thấy vài đạo thân ảnh đang di chuyển nhanh như chớp. Mỗi lần họ giao thủ, một trận bão năng lượng đáng sợ liền cuồn cuộn thổi quét ra xung quanh. Nếu không phải còn cách Đông Long Đảo một khoảng, chỉ cần một chút năng lượng dư thừa kia cũng đủ để phá hủy hoàn toàn hòn đảo này!
Ánh mắt Tiêu Viêm chăm chú nhìn vào một người bên trong đó, hỏa diễm trong mắt chậm rãi tràn ra, khiến tầm mắt hắn lập tức xuyên qua khe hở, nhìn thấy hết tình hình bên trong.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là một bóng dáng có chút quen thuộc, mái tóc dài màu tím toát lên vẻ mị hoặc. Khí tức quen thuộc đó, ngoại trừ Tử Nghiên ra còn có thể là ai? Chẳng qua bây giờ nàng không còn là một tiểu cô nương nữa, mà đã hoàn toàn lột xác thành một tuyệt thế mỹ nhân.
Dáng người cao gầy được bao bọc bởi một bộ chiến giáp màu vàng nhạt. Bộ chiến giáp không hề thô kệch mà dán sát vào thân hình mềm mại, làm nổi bật từng đường cong gợi cảm. Ẩn sau vẻ quyến rũ yêu kiều là một khí chất hiên ngang, mạnh mẽ. Tiểu cô nương năm đó, giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp động lòng người!
Nhìn gương mặt tinh xảo, vì đôi mày liễu khẽ chau lại mà thêm vào chút sát ý lãnh khốc. Mặc dù vẫn còn là thiếu nữ, nhưng từ đôi mày liễu tinh xảo đã có thể mơ hồ nhìn thấy khí chất của bậc thượng vị giả. Thân là Long Hoàng bệ hạ của Thái Hư Cổ Long, đợi đến khi thực sự trưởng thành, phong thái vương giả chân chính mới khiến người người kinh sợ.
Đối diện với Tử Nghiên là ba thân ảnh. Ba người nhìn qua đều có bộ dáng trung niên, nhưng từng cử chỉ động tác lại hiển lộ khí phách cùng bản sắc kiêu hùng.
“Đó chính là Tam Đại Long Vương sao…?”
Ánh mắt Tiêu Viêm tập trung vào ba bóng người, dần dần cảm thấy có chút ngưng trọng. Hắn có thể cảm nhận được, bất kỳ ai trong ba người này cũng có thực lực mạnh mẽ hơn Yêu Minh. Nói cách khác, ba tên này ít nhất đều có thực lực Tam tinh Đấu Thánh!
Bên trong khe hở, Tử Nghiên cầm trên tay một cây trường thương màu vàng nhạt, còn thô và dài hơn cả thân người nàng. Trường thương vũ động, kim quang chói mắt bắn ra, trong một khoảng thời gian khiến cho ba vị Long Vương dù liên thủ cũng không chiếm được chút thượng phong nào. Thực lực khủng bố của Long Hoàng được thể hiện một cách triệt để! Xem ra thể chất Long Hoàng cũng khiến cho thực lực nàng tăng lên rất nhiều. So sánh với Tiêu Viêm, nàng có thể nói là một bước lên trời, nhưng nền tảng lại vững chắc hơn Tiêu Viêm rất nhiều.
Long Hoàng sở hữu huyết mạch của Thái Hư Cổ Long và Thiên Hoàng, trong giới ma thú chính là vương giả chân chính. Một vị Long Hoàng chân chính khi đạt tới đỉnh phong, cho dù có đối mặt với Đấu Đế trong truyền thuyết cũng có thể thản nhiên đối mặt.
Bất quá, đó là chuyện của tương lai! Bây giờ Tử Nghiên trở thành Long Hoàng thời gian cũng chưa lâu. Mặc dù mấy năm nay thực lực có tăng vọt, nhưng đối diện với Tam Đại Long Vương kinh nghiệm vô cùng phong phú, nàng vẫn có vẻ lực bất tòng tâm. Cứ cứng rắn chống cự như vậy, rõ ràng là không thể chống đỡ được bao lâu nữa.
“Gào!”
Khi Tiêu Viêm đang thất thần vì cuộc chiến ở xa thì vị đại hán lúc trước đã phát ra một tiếng rồng ngâm cuồng bạo.
“Muốn chết!”
Bị tiếng rồng ngâm làm cho bừng tỉnh, ánh mắt Tiêu Viêm phát lạnh, một chưởng đánh ra, thân hình đại hán lập tức vỡ nát thành một đám huyết vụ.
“Tên kia đã truyền tin, sẽ có không ít cường giả của Tam Đại Long Đảo chạy tới đây.” Trưởng lão Chúc Ly trầm giọng nói.
“Đến Long Điện trước!” Ánh mắt Tiêu Viêm chợt lóe, quả nhiên nhìn thấy không ít bóng người đang lướt về phía bên này. Lập tức không chút chần chừ, thân hình vừa động, liền dẫn đầu mọi người nhanh chóng lướt về phía Long Điện. Đám người Yêu Minh cũng vội vàng đuổi theo.
“Ngăn bọn họ lại!”
Khi nhóm người Tiêu Viêm động thân, trong Long Đảo cũng truyền ra từng tiếng thét lớn. Phía trước có không ít nhân mã chặn đường đi của nhóm Tiêu Viêm.
“Hừ!”
Đối với những kẻ này, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, đấu khí trong cơ thể vận chuyển đến cực điểm, miệng hắn đột nhiên há to phun ra một biển lửa. Nhiệt độ kinh khủng của biển lửa khiến cho một vài cường giả Bán Thánh sắc mặt đều biến đổi. Lấy thực lực hiện tại của Tiêu Viêm, uy lực và thủ đoạn thi triển Dị Hỏa đều mạnh hơn quá khứ không biết bao nhiêu lần. Phun một cái liền tạo ra một biển lửa mênh mông, nếu là trước kia, dù có ép khô đấu khí trong cơ thể hắn cũng khó có thể làm được như vậy.
Nhờ có biển lửa ngăn trở, bàn tay Tiêu Viêm khẽ vẫy, một kết giới lửa liền bao vây lấy mọi người. Sau đó bọn họ nhanh chóng lao qua biển lửa, vài cái chớp mắt đã xuất hiện phía trên Long Điện.
“Tên khốn kiếp nào đó, dám xen vào chuyện của Tam Đảo chúng ta?”
Khi Tiêu Viêm vừa xuất hiện bên trên Long Điện, một thanh âm như sấm nổ bên tai vang lên. Một gã đại hán thân thể to lớn như một con đười ươi khổng lồ xuất hiện, sắc mặt dữ tợn, một quyền giận dữ ầm ầm đánh về phía Tiêu Viêm, lực lượng ẩn chứa trong đó thật đáng sợ. Ngay cả không gian trong vòng bán kính trăm trượng cũng bị chấn cho vỡ nát!
“Cẩn thận, Tiêu Viêm, hắn là Đại Thống lĩnh Huyền Ma của Tây Long Đảo, thực lực Nhị tinh Đấu Thánh!” Nhìn thấy đại hán mặt đen kia, sắc mặt Chúc Ly chợt biến, vội vàng kêu lên.
Tay áo Tiêu Viêm vung lên, một luồng nhu kình đẩy mọi người vào Long Điện bên dưới, đoạn xoay người, thân thể đột nhiên bành trướng, trong nháy mắt liền biến thành một người khổng lồ màu vàng không hề thua kém đối phương. Sau đó dưới cái nhìn kinh hãi của đám đông, hắn trực tiếp tung ra một quyền, cứng rắn đối chọi với Huyền Ma.
“Cút cho ta!”
Giao thủ trong chốc lát, tiếng gầm phẫn nộ của Tiêu Viêm vang lên như sấm sét, năng lượng trong chốc lát bùng nổ lan tỏa về phía cuối chân trời