Trong đại điện khổng lồ, ngọn lửa màu trắng sữa tràn ngập tầm mắt mọi người. Trên quảng trường rộng hàng ngàn trượng, vô số bóng người được bao bọc bởi hỏa diễm đứng lặng im. Trong không gian này, bọn chúng không hề tạo ra một tiếng động nào nhưng lại tỏa ra khí thế vô cùng đáng sợ. Luồng khí thế ấy dường như dung hợp lại thành một con hỏa long khổng lồ, lượn lờ trên đỉnh đầu những bóng người kia, toát ra sát khí vô biên!
Khi nhóm người Tiêu Viêm nhìn thấy trận thế trong đại điện, tất cả đều không khỏi chau mày. Đây không phải lần đầu tiên bọn họ trông thấy cảnh tượng này. Kể từ khi bước vào đại môn, cả nhóm đã phải vượt qua ba tòa đại điện tương tự. Điểm khác biệt duy nhất là càng đi vào sâu, thực lực của đám Hỏa nô càng mạnh!
Ví như đám Hỏa nô trước mắt, theo cảm ứng của nhóm người Tiêu Viêm, mỗi tên đều sở hữu thực lực cấp bậc Đấu Tôn.
Trong mắt bọn họ, một Đấu Tôn chẳng đáng là gì, nhưng khi số lượng lên đến hàng vạn, cho dù là cường giả Đấu Thánh cũng phải cảm thấy đau đầu! Đặc biệt hơn nữa, bọn Hỏa nô này có thể phối hợp liên thủ với nhau một cách hoàn mỹ, tạo ra uy lực khiến người ta phải kinh hãi.
“Cổ trưởng lão, nếu cứ tiếp tục xông tới thì đến bao giờ mới kết thúc?” Tiêu Viêm khẽ cau mày, không nhịn được mà hỏi. Dù ai trong số họ đều có thực lực không tầm thường, nhưng cứ tiếp tục vượt qua những đại điện dường như vô tận thế này, đấu khí trong cơ thể sớm muộn cũng sẽ khô kiệt. Mà trong cái không gian quỷ quái này, năng lượng thiên địa nơi nào cũng đều mang dấu vết của yêu hỏa, vì thế mọi người cũng không dám tùy tiện hấp thu. Nếu không có sự bổ sung, dù là cường giả Đấu Thánh cũng không thể chịu đựng mãi được.
“Vấn đề này không có cách nào giải quyết! Không gian Yêu hỏa này đã bị Tịnh Liên Yêu Hỏa khống chế hơn ngàn năm, việc nó biến nơi này thành đầm rồng hang hổ là điều không thể tránh khỏi. Nếu không như vậy, nó cũng không thể tồn tại đến tận bây giờ mà đã bị người khác bắt đi rồi.” Cổ Nam Hải lắc đầu nói.
Nghe câu trả lời này, đôi mày Tiêu Viêm càng nhíu chặt hơn nhưng hắn cũng không thể làm gì khác. Không gian yêu hỏa này quá mức quỷ dị, nơi nào họ vừa đi qua liền biến mất một cách kỳ lạ. Tình huống này giống như có một bàn tay vô hình đang không ngừng khống chế và dẫn dắt cuộc chơi, khiến cho họ không thể không tiến về phía trước.
“Lúc trước, các vị tiền bối trong tộc cũng đã xông qua những cửa ải này sao?”
“Ừm…”
“Ngàn năm trước, Tịnh Liên Yêu Hỏa đã mạnh đến mức này rồi sao?” Ánh mắt Tiêu Viêm chợt lóe lên rồi hỏi tiếp.
“À… Ngàn năm trước tuy không bắt được Tịnh Liên Yêu Hỏa nhưng đã khiến nó trọng thương. Qua ngàn năm, có lẽ thương thế của nó đã hoàn toàn bình phục, thậm chí sức mạnh còn tiến bộ hơn nhiều. Nếu quan sát Mộng Yểm Thiên Vụ thì hiện tại, Tịnh Liên Yêu Hỏa rất, rất mạnh!” Cổ Nam Hải ngẫm nghĩ một chút rồi nói.
“Vậy sao?” Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn lên vòm trời trên đại điện, đôi mắt hắn lại lóe sáng rồi nói: “Xem ra Tịnh Liên Yêu Hỏa này muốn biến chúng ta thành con rối để đùa nghịch đây…”
Nghe những lời này của Tiêu Viêm, tất cả mọi người đều nhíu mày. Bị một ngọn lửa quái gở trêu đùa quả thật làm cho người ta không thể nào chấp nhận được.
"Đi tiếp thôi!"
Tiêu Viêm trầm ngâm một lát, sau đó khẽ vung tay, ngữ điệu đã khôi phục lại sự bình tĩnh vốn có.
Câu nói này khiến mọi người giật mình, rồi cùng nhau gật đầu. Thân hình họ khẽ động, cả nhóm đồng loạt xuất thủ, với khí thế không gì cản nổi, trong nháy mắt đã hủy diệt đội quân Hỏa nô trong đại điện. Sau đó, cả đám người hóa thành một dải ánh sáng, chỉ chớp lên mấy lượt đã đến điểm tận cùng trong đại điện rồi lại một lần nữa ngang nhiên phá cửa mà vào.
Trong thời gian kế tiếp, nhóm người Tiêu Viêm lặp đi lặp lại những hành động đơn điệu và nhàm chán như cũ, nếu có khác thì chỉ là thực lực của Hỏa nô trong các đại điện mà thôi. Đám Hỏa nô đó càng lúc càng mạnh, thậm chí trong một lần giao chiến, Hỏa Vân lão tổ cũng đã chịu vài vết thương. Tuy tình hình những người khác có khá hơn đôi chút nhưng sắc mặt cả đám cũng đã trở nên ngưng trọng hẳn. Một đường xông phá này chẳng khác gì bọn họ phải giao chiến với mấy cường giả Đấu Thánh, sự tiêu hao quả là không nhỏ chút nào.
"Ầm!"
Cánh cửa đại điện lại bị Tiêu Viêm không chút biểu cảm nào đánh nát. Sau khi đá vụn văng khắp nơi, một đại điện khác lại xuất hiện trong tầm mắt của họ. Điều này làm cho cả đám cảm thấy mệt mỏi vô cùng, những tòa đại điện không có điểm dừng này bao giờ mới có thể chấm dứt đây?
"Ồ?"
Tiêu Viêm khẽ đảo mắt qua một vòng trong đại điện, nhưng ngay lập tức hắn kinh ngạc mà ồ lên một tiếng. Bởi vì, trong đại điện này không còn tràn ngập những tên Hỏa nô như trước đó!
“Vượt ải kết thúc rồi sao?” Huân Nhi cũng lập tức phát hiện ra tình huống và kinh ngạc hỏi.
“Không phải!” Cổ Nam Hải chậm rãi lắc đầu, ánh mắt lão đăm đăm tập trung vào trung tâm đại điện. Nơi đó có một thân ảnh gầy gò đang đứng thẳng tắp, trên người không có hỏa diễm quấn quanh. Hai mắt hắn nhắm chặt, một luồng khí tức cường hãn tựa như Thái Sơn áp đỉnh từ trên người hắn lan tỏa ra.
"Tứ tinh Đấu Thánh!"
Cảm nhận được thực lực của đối phương, thân hình Cổ Nam Hải lẫn Tử Nghiên đều khẽ chấn động, vẻ mặt của hai người cũng trở nên nghiêm trọng vô cùng. Tuy hai người đều là cường giả Tứ tinh Đấu Thánh nhưng so với thân ảnh gầy gò kia, đối phương lại mạnh hơn họ một bậc.
“Chẳng lẽ đây cũng là Hỏa nô sao?” Giọng điệu của Tiêu Viêm có chút điên cuồng. Không lẽ Tịnh Liên Yêu Hỏa lại khủng bố đến mức có thể biến cường giả Tứ tinh Đấu Thánh thành Hỏa nô?
“Miễn cưỡng xem là Hỏa nô, nhưng hắn vẫn còn chút linh trí của bản thân. So với những tên Hỏa nô bị Tịnh Liên Yêu Hỏa khống chế hoàn toàn thì hắn vẫn có quyền tự chủ.” Sắc mặt của Cổ Nam Hải tràn đầy vẻ ngưng trọng mà nói: “Xem ra đây hẳn là cửa ải cuối cùng rồi. Nếu vượt qua, chúng ta sẽ có thể đến được chỗ của Tịnh Liên Yêu Hỏa!”
“Chuyện này e rằng không dễ dàng chút nào…” Tiêu Viêm cau mày nói. Cho dù với đội hình của bọn họ, muốn đánh bại một vị cường giả Tứ tinh Đấu Thánh cũng không phải là chuyện dễ dàng.
“Đã đi đến đây rồi thì chúng ta cũng không còn đường lùi nữa!” Tử Nghiên quay sang Tiêu Viêm, sau đó đôi mắt đẹp của nàng nhìn về phía Cổ Nam Hải, có phần lười biếng nói: “Hai chúng ta cùng động thủ để nhanh chóng giải quyết vấn đề này thôi! Ta đã chán ngấy nơi này lắm rồi!”
“Ừ!” Cổ Nam Hải không hề từ chối. Tự thân lão cũng hiểu rằng, nếu chỉ một trong hai người bọn họ đối đầu với nam tử gầy gò kia thì thật sự rất khó khăn.
“Chú ý động tĩnh bốn phía xung quanh!” Tiêu Viêm khẽ vung tay ra lệnh. Ngay sau đó, đám người kia lặng yên không một tiếng động lướt vào đại điện, cuối cùng phân tán ra bao vây thân ảnh gầy gò kia lại. Cùng lúc này, Tử Nghiên và Cổ Nam Hải cũng đồng thời tiến đến trước mặt người kia.
Đúng lúc bước chân mọi người đáp xuống đại điện, bóng người đang nhắm chặt mắt kia cũng chậm rãi mở ra. Xuất hiện trong tầm mắt của mọi người là một đôi đồng tử đen kịt với vẻ hờ hững vô tình. Tuy nhiên, so với mấy tên Hỏa nô lúc trước thì rõ ràng nó linh động hơn mấy phần, nhưng dù sao đi nữa, đôi mắt đó cũng thật sự quá giá lạnh và vô cảm.
Đôi mắt vô cảm ấy cứ nhìn chằm chằm hai người Tử Nghiên và Cổ Nam Hải ở trước mặt. Song phương cứ thế nhìn nhau nhưng cũng không nói một lời nào. Chẳng qua, không khí giương cung bạt kiếm đang dần dần muốn bùng nổ.
Khi đến gần, nhóm người Tiêu Viêm mới nhìn thấy rõ ràng: thân ảnh gầy gò kia chỉ mặc một bộ quần áo hết sức bình thường, khuôn mặt hắn lại cứng nhắc vô cùng. Đôi mắt hắn lạnh lẽo đến mức người ta có thể liên tưởng nó với huyền băng vạn năm.
"Uỳnh!"
Trong đại điện đang vô cùng yên tĩnh, mặt đất bỗng ầm ầm rung động. Lúc này, thân ảnh gầy gò đang lơ lửng trên không chợt nhẹ nhàng nắm lấy một thanh huyết sắc cự phủ cực kỳ khoa trương và quái dị. Nó có kích cỡ khổng lồ chừng mấy trăm trượng, bỗng dưng xuất hiện không một tiếng động bên cạnh hắn. Điều này làm họ cảm thấy có phần bối rối, nhưng ai nấy đều hiểu rất rõ rằng bên trong thân ảnh gầy gò đó ẩn chứa một lực lượng đáng sợ đến nhường nào.
“Người này thật quá mạnh mẽ!”
Sắc mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ ngưng trọng vô cùng. Hắn không sao tưởng tượng nổi vì sao loại cường giả như thế này lại bị Tịnh Liên Yêu Hỏa khống chế.
Khi Cổ Nam Hải nhìn về phía huyết sắc cự phủ, lông mày lão khẽ nhíu lại, dường như đang nghĩ về điều gì đó.
Ngay sau khi huyết sắc cự phủ xuất hiện, song phương cũng không nói nhảm thêm điều gì, sáu ánh mắt nhìn vào nhau, cuồng phong bỗng chốc nổi lên. Ba người cùng với khí thế cường hoành mà đối chiến với nhau, chỉ trong chốc lát đã tạo ra ba động kinh thiên, làm cho đám người Tiêu Viêm đang ở gần phải cấp tốc lui về phía sau.
"Choang choang!"
Trên đại điện rộng lớn, ba đạo thân ảnh đang lấy một tốc độ khủng bố khiến người khác hoa mắt mà lao vào nhau. Cùng với đó là những đóa hoa lửa do ba người đối chiến tạo thành bắn tung tóe ra khắp nơi. Cho dù đại điện này rất cứng rắn thì hiện tại cũng đã bị nổ vụn thành từng mảng, những vết nứt nhanh chóng lan tràn ra.
Bên kia, nhóm người Tiêu Viêm cũng đã lùi đi rất xa. Ba cường giả Tứ tinh Đấu Thánh giao thủ cũng là chuyện mà bọn hắn không dễ nhúng tay vào. Hơn nữa, những dư âm do ba người giao chiến tạo ra cũng khiến cho bọn họ cảm thấy rét lạnh.
Bên trong đại điện, đối mặt với hai người Tử Nghiên và Cổ Nam Hải liên thủ, thân ảnh gầy gò đang nắm huyết sắc cự phủ kia cũng không hề yếu thế. Hắn múa cự phủ trong tay liên tục, tạo nên từng đợt gió xoáy. Chỉ trong chốc lát, một mùi máu tanh tưởi đã lan ra khắp đại điện, khiến cho mọi người cảm thấy lạnh lẽo hẳn lên.
Chẳng qua, tuy rằng hắn có thực lực mạnh mẽ nhưng dù sao Tử Nghiên cùng Cổ Nam Hải cũng không phải là đèn cạn dầu. Cho nên theo thời gian, bị hai người liên thủ đối phó đã khiến hắn dần dần rơi vào thế hạ phong.
Dù rơi vào thế hạ phong, nhưng thỉnh thoảng khi đang chống đỡ thế công của hai người, hắn vẫn bất ngờ phản kích khiến cho hai người chật vật vô cùng. Có thể chắc chắn một điều rằng, nếu một trong hai người đơn đả độc đấu với hắn thì quyết không phải là đối thủ của tên gia hỏa thần bí này.
"Choang!"
Ba bóng mờ tại trung tâm đại điện bỗng nhiên va chạm vào nhau, khuếch tán ra một loại sóng âm ngưng thực như sóng nước đáng sợ vô cùng. Ngay sau đó, nhân ảnh cầm huyết phủ kia cũng bị bắn ngược ra phía sau, bước chân hắn nặng nề đâm thẳng xuống mặt đất, tạo nên hơn mười cái hố sâu.
"Grào…!!!"
Bị mạnh mẽ đẩy lui, cặp mắt vốn vô cảm của nhân ảnh cầm huyết phủ bỗng hiện lên vẻ nóng bỏng điên cuồng. Sau đó, hắn gầm lên một tiếng vang vọng cả đại điện. Chỉ một thoáng sau khi hắn gầm lên, trên mi tâm của hắn đột nhiên lóe lên ánh sáng mãnh liệt, bên trong đó chậm rãi xuất hiện một cái phù văn. Mà khi phù văn này xuất hiện, khí tức của hắn cũng đột nhiên tăng vọt lên.
Nhưng ngay khi ánh mắt của Tiêu Viêm nhìn thấy cái phù văn kỳ dị này, cả người hắn giống như bị sét đánh, khuôn mặt đờ đẫn hẳn đi.
“Đây… đây chẳng phải là… tộc văn của Tiêu tộc sao?”
Đúng vậy! Phù văn kỳ dị xuất hiện trên trán của nhân ảnh cầm huyết phủ kia chính là tộc văn mà chỉ Tiêu tộc mới có!
Tên này, hắn… hắn làm sao lại có được tộc văn của Tiêu tộc???
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ