Kình phong bén nhọn đến đáng sợ gầm thét quay cuồng trong mật thất. Nắm đấm to lớn của Bắc Long Vương giống như lưỡi hái tử thần, không chút lưu tình đánh xuống đầu Tiêu Viêm.
Biến cố đột ngột này đủ khiến bất kỳ ai cũng phải kinh hãi. Song, nụ cười trên gương mặt thân ảnh gầy gò đứng trước hỏa đỉnh vẫn không hề phai nhạt. Hắn nhìn Bắc Long Vương phá đỉnh lao ra, ngón tay duỗi tới, nhẹ nhàng điểm một cái.
“Phanh!”
Khi ngón tay Tiêu Viêm vừa điểm xuống, thân thể đang hung hãn lướt tới của Bắc Long Vương bỗng nhiên cứng đờ. Một ngọn lửa màu hồng phấn đột ngột tuôn ra từ trong cơ thể, bao trùm lấy toàn thân hắn, đồng thời quấn chặt luồng tàn hồn đang điều khiển thân thể này.
- Vô liêm sỉ! Ngươi đã làm gì bản vương?!
Biến cố lại xuất hiện khiến Bắc Long Vương kinh hãi, lớn tiếng quát.
- Bắc Long Vương, ở trước mặt ta mà còn dám giở trò ẩn nấp linh hồn, ngươi thật sự quá tự tin rồi đấy! – Đối mặt với tiếng gầm giận dữ của Bắc Long Vương, Tiêu Viêm chỉ khẽ mỉm cười. Lực lượng linh hồn của hắn mạnh hơn Bắc Long Vương không biết bao nhiêu lần, sao có thể phạm phải sai lầm sơ đẳng như vậy, để cho tàn hồn chạy thoát được chứ? Nhưng dù sao, cảnh tượng này cũng chính là thứ mà hắn mong chờ nhất.
Phương pháp luyện chế khôi lỗi tầm thường tuy có thể tạo ra thân thể cứng rắn, không biết đau đớn, nhưng chung quy khôi lỗi vẫn chỉ là khôi lỗi, hoàn toàn không có kinh nghiệm chiến đấu của bản thân. Loại khôi lỗi đó, Tiêu Viêm đương nhiên xem thường. Có được nguyên liệu tuyệt hảo như Bắc Long Vương, với thực lực của hắn bây giờ, nếu đã luyện chế thì phải luyện chế đến mức hoàn mỹ nhất!
Một khôi lỗi hoàn mỹ không chỉ cần có thân thể rắn chắc như kim loại, không biết đau đớn, mà còn phải sở hữu kinh nghiệm chiến đấu lão luyện cùng thủ đoạn giết người tàn độc! Nhưng khôi lỗi thông thường đều do chủ nhân điều khiển, nếu không được khống chế thì dù thực lực mạnh đến đâu cũng chỉ là đồ bỏ đi. Thế nhưng, phương pháp này không chỉ giải quyết được vấn đề đó, mà còn có thể tạo ra một khôi lỗi có linh trí, có thể tự mình chiến đấu!
Bắc Long Vương bình sinh trải qua vô số trận đại chiến, kinh nghiệm chiến đấu vô cùng phong phú. Chỉ cần có thể luyện hóa một đạo tàn hồn của hắn dung hợp hoàn toàn với khôi lỗi, thành phẩm sẽ là một cỗ máy giết chóc đúng nghĩa!
Ngày đó, Tiêu Viêm đánh cho linh hồn Bắc Long Vương tan nát, nhưng cũng cố ý giữ lại một đạo tàn hồn ẩn nấp trong thân thể. Mà đạo tàn hồn này cũng kế thừa sự âm độc xảo quyệt của bản thể Bắc Long Vương. Suốt thời gian qua, nó vẫn luôn ẩn nấp, chờ đến khi Tiêu Viêm luyện chế cho thân thể này trở nên cực kỳ mạnh mẽ mới xuất hiện, hòng đánh lén giết chết hắn. Đáng tiếc, nó lại không biết rằng đây chẳng qua chỉ là cái bẫy mà hắn giăng sẵn để dụ nó xuất hiện.
Chỉ khi dung hợp đạo tàn hồn này với thân thể, khôi lỗi mới trở nên hoàn mỹ!
- Tìm được ngươi rồi…! – Tiêu Viêm cười nhạt nhìn thân thể Bắc Long Vương bị ngọn lửa hồng phấn bao trùm. Hắn có thể cảm nhận được tàn hồn của Bắc Long Vương đã bị dị hỏa vây khốn nghiêm ngặt.
- Đừng…!
Lúc này, Bắc Long Vương dường như đã nhận ra điều gì đó, trong mắt lóe lên vẻ hoảng sợ tột cùng. Song không đợi hắn nói xong, Tiêu Viêm đã hờ hững vung tay. Tịnh Liên Yêu Hỏa tựa gió cuốn mây tan, dùng nhiệt độ kinh hoàng cắn nuốt đạo tàn hồn kia. Chưa đầy một phút, đạo tàn hồn đã bị luyện hóa hoàn toàn.
Khi đạo tàn hồn cuối cùng của Bắc Long Vương bị luyện hóa, những luồng khí lưu có chút hư ảo đột nhiên hiện ra quanh Tịnh Liên Yêu Hỏa, sau đó chậm rãi phiêu đãng, dưới sự dẫn dắt của Tiêu Viêm mà dung nhập vào trong đầu khôi lỗi.
Khi những luồng khí lưu hư ảo vừa dung nhập, đôi mắt vốn trống rỗng của Bắc Long Vương đột nhiên chậm rãi hiện lên một chút ánh sáng lạnh lẽo như kim loại. Thân thể cao lớn đen kịt như hắc thiết, nhìn từ xa toát lên vẻ uy phong lẫm lẫm, vô cùng đáng sợ. Hơn nữa, thân thể vốn cứng ngắc của nó cũng dần dần thả lỏng. Sự thả lỏng này không phải là thư giãn, mà là để ẩn giấu sức mạnh kinh hoàng vào những nơi mắt thường không thể thấy, để mỗi khi ra tay giết người có thể đạt được hiệu quả cao nhất.
Nhìn thân ảnh hắc thiết đang đứng trước mặt, Tiêu Viêm khẽ thở phào một hơi, cong ngón tay búng ra, một giọt máu tươi chợt lướt đi, cuối cùng bay vào mi tâm của thân ảnh, hóa thành một vệt máu nhàn nhạt. Một cảm giác liên kết tinh thần cũng theo đó mà sinh ra.
- Sau này, tên của ngươi là Bắc Vương!
Nghe lời Tiêu Viêm, khuôn mặt khôi lỗi hơi dao động. Cuối cùng, một thanh âm khàn khàn lạnh như băng, không chút tình cảm nào vang lên:
- Vâng, thưa chủ nhân!
Khôi lỗi này không hề giống với Thiên Yêu Khôi trước đây. Thiên Yêu Khôi không có linh trí, chiến đấu đều do chủ nhân điều khiển. Nhưng “Bắc Vương” bây giờ, chỉ cần Tiêu Viêm ra lệnh trong đầu là sẽ chủ động xuất thủ. Hơn nữa, lúc giao chiến sẽ không có bộ dáng cứng ngắc, chậm chạp của khôi lỗi. Dáng vẻ này, trông không khác gì Bắc Long Vương sống lại.
- Hiện tại, Bắc Vương có thể sánh ngang với cường giả Ngũ tinh Đấu Thánh! – Tiêu Viêm vuốt cằm, không ngừng đánh giá Bắc Vương. Một khôi lỗi có thể chống lại Ngũ tinh Đấu Thánh, nếu tin này truyền ra ngoài, không biết sẽ gây ra chấn động lớn đến thế nào. Nhưng Tiêu Viêm vẫn chưa hài lòng lắm. Thực lực của bản thân Bắc Long Vương đã tiệm cận Lục tinh Đấu Thánh, hơn nữa thể chất cũng cực kỳ cường hãn. Giới hạn của khôi lỗi này không nên chỉ dừng ở đây!
- Khôi lỗi không thể thi triển đấu khí công kích, chỉ có thể dựa vào sức mạnh cơ thể. Thân thể của Bắc Vương bây giờ, cho dù đã được Tịnh Liên Yêu Hỏa rèn luyện qua, nhưng hiệu quả cũng không rõ rệt lắm!
Thiên Yêu Khôi trước đây hấp thu lực lượng sấm sét để gia tăng sức mạnh. Lần này luyện chế khôi lỗi, Tiêu Viêm tự nhiên cũng chọn phương pháp này. Hắn đã dung nhập một vài loại tài liệu đặc thù vào cơ thể Bắc Vương. Hiện tại, Bắc Vương giống như một cây cột thu lôi, hơn nữa khả năng hấp thu còn vượt xa Thiên Yêu Khôi trước đây! Cho nên, điều cần thiết nhất hiện nay là tìm một nơi có sấm sét. Nếu chỉ dựa vào việc luyện chế đan dược để dẫn dụ lôi kiếp, chỉ sợ Tiêu Viêm dù có kiệt sức cũng không thể khiến Bắc Vương đột phá đến Lục tinh Đấu Thánh.
- Có lẽ nên đến nơi đó một chuyến…
Tiêu Viêm trầm tư chốc lát rồi nhẹ giọng cười một tiếng. Hắn không dừng lại lâu mà trực tiếp xoay người bước ra khỏi tĩnh thất. Phía sau, Bắc Vương như hình với bóng, lặng lẽ đi theo.
Bước ra khỏi tĩnh thất, Tiêu Viêm liếc mắt liền thấy Thải Lân đang đứng trong đình viện. Dường như cảm nhận được điều gì, nàng quay đầu lại. Khi đôi mắt đẹp nhìn thấy Bắc Vương phía sau Tiêu Viêm thì không khỏi kinh ngạc. Trải qua mười ngày rèn luyện của Tịnh Liên Yêu Hỏa, thân thể Bắc Long Vương đã đại biến, lại thêm làn da ngăm đen như hắc thiết, cho dù là ai lần đầu nhìn thấy cũng tuyệt đối không thể liên tưởng nó với vị Bắc Long Vương hung danh hiển hách của Cổ Long tộc.
- Luyện chế thành công rồi sao?
Tiêu Viêm gật đầu, cũng không ở lại lâu. Sau khi giải thích sơ qua với Thải Lân, hắn liền mang theo Bắc Vương lao về phía hư vô không gian bên ngoài Long Đảo.
“Ùng… ùng…”
Trong hư vô không gian đen nhánh, từng chuỗi tiếng sấm vang dội vọng lại từ phía xa. Dời tầm mắt sang, có thể thấy ở cuối vùng hắc ám là một dải ánh sáng màu bạc, nơi sấm sét lôi đình điên cuồng gào thét như những con ngân long đang giương nanh múa vuốt.
Thân hình Tiêu Viêm phiêu phù giữa không trung, nhìn về phía vùng sấm sét khổng lồ. Đó chính là nơi hắn từng rèn luyện Thiên Yêu Khôi, và cũng là nơi hắn lần đầu tiên gặp viện trưởng Nội viện. Thân là người của Lôi tộc, nhưng khi đó Đặng Thiên Xích lại bị một tia chớp màu đen đuổi cho chật vật vô cùng. Đối với tia chớp màu đen đó, Tiêu Viêm chỉ biết nó rất kinh khủng, không dám đụng chạm dù chỉ một chút. Chẳng qua bây giờ, mục tiêu của hắn lại chính là thứ mà ban đầu đã đuổi giết khiến Đặng Thiên Xích phải chật vật chạy trốn – tia chớp màu đen! Hắn cần những lực lượng sấm sét đó để rèn luyện Bắc Vương, nâng nó lên một trình độ hoàn mỹ nhất!
- Đi!
Con ngươi đen nhánh nhìn chăm chú vào hư không lôi trì, nơi sấm sét đang điên cuồng khởi động, Tiêu Viêm cười nhạt, dẫn đầu bay vút vào trong. Ngay sau đó, thân hình ngăm đen của Bắc Vương cũng theo sát.
Năm đó khi tiến vào hư không lôi trì, Tiêu Viêm phải vô cùng cẩn thận, sợ dẫn tới vạn lôi oanh kích. Nhưng hôm nay, đối mặt với vùng đất kỳ dị thanh thế kinh người này, hắn lại tương đối thong dong, không nhanh không chậm lướt qua lôi trì. Những tia sấm sét khổng lồ điên cuồng đánh xuống, nhưng khi còn cách thân thể hắn vài chục trượng thì lại đột ngột chuyển hướng né tránh, như thể đang sợ hãi điều gì. Theo bản năng, chúng nó nhận thấy được sự tồn tại kinh khủng bên trong thân thể không hề cường tráng kia.
Tiêu Viêm không hề dừng lại, chạy thẳng vào nơi sâu nhất của hư không lôi trì. Có Tịnh Liên Yêu Hỏa hộ thể, sấm sét thậm chí còn không dám đến gần hắn! Xem ra dị hỏa xếp hạng thứ ba trên Dị Hỏa Bảng cũng không phải là hư danh…
Diện tích hư không lôi trì cực kỳ rộng lớn, nhưng Tiêu Viêm chỉ dùng chưa tới mười phút đã tiếp cận khu vực sâu bên trong.
- Khó trách ban đầu ngay cả viện trưởng Đặng Thiên Xích cũng phải quay đầu bỏ chạy…
Khi vừa đến nơi sâu nhất, Tiêu Viêm thấy không gian chợt ảm đạm xuống. Ánh mắt đảo quanh, những tia chớp màu đen giống như những con hắc long khổng lồ đang chậm rãi uốn lượn. Với thực lực hiện giờ của hắn, sắc mặt cũng không khỏi trở nên ngưng trọng.
Trong chốc lát, khuôn mặt Tiêu Viêm bỗng giãn ra, hiện lên nét vui mừng. Nếu có thể hấp thu hết lôi đình lực ở nơi này, chắc chắn Bắc Vương sẽ đạt đến mức hoàn mỹ! Đến lúc đó, cho dù đối mặt với Lục tinh Đấu Thánh cũng có thể đánh một trận. Đối với Tiêu Viêm mà nói, đây là một trợ lực cực lớn