Trong tĩnh thất tĩnh mịch, khái niệm thời gian trở nên vô cùng mơ hồ, hương trầm lượn lờ tỏa ra mùi hương khiến tâm thần sảng khoái, thời gian cũng lặng lẽ trôi đi trong sự tĩnh lặng này...
Ba tháng!
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng bế quan, lần này kéo dài chừng ba tháng. Khoảng thời gian này, chỉ sợ ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ tới, nhưng dưới trạng thái ngủ say, hắn đã quên đi thời gian, tựa như đang đắm chìm trong cảm giác gột rửa tuyệt diệu.
Trong tĩnh thất, Tiêu Viêm an tĩnh ngồi xếp bằng trên giường Hàn Ngọc, da tay hắn giờ đây đã nhuốm một màu tím nhạt. Trong lúc mơ hồ, dường như có thể nhìn thấy một luồng màu tím hồng đang lưu chuyển dưới lớp da. Khi luồng màu tím hồng ấy lưu động, nó tràn ngập một loại dao động cực kỳ mạnh mẽ.
Từng gợn sóng ánh sáng dập dờn trên thân thể Tiêu Viêm, từng lớp hào quang màu tím hồng khuếch tán từ trái tim hắn rồi lan tràn đến từng bộ phận trên cơ thể.
Quá trình quang mang lưu động này đã kéo dài suốt ba tháng!
Ba tháng gột rửa đã trực tiếp khiến làn da vốn trắng nõn của Tiêu Viêm nhuộm thành màu tím hồng. Thậm chí, ngay cả mái tóc đen của hắn cũng lấp lánh chút ánh tím hồng, trông có phần yêu dị.
Đương nhiên, biến hóa không chỉ dừng lại ở bề ngoài. Trong ba tháng này, khí tức của hắn cũng đã đạt đến đỉnh phong Nhất tinh Đấu Thánh hậu kỳ, chỉ còn cách một ranh giới mỏng manh là có thể đột phá đến Nhị tinh Đấu Thánh!
Huyết mạch luyện thể, hiển nhiên đã mang lại cho Tiêu Viêm vô vàn lợi ích.
Khi khí tức của Tiêu Viêm đạt tới Nhất tinh hậu kỳ đỉnh phong, hắn vẫn chưa tỉnh lại từ trạng thái ngủ say.
Thời gian chậm rãi trôi qua, chín mươi mốt ngày... chín mươi ba ngày... chín mươi bảy ngày... chín mươi chín ngày...
Ngày thứ một trăm!
Thời gian cứ thế trôi đi, và đến ngày thứ một trăm, trong tĩnh thất im ắng đột nhiên vang lên những âm thanh ào ào kỳ dị. Âm thanh này giống như tiếng nước chảy, mà nơi phát ra chính là từ trong cơ thể Tiêu Viêm đang ngồi xếp bằng trên giường Hàn Ngọc!
Khi tiếng ào ào truyền ra, không gian xung quanh cơ thể Tiêu Viêm đột ngột xuất hiện những dao động dữ dội. Từng luồng năng lượng tựa như thực chất ngưng tụ thành một cơn lốc xoáy bao quanh thân thể hắn, phát ra tiếng rít vù vù.
Tốc độ của lốc xoáy ngày càng nhanh, sau cùng, càng lúc càng nhiều năng lượng tràn vào tĩnh thất, bị hút vào trong lốc xoáy, khiến thể tích của nó cũng nhanh chóng bành trướng.
"Bành!"
Tĩnh thất vốn vô cùng kiên cố, vào lúc này lại bị cơn lốc xoáy ngày càng khổng lồ kia trực tiếp xé toạc, ánh sáng chói mắt từ bên ngoài chiếu rọi vào trong.
"Sao vậy?"
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Cơn lốc xoáy năng lượng đột ngột xuất hiện trên Đông Long đảo lập tức bị nhiều cường giả phát hiện. Ngay sau đó, từng đạo thân ảnh lướt đến, chỉ vài lần lóe lên đã xuất hiện bên ngoài tĩnh thất của Tiêu Viêm, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cơn lốc xoáy năng lượng đang điên cuồng xoay tròn.
"Không cần hoảng hốt, mọi người giữ nguyên vị trí!"
Khi mọi người đang kinh ngạc, một giọng nói bình thản truyền ra từ trong Long điện. Chợt mấy đạo thân ảnh xuất hiện trên bầu trời, chính là nhóm người Tử Nghiên và Tiểu Y Tiên.
Nhìn thấy Tử Nghiên hiện thân, các tộc nhân Thái Hư Cổ Long vội vàng khom người hành lễ rồi chậm rãi lùi lại một chút.
"Ta còn đang thắc mắc vì sao chữa thương lại cần thời gian lâu như vậy, hóa ra là sắp đột phá…" Tử Nghiên lơ lửng trên không trung, từ trên cao nhìn xuống thân ảnh Tiêu Viêm trong cơn lốc, cười nói.
Ở bên cạnh, Tiểu Y Tiên cùng Thanh Lân cũng nhẹ nhàng thở phào. Ba tháng nay, trong lòng các nàng lo lắng khôn nguôi, nếu không phải Tử Nghiên đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì, các nàng đã không nhịn được mà xông vào tĩnh thất. Dù sao, lần này Tiêu Viêm bị thương quá nặng, ai cũng lo hắn gặp phải điều gì bất trắc. Rất may là điều tồi tệ nhất mà các nàng lo sợ đã không xảy ra. Ngược lại, Tiêu Viêm còn nhân họa đắc phúc, mượn huyết mạch lực trong cơ thể để trực tiếp tấn công vào cảnh giới Nhị tinh Đấu Thánh!
"Tiêu Viêm huynh đệ quả nhiên là người phi thường, mới mấy tháng trước chỉ là Nhất tinh Đấu Thánh sơ kỳ, hiện tại đã sắp đột phá đến Nhị tinh…" Ở một bên, Yêu Minh cũng tán thưởng từ đáy lòng. Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng hắn cũng trở về Cửu U Địa Minh Mãng tộc, nhưng phần lớn thời gian đều ở lại Đông Long đảo. Khó khăn lắm mới có cơ hội giao hảo với Thái Hư Cổ Long, tự nhiên hắn sẽ nắm chặt lấy, đặc biệt là khi Đông Long đảo đang có xu thế thống nhất toàn bộ Thái Hư Cổ Long tộc.
Trên bầu trời, khi mọi người đang bàn tán sôi nổi vì biến hóa của Tiêu Viêm, năng lượng thiên địa quán chú vào cơn lốc xoáy cũng ngày càng kinh khủng. Cuối cùng, lốc xoáy kia thậm chí trở nên sền sệt, trong mơ hồ, từng giọt chất lỏng năng lượng lơ lửng xung quanh, theo vòng xoáy mà từ từ tỏa ra một luồng dao động kinh người khiến mọi người biến sắc.
Theo đà năng lượng ngưng tụ thành chất lỏng, cơn lốc xoáy cũng dần dần biến thành một xoáy nước...
Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, toàn bộ năng lượng đã bị ngưng tụ thành từng giọt chất lỏng, hội tụ vào trong vùng xoáy nước khổng lồ.
"Ầm!"
Khi lốc xoáy hoàn toàn hóa thành xoáy nước năng lượng, toàn bộ vùng xoáy nước chợt hung hăng run lên một lần. Ngay sau đó, Tiêu Viêm, người tựa như đã ngủ say trăm ngày, đột ngột mở mắt, hai đạo hào quang màu tím hồng kinh người bắn ra từ trong mắt hắn!
Hai đạo hào quang tím hồng này dữ dội bắn thẳng lên trời cao, dưới quang mang của nó, không ít tộc nhân Cổ Long tộc đều cảm nhận được một loại uy áp kỳ dị, một loại uy áp có nguồn gốc từ huyết mạch đồng loại.
"Đây là... uy áp của Long Hoàng huyết mạch? Làm sao lại xuất hiện trên người hắn?"
Khi nhiều tộc nhân Cổ Long tộc đang kinh ngạc, trên gương mặt Tử Nghiên cũng thoáng qua một tia kinh ngạc, trong tia sáng kia, nàng cảm nhận được một hương vị quen thuộc.
"Là Long Hoàng huyết mạch lực, hơn nữa trong đó còn trộn lẫn một số lực lượng khác…"
Bọn họ tự nhiên không biết, cỗ huyết mạch lực này chính là sự dung hợp của Tiêu tộc huyết mạch, Cổ tộc huyết mạch và Long Hoàng huyết mạch. Trong đó đương nhiên sẽ có một ít mùi vị của Long Hoàng.
Khi những tiếng kinh hô vang lên trên Đông Long đảo, miệng Tiêu Viêm bỗng há mạnh ra. Ngay lập tức, mọi người liền nhìn thấy xoáy nước năng lượng khổng lồ hóa thành một cột nước, trực tiếp bị Tiêu Viêm một ngụm nuốt trọn vào cơ thể!
"Ầm!"
Thời điểm luồng năng lượng cuối cùng bị hút vào trong cơ thể Tiêu Viêm, chiếc giường Hàn Ngọc mà hắn đang ngồi liền trực tiếp nổ tung thành bột phấn. Một luồng khí tức dị thường kinh khủng chậm rãi tràn ra từ trong cơ thể hắn, bao phủ cả mảnh thiên địa này.
"Thành công rồi!"
Cảm nhận được cỗ khí tức kinh khủng kia, đám người Tử Nghiên cũng chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, trong mắt tràn ngập vẻ vui mừng.
"Phù…"
Tiêu Viêm ngẩng đầu, chậm rãi phun ra một ngụm khí đặc sệt. Cỗ khí tức này ngưng tụ lại, hóa thành một giọt chất lỏng, rơi vào đống bột phấn Hàn Ngọc. Nhất thời, hào quang lóe lên, đống bột phấn lại lần nữa ngưng tụ thành một bệ đá, hơn nữa, dường như còn có dao động năng lượng vô cùng kinh người truyền ra từ đó.
Thở ra một hơi dài, lúc này Tiêu Viêm mới đứng dậy, bàn tay hơi nắm chặt, một luồng lực lượng vô cùng cường hãn tức thì lan tỏa từ mỗi một tế bào trong cơ thể.
"Thật mạnh..."
Tiêu Viêm thoáng cảm thụ trạng thái hiện giờ của cơ thể, trong mắt lập tức xẹt qua vẻ vui mừng. Trải qua ba tháng huyết mạch luyện thể, cường độ thân thể của hắn hiện tại chỉ sợ đã không thua kém Thái Hư Cổ Long chút nào.
"Lần này quả là nhân họa đắc phúc..."
Bàn tay Tiêu Viêm chạm nhẹ vào lồng ngực. Lần này nếu không phải trải qua một hồi sinh tử đại chiến, chỉ sợ huyết mạch lực trong trái tim sẽ không phát huy tác dụng, mà hắn cũng sẽ không đột phá đến Nhị tinh Đấu Thánh nhanh như vậy. Thân thể hắn cũng sẽ không được cường hóa đến mức này. Hơn nữa, bây giờ Tiêu Viêm có thể nhận thấy, cho dù hắn đã thoát khỏi trạng thái kia, bên trong trái tim vẫn có một tia máu tím hồng chảy ra, liên tục không ngừng gột rửa thân thể hắn. Tuy hiệu quả chênh lệch rất lớn, nhưng tích tiểu thành đại, không lúc nào ngừng rèn luyện, nếu tích lũy lại cũng sẽ vô cùng kinh khủng.
"Ha ha, Tiêu Viêm huynh đệ, chúc mừng! Trong thời gian mấy tháng ngắn ngủn lại tiếp tục đột phá, tốc độ tu luyện như vậy thật khiến ta phải xấu hổ." Khi Tiêu Viêm đang vui mừng vì biến hóa của bản thân, trên bầu trời cũng truyền đến một tiếng cười sang sảng, đám người Yêu Minh từ trên trời đáp xuống, dừng lại cách Tiêu Viêm không xa.
Tiêu Viêm hướng về phía Yêu Minh chắp tay, sau đó đưa mắt nhìn Tử Nghiên, thấy sắc mặt nàng đã khôi phục vẻ bình thường, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra Tử Nghiên đã hồi phục khỏi trạng thái suy yếu.
"Lần này ta đã bế quan bao lâu?"
"Hơn ba tháng, vừa tròn trăm ngày." Tiểu Y Tiên mỉm cười đáp.
"Trăm ngày sao…" Nghe vậy, trong mắt Tiêu Viêm cũng hiện lên một tia kinh ngạc, chợt đột nhiên hỏi: "Trong liên minh có tin tức gì truyền đến không?"
"Ừ, mấy ngày trước có tin tức truyền tới. Là Dược Lão, lão nhắn ngươi nhanh chóng trở về Tinh Vẫn các." Gương mặt Tiểu Y Tiên cũng hiện lên vẻ ngưng trọng, nhìn về phía Tiêu Viêm, nhẹ giọng nói: "Tịnh Liên Yêu Hỏa sắp xuất thế, Hồn Điện cũng đã bắt đầu hành động, xem ra bọn chúng sẽ ra tay với Tịnh Liên Yêu Hỏa..."
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu, tính thời gian thì cũng đã sắp tới lúc Tịnh Liên Yêu Hỏa xuất thế. Về phần Hồn Điện, hắn sớm đã biết đám người kia chắc chắn sẽ không chịu ngồi yên. Thiên địa thần vật như Tịnh Liên Yêu Hỏa, bọn họ tất sẽ phái cường giả đến cướp đoạt.
"Nếu đã vậy, hôm nay liền xuất phát trở về Tinh Vẫn các. Chuyện yêu hỏa cũng cần phải thương lượng kỹ càng…"
Giọng nói của Tiêu Viêm có chút trầm thấp. Vì Tịnh Liên Yêu Hỏa, hắn đã bỏ ra rất nhiều tâm huyết, đây sẽ là thủ đoạn mạnh mẽ để hắn đối phó với Hồn Điện và Hồn Tộc. Vì vậy, bất kể thế nào, hắn cũng phải đoạt bằng được