Cả không gian đều bị hơi nóng bao phủ, ngọn lửa tàn phá tựa như một con giao long đang phẫn nộ gầm rú. Trên biển dung nham khổng lồ, thỉnh thoảng lại phun lên một cột lửa to lớn, dòng dung nham chầm chậm chảy về phía chân trời, tạo thành một vũ điệu hủy diệt của ngọn lửa.
Phía trên biển dung nham chừng mười trượng, có một hỏa cầu màu phấn hồng lớn khoảng trăm trượng đang hừng hực thiêu đốt. Một cỗ lực lượng hủy diệt từ bên trong quả cầu từ từ thẩm thấu ra ngoài, khiến cho cả không gian quanh nó đều vặn vẹo, biến dạng.
Bên trong hỏa cầu, mơ hồ có thể nhìn thấy hai bóng người đang quấn quýt lấy nhau. Hai ngọn lửa, một vàng một tím, đang dốc sức tương trợ, ngăn không cho luồng Yêu Hỏa xâm nhập dù chỉ một chút.
Hai bóng người bên trong hỏa cầu chính là Tiêu Viêm và Huân Nhi. Dưới sự trợ giúp của Huân Nhi, tình thế của Tiêu Viêm đã tốt lên rất nhiều. Trước đó, thân thể của hắn bị xé rách vô cùng thảm thiết, nhưng nhờ vào Tam Thiên Diễm Viêm Hỏa có công hiệu bất tử thần kỳ mà dần dần được chữa trị.
Dưới tư thế tiếp xúc vô cùng thân mật giữa hai người, biển năng lượng do Tịnh Liên Yêu Hỏa phóng thích cuồn cuộn không ngừng truyền vào cơ thể Huân Nhi, nhờ đó thân thể hắn mới từ từ được giảm tải, nguy cơ nổ tan xác dần dần được khống chế.
Hai người cùng nhau hấp thu khiến cho năng lượng khổng lồ mà Tịnh Liên Yêu Hỏa phóng ra dần dần giảm bớt. Đồng thời, khí tức của Tiêu Viêm và Huân Nhi cũng từ từ tăng lên. Tịnh Liên Yêu Hỏa đã tồn tại trong một thời gian cực kỳ lâu dài, năng lượng ẩn chứa trong đó không thể hình dung nổi. Nếu có thể bình yên hấp thu, đây quả thực là loại thuốc bổ tốt nhất.
Hỏa cầu khổng lồ lơ lửng giữa không trung. Từ bên ngoài hỏa cầu, những gợn sóng lửa không ngừng lan tràn ra xung quanh.
Bên trong hỏa cầu, hai người đều đang nhắm mắt, dường như đã tiến vào trạng thái ngủ say. Hai ngọn lửa vàng và tím không ngừng trào ra từ thân thể họ, vừa chống cự lại luồng Yêu hỏa cực nóng, vừa bảo vệ hai người.
Ngoài tình huống nguy cấp bên ngoài, bên trong cơ thể của Tiêu Viêm cũng đang lâm vào thế giằng co. Hắn nhờ vào sự giúp đỡ của Huân Nhi mà đã miễn cưỡng duy trì được sự cân bằng của thân thể, đồng thời cũng từ từ luyện hóa Bản Nguyên Yêu Hỏa. Tuy tốc độ cực kỳ chậm rãi nhưng đã tốt hơn lúc trước rất nhiều. Ít nhất, hắn đã thấy được những tia sáng của hy vọng.
Bên trong không gian nóng cháy kia không hề tồn tại một tia sinh khí, chỉ có biển dung nham bên dưới chốc chốc lại phun lên một cột lửa bỏng rát. Nơi đây chỉ tồn tại sự trầm mặc và tịch liêu.
Trong thế giới trầm buồn ấy, thời gian dần dần cũng trở nên mờ ảo. Hai người Tiêu Viêm dường như ngủ say, không hề có một chút động tĩnh, nhưng sinh cơ của cả hai lại ngày càng dào dạt, cho thấy trạng thái của họ đang từ từ được cải thiện.
Ngày lại qua ngày, bên ngoài hai người dần dần xuất hiện ba vòng lửa khác màu.
Vàng, tím và hồng phấn.
Ba màu sắc đại diện cho ba ngọn dị hỏa vô cùng mạnh mẽ. Đương nhiên, trong ba loại, màu phấn hồng vẫn đang chiếm phần lớn diện tích, hai ngọn lửa màu vàng và màu tím chỉ có thể co cụm trong một khu vực nhỏ. Nhưng theo thời gian trôi qua, diện tích của hai ngọn lửa kia bắt đầu được mở rộng. Yêu hỏa vốn chỉ chống cự bằng bản năng, lại bị Tiêu Viêm sử dụng nhiều thủ đoạn làm suy yếu. Đối mặt với loại dị hỏa do năm loại dị hỏa dung hợp mà thành là Kim Đế Phần Thiên Viêm, Yêu Hỏa cũng dần dần phải lui lại...
Sự giằng co này không biết đã trải qua bao lâu… Đến một ngày kia, vòng lửa đột nhiên run lên. Trong hỏa cầu, ba loại màu sắc đã chiếm cứ ba phần bằng nhau. Dưới sự đối kháng của ba ngọn lửa, một thế cân bằng kỳ dị dần dần được hình thành.
“Phần Quyết! Luyện!”
Ngay khi sự cân bằng được xác lập, Tiêu Viêm ở bên trong vòng lửa đột nhiên mở mắt, tiếng nói trầm thấp vang lên.
Trải qua thời gian dài giao hòa với nhau, giữa Dị hỏa của Tiêu Viêm và Tịnh Liên Yêu Hỏa đã hình thành một loại liên hệ kỳ diệu. Bởi vậy, khi Tiêu Viêm vận chuyển Phần Quyết trong cơ thể, hai loại dị hỏa kia cũng tự động vận chuyển theo lộ tuyến hành công của hắn.
“Ầm… Đùng… Đùng…”
Vào lúc Tịnh Liên Yêu Hỏa rốt cuộc cũng bị Phần Quyết luyện hóa, trên bầu trời, năng lượng tụ lại thành mây đen xuất hiện tầng tầng lớp lớp. Những đám mây đen này xoay vần liên tục quanh hỏa cầu, trên mặt biển dung nham nóng cháy cũng bắt đầu nổi sóng mãnh liệt.
Tiêu Viêm cũng phát hiện ra sự biến hóa ở bên ngoài nhưng không hề bị ảnh hưởng. Trải qua thời gian dài luyện hóa, hắn đã vô cùng quen thuộc với Tịnh Liên Yêu Hỏa. Dị hỏa cấp bậc này, một khi bị luyện hóa, đương nhiên sẽ xuất hiện một ít thiên địa dị tượng.
“Huân Nhi, kế tiếp chính là thu hoạch của chúng ta.”
Tiêu Viêm cười nhu hòa nhìn người ngọc đang ngủ say trong lòng, cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo tinh tế, thủ ấn biến đổi.
Theo những biến hóa của thủ ấn, Tịnh Liên Yêu Hỏa vẫn đang cố thủ trong cơ thể hắn rốt cuộc bị luyện hóa dần. Năng lượng khổng lồ tới mức hóa thành dạng lỏng nhất thời khuếch tán khắp cơ thể Tiêu Viêm. Kinh mạch của hắn, vẻn vẹn chỉ trong chốc lát đã được nạp đầy năng lượng. Huyết nhục, cơ thể, cốt cách, tế bào… của hắn giống như một con dã thú bị bỏ đói mấy chục năm, điên cuồng cắn nuốt nguồn năng lượng truyền đến.
Thấy cơ thể mình đã nhanh chóng tràn đầy, Tiêu Viêm liền cúi đầu, khẽ hôn lên đôi môi đỏ mọng của Huân Nhi. Năng lượng mênh mông vô cùng kia giống như một dòng thủy triều, ồ ạt tiến vào trong thân thể nàng.
“Lách tách… lách tách…”
Trải qua luyện hóa không ngừng, luồng thủy triều năng lượng vận chuyển một vòng trong cơ thể Tiêu Viêm rồi rót vào trong người Huân Nhi, sau đó vận chuyển khắp kinh mạch của nàng rồi truyền lại cho Tiêu Viêm. Năng lượng truyền về lần thứ hai này dường như tinh thuần hơn, lại phảng phất có một hương vị khác, chính là hương vị của Kim Đế Phần Thiên Viêm.
Dưới sự chuyển hóa liên tục như thế, bên trong cơ thể Tiêu Viêm và Huân Nhi không ngờ lại hình thành một vòng tuần hoàn hoàn mỹ. Năng lượng mênh mông liên tục không ngừng tẩy rửa mọi nơi trong cơ thể của cả hai. Khí tức hai người cũng dần dần tăng lên.
“Cách… cách… cách… cách…”
Khi năng lực phản kháng của bản nguyên yêu hỏa dần dần mất đi, hỏa cầu khổng lồ kia cũng bắt đầu bình ổn lại, sự cuồng bạo yếu bớt. Bên trong nó, Tiêu Viêm và Huân Nhi vẫn quấn chặt lấy nhau. Một lớp tinh thể màu kim hồng sắc chậm rãi xuất hiện, cuối cùng bao trùm lấy hai người họ, giống như một chiếc vỏ trứng.
Vào lúc quả trứng tinh thể này hình thành, khí tức của Tiêu Viêm và Huân Nhi đồng thời biến mất, một mảnh không gian này rốt cuộc đã mất đi toàn bộ sinh cơ.
*
Trung Châu.
Từ khi Yêu Hỏa xuất thế tính đến nay đã ước chừng một năm ròng. Nhưng dù một năm đã trôi qua, cảnh tượng kinh thiên động địa ngày đó vẫn khiến cho người ta bàn luận say sưa không ngớt.
Một năm trôi qua tuy không dài, nhưng Trung Châu vẫn như trước, xảy ra không ít chuyện.
Không lâu sau khi chuyện Yêu Hỏa xuất thế trôi qua, Hồn Điện liền bắt đầu trả thù Thiên Phủ Liên Minh vì hành động hủy diệt Nhân Điện. Một phần ba thành thị trong liên minh đều gặp phải công kích. Đối với hành động trả thù khắp nơi của Hồn Điện, Thiên Phủ Liên Minh không hề đứng im chịu trận, mà cũng triệu tập binh sĩ của mình để tổ chức phản kích. Chỉ trong một năm ngắn ngủi, hai thế lực siêu cấp này đã hình thành thế nước lửa.
Tuy cả hai đều chịu thương vong không nhỏ, nhưng trận quyết đấu cuối cùng vẫn chưa diễn ra. Dù sao, Thiên Phủ Liên Minh cũng không còn giống như lúc trước, họ đã có Tử Nghiên cùng với Tiêu Thần là những cường giả không hề thua kém Hồn Điện Điện chủ ngồi tọa trấn. Cho dù là Điện chủ của Hồn Điện cũng không có lá gan dám xông thẳng lên tổng bộ của Liên minh. Hơn nữa, vị Lão Tổ ở Đan Tháp kia dù không có mặt tại Tinh Vẫn Các, nhưng đám người Dược Lão đều có phương pháp truyền tin đến hắn. Có được sự ám trợ của siêu cấp cường giả như thế, chỉ bằng vào mình Hồn Điện thì không thể tiếp tục tạo thành nguy cơ hủy diệt đối với Liên minh được nữa.
Bởi vì đủ loại nguyên nhân như vậy, Thiên Phủ Liên Minh tuy xung đột toàn diện với Hồn Điện nhưng không hề thua kém, ngược lại còn hơi chiếm thế thượng phong. Cũng vì đó mà uy danh của Thiên Phủ Liên Minh ngày càng vang dội. Dù sao, trong quá khứ, chưa từng có thế lực nào có thể chống lại Hồn Điện. Điều này khiến cho một số người khác phải cảm thán, địa vị bá chủ ở Trung Châu này đang dần dần chuyển từ Hồn Điện sang Thiên Phủ Liên Minh mới nổi.
Mà đối với trận chiến này, dường như Hồn Tộc lại không có nhiều trợ giúp cho Hồn Điện. Tuy Hồn tộc cũng âm thầm phái đi một vài cường giả nhưng không thể mang đến ưu thế áp đảo cho Hồn Điện. Đối với điểm này, đám người Dược Lão chỉ có thể cho rằng Hồn Tộc đang bị ước định nào đó hạn chế.
Đương nhiên, dù triển khai đại chiến kịch liệt với Hồn Điện, đám người Dược Lão vẫn luôn luôn chú ý tới nơi Yêu hỏa đã xuất thế. Nhưng mỗi lần dò xét chỉ làm họ thêm thất vọng. Một năm trôi qua, vùng không gian kia vẫn không hề có chút khác thường nào. Nếu không phải Long Ấn trong tay Tử Nghiên vẫn còn, e rằng họ đã cho rằng Tiêu Viêm và Huân Nhi đều gặp bất trắc rồi.
Bọn họ cũng không có bất kỳ biện pháp nào, chỉ có thể dồn tinh lực vào trận đại chiến với Hồn Điện mà thôi.
Vào lúc ánh mắt của mọi người đang đổ dồn vào trận đại chiến của Thiên Phủ Liên Minh và Hồn Điện, một tin tức không biết từ đâu truyền ra đã gây chấn động khắp đại lục.
Sau Linh tộc, một tộc khác trong Viễn Cổ Bát Tộc là Thạch tộc cũng đã biến mất một cách quỷ dị.
Nhất thời, tất cả mọi người mơ hồ cảm giác được một âm mưu kinh thiên đang dần dần bao phủ khắp cả Trung Châu này.
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩