Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1532: CHƯƠNG 1520: LẬT TAY DIỆT ĐIỆN

“Mạc hộ pháp?”

Biến cố đột ngột xảy ra khiến tất cả mọi người đều phải dừng tay. Đám người của Hồn Điện lúc này đều kinh hãi nhìn về phía thi thể không đầu kia. Máu tươi phun xối xả, chiếc đầu đẫm máu từ trên trời rơi xuống, lăn vài vòng trên mặt đất. Gương mặt đó vẫn còn nguyên vẻ âm lãnh như trước khi chết, khiến người ta nhìn mà không rét cũng phải run.

“Ngươi… các ngươi là ai? Nơi này là địa bàn của Hồn Điện.”

Nam tử kia hiển nhiên có địa vị cao hơn những kẻ khác, sắc mặt hoảng sợ nhìn hai bóng người vừa hiện ra trên không trung. Một lát sau, hắn liền lớn tiếng quát lên, dường như muốn dùng cách này để trút bỏ nỗi kinh hoàng trong lòng.

“Tay chân của Hồn Điện đã vươn tới tận nơi này sao?”

Trên bầu trời, bóng dáng một nam một nữ dần trở nên rõ nét, chính là Tiêu Viêm và Huân Nhi vừa phá không gian từ trong Yêu Hỏa không gian mà ra. Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh lùng liếc nhìn hơn mười hắc y nhân của Hồn Điện, trong con ngươi bắt đầu dấy lên hàn ý.

Hàn ý lan tỏa khiến gã nam tử kia cảm thấy toàn thân lạnh buốt. Thậm chí đấu khí trong cơ thể hắn cũng có cảm giác như bị đông cứng lại. Đối phương có thể tùy tiện nhấc tay đã trảm sát Mạc hộ pháp với thực lực Ngũ Tinh Đấu Tông, vậy thì đối phó với bọn họ cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Gặp phải cường giả, rút!”

Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, nam tử kia liền quyết đoán, không nói thêm lời vô nghĩa nào, thân hình nhanh chóng thối lui, khi đã cách xa trăm bước mới quát to một tiếng.

Thấy hắn trực tiếp xoay người bỏ chạy, những tên còn lại đều biến sắc, cũng mặc kệ đám người của Liễu đội trưởng, quay đầu chạy trối chết.

Thấy vậy, mấy người Liễu đội trưởng nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác sống sót sau kiếp nạn khiến bọn họ toàn thân như nhũn ra.

“Giết nhiều người như vậy mà còn muốn đi dễ dàng thế sao? Người của Thiên Phủ không dễ giết như vậy đâu.” Giữa không trung, Tiêu Viêm lạnh nhạt nhìn những bóng đen đang tán loạn tháo chạy, bàn chân khẽ giẫm lên hư không, một làn sóng vô hình nhanh như chớp khuếch tán ra xung quanh.

“Phốc phốc!”

Làn sóng vô hình lặng lẽ lan tỏa, hơn mười bóng đen đang tháo chạy phía xa bỗng chốc khựng lại. Sau đó, từng cột máu phun thẳng lên trời, đẩy những cái đầu bay vút lên không trung rồi rơi bịch xuống đất. Máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng, mùi huyết tinh nồng nặc.

Nhóm người Liễu đội trưởng thấy cảnh đó thì rùng mình. Bọn họ căn bản không thấy rõ Tiêu Viêm đã ra tay thế nào mà khiến cho đám cao thủ Hồn Điện có thực lực hơn xa bọn họ đều biến thành những cỗ thi thể không đầu.

“Đa tạ tiền bối đại nghĩa cứu giúp, chúng ta là Huyền đội thuộc đại đội thứ ba ngoại minh của Thiên Phủ Liên Minh, ân cứu mạng lần này suốt đời khó quên.” Song, Liễu đội trưởng cũng là người khôn khéo, nhanh chóng trấn áp nỗi kinh hoàng trong lòng, cung kính hành lễ với hai người trên không trung. Tuy hai người này nhìn qua tuổi còn rất trẻ, nhưng ở thế giới thực lực vi tôn này, chỉ cần giơ tay nhấc chân đã có thể dễ dàng chém giết một Đấu Tông cường giả cũng đủ để bọn họ phải cung kính gọi một tiếng tiền bối.

“Ngoại minh.”

Nghe người này nói vậy, Tiêu Viêm thoáng chút kinh ngạc, xem ra mấy năm nay Thiên Phủ Liên Minh phát triển không nhỏ.

“Đem đan dược này chia cho mọi người đi, chỉ cần còn một hơi thở là sẽ không chết được.” Tiêu Viêm búng tay, một bình ngọc liền bay vào tay Liễu đội trưởng. Liễu đội trưởng vô thức nhìn vào, lập tức trợn tròn mắt. Bên trong bình ngọc, mỗi một viên đan dược đều tràn ngập linh khí, dược hương nồng đậm. Cho dù là lục phẩm đan dược phẩm giai cao nhất mà hắn từng thấy cũng không thể nào so sánh được.

“Không biết vị tiền bối này từ đâu tới, ra tay lại hào phóng như vậy. Bán cả đám người chúng ta đi cũng không đáng giá bằng một viên đan dược.” Liễu đội trưởng run rẩy cầm bình ngọc, vội vàng phân phát cho mấy huynh đệ bị thương nặng, sau đó mới dẫn theo vài người cốt cán trong đội, nơm nớp lo sợ nhìn một nam một nữ đang từ không trung hạ xuống.

“Kể cho ta nghe một chút, năm đó sau khi Yêu Hỏa không gian đóng lại đã xảy ra những chuyện gì.” Sau khi đáp xuống, Tiêu Viêm tùy ý hỏi.

“Vâng.”

Nghe vậy, Liễu đội trưởng vội vàng cung kính đáp lời. Hắn cũng là người thông minh, biết chuyện gì nên hỏi, chuyện gì không. Bởi vậy, sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, hắn liền kể ra tất cả những chuyện lớn xảy ra ở Trung Châu trong hai năm nay mà hắn biết được. Trong lúc kể, mấy người bọn họ không ngừng lén lút đánh giá thanh niên trước mặt. Chẳng hiểu sao, họ lại cảm thấy người này có chút quen mắt.

“Thạch Tộc biến mất?”

Tiêu Viêm nghe những chuyện này chỉ thản nhiên gật đầu. Nhưng khi Liễu đội trưởng nói tới việc sau Linh Tộc, đến lượt Thạch Tộc cũng quỷ dị biến mất, sắc mặt của Tiêu Viêm và Huân Nhi đồng thời thay đổi.

“Đúng vậy, Thạch Tộc biến mất giống hệt như Linh Tộc. Nhưng trong một năm trở lại đây cũng không xảy ra tình huống tương tự nữa. Có lẽ là do ba tộc viễn cổ còn lại đã liên minh với nhau.” Liễu đội trưởng cung kính nói.

“Không ngờ trong hai năm lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.” Tiêu Viêm sắc mặt ngưng trọng, khẽ lẩm bẩm. Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, Thiên Phủ và Hồn Điện đã hoàn toàn khai chiến, Thạch Tộc biến mất, ba tộc kết minh. Những đại sự kinh thiên động địa thế này cùng lúc xảy ra, đúng là cực kỳ náo nhiệt.

“Vị tiền bối này…”

Thấy Tiêu Viêm lâm vào trầm tư, Liễu đội trưởng nhìn quanh, chần chờ một chút rồi mới cẩn thận mở miệng: “Cách nơi này không xa có một phân điện của Hồn Điện. Bình thường, nếu có hộ pháp chết, bọn chúng sẽ cảm ứng được. Vì thế, chúng ta nên rời khỏi Yêu Hỏa bình nguyên trước đã. Phân điện này của Hồn Điện có thực lực rất mạnh, trong đó còn có một vị cường giả Đấu Thánh của Hồn Tộc tọa trấn. Trong hai năm giao chiến, Thiên Phủ Liên Minh chúng ta đã có không ít cường giả bị vị Đấu Thánh của Hồn Điện kia giết hại.”

“Ồ? Mấy tinh Đấu Thánh?”

Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi nhướng mày, hỏi.

“Nhất tinh.” Liễu đội trưởng không biết Tiêu Viêm hỏi để làm gì, nhưng vẫn thành thật trả lời. Đối với bọn họ mà nói, loại cường giả này chính là tồn tại trong truyền thuyết.

“Nhất tinh sao?”

Tiêu Viêm xoa cằm, khẽ gật đầu. Thấy vậy, đám người Liễu đội trưởng hơi mừng rỡ, đang định tranh thủ thuyết phục vị tiền bối này rời đi thì bỗng choáng váng đến ngây người khi nghe câu nói tiếp theo của hắn.

“Ngươi biết đường không? Dẫn ta tới phân điện kia một chuyến.”

Nhìn nụ cười trên gương mặt thanh niên trước mặt, tất cả mọi người đều lâm vào trầm mặc. Liễu đội trưởng còn run lên bần bật. Đối với bọn họ, phân điện của Hồn Điện chính là cấm địa đáng sợ nhất. Bình thường ai cũng muốn tránh xa, chưa từng có ai nghĩ đến việc đi vào đó.

“Đi thôi.”

Tiêu Viêm cười cười, cũng không để ý tới sự im lặng của bọn họ, đưa tay đặt lên vai Liễu đội trưởng, không đợi hắn kịp nói gì, không gian liền dao động, ba người đã biến mất không thấy bóng dáng. Mấy người còn lại thấy vậy, sắc mặt nhất thời trắng bệch. Đi tới phân điện của Hồn Điện, đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao?

“Lần này thì xong rồi.”

Một gã đội viên vẻ mặt như đưa đám, khó khăn lắm mới nhặt lại được cái mạng, bây giờ lại tự mình đi nộp.

“Làm sao bây giờ?”

“Đừng hoảng, vị tiền bối kia dường như không phải người tầm thường.”

“Nhưng trong phân điện kia có Đấu Thánh cường giả tọa trấn a! Vị tiền bối này cho dù lợi hại, nhưng tuổi còn trẻ như vậy, làm sao có thể là đối thủ của lão quái vật kia được?”

“Chuyện này…”

Cả đám người nhìn nhau, tranh luận một hồi rồi cuối cùng đều trở nên ủ rũ.

“Xuy.”

Khi mọi người đang im lặng thì không gian lại dao động, ba bóng người hiện ra, chính là ba người Tiêu Viêm vừa rời đi không lâu.

“Đội trưởng!”

Nhìn thấy ba người còn sống trở về, những người còn lại nhất thời mừng như điên, vội vàng tiến tới.

Thế nhưng, vị Liễu đội trưởng kia vẫn cứ ngây dại, không để ý tới những người đang vây quanh. Cũng phải thôi! Bất cứ ai, sau khi tận mắt chứng kiến một cường giả truyền thuyết như lão quái vật của Hồn Điện bị thanh niên trước mặt chỉ bằng một chưởng tùy ý đánh thành đống thịt nát, đều không thể giữ nổi bình tĩnh.

“Đội trưởng, lão quái vật kia không có ở phân điện sao?”

Nghe thanh âm vang lên bên tai, Liễu đội trưởng rốt cuộc cũng hoàn hồn, lắc lắc đầu nói: “Từ giờ trở đi, trên Yêu Hỏa bình nguyên không còn phân điện của Hồn Điện, cũng không còn vị Hồn Thanh thánh giả đại danh đỉnh đỉnh kia nữa.”

Nghe vậy, mọi người đều ngẩn ra, đến khi định thần lại thì trong mắt tràn ngập vẻ khó tin. Chỉ trong mấy phút đồng hồ ngắn ngủi, phân điện của Hồn Điện đã biến mất.

“Đi thôi.”

Nhìn biểu cảm tức cười của bọn họ, Tiêu Viêm cười cười, xoay người, chân đạp hư không, chậm rãi đi xa.

“Trở về tìm người phụ trách khu vực. Sau này, các ngươi chính là thành viên Địa cấp của Thiên Phủ nội minh.”

Nghe thấy thanh âm nhàn nhạt kia, thân thể mọi người đều khẽ run lên. Thành viên của Thiên Phủ nội minh được chia làm bốn cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Mặc dù lần này bọn họ có cống hiến không nhỏ nhưng nhiều lắm cũng chỉ có thể trở thành thành viên Hoàng cấp, còn cách Địa cấp một khoảng rất xa. Người này chỉ nói một câu, làm sao có thể…

“Tiền bối, không biết tôn tính đại danh của ngài?”

Liễu đội trưởng ngẩn ra, rồi vội vàng quỳ xuống, cung kính hô lớn.

“Ngươi cứ nói với họ, là Tiêu Viêm cho các ngươi… Thế là được.”

Từ xa, tiếng cười khẽ theo gió bay tới, chậm rãi vang lên bên tai mọi người.

“Tiêu… Tiêu Viêm.”

Mọi người đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt kinh hãi nhìn bóng người đang đạp không mà đi, dần trở nên mơ hồ kia. Một lát sau, một thanh âm run rẩy vì kích động vang lên.

“Hắn… Hắn chính là Thiếu… thiếu minh chủ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!