Huyết châu gào thét xé rách hư không, cuối cùng hung hăng va chạm với Tiêu Viêm dưới vô số ánh nhìn chăm chú. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tất cả mọi người đều như ngừng đập.
“Không một ai có thể ngăn trở bước tiến của Bổn vương!”
Đôi mắt đỏ ngầu của Bắc Long Vương nhìn trừng trừng nơi xảy ra va chạm, tiếng cười cuồng vọng vang dội khắp chiến trường. Nhưng tiếng cười của hắn chưa dứt đã đột ngột tắt lịm, tựa như bị ai đó bóp chặt yết hầu.
“Xèo xèo…”
Dưới ánh mắt kinh hãi xen lẫn vẻ không thể tin nổi của Bắc Long Vương, sắc mặt Tiêu Viêm vẫn bình thản như nước. Từng cơn sóng lửa màu hồng phấn tựa như thực chất từ lòng bàn tay hắn khuếch tán ra. Ở trung tâm của cơn sóng lửa ấy, chính là viên Long Hồn Châu khủng khiếp mang theo mùi máu tanh tưởi nồng nặc. Nhưng giờ phút này, viên huyết châu ẩn chứa huyết tinh chi khí đó đã bị Tịnh Liên Yêu Hỏa tinh lọc, nhanh chóng bị bào mòn.
“Làm sao có thể? Đây rốt cuộc là loại dị hỏa nào?” Nhìn huyết châu chậm rãi xoay tròn trong lòng bàn tay Tiêu Viêm, không hề phát nổ mà lại đang dần bị bào mòn, Bắc Long Vương tức thời gào lên kinh hãi. Khi huyết châu rơi vào tay Tiêu Viêm, mối liên kết giữa hắn và nó đã hoàn toàn bị cắt đứt.
“Tịnh Liên Yêu Hỏa, tịnh hóa vạn vật! Ngay cả linh hồn cũng có thể tịnh hóa!” Sắc hồng phấn trong suốt ẩn hiện, bàn tay Tiêu Viêm chậm rãi giơ lên. Ngay sau đó, một ngọn lửa màu hồng phấn ầm ầm tuôn ra, bao bọc lấy huyết châu rồi nhanh chóng tịnh hóa huyết khí bên trong.
“Tịnh Liên Yêu Hỏa? Tên tiểu tử này làm sao có thể sở hữu Tịnh Liên Yêu Hỏa chứ?” Con ngươi Bắc Long Vương đột nhiên co rút lại. Dù đang trong cơn cuồng nộ, một luồng hơi lạnh vẫn dâng lên trong lòng hắn. Danh tiếng của Tịnh Liên Yêu Hỏa, mặc dù những năm gần đây Thái Hư Cổ Long nhất tộc không xuất hiện tại Trung Châu, nhưng hắn vẫn không hề xa lạ.
Tiêu Viêm không để tâm đến sự kinh hãi của Bắc Long Vương. Ngọn lửa trong tay bùng lên, hắn phất tay, một quang cầu màu hồng phấn hiện ra, bên trong chính là viên huyết châu lúc trước. Chỉ có điều, huyết khí trong đó giờ đây đã bị Tiêu Viêm tịnh hóa hoàn toàn, hơn nữa, hắn còn cảm nhận được vô số tàn hồn bên trong. Đó chính là những tộc nhân Cổ Long đã bị Bắc Long Vương cắn nuốt.
“Bọn họ thỉnh cầu ta... trả lại món nợ này cho ngươi!” Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn về phía Bắc Long Vương, khẽ mỉm cười rồi đột nhiên cong ngón tay búng ra. Viên châu to bằng đầu người lập tức bắn đi, nhưng lần này, mục tiêu lại chính là Bắc Long Vương.
“Khốn kiếp!”
Thấy cảnh này, sắc mặt Bắc Long Vương tức khắc trở nên kinh hoàng. Hắn không nói một lời, vội vàng lui lại. Năng lượng bên trong Long Hồn Châu kinh khủng đến mức nào, hắn là người rõ ràng nhất. Nếu bị đánh trúng, chắc chắn phải bỏ mạng.
“Vù…”
Bắc Long Vương lui về phía sau với tốc độ cực nhanh, nhưng viên châu màu hồng phấn còn nhanh hơn rất nhiều. Với vận tốc như thiểm điện, bên ngoài châu thể lần lượt hiện lên từng khuôn mặt. Bọn họ lộ vẻ tức giận xen lẫn oán độc nhìn kẻ đang ở phía trước. Tia sáng chợt lóe lên đã nhanh chóng đuổi thẳng theo Bắc Long Vương, sau đó đột ngột co rút lại rồi nổ tung trong một tiếng vang kinh thiên động địa dưới ánh mắt của mọi người.
“Oanh!”
Bão táp năng lượng đáng sợ từ nơi phát nổ mạnh mẽ tràn ra xung quanh. Một luồng cuồng phong năng lượng đã đánh tan hơn nửa biển máu đang bao trùm khắp Long Đảo.
“Thắng rồi sao?” Nhìn bão táp năng lượng đáng sợ kia, các tộc nhân của Cổ Long nhất tộc há hốc miệng nhìn nhau. Một lát sau, trong mắt ai nấy đều hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết, tiếng hoan hô như sấm dậy vang vọng khắp đất trời.
“Tiêu Viêm tiên sinh quả nhiên thực lực siêu phàm! Vậy mà lại có thể tịnh hóa cả huyết khí trong Long Hồn Châu!” Vẻ mặt các trưởng lão của Đông Long Đảo mừng rỡ như trút được gánh nặng. Xem ra, trời cao vẫn chưa muốn tuyệt đường Cổ Long nhất tộc!
“Long Hoàng đại nhân, mối thiện duyên này quả là phúc đức của Cổ Long nhất tộc ta! Tiêu Viêm tiên sinh đã cứu bộ tộc chúng ta mấy lần. Đại ân này, chúng ta nhất định phải báo đáp!” Chúc Ly trưởng lão vuốt chòm râu, chợt nhìn về phía nhóm người Đại trưởng lão của Đông Long Đảo.
“Tiêu Viêm tiên sinh đúng là đại ân nhân của Cổ Long nhất tộc chúng ta!” Nhìn thấy ánh mắt của Chúc Ly trưởng lão, Đại trưởng lão hơi chần chờ rồi cũng gật đầu, thấp giọng nói: “Ta hiểu ý ngươi! Đợi Cổ Long nhất tộc thống nhất, bộ tộc chúng ta sẽ cùng Thiên Phủ Liên Minh kết thành đồng minh.”
Nghe vậy, Chúc Ly lúc này mới mỉm cười gật đầu. Kết minh cùng Thiên Phủ Liên Minh là chuyện hai năm trước Tử Nghiên cũng đã nhắc tới. Có điều, khi đó lại vấp phải nhiều ý kiến trái chiều nên vẫn chưa thể quyết định. Lần này, Tiêu Viêm lại ra tay cứu giúp, phần ân tình này không ai có thể chối từ được nữa.
Tử Nghiên đứng đó nghe mấy người Chúc Ly trưởng lão nói chuyện mà trong lòng cũng chợt nhẹ nhõm. Những lão gia hỏa cố chấp này cuối cùng cũng chịu gạt bỏ sự kiêu ngạo cố hữu để đồng ý kết minh. Cứ như vậy, cả hai bên đều nhận được lợi ích không nhỏ.
Trong lúc mọi người đang vui mừng, bão táp năng lượng ở trung tâm vụ nổ sau khi càn quét một hồi cũng dần dần tan đi. Một bóng người vô cùng chật vật hiện ra trước mắt chúng nhân.
“Bắc Long Vương vẫn chưa chết?”
Nhìn thấy dáng vẻ Bắc Long Vương tuy cực kì thảm hại và khí tức suy giảm mạnh nhưng vẫn còn sống sót, trong lòng không ít người đều kinh hãi. Công kích khủng bố như vậy cũng không giết được kẻ này, mạng của gã này quả thật quá lớn!
“Thân thể của Thái Hư Cổ Long quả nhiên mạnh mẽ!” Tiêu Viêm thấy vậy cũng khẽ nhướng mày. Hắn đương nhiên biết, nếu không phải dựa vào thân thể cường hãn kia thì hiện tại Bắc Long Vương đã sớm biến thành tro bụi.
“Khụ khụ khụ…”
Bắc Long Vương ho một cách dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu giờ đã có phần ảm đạm, oán độc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Hắn chẳng bao giờ có thể ngờ được, chính mình lại bị trọng thương bởi công kích của bản thân.
“Tiêu Viêm, ngươi nhớ kỹ cho bổn vương! Mối thù này, bổn vương nhất định sẽ báo!” Chẳng qua tuy đã nhặt lại được tính mạng, nhưng Bắc Long Vương đã vô cùng suy yếu. Hắn tàn nhẫn nhìn Tiêu Viêm, gầm lên một tiếng rồi thân hình bắn ngược trở lại. Nhìn bộ dạng đó, hiển nhiên là hắn muốn chạy trốn.
“Tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát!” Thấy thế, Tử Nghiên vội vàng hô lên. Lần trước để hắn chạy thoát, kết quả là gây ra phiền toái lớn như vậy. Bây giờ nếu để hắn chạy nữa thì Cổ Long nhất tộc vẫn không cách nào được yên ổn.
Đương nhiên không cần nàng nhắc nhở, với tính cách của Tiêu Viêm cũng không bao giờ có chuyện thả hổ về rừng. Vì vậy, khi thân hình Bắc Long Vương vừa động, hỏa dực sau lưng hắn cũng rung lên, thân hình hóa thành một tia chớp đuổi theo.
“Muốn giết bổn vương? Nằm mơ đi!” Nhìn thấy Tiêu Viêm không ngừng bám sát, ánh mắt Bắc Long Vương lóe lên. Bàn tay hắn vung lên liên tục, mười bóng người dưới Bắc Long Đảo liền bay ra, bắn về phía trước giống như đạn pháo.
Nhìn thấy tên này lại dùng đến chiêu bom thịt, chân mày Tiêu Viêm cũng hơi nhíu lại, tốc độ truy kích thoáng chậm đi. Nhưng ngay lúc hắn chuẩn bị động thủ cứu những bóng người này, mười luồng thất thái quang mang cũng như thiểm điện lao đến. Chúng gào thét điên cuồng rồi cuốn lấy mười bóng người kia ném ra ngoài huyết trận.
“Mau giữ hắn lại!” Khi đám bom thịt này được giải quyết, thanh âm của Thải Lân cũng vang lên bên tai Tiêu Viêm.
“Ừm!”
Nhìn thấy chướng ngại được dọn dẹp, Tiêu Viêm liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn không nói thêm gì, hỏa dực sau lưng rung lên, tốc độ đột nhiên tăng vọt. Thân hình chợt lóe lên đã hiện ra trên đỉnh đầu của Bắc Long Vương. Hắn cười lạnh một tiếng, bàn tay trong suốt như ngọc đã nhanh như chớp chụp xuống thiên linh cái của hắn, dưới ánh mắt kinh hoàng của Bắc Long Vương.
“Bổn vương liều mạng với ngươi!” Nhìn thấy Tiêu Viêm muốn đuổi cùng giết tận, bên ngoài Bắc Long Vương tỏ ra kích động nhưng trong lòng lại hiện lên một tia hung ác. Thủ ấn biến đổi, thân thể hắn bất chợt phồng to. Nhìn bộ dáng đó, hiển nhiên là muốn tự bạo.
“Hừ…”
Lúc này, Tiêu Viêm đương nhiên không thèm lưỡng bại câu thương với hắn. Hư ảnh khổng lồ nhanh chóng hiện lên bên ngoài cơ thể. Hoàng Tuyền Thiên Nộ bộc phát, linh hồn xung kích hung hãn đánh thẳng vào sâu trong linh hồn Bắc Long Vương, khiến linh hồn hắn đau đớn tột cùng. Thân thể đang bành trướng cũng nhanh chóng xẹp xuống. Tới khi hắn áp chế được sự đau đớn từ linh hồn thì chợt cảm thấy sau gáy lạnh buốt, bàn tay của Tiêu Viêm không biết từ khi nào đã chụp lên thiên linh cái.
“Đừng giết ta! Ngươi thắng, ngươi thắng rồi! Tam đại long đảo, ta có thể mặc kệ! Sau này ta không còn là Bắc Long Vương nữa!”
Khi bàn tay của Tiêu Viêm chụp vào thiên linh cái, thân thể của Bắc Long Vương trở nên cứng đờ trong nháy mắt, miệng liên tục gào lên cầu xin.
“Ha ha, ngươi trở mặt cũng nhanh thật!” Tiêu Viêm cười nói, híp mắt nhìn vị Bắc Long Vương trước mặt.
“Tha cho ta! Sau này ta tuyệt đối không xuất hiện trước mắt các ngươi!” Bắc Long Vương giơ tay lên, ánh mắt đỏ tươi thoáng lóe sáng.
“Ý kiến không tồi! Nhưng giết ngươi mới là trừ đi một mối hậu họa!”
Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, nhưng chỉ trong chớp mắt, nụ cười của hắn vụt tắt, sắc mặt lại trở nên lạnh lẽo. Lòng bàn tay khẽ nhấn xuống, một luồng kình lực nóng bỏng như thiểm điện xuyên vào đầu Bắc Long Vương. Nó hung hãn tàn phá não bộ của hắn, thậm chí ngay cả linh hồn cũng bị nhiệt độ kinh khủng của Tịnh Liên Yêu Hỏa thiêu rụi, nhanh chóng bốc hơi.
Giữa không trung, Tiêu Viêm mặt không đổi sắc rút tay về, mà thân thể Bắc Long Vương đã giống như một đống bùn nhão, chậm rãi rũ xuống. Nắm tay siết chặt cũng từ từ lỏng ra, để lộ hai viên huyết châu ẩn chứa năng lượng cuồng bạo.
Toàn trường trở nên yên tĩnh. Ánh mắt mọi người đều mở to, lưu lại hình ảnh Bắc Long Vương vừa chết mà trong lòng không khỏi thở dài. Thủ đoạn của Bắc Long Vương tuy tàn nhẫn nhưng cũng có thể coi là một kiêu hùng. Có điều sau này, thanh danh vị kiêu hùng của Cổ Long nhất tộc ấy e rằng sẽ để lại một vết nhơ không thể xóa sạch.
Thân ảnh hư ảo của Tiêu Viêm cũng dần tan đi, hiện lại nguyên hình. Sắc mặt hắn đã tái nhợt, sau đó đưa mắt nhìn về thân thể Bắc Long Vương trong tay rồi nhíu mày suy nghĩ. Thân thể này quả thật là một bảo bối không tồi…