Tiếng quát lạnh như băng tựa sấm nổ đột ngột vang vọng khắp bầu trời, khiến vô số ánh mắt trở nên kinh ngạc và nghi hoặc, đồng loạt hướng về nơi phát ra âm thanh.
Trên bầu trời, nơi vô vàn ánh mắt hội tụ, hư ảnh khổng lồ nhanh chóng tiêu tán, một thanh niên mặc hắc y với sắc mặt băng lãnh hiện ra trước mắt mọi người. Lập tức, từng tràng kinh hô liên tiếp vang lên.
"Tiêu Viêm? Sao hắn lại có thể xuất hiện ở đây?”
“Nghe nói người mà Thiên Yêu Hoàng tộc muốn Cửu U Địa Minh Mãng tộc giao nộp chính là nữ nhân của Tiêu Viêm. Xem ra việc này quả nhiên là thật!”
“Ha ha, lần này có kịch hay để xem rồi. Tiêu Viêm kia không phải là kẻ dễ chọc, ngay cả Điện chủ Hồn Điện cũng bại trong tay hắn. E rằng hôm nay Hoàng Thiên đã đá phải tấm sắt rồi!”
“Hừ! Chỉ là một tên nhân loại mà thôi, sao có thể sánh được với Hoàng Thiên đại nhân? So về chiến lực, ma thú nhất tộc bọn ta mạnh hơn cường giả nhân loại đồng cấp rất nhiều! Tiêu Viêm kia có thanh danh lừng lẫy ở Trung Châu, lần này đến Thú Vực, chúng ta cũng muốn cho hắn mở mang tầm mắt về sự cường hãn của ma thú nhất tộc!”
"Tiêu Viêm huynh đệ!"
Biến cố đột ngột này khiến Yêu Minh dù đang bị cuốn vào trận chiến cũng phải chú ý. Khi ánh mắt hắn nhìn sang, trên khuôn mặt lập tức hiện lên vẻ vừa mừng vừa lo. Chỉ cần Tiêu Viêm đến kịp, phiền phức lớn lần này mới có thể được giải quyết.
Trên bầu trời xa, Tiêu Viêm khẽ gật đầu với Yêu Minh, sau đó cúi xuống nhìn Cửu U Hoàng Tuyền bên dưới, tay áo nhẹ nhàng vung lên. Lập tức, những cột nước bị Hoàng Thiên hút lên đều bị ấn trở lại Hoàng Tuyền, vòng xoáy khổng lồ cũng đồng thời được san phẳng.
Làm xong những việc này, Tiêu Viêm mới ngẩng đầu, ánh mắt lạnh thấu xương nhìn về phía Hoàng Thiên đang bước ra từ đống loạn thạch, sát ý trong lòng từ từ dâng lên. Điều tối kỵ nhất khi bế quan chính là bị quấy nhiễu, lúc đó chỉ cần một chút sơ sẩy, không những khiến mọi công lao của người tu luyện đổ sông đổ biển mà còn có thể nguy hiểm đến tính mạng. Vừa rồi, hành động ngang ngược của Hoàng Thiên hiển nhiên không hề để tâm đến sự sống chết của Thải Lân, mà đối với chuyện này, Tiêu Viêm tuyệt đối không thể dễ dàng bỏ qua.
“Ngươi chính là Tiêu Viêm?"
Sắc mặt Hoàng Thiên cũng âm trầm không kém gì Tiêu Viêm, hai mắt lóe lên kim quang lấp lánh, nhìn chằm chằm vào hắn, chậm rãi nói: “Rốt cuộc ngươi cũng đã tới…!”
Ngươi muốn ép ta hiện thân sao? Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Hoàng Thiên dường như không hề kinh ngạc trước sự xuất hiện của hắn, xem ra mục tiêu của y chính là hắn, chứ không phải Thải Lân.
“Nhiều năm qua, ngươi là người đầu tiên dám bắt giữ trưởng lão của bổn tộc làm con tin.” Hoàng Thiên nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, khí tức cũng từ từ bình ổn trở lại. Vừa rồi bị Hoàng Tuyền Thiên Nộ của Tiêu Viêm đánh trúng nên đầu óc hắn có chút choáng váng.
“Ta có thể cảm nhận được mùi vị của Thiên Yêu Hoàng tộc trên người ngươi. Xem ra trưởng lão đã nói đúng, ngươi có Yêu Hoàng dực. Chỉ bằng hai điểm này, ngươi đã bị liệt vào danh sách phải giết của Thiên Yêu Hoàng tộc chúng ta.”
“Hôm nay, bổn vương sẽ lấy mạng ngươi để cảnh cáo thiên hạ: Kẻ nào phạm vào điều cấm kỵ của Thiên Yêu Hoàng tộc, bất kể là ai, giết không tha!”
Hoàng Thiên vừa dứt lời, kim quang sau lưng hắn đột nhiên bừng sáng, một đôi kim sắc vũ dực khổng lồ dài mấy trăm trượng theo đó mà bung ra. Từ xa nhìn lại, kim quang bao phủ, toát lên vẻ uy nghiêm và tôn quý vô cùng.
Tiêu Viêm lạnh lùng nhìn Hoàng Thiên, không hề để tâm đến những lời phán xét của đối phương, thậm chí còn có phần khinh thường. Vốn dĩ hắn không muốn kết thành tử địch với Thiên Yêu Hoàng tộc, bởi vậy khi bắt được thiếu tộc trưởng và hai vị trưởng lão của họ, hắn chỉ giam lỏng chứ không giết. Hơn nữa, sau khi đại cục của Đông Long đảo dần ổn định, hắn cũng đã thả cả ba người. Xét ở một góc độ nào đó, hắn đã thể hiện thiện ý của mình. Nhưng xem ra, Thiên Yêu Hoàng tộc lại cho rằng hắn làm vậy là vì sợ hãi…
Một khi thiện ý không được chấp nhận, hắn chỉ có thể dùng đến phương thức tàn bạo nhất.
“Hay cho một câu giết không tha! Thiên Yêu Hoàng tộc quả nhiên khí phách. Chỉ không biết… Hoàng Thiên tộc trưởng đây liệu có đủ tư cách để nói những lời đó không?” Tiêu Viêm cười nhạt.
“Đừng tưởng đánh bại được Điện chủ Hồn Điện là có tư cách càn rỡ trước mặt bổn vương!”
Ánh mắt Hoàng Thiên lạnh lẽo, kim sắc vũ dực sau lưng khẽ động, thân hình hắn liền xé rách không gian với một tốc độ vô cùng khủng khiếp, tựa như thuấn di mà xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm. Ngay sau đó, bàn tay hắn đột nhiên đánh ra một chưởng, kim quang khởi động, hóa thành một hoàng kim cự trảo sáng chói, mạnh mẽ oanh kích về phía Tiêu Viêm. Theo một trảo này đánh xuống, không gian xung quanh Tiêu Viêm lập tức bị chấn vỡ.
"Hoàng Tuyền Chưởng!"
Tốc độ khủng khiếp của Hoàng Thiên khiến ánh mắt Tiêu Viêm ngưng lại, nhưng hắn không hề né tránh mà thủ ấn biến đổi liên tục. Lập tức, một thủ ấn năng lượng khổng lồ chừng trăm trượng rời khỏi tay hắn, hỏa diễm màu phấn hồng bên trên không ngừng bay múa, lộ ra uy lực thập phần mạnh mẽ.
"Ầm!"
Một chưởng một trảo va chạm trên bầu trời, tạo thành kình phong năng lượng cuồng bạo quét ra, khiến cả tầng mây trên cao cũng bị xé toạc.
Sau cú va chạm trực diện, một luồng phản lực khổng lồ khiến thân thể Tiêu Viêm chấn động kịch liệt, phải lùi lại mấy bước mới ổn định được. Dù sao Hoàng Thiên cũng là cường giả Ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ, bản thể lại là Thiên Yêu Hoàng, muốn lấy cứng chọi cứng với y, Tiêu Viêm hiển nhiên chẳng chiếm được chút lợi thế nào.
Tuy nhiên, dù Tiêu Viêm bị chấn lui nhưng Hoàng Thiên cũng chẳng khá hơn. Hỏa diễm màu phấn hồng trên thủ ấn năng lượng đã khiến bàn tay y bị cháy xém, rõ ràng đã nếm không ít khổ sở từ Tịnh Liên Yêu Hỏa.
“Không hổ là Tịnh Liên Yêu Hỏa!”
Hoàng Thiên sắc mặt lạnh lẽo liếc qua bàn tay cháy đen của mình, sau đó khởi động kim quang chữa trị hoàn toàn những thương tổn.
Tiêu Viêm cũng không nói lời nào. Hai vai hắn khẽ rung lên, một đôi thanh hồng cốt dực lập tức hiện ra. Nó khẽ chấn động, đưa Tiêu Viêm nhanh chóng lùi về phía sau. Tốc độ của Hoàng Thiên quá nhanh, cận chiến với y sẽ vô cùng bất lợi.
“Dám so kè tốc độ trước mặt bổn vương sao?” Thấy hành động của Tiêu Viêm, Hoàng Thiên liền cười lạnh một tiếng. Song dực sau lưng chấn động, vang lên âm thanh xé gió, thân ảnh hắn lại phóng về phía Tiêu Viêm bằng một tốc độ không thể tưởng tượng, gần như chỉ trong chớp mắt đã đuổi kịp.
“Ầm!”
Đuổi theo Tiêu Viêm, Hoàng Thiên khởi động kim quang rồi tung ra một quyền hung hãn, đánh thẳng vào đầu đối phương.
Đối mặt với công kích của Hoàng Thiên, Tiêu Viêm nhíu mày, siết chặt tay lại. Ngay tức khắc, hỏa diễm màu phấn hồng hiện ra, sau đó cũng tung một quyền đáp trả.
“Xoẹt!”
Nắm đấm của Tiêu Viêm chính xác nện vào thân ảnh của Hoàng Thiên, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp xúc đã xuyên thẳng qua.
"Tàn ảnh?!"
Thấy vậy, đồng tử Tiêu Viêm khẽ co lại, thân hình theo phản xạ cấp tốc xoay người, hai tay nhanh như chớp giao nhau che trước mặt.
“Ầm!”
Ngay lúc Tiêu Viêm xoay người, một nắm đấm kim quang đã xé rách không gian lao ra, nhanh như sấm sét đấm mạnh lên hai tay hắn. Lực đạo kinh khủng đã đánh bay hắn lùi lại mấy trăm trượng. Nhưng khi Tiêu Viêm còn chưa kịp ổn định thân hình, chưa kịp ngẩng đầu thì quyền phong lăng lệ đã lại ập đến trước mặt. Tốc độ này khiến người ta phải kinh hãi.
“Tiêu Viêm, để ngươi lĩnh giáo Yêu Hoàng Bộ của Thiên Yêu Hoàng tộc chúng ta!"
Trên bầu trời, từng tàn ảnh kim quang không ngừng xuất hiện xung quanh Tiêu Viêm, quyền phong lăng lệ dày đặc bao phủ mọi yếu huyệt trên người hắn. Kình lực đáng sợ làm cho không gian trong phạm vi trăm trượng đều bị đánh thành từng mảnh vụn.
“Tốt! Tốc độ thật đáng sợ! Thiên Yêu Hoàng tộc vốn sở trường về tốc độ, lúc này Hoàng Thiên thi triển đến cực hạn, cho dù là cường giả Lục tinh Đấu Thánh cũng không thể bì kịp. Xem ra lần này Tiêu Viêm đã đá phải tấm sắt rồi! Nghe nói tốc độ của hắn cũng không chậm, nhưng so với Hoàng Thiên tộc trưởng thì đúng là không đáng nhắc tới…”
Vô số người nhìn trận chiến đến hoa cả mắt, đều âm thầm lắc đầu.
Xa xa, Yêu Minh thấy cảnh này cũng khẽ cau mày, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng. Tình hình hiện tại, Tiêu Viêm dường như đã rơi vào thế hạ phong.
“Uỳnh!”
Giữa vòng vây của những thân ảnh kim quang, Tiêu Viêm không ngừng né tránh trong phạm vi hẹp với tần suất cực cao. Hoàng Thiên là đối thủ có tốc độ nhanh nhất mà hắn từng gặp trong những năm qua, ngay cả hắn cũng phải hổ thẹn! Thân là Thiên Yêu Hoàng tộc, Hoàng Thiên quả nhiên danh bất hư truyền…
Khi mới giao thủ, Tiêu Viêm quả thực đã bị tốc độ của đối phương làm cho có phần luống cuống và chật vật. Những quyền ảnh nhìn như hư ảo này, chỉ khi đánh trúng cơ thể mới hóa thành thực chất trong nháy mắt, quả thực vô cùng quỷ dị khó lường! Nhưng may mắn là kinh nghiệm chiến đấu của Tiêu Viêm hiện tại vô cùng phong phú, vì vậy sau một hồi rơi vào thế hạ phong, hắn đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Vừa né tránh quyền ảnh, hắn vừa tập trung tìm kiếm quỹ tích di chuyển của Hoàng Thiên. So về tốc độ, hắn không bằng Hoàng Thiên, nhưng hắn lại có ưu thế về linh hồn lực mà Hoàng Thiên không có.
Trong đồng tử đen kịt tràn ngập những bóng ảnh kim quang, mà trên mặt những bóng ảnh này đều hiện lên nụ cười lạnh lẽo, chưởng phong lăng lệ không ngừng đánh vào những chỗ hiểm trên người Tiêu Viêm. Chỉ hơn mười giây ngắn ngủi đã khiến khí huyết trong người hắn thoáng sôi trào.
Thế nhưng, vào thời điểm rơi vào thế hạ phong tột độ, Tiêu Viêm lại chậm rãi nhắm mắt lại. Thân hình đang né tránh cũng trở nên chậm dần, nhưng sự chậm chạp ấy lại vừa vặn tránh được những quyền ảnh tầng tầng lớp lớp đang ập đến.
Tiêu Viêm nhắm chặt hai mắt, nhưng linh hồn cảm tri lại lan tràn khắp đất trời. Tốc độ của những thân ảnh kim quang mà mắt thường không thể nào nắm bắt cũng đang dần trở nên chậm lại…
Theo tốc độ của chính mình chậm dần… trong một khắc, đôi mắt đang nhắm nghiền của Tiêu Viêm đột nhiên mở bừng, vô số kim ảnh trong đồng tử hắn cuối cùng cũng hóa thành hư ảo.