“Tiêu Viêm ca ca, nếu những người này không đạt tới thực lực Bán Thánh thì hãy để họ rời đi. Muốn hàng phục Tịnh Liên Yêu Hỏa không phải cứ dựa vào số đông là được.”
Nhìn thấy vô số bóng người chen nhau lướt vào không gian kia, Huân Nhi quay đầu lại nói với Tiêu Viêm.
“Ừm!”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, tuy ở đây đều là những cường giả nhất lưu trong liên minh, nhưng hiện giờ bên ngoài không gian, không ít người trong số họ đã mồ hôi đầm đìa. Thậm chí có người phải vận đấu khí để chống lại sức nóng, nếu cứ lỗ mãng xông vào, chỉ sợ số người có thể sống sót trở ra sẽ không vượt quá mười.
“Các ngươi trở về liên minh trước đi, nhớ gia tăng phòng thủ.” Dược Lão quay đầu lại, trầm giọng quát.
“Rõ!”
Nghe vậy, rất nhiều cường giả trong liên minh như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp rồi nhanh chóng thối lui. Tuy hơi tiếc nuối khi không thể tiến vào không gian kia tìm kiếm yêu hỏa, nhưng so với việc đi tìm cái chết thì nó lại không đáng chút nào. Với thực lực của bọn họ, dĩ nhiên biết rõ cơ hội sống sót của mình là bao nhiêu nếu xâm nhập vào nơi đầm rồng hang hổ đó.
“Ha ha, Tiêu Viêm huynh đệ, chúng ta đi trước vậy!”
Cách đó không xa, Hỏa Huyễn chắp tay chào Tiêu Viêm, sau đó dưới sự chỉ huy của Hỏa Diệu trưởng lão, thân hình lóe lên bay thẳng vào không gian màu trắng ngà kia, biến mất không thấy tăm hơi.
“Chúng ta cũng đi thôi!” Nhìn thấy cường giả thuộc các chủng tộc viễn cổ đều tranh thủ tiến vào khe không gian, bàn tay Tiêu Viêm hơi nắm chặt lại, có phần nóng lòng nói.
“Tiêu Viêm ca ca, theo truyền thuyết thì Tịnh Liên Yêu Hỏa có thể lấy cảm xúc của nhân loại làm vật dẫn, từ đó tạo nên yêu hỏa trong cơ thể họ. Cho dù là linh hồn, cũng sẽ bị yêu hỏa đốt thành hư vô. Cho nên sau khi tiến vào phiến không gian đó, mặc kệ huynh nhìn thấy điều gì, phải tận lực duy trì tâm tình bình tĩnh, không vui mừng cũng không đau buồn. Bất kỳ hỉ nộ ai oán nào đều phải tận lực khống chế, nếu không, cảm xúc ấy sẽ trở thành mồi lửa tạo nên yêu hỏa thiêu đốt bản thân!” Huân Nhi gật đầu, chợt trịnh trọng nhắc nhở.
“Hả?”
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm cùng đám người Dược Lão hơi thay đổi. Tịnh Liên Yêu Hỏa quá mức thần bí, ngay cả đối với những Luyện Dược Sư như bọn họ cũng không hiểu rõ về nó. Cho nên ai cũng không ngờ rằng Tịnh Liên Yêu Hỏa này lại có thể lấy cảm xúc của nhân loại làm mồi dẫn. Thủ đoạn quỷ dị như vậy, quả không hổ danh yêu hỏa.
“Ừm, tất cả mọi người đều tự cẩn thận, đi thôi.”
Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, không nói nhiều lời, tay áo vung lên, thân hình chợt động hóa thành một tia sáng bay nhanh như chớp vào trong khe không gian. Đám người Huân Nhi cũng theo sát phía sau.
Lúc thân thể tiến vào khe không gian, cả người Tiêu Viêm hơi căng thẳng. Chỉ thoáng chốc họ đã xuyên qua, Tiêu Viêm nhận thấy không gian xung quanh mình bỗng phát sinh biến hóa.
“Nhiệt độ thật khủng khiếp…”
Ấn tượng đầu tiên của Tiêu Viêm về không gian này là nóng như lò lửa. Ánh mắt hắn nhanh chóng đảo qua xung quanh, phát hiện mình đang ở trong một không gian tràn ngập hỏa diễm màu trắng ngà. Cả không gian đều bị loại hỏa diễm này bao phủ. Sức nóng của nó thậm chí khiến cho hắn - người đã thôn phệ năm loại dị hỏa cũng cảm thấy khô nóng. Nhiệt độ đó bắt nguồn từ hỏa diễm màu trắng ngà kia.
Trong lòng Tiêu Viêm khẽ động, dị hỏa trong cơ thể cũng chậm rãi trào ra, bao bọc toàn thân hắn. Lúc này, nhiệt độ nóng rực như muốn đun sôi cả máu trong cơ thể kia mới dần giảm đi.
“Nơi này là không gian phong ấn Tịnh Liên Yêu Hỏa? Nhóm người Huân Nhi đâu?”
Tiêu Viêm nhíu mày nhìn không gian trống rỗng xung quanh. Hắn vào cùng lúc với nhóm người Huân Nhi, nhưng sao tại đây chỉ có mỗi mình hắn?
Tiêu Viêm nhíu chặt mày, thân thể trôi nổi giữa không trung, cũng không dám chạm vào những ngọn lửa màu trắng ngà này. Hỏa diễm đó tuy không phải là bản thể của Tịnh Liên Yêu Hỏa nhưng vẫn không thể khinh thường được. Huống chi, nơi này khắp nơi đều toát ra vẻ quỷ dị, tuy nhìn có vẻ yên bình nhưng lại ẩn giấu sát cơ. Cẩn thận một chút cũng không thừa.
“Rời khỏi đây rồi tính sau.”
Ánh mắt Tiêu Viêm đảo qua, mũi chân điểm nhẹ trên hư không, thân hình liền bay vút đi. Nơi này làm cho hắn có chút bất an, huống chi ưu tiên hàng đầu là phải tìm được những người khác.
Thân hình Tiêu Viêm lướt qua biển lửa, bốn phía đều tràn ngập nhiệt độ kinh người. Tuy hắn có dị hỏa hộ thân nhưng vẫn cảm thấy da tay nóng rát. Trong không gian này, ngay cả không khí cũng bị bốc hơi, chung quanh hiện lên một vẻ hoang tàn không cách nào miêu tả được.
“Xuy.”
Tiêu Viêm đã bay về phía trước gần mười phút nhưng càng phi hành, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi. Trên quãng đường dài chừng mười phút này, hắn vẫn chưa hề thấy điểm cuối của biển lửa, cũng như không hề thấy bất kỳ bóng người nào. Cứ như thể biển lửa này kéo dài vô tận vậy.
“Mảnh không gian này rốt cuộc rộng lớn đến mức nào? Hay là lúc chúng ta tiến vào, đã bị truyền tống đến những nơi khác nhau? Nhưng tại sao lúc xâm nhập, ta lại không cảm giác được dấu hiệu truyền tống.”
Tiêu Viêm chau mày, khuôn mặt hiện lên nét suy tư khó hiểu.
“Phía trước có tiếng động!”
Vào lúc Tiêu Viêm đang trầm ngâm thì không xa phía trước, đột nhiên vang lên một tiếng động rất nhỏ. Trong lòng hắn dâng lên một tia vui mừng, thân hình chợt động đã bay tới, nhưng hắn vừa bay được một khoảng đã vội vàng dừng lại. Lúc này, phía trước hắn một khoảng có ba bóng đen đang im lặng lơ lửng, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào hắn.
“Điện chủ Hồn Điện?”
Ba bóng đen kia rõ ràng là nhóm người của Hồn Điện. Không ngờ bọn họ lại xuất hiện ở đây, hơn nữa, nhìn bộ dạng kia, dường như đang đặc biệt chờ đợi hắn!
“Tại sao các ngươi lại ở đây?”
Nhìn chằm chằm cả ba người, Tiêu Viêm trầm giọng nói. Lúc nói chuyện thì đấu khí trong người cũng đã âm thầm vận chuyển.
“Không có gì, chỉ đến để cho ngươi xem một vài thứ thôi!”
Điện chủ Hồn Điện mỉm cười, lòng bàn tay bỗng hiện ra từng luồng khói đen. Làn khói này khẽ xoay tròn rồi hóa thành một nam tử có thân hình hơi mờ ảo. Nhìn bóng dáng ấy, Tiêu Viêm như bị sét đánh, lẩm bẩm nói: “Phụ thân?!”
Tiêu Chiến!
Thứ bị Điện chủ Hồn Điện kéo ra kia rõ ràng là Tiêu Chiến, nhưng chỉ là một linh hồn thể!
“Viêm Nhi!”
Nghe được tiếng Tiêu Viêm thì thào, thân ảnh Tiêu Chiến run lên, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về người thanh niên gầy gò trước mặt.
“Tiêu Viêm, đối địch với Hồn Tộc ta thì chỉ có một kết cục duy nhất, đó là nhà tan cửa nát!”
Khuôn mặt Điện chủ Hồn Điện hiện lên vẻ cười lạnh, chợt bàn tay chậm rãi đưa lên đỉnh đầu Tiêu Chiến, chậm rãi nói:
“Nếu bây giờ đã bắt được ngươi thì hắn cũng không cần phải tồn tại nữa…”
“Dừng tay!”
Nhìn thấy động tác của Điện chủ Hồn Điện, ánh mắt Tiêu Viêm thoáng chốc đỏ lên.
Nghe tiếng hô của Tiêu Viêm, Điện chủ Hồn Điện lại cười lạnh, bàn tay nắm chặt lại. Linh hồn Tiêu Chiến bỗng nổ tung, hóa thành vô số điểm sáng tỏa ra xung quanh, cuối cùng tan biến trong hư không.
Tiêu Viêm ngơ ngác nhìn những điểm sáng ấy tan biến, thân thể run rẩy mãnh liệt, một luồng sát ý kinh thiên động địa điên cuồng bộc phát từ sâu trong đáy lòng hắn!
Dường như cảm nhận được sát ý điên cuồng của Tiêu Viêm, khuôn mặt của Điện chủ Hồn Điện hiện lên một nụ cười quỷ dị.
“Phốc!”
Hai mắt Tiêu Viêm đỏ ngầu, hơi thở hổn hển nhìn chằm chằm Điện chủ Hồn Điện trước mặt. Hắn bước mạnh lên một bước, nhưng vào khoảnh khắc hắn dậm chân xuống thì thân thể đã cứng lại, vô số hỏa diễm màu trắng ngà đột nhiên trào ra từ lỗ chân lông trên người Tiêu Viêm, điên cuồng thiêu đốt hắn.
“Yêu hỏa?”
Cảm nhận được cơn đau đột ngột truyền ra từ cơ thể, Tiêu Viêm cũng khôi phục lại một ít lý trí. Hắn cả kinh ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện nhóm người Điện chủ Hồn Điện trước mặt đã biến mất.
“Không ổn, trúng kế rồi! Tất cả nơi này đều là ảo cảnh nhằm kích động cảm xúc của con người!”
Một màn này làm cho Tiêu Viêm ngẩn ra rồi nhanh chóng khôi phục tinh thần, cuối cùng cũng đã hiểu ra điểm kỳ quái của chuyện này!
“Yêu hỏa tuy mạnh, nhưng không có ai khống chế, muốn đốt ta không dễ dàng vậy đâu!”
Tiêu Viêm cắn răng, thủ ấn nhanh chóng biến ảo, điên cuồng vận chuyển dị hỏa vừa dung hợp, lan tỏa đến khắp nơi trong cơ thể. Hai loại dị hỏa bắt đầu giằng co trên thân thể Tiêu Viêm, sau một lát thì hỏa diễm màu trắng ngà rốt cục cũng bị trấn áp, sau đó được Tiêu Viêm ép ra ngoài qua từng lỗ chân lông.
Cho đến khi toàn bộ hỏa diễm màu trắng ngà rời khỏi thân thể hắn thì Tiêu Viêm mới đổ mồ hôi lạnh, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cũng may là hắn có sức đề kháng với hỏa diễm cực cao, nếu không, lần bất cẩn này cũng có thể khiến kinh mạch toàn thân hắn hóa thành tro bụi.
“Không hổ là yêu hỏa, ảo cảnh nó chế tạo ra không hề thua kém Bồ Đề Cổ Thụ.”
Tiêu Viêm lau mồ hôi lạnh, vận chuyển dị hỏa tập trung về đôi mắt. Khi mắt hắn được dị hỏa bao phủ thì cả phiến không gian này cũng biến đổi, biển lửa vô tận đã biến mất. Thay vào đó là một làn sương trắng ngà có phạm vi chừng mười trượng. Trong sương mù này, có hơn mười người đang bay lượn không mục đích. Thậm chí, một vài người đã bị hỏa diễm màu trắng ngà bao phủ, cuối cùng hóa thành tro tàn trong tiếng kêu thảm thiết.
Ánh mắt Tiêu Viêm nhanh chóng đảo qua làn sương trắng ngà này, sau đó liền hiểu ra, những ảo cảnh kia hẳn bắt nguồn từ làn sương này.
“Sư phụ?!”
Ánh mắt Tiêu Viêm quét qua, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kinh hãi tột độ. Trước mặt hắn không xa, có một thân ảnh đang lơ lửng, rõ ràng chính là Dược Lão. Nhưng giờ phút này, gương mặt lão hiện rõ vẻ thống khổ, bên ngoài thân thể đã mơ hồ xuất hiện hỏa diễm màu trắng ngà. Rõ ràng đó chính là dấu hiệu yêu hỏa bắt đầu thiêu đốt
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿