Ầm ầm!
Cơn lốc hỏa diễm khổng lồ trên bầu trời cuốn phăng tất cả, nhiệt độ khủng khiếp khiến cho mặt đất vốn ẩm ướt cũng trở nên khô khốc, thậm chí dần dần nứt toác. Trong phạm vi ngàn trượng trên đỉnh Vẫn Lạc Sơn, ngoại trừ một vài cường giả Đấu Thánh, những người còn lại đều không dám tiến vào nửa bước.
“Điện chủ Hồn Điện, lại có thể thất bại…”
Nhìn cơn lốc hỏa diễm càn quét trên bầu trời, khắp núi non đã trở nên lặng ngắt như tờ. Bị một đòn công kích chính diện hung hãn như vậy, cho dù là Điện chủ Hồn Điện, dẫu giữ được một cái mạng thì e rằng kết cục cũng sẽ không tốt đẹp gì. Trận quyết đấu này, sợ là đã phân định thắng bại.
Vừa nghĩ đến đó, trong mắt không ít người đều hiện lên vẻ ngưng trọng. Điện chủ Hồn Điện chính là cường giả đỉnh cao đã thành danh từ lâu trên Trung Châu, hung danh của lão năm đó tại Trung Châu khiến vô số thế lực phải kinh sợ, từ đó mới đưa Hồn Điện lên địa vị bá chủ. Nhưng hôm nay, vị cường giả từng khuấy đảo vô số gió tanh mưa máu trên Trung Châu này lại hoàn toàn bại trong tay một hậu bối mới nổi.
Sau trận chiến này, cái tên Tiêu Viêm và Thiên Phủ Liên Minh, không còn nghi ngờ gì nữa, sẽ trở thành tâm điểm chú ý nhất của Trung Châu.
“Người này thật phi phàm! Bá chủ Trung Châu, có lẽ sẽ đổi ngôi!”
Trong lòng các Thái thượng trưởng lão của một số tông phái thế lực đều vụt qua ý niệm này. Nhìn thân ảnh trên bầu trời kia, ánh mắt họ đã có thêm phần nghiêm trang và kính ý. Thế giới này, vĩnh viễn là cường giả vi tôn!
Trên đỉnh Vẫn Lạc, gương mặt các cường giả của Thiên Phủ giờ khắc này đều hiện lên vẻ kinh hỉ, nhìn về phía thân ảnh cao gầy trên bầu trời mà trong mắt tràn đầy một luồng ngạo khí. Tiêu Viêm sở dĩ có được thanh danh cao đến thế trong Thiên Phủ chính là do hắn tích lũy qua vô số trận chiến. Sau cuộc chiến ngày hôm nay, vị thế lãnh tụ tinh thần của hắn trong Thiên Phủ đã trở nên vững như bàn thạch!
Nếu kết quả trận chiến hôm nay được truyền về Thiên Phủ, không biết sẽ tạo ra chấn động đến mức nào. Ai cũng hiểu rõ ý nghĩa của trận chiến này: Từ nay về sau, ở Trung Châu, nếu bàn về xếp hạng thế lực, e rằng Nhất Phủ sẽ đứng trên Nhất Điện!
Sau này, bá chủ của Trung Châu chính là Thiên Phủ Liên Minh!
So với bầu không khí hân hoan bên phía Thiên Phủ, Hồn Điện lại chìm trong tĩnh lặng. Đám cường giả hai mặt nhìn nhau, tinh thần thoáng có phần hoảng hốt. Mới không lâu trước đây, uy danh của Hồn Điện bọn chúng vẫn bao trùm khắp Trung Châu, bất luận cường giả nào nghe thấy tên của bọn chúng cũng đều tỏ vẻ kiêng kỵ, thậm chí là sợ hãi. Nhưng mà, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, vị bá chủ từng khiến người khác nghe danh đã sợ này lại phải nếm mùi vị bại trận cay đắng lần đầu tiên.
“Việc này, xem các ngươi ăn nói với tông tộc thế nào!” Vẻ mặt Hồn Ma lão nhân âm tình bất định, những ánh mắt xung quanh khiến lão cảm thấy vô cùng chướng mắt, lập tức phất ống tay áo, tức giận nói.
“Kẻ cười sau cùng mới là người thắng thực sự! Nếu ngay cả chút nhẫn nại này cũng không có, Hồn Tộc ta đã sớm biến mất trong trời đất này rồi!” Vẻ mặt Hồn Thiên Mạch dù có chút âm trầm nhưng vẫn duy trì sự thản nhiên lạnh lùng, hắn liếc Hồn Ma lão nhân, quở trách.
Nghe vậy, khóe miệng Hồn Ma lão nhân giật giật nhưng vẫn ngậm miệng với vẻ mặt không cam lòng.
Trong mắt Hồn Thiên Mạch lóe lên một vẻ âm hàn, nắm tay trong tay áo chậm rãi siết chặt lại: “Các ngươi cứ vui vẻ đi! Đợi đến khi Hồn Tộc ta ra tay, một Thiên Phủ Liên Minh nhỏ nhoi sẽ tan thành tro bụi trong nháy mắt!”
Ở phía dưới, trong lúc lòng người đang dấy lên vô vàn ý niệm khác nhau thì cơn lốc hỏa diễm trên bầu trời cũng từ từ tan đi. Bất chợt, một bóng người toàn thân cháy đen bị ném ra từ trong cơn lốc, cả người y đen kịt, thân thể mang đầy vết thương dữ tợn, thậm chí mơ hồ còn thấy nội tạng đang nhúc nhích bên trong, khí tức cũng yếu ớt đến mức gần như không thể phát hiện, hiển nhiên đã bị thương rất nặng.
“Điện chủ Hồn Điện!”
Nhìn đạo thân ảnh kia, lòng mọi người đều thắt lại. Bộ dạng chật vật như vậy chính là Điện chủ Hồn Điện bị đánh đến tan tác, hiển nhiên không còn sức tái chiến.
Đến lúc này, vài cường giả Hồn Điện còn ôm chút hy vọng may mắn cuối cùng cũng đã hoàn toàn tuyệt vọng.
“Tiêu Viêm, thù này bản điện nhớ kỹ!” Thân thể vô lực rơi xuống nhưng Điện chủ Hồn Điện cũng cố giãy giụa mở mắt. Một thanh âm khàn khàn suy yếu chậm rãi truyền ra, cuối cùng vọng đến tai Tiêu Viêm.
Trên bầu trời, Tiêu Viêm dùng ánh mắt hờ hững nhìn Điện chủ Hồn Điện đang rơi xuống, trong mắt hàn quang chợt lóe. Nhổ cỏ phải trừ tận gốc! Tuy nói Điện chủ Hồn Điện hiện tại bị trọng thương nhưng với thủ đoạn của Hồn tộc, e rằng chỉ cần tĩnh dưỡng vài tháng là có thể hồi phục. Nói không chừng, đến lúc đó lại có thể chỉ huy Hồn Điện gây ra vô số phiền phức cho hắn, đây không phải là chuyện mà Tiêu Viêm muốn thấy.
“Nếu đã bại, vậy thì bỏ mạng lại đây!”
Trong lòng nổi lên sát ý, thân hình Tiêu Viêm khẽ động, trực tiếp lướt tới phía Điện chủ Hồn Điện đang rơi xuống như thiểm điện dưới vô vàn ánh mắt quan sát. Nhìn dáng vẻ đằng đằng sát khí của hắn, hiển nhiên là muốn đánh rắn dập đầu.
“Tiêu Viêm, ngươi dám…!”
Biến cố bất ngờ khiến phía Hồn Điện kinh hãi. Bọn chúng không ngờ Tiêu Viêm lại tàn nhẫn như vậy, không chỉ chiến thắng mà còn muốn động thủ giết người.
“Hừ, nợ máu của Tiêu gia ta, ngươi trả trước một ít đi!”
Tiêu Viêm không thèm đếm xỉa tới tiếng quát kia. Thân hình chợt lóe, hắn liền xuất hiện trên đỉnh đầu của Điện chủ Hồn Điện rồi vỗ mạnh một chưởng xuống thiên linh cái của y. Xem chưởng phong sắc bén này, nếu vỗ trúng thì đầu của tên kia tất nhiên sẽ nổ tung như một quả dưa hấu.
Nhìn chưởng phong từ trên đỉnh đầu đánh xuống, trong mắt Điện chủ Hồn Điện đang trọng thương không cách nào nhúc nhích cũng hiện lên vẻ sợ hãi khi đối mặt với tử thần.
“Tiêu Viêm, là ngươi muốn chết!”
Ngay khi chưởng phong của Tiêu Viêm sắp đánh trúng thiên linh cái của Điện chủ Hồn Điện, một tiếng quát như sấm nổ đột nhiên vang vọng bên tai. Không gian bên cạnh thân thể hắn bỗng nhiên vặn vẹo, Hồn Thiên Mạch với sắc mặt âm hàn hiện thân, nắm tay khô quắt siết chặt lại, đánh tới phía Tiêu Viêm như thiểm điện. Xem bộ dáng này, rõ ràng là muốn vây Ngụy cứu Triệu, buộc Tiêu Viêm phải thu tay.
“Hừ!”
Đối mặt với công kích của Hồn Thiên Mạch, trong mắt Tiêu Viêm chợt lóe hàn quang nhưng chưởng phong không hề suy giảm. Tâm thần khẽ động, Tiểu Y liền xuất hiện trên vai hắn, cánh tay nhỏ bé vung lên, từng đóa hỏa liên cấp tốc bay ra, sau đó va chạm nặng nề với quyền phong của Hồn Thiên Mạch.
Rầm rầm!
Sóng lửa nóng bỏng từ vụ nổ khuếch tán ra, nhưng nắm đấm tựa xương khô kia vẫn trực tiếp xuyên qua sóng lửa, sau đó nện lên ngực Tiêu Viêm nhanh như chớp.
“Hự!”
Trúng đòn nghiêm trọng, Tiêu Viêm lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Một quyền này của Hồn Thiên Mạch mang theo sát tâm, nhưng may có hỏa liên cản trở nên tuy khiến Tiêu Viêm bị thương, song cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Hơn nữa, ngay khi nắm đấm của Hồn Thiên Mạch đánh trúng người hắn thì chưởng phong của Tiêu Viêm cũng hung hăng vỗ thẳng vào thiên linh cái của Điện chủ Hồn Điện.
Oành!
Một chưởng của Tiêu Viêm ẩn chứa lực lượng cực mạnh, đầu của Điện chủ Hồn Điện vốn không hề phòng ngự trong nháy mắt đã nổ tung thành một làn sương máu, mà thân thể còn lại cũng điên cuồng nổ tung tứ tán. Trong khoảnh khắc, thân thể y đã biến thành một đống thịt vụn.
Một chiêu đắc thủ, Tiêu Viêm cũng không nhìn lại mà nuốt ngụm máu trong miệng xuống, phi thân lui mạnh về sau.
“Khốn kiếp!”
Khi Tiêu Viêm vừa lui ra sau cũng là lúc Hồn Thiên Mạch phát hiện thân thể Điện chủ Hồn Điện đã nát bấy. Đôi mắt lão ta lập tức vằn lên tia máu, thanh âm gào thét tràn ngập sát ý vang vọng khắp bầu trời. Lão chợt ngẩng phắt đầu, nhìn chòng chọc vào Tiêu Viêm, bàn tay vỗ một trảo về phía xa, không gian quanh người Tiêu Viêm lập tức sụp đổ, ý đồ phong tỏa hắn lại.
“Chết!”
Phong tỏa không gian, thân hình Hồn Thiên Mạch chợt lóe, gương mặt dữ tợn của lão liền xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm.
Ánh mắt Tiêu Viêm âm trầm nhìn chằm chằm vào Hồn Thiên Mạch với vẻ mặt hung tàn. Tâm thần khẽ động, Hủy Diệt Hỏa Liên đã lặng lẽ ngưng tụ trong tay áo hắn…
“Hồn Thiên Mạch, trong lúc tỷ thí khó tránh khỏi tử thương. Ngươi chớ có phá vỡ quy củ!”
Nhưng ngay lúc Tiêu Viêm chuẩn bị dùng Hủy Diệt Hỏa Liên đối phó với lão yêu quái này thì thân ảnh của thanh sam đồng tử liền chậm rãi hiện ra, chắn trước mặt hắn, thanh âm bình thản cũng theo đó vang lên. Chính là Đan Tháp Lão Tổ.
“Lão quỷ, ngươi thực sự muốn triệt để chống đối Hồn Tộc ta?” Ánh mắt Hồn Thiên Mạch lạnh lẽo nhìn chằm chằm Đan Tháp Lão Tổ, gằn từng chữ.
“Hồn Thiên Mạch, đừng uy hiếp ta! Chẳng có tác dụng gì!” Đối mặt với sự uy hiếp của Hồn Thiên Mạch, Đan Tháp Lão Tổ cũng mỉm cười đáp lại.
Da mặt khô quắt của Hồn Thiên Mạch run lên. Lão biết, có Đan Tháp Lão Tổ ngăn cản, hôm nay mình không có khả năng giết được Tiêu Viêm, nên lập tức nhìn Tiêu Viêm với ánh mắt âm trầm, trong thanh âm khàn khàn đầy rẫy sát ý: “Tiêu Viêm, người của Hồn Tộc ta không dễ giết đâu! Sau này, kết cục của ngươi nhất định sẽ thê thảm gấp trăm lần Tiêu Huyền!”
“Đa tạ đã nhắc nhở!”
Tiêu Viêm cười lạnh đáp trả. Đây cũng không phải lần đầu tiên hắn nghe những lời đe dọa kiểu này từ miệng người của Hồn tộc.
“Hừ, lần giao phong tiếp theo, Thiên Phủ Liên Minh các ngươi tất vong!”
Hồn Thiên Mạch vung tay áo bào, cười lạnh một tiếng, chợt xoay người lướt về hướng thân thể đã nổ tung của Điện chủ Hồn Điện, hắc vụ trong tay cuộn lên, thu lấy những mảnh linh hồn vỡ nát của y, sau đó mới hạ xuống mặt đất với sắc mặt vẫn âm trầm. Lão cũng không nói gì thêm, thân hình khẽ động liền lướt ra ngoài Vẫn Lạc Sơn, đám cường giả Hồn Điện kia cũng chỉ có thể lủi thủi rời theo.
“Đáng tiếc, không thể thiêu hủy hoàn toàn linh hồn của Điện chủ Hồn Điện!” Nhìn đám người Hồn Điện rời đi, Tiêu Viêm thoáng có phần tiếc nuối. Lão gia hỏa kia đã thu lại linh hồn sứt mẻ của Điện chủ Hồn Điện, với thủ đoạn của Hồn Tộc, cũng không biết có thể cứu sống gã kia hay không.
“Ngươi thật tham lam quá rồi! Hồn tộc không dễ đối phó như ngươi tưởng tượng đâu!”
Đan Tháp Lão Tổ xoay người lại, nhìn xoáy vào Tiêu Viêm. Một lát sau, lão chỉ lắc đầu khẽ cười nói: “Trước đây ta chưa bao giờ thực sự tin tưởng có kẻ nào đối phó được với Hồn tộc. Bất quá, hiện giờ ta có phần tin rằng, hậu nhân Tiêu tộc ngươi có thể thật sự thực hiện được kế hoạch vĩ đại mà Tiêu Huyền năm đó cũng không cách nào hoàn thành!”