Ba đạo thân ảnh chậm rãi hiện ra từ trong sương mù. Người đứng giữa một thân hắc bào, dung mạo trông qua hết sức bình thường, đôi tay có phần thô ráp vươn ra từ trong tay áo. Nhưng một người nhìn qua có vẻ bình thường như vậy lại khiến cho hầu hết cường giả nơi đây phải nín thở, ánh mắt lẫn vẻ mặt đều tràn ngập vẻ nặng nề và kiêng kỵ.
Điện chủ Hồn Điện!
Chỉ bốn chữ vô cùng đơn giản này lại mang một uy danh tại Trung Châu hiếm ai bì kịp. Mặc dù uy danh này được tạo nên từ vô số máu tanh, nhưng ngoại trừ Thiên Phủ liên minh mới trỗi dậy thì không có bất kỳ thế lực nào dám trắng trợn khiêu khích bọn chúng. Tuy rằng nguyên nhân sâu xa cũng chính bởi được Hồn tộc chống lưng, nhưng bản thân Hồn Điện cũng sở hữu một lực uy hiếp vô cùng khủng khiếp.
Ở một thời đại xa xưa, vị Điện chủ Hồn Điện này từng chỉ trong một đêm huyết tẩy mười đại tông phái. Đêm đó, máu chảy thành sông, thây chất thành núi. Năm cường giả thực lực đạt tới Đấu Thánh nhị tinh đỉnh phong đều vẫn lạc trong tay y.
Chỉ một đêm đó đã tạo nên hung danh của y, cũng khiến Hồn Điện trở thành một trong những bá chủ tại Trung Châu. Cho dù là Đan Tháp cũng không dám dễ dàng ra mặt đối kháng với bọn chúng!
Giờ phút này, nhân vật có hung danh kinh thiên động địa toàn Trung Châu đang lặng im trôi nổi giữa không trung, ánh mắt không hề dao động tựa như lão tăng nhập định. Vì vậy, những ánh mắt kính sợ hay cừu hận của người khác cũng không khiến y phải bận tâm dù chỉ một lần.
"Điện chủ Hồn Điện..."
Tiêu Viêm khẽ nheo mắt, chăm chú nhìn thân ảnh kia. Từ trong cơ thể người đó mơ hồ truyền ra một luồng dao động linh hồn mạnh mẽ hiếm thấy, giống hệt những linh hồn khủng bố mà mấy ngày trước Tiêu Viêm từng cảm nhận được.
Khi Tiêu Viêm đang nhìn chăm chú, đối phương cũng lập tức phát hiện. Y từ từ quay đầu, dùng ánh mắt không chút gợn sóng nhìn Tiêu Viêm, sau đó đánh giá hắn một lượt rồi hờ hững nói: “Tiêu tộc suy tàn không ngờ còn xuất hiện được một tộc nhân có thiên phú đến mức này. Chuyện này, Hồn Điện ta đã quá thất trách!”
“Điện chủ, tên tiểu tử này vô cùng giảo hoạt. Tuy nói chúng ta chưa quá mức coi trọng nhưng mỗi cường giả được bản Điện phái đi đều có thực lực giết chết hắn. Vậy mà lần nào hắn cũng đều có thể biến nguy thành an, hơn nữa thực lực còn tăng vọt.” Một thân ảnh đứng sau Điện chủ Hồn Điện ngẩng đầu, cung kính nói. Nửa khuôn mặt hắn lộ ra, kẻ này chính là Phó điện chủ Hồn Điện.
“Thêm một thời gian nữa, chỉ sợ hắn sẽ là Tiêu Huyền thứ hai.” Đối với lời của Phó Điện chủ, Điện chủ Hồn Điện vẫn không để tâm, thanh âm vẫn bình thản. Giọng nói của y luôn giữ một âm điệu cố định, khiến người nghe cảm thấy quái lạ và quỷ dị.
Thấy Điện chủ đánh giá Tiêu Viêm cao như thế, Phó điện chủ kinh ngạc há hốc mồm, nhìn về bóng người im lặng nãy giờ kia rồi cười khan nói: “Tiểu tử kia dù mạnh thế nào cũng không thể so sánh với Thiếu tộc trưởng được, cho dù hắn có là Tiêu Huyền thứ hai đi nữa. Mà Tiêu Huyền thì sao chứ? Kết cục cuối cùng của hắn cũng có tốt đẹp gì đâu."
“Ha…” Điện chủ Hồn Điện khẽ hừ một tiếng đầy ẩn ý, chậm rãi lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Rất khó!”
“Hắn thân mang năm loại Dị hỏa: Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, Vẫn Lạc Tâm Viêm, Hải Tâm Diễm, Cốt Linh Lãnh Hỏa và Tam Thiên Viêm Diễm Hỏa. Dị hỏa vốn vô cùng cuồng bạo, khi chúng gặp nhau ắt sẽ phản phệ, nhưng hắn vẫn bình an vô sự, hẳn là nhờ vào công pháp.” Đúng lúc này, người còn lại chậm rãi ngẩng đầu lên, nói. Hào quang chiếu rọi làm lộ ra một nam tử khá trẻ, tuổi chừng ba mươi. Tuổi trông còn khá trẻ, nhưng gương mặt lại vô cảm vô xúc, không vui không buồn, khiến người ta có cảm giác cứng nhắc. Nhưng có một thứ khiến mọi người phải chú ý, đó chính là đôi mắt của hắn.
Trong mắt hắn không có con ngươi, chỉ có một màu đen kịt thuần túy như mực. Nhìn từ xa, chúng phảng phất như hai viên hắc ngọc bị cưỡng ép gắn vào hốc mắt vậy. Bất cứ ai bị nhìn vào đều cảm thấy một luồng hàn khí dâng lên từ đáy lòng.
Hắn khẽ xoay người, nhìn chăm chú vào Tiêu Viêm đằng xa, thanh âm chậm rãi, nhẹ nhàng mà lạnh lùng: “Theo ta được biết, năm đó Dược Trần ở trong một di tích viễn cổ đã đoạt được một quyển công pháp kỳ dị có khả năng dung hợp Dị hỏa. Nếu ta đoán không sai thì hẳn là hắn đã tu luyện công pháp này nên thực lực mới tăng tiến nhanh như vậy. Đương nhiên, không thể xem nhẹ năng lực của bản thân hắn. Đổi lại là người khác, kể cả ta tu luyện công pháp kia cũng chưa chắc đã tốt hơn hắn.”
Chỉ bằng vào quan sát từ xa mà không chỉ nhìn ra các loại Dị hỏa trong cơ thể Tiêu Viêm, mà còn suy đoán ra lai lịch cùng đặc tính của công pháp. Bản lĩnh cỡ này quả khiến người ta phải khiếp sợ toát mồ hôi lạnh.
“Hắn là một đối thủ cực kỳ khó giải quyết, nhưng ta vẫn có thể giết hắn!” Nam tử hắc bào chậm rãi nói.
“Ha ha... Đó là đương nhiên! Thiếu tộc trưởng tuy chỉ gần đạt tới nhị tinh Đấu Thánh hậu kỳ nhưng cho dù là ta cũng không thể thắng nổi. Ngài muốn giết tên Tiêu Viêm mới Đấu Thánh nhị tinh sơ kỳ kia hiển nhiên dễ như trở bàn tay. Xem ra, vị trí Tộc trưởng tương lai không thuộc về Thiếu tộc trưởng thì còn có thể thuộc về ai!?” Phó điện chủ Hồn Điện cười híp mắt, nói.
Nghe vậy, khóe miệng nam tử hắc bào khẽ nhếch lên, nhìn Hồn Điện Điện chủ rồi nói: “Nói thì nói vậy, nhưng cũng phải xem ý tứ của Điện chủ thế nào.”
“Thiếu tộc trưởng đã đa tâm rồi! Thực lực của Tộc trưởng thông thiên triệt địa, quản lí Hồn tộc hơn một ngàn năm nay mà chưa từng lộ vẻ mệt mỏi. Nói tới chuyện này còn quá sớm!” Điện chủ Hồn Điện mỉm cười, lắc đầu nói.
Nam tử hắc bào khẽ nhíu mày, cũng không nói thêm gì về chủ đề nhạy cảm này. Gã dời mắt khỏi người Tiêu Viêm, chuyển hướng nhìn sang không gian đang tan vỡ kia rồi nói: “Khi nào động thủ?”
“Đợi khi Tịnh Liên Yêu Hỏa phá vỡ phong ấn, nó sẽ hao tổn không ít năng lượng. Khi nó phá không mà ra, chúng ta lập tức ra tay.” Điện chủ xoa hai bàn tay thô ráp vào nhau rồi nói.
Nam tử hắc bào khẽ gật đầu, đôi mắt đen nhánh liếc nhìn Tiêu Viêm đằng xa, sau đó nhắm mắt lại.
“Đó là Điện chủ Hồn Điện sao? Quả nhiên đáng sợ.” Đám người Hỏa Vân lão tổ cũng thu hồi ánh mắt, khuôn mặt đầy vẻ ngưng trọng.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Đến giờ hắn mới tận mắt trông thấy Điện chủ Hồn Điện, mới cảm nhận được sự khủng bố của y. Hắn đảo mắt nhìn cường giả xung quanh. Hắn biết, cho dù là hắn cũng không có phần thắng nào.
“Y là một kẻ địch đáng sợ, cần phải cẩn thận!” Tử Nghiên bên cạnh cũng mất đi vẻ tươi cười. Nàng bước lên nửa bước, vừa vặn đứng chắn trước nửa người Tiêu Viêm. Ở đây, người có thể ngăn cản Điện chủ Hồn Điện chỉ có nàng. Mà nàng cũng hiểu được, cho dù là nàng có đấu với tên Điện chủ kia thì hiển nhiên cũng không phải là đối thủ của y. Kết quả tốt nhất, e rằng cũng chỉ là bảo vệ được bản thân an toàn rút lui mà thôi.
“Yên tâm, trước khi Tịnh Liên Yêu Hỏa xuất thế, bọn họ sẽ không động thủ.” Tiêu Viêm lắc đầu, cười nói.
“Ha ha… Quả nhiên Tiêu Viêm huynh đệ cũng tới nơi náo nhiệt này.” Khi Tiêu Viêm đang trấn an mọi người thì cách đó không xa truyền đến một tiếng cười sang sảng. Chợt một tiếng xé gió vang lên, mấy đạo nhân ảnh nhanh như chớp xuất hiện ở gần đó.
Tiêu Viêm nhìn về phía đó, trong mắt thoáng chút kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển thành vui vẻ, cười nói: “Hóa ra là Hỏa Huyễn huynh đệ. Đã lâu không gặp!”
Ba thân ảnh xuất hiện, xé gió mà lướt tới. Cầm đầu là một nam tử tuấn dật áo trắng có gương mặt quen thuộc, chính là người của Viêm tộc mà Tiêu Viêm quen biết tại Cổ giới, Hỏa Huyễn. Bên cạnh hắn vẫn là nữ tử áo đỏ đeo khăn che mặt, chẳng qua hiện giờ lại có thêm một lão nhân áo tím.
“Tiêu Viêm huynh đệ quả không phải kẻ tầm thường. Mới mấy năm không gặp mà đã đạt tới Đấu Thánh.” Hỏa Huyễn chắp tay chào Tiêu Viêm, chợt nói với vẻ đầy tán thưởng. Hiển nhiên, gã đã nhận ra thực lực hiện thời của Tiêu Viêm.
“Ha ha… Không phải Hỏa Huyễn huynh đệ cũng đã đạt tới Bán Thánh cao cấp sao!” Tiêu Viêm mỉm cười, trong lòng cũng có chút kinh ngạc. Tốc độ tăng tiến thực lực của Hỏa Huyễn này cũng quá nhanh, nếu không phải mình nhờ có Bồ Đề Tâm thì sợ rằng đã bị hắn bỏ lại phía sau.
“Ồ... Trong cơ thể ngươi có dao động cực lớn?” Tiêu Viêm chấn động mạnh, đánh giá kỹ Hỏa Huyễn trước mặt, chợt ồ lên một tiếng rồi mỉm cười nói: “Ngươi đã luyện hóa Dị hỏa?”
“Nhờ trưởng lão trong tộc trợ giúp, may mắn hàng phục được Bát Hoang Phá Diệt Diễm, bằng không thực lực cũng không thể nhảy vọt đến một bước như thế này.” Hỏa Huyễn cười cười, nói không che giấu.
“Bát Hoang Phá Diệt Diễm, đứng thứ sáu trên Dị Hỏa Bảng?” Bàn tay Tiêu Viêm hơi run rẩy. Hắn chỉ biết Viêm tộc có bốn loại Dị hỏa, trong đó có hai loại nằm trong top mười Dị Hỏa Bảng. Nhưng hắn cũng không biết, ngoại trừ Hồng Liên Nghiệp Hỏa thì loại còn lại chính là Bát Hoang Phá Diệt Diễm.
“Không hổ là viễn cổ chủng tộc, quả nhiên cất giấu nhiều thứ tốt như vậy...”
Tiêu Viêm cảm thấy cực kỳ hâm mộ. Hắn chạy khắp nơi trên đại lục nhưng Dị hỏa có thứ hạng cao nhất mà hắn thu được cũng chỉ đứng thứ chín: Tam Thiên Viêm Diễm Hỏa. Không ngờ tên Hỏa Huyễn này chỉ trở về một chuyến đã thu hoạch được một loại Dị hỏa có thứ hạng cao như vậy.
“Tiêu Viêm huynh đệ, đây là trưởng lão Hỏa Diệu của Viêm tộc ta. Ngài cũng sở hữu một loại Dị hỏa, nhưng chỉ xếp hạng thứ mười sáu: Hỏa Vân Thủy Viêm.” Hỏa Huyễn chỉ vào lão giả đứng bên cạnh, cười nói.
"Lại là một loại Dị hỏa…"
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười khổ. Ba người này đã mang theo ba loại Dị hỏa của Viêm Tộc, cộng thêm năm loại trong cơ thể hắn, chẳng phải là chỉ riêng nơi này đã có tám loại Dị hỏa hay sao!
“Hì hì… Tiêu Viêm ca ca, không phải chỉ có tám loại đâu nha!”
Một tiếng nói trong trẻo vang lên như đọc được suy nghĩ của Tiêu Viêm, chợt vọng vào tai hắn.
"Huân Nhi?"
Nghe được thanh âm quen thuộc kia, Tiêu Viêm nhất thời lộ vẻ vui mừng lẫn kinh ngạc.
Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà