Nếu đem các loại lôi đình xếp hạng tương tự Dị Hỏa, Cửu Huyền Kim Lôi tuyệt đối có thể sánh ngang với Tịnh Liên Yêu Hỏa, thậm chí là Hư Vô Thôn Viêm trên Dị Hỏa Bảng.
Chỉ khi luyện chế ra Cửu Phẩm Kim Đan, loại thần lôi này mới xuất thế. Mỗi lần như vậy đều kinh thiên động địa, ngay cả cường giả Đấu Thánh khi đứng trước lôi uy của nó cũng cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng. Trong những thư tịch cổ lưu truyền hậu thế, không thiếu những ghi chép về dị tượng khi Luyện Dược Sư luyện chế Cửu Phẩm Kim Đan.
Mà loại dị tượng khiến người ta rung động tâm can nhất chính là sự xuất hiện của Cửu Huyền Kim Lôi. Cường giả Đấu Thánh bình thường nếu trúng phải một tia thôi cũng sẽ bị đánh thành tro bụi trong khoảnh khắc.
Tuy nhiên, Cửu Huyền Kim Lôi ngay cả ở thời viễn cổ cũng cực kỳ hiếm thấy. Đến hôm nay, đã hơn một ngàn năm loại dị lôi này chưa từng xuất hiện trên đại lục thêm một lần nào nữa. Điều đó cũng có nghĩa là trong vòng hơn một nghìn năm trở lại đây, đại lục chưa từng xuất hiện một viên Cửu Phẩm Kim Đan nào.
Loại đan dược tựa như thần vật này, có lẽ trên đại lục bây giờ đã không còn ai có thể luyện chế ra được nữa.
Đối với nhận định này, Tiêu Viêm cũng chỉ có thể im lặng. Luyện dược thuật của hắn nếu dõi mắt khắp đại lục, tuy không dám nói là đứng đầu nhưng xếp vào ba hạng đầu cũng không phải chuyện khó. Nhưng cho dù là hắn, nhiều lắm cũng chỉ có thể luyện chế ra Cửu Phẩm Bảo Đan, còn Cửu Phẩm Huyền Đan thì hắn cũng chưa chạm tới, huống chi là Cửu Phẩm Kim Đan cao nhất.
Vì vậy, nhận thức của hắn đối với Cửu Huyền Kim Lôi trong truyền thuyết cũng chỉ dừng lại ở những ghi chép trên sách vở. Dù vậy, tuy chưa từng thấy tận mắt, nhưng với cảm ứng linh hồn của mình, hắn đã lập tức nhận ra nó.
“Nơi này… vậy mà lại có thể thai nghén ra Cửu Huyền Kim Lôi?”
Dù với định lực của Tiêu Viêm, hô hấp của hắn cũng trở nên dồn dập. Hắn đứng chôn chân một lúc lâu, miệng lẩm bẩm trong vô thức, gương mặt hiện lên vẻ rung động không thể tin nổi.
Dưới đáy lôi hải, một con lôi long khổng lồ màu vàng kim đang cuộn mình nằm đó, đôi mắt nhắm chặt. Vô số tia điện vàng chóe không ngừng lóe lên từ thân thể nó. Một luồng lực lượng hủy diệt mơ hồ lặng lẽ khuếch tán ra bốn phía, khiến cho không gian hư vô không ngừng vặn vẹo.
Vô số Hắc Ma Lôi vây quanh kim sắc lôi long rộng đến hàng ngàn trượng, tựa như thần dân đang quỳ lạy quân vương của chúng.
“Ực…”
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Tiêu Viêm không khỏi nuốt một ngụm nước bọt. Tiếng động tuy rất nhỏ nhưng trong không gian tĩnh lặng này lại vang lên vô cùng rõ rệt, khiến một vài Hắc Ma Lôi lập tức xoay người, đồng loạt bắn về phía Tiêu Viêm tựa như những con cự mãng cuồng nộ.
Thấy vô số Hắc Ma Lôi lao tới, Tiêu Viêm lập tức lui lại, ánh mắt đảo quanh rồi nhanh chóng xoay người bỏ chạy. Hắn không sợ đám Hắc Ma Lôi đó, nhưng với con lôi long đang ngủ say kia thì hắn không thể không sợ. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực đoan đáng sợ từ phía sau, khí tức này mạnh hơn hắn rất nhiều. Theo phán đoán của hắn, nếu quy đổi theo cấp bậc của nhân loại, thực lực của con lôi long này e rằng đã tương đương với cường giả Thất Tinh Đấu Thánh.
Loại cảnh giới đó đối với Tiêu Viêm bây giờ tuyệt đối không thể chống cự. Cho nên khi bị phát hiện, hắn lập tức quay đầu bỏ chạy thục mạng.
“Tách… tách…”
Hành động của Tiêu Viêm lập tức thu hút ngày càng nhiều Hắc Ma Lôi truy đuổi. Nhất thời, khu vực sâu trong Lôi Trì liền sôi trào. Hành vi xông vào thánh địa của Tiêu Viêm dường như đã hoàn toàn chọc giận bọn chúng. Lập tức, Hắc Ma Lôi phô thiên cái địa từ bốn phương tám hướng gào thét lao đến Tiêu Viêm. Thấy cảnh tượng này, da đầu Tiêu Viêm cũng không khỏi tê dại, lập tức vung tay, Bắc Vương chợt xuất hiện trước mặt, bả vai khẽ rung lên, Tiểu Y cũng hiện thân bảo vệ phía sau.
Sau khi Tiêu Viêm triệu hồi Tiểu Y, cơn thủy triều Hắc Ma Lôi đã ập đến trong nháy mắt. Nhưng khi chúng còn cách Tiêu Viêm khoảng mười trượng, cơ thể Bắc Vương và Tiểu Y liền bộc phát một luồng hấp lực kinh người, đem toàn bộ bọn chúng nuốt chửng vào trong cơ thể.
“Đi!”
Tuy nhẹ nhàng chống lại một đợt tấn công, nhưng Tiêu Viêm vẫn không dám dừng lại một giây. Cốt dực sau lưng nhanh chóng xòe ra, song khi hắn vừa định thoát đi thì toàn thân lông tơ bỗng dựng đứng. Hắn quay đầu lại nhìn về phía sâu trong Lôi Trì, con kim sắc lôi long vốn đang nhắm mắt ngủ say kia, giờ đã chậm rãi mở ra đôi mắt vàng rực của nó.
“Nguy rồi, thứ kia đã thức giấc!”
Ánh mắt lạnh lẽo vô tình tựa băng giá vạn năm của nó vừa quét đến, đầu óc Tiêu Viêm liền như muốn nổ tung. Đôi cốt dực màu xanh hồng dùng hết sức bình sinh vỗ mạnh, mang theo thân hình hắn hóa thành một vệt sáng bắn thẳng ra ngoài Lôi Trì.
“Ùng… ùng…”
Nhìn Tiêu Viêm chạy thục mạng, con lôi long màu vàng kia khẽ mở miệng, một đạo lôi điện khổng lồ lớn chừng trăm trượng liền bắn ra với tốc độ ánh sáng, lóe lên một cái đã đuổi kịp Tiêu Viêm.
Mắt thấy đạo lôi điện màu vàng đánh đến sau lưng, con ngươi Tiêu Viêm co rút lại kịch liệt, tốc độ này căn bản không thể né tránh. Hắn lập tức quyết đoán xoay người, đấu khí mênh mông ngưng tụ thành một vòng xoáy tựa hố đen khổng lồ trước mặt. Tay hắn vung lên, đem Bắc Vương chắn trước người, đồng thời cấp tốc đặt Tiểu Y lên vai, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó lúc này cũng hiện lên vẻ ngưng trọng vô cùng.
Khi tầng phòng ngự vừa lập xong, không cho hắn một giây thở dốc, sắc vàng của luồng lôi điện đã lập tức tràn ngập đôi mắt hắn, hung hăng đánh mạnh vào thân thể Bắc Vương.
“Oành!”
Va chạm kịch liệt khiến thân thể Bắc Vương bị đánh văng về phía sau. Tiêu Viêm vội vàng tung một chưởng đỡ lấy lưng nó nhưng không thể nào cản nổi cỗ lực đạo kinh hoàng này, ngược lại chính hắn cũng bị đánh bay.
Người tuy bị đánh bay, nhưng năng lực hấp thu lôi điện của Bắc Vương vẫn hoạt động. Vô số tia điện chạy ngang dọc trên người nó, giống như những con rắn điện li ti không ngừng chui vào thân thể. Đồng thời, bàn tay Tiêu Viêm vì chạm vào người Bắc Vương nên cũng bị truyền sang. Một luồng năng lượng cuồng bạo đáng sợ ngay khoảnh khắc tiếp xúc đã dễ dàng phá tan lớp đấu khí phòng ngự. May là Tiểu Y nhanh chóng cứu viện, toàn lực cắn nuốt đám lôi điện này.
“Xì… xì…”
Một mảng lớn lôi quang màu vàng bao trùm cả ba người Tiêu Viêm, Bắc Vương và Tiểu Y. Từng đạo sấm sét không ngừng xẹt ra ngoài, khiến đám Hắc Ma Lôi xung quanh cũng vội vàng tháo chạy, không dám dính vào một tia.
Trong vòng vây của lưới điện, Tiêu Viêm cắn chặt răng. Sau khi Tiểu Y hấp thu luồng lôi điện kia, trong cơ thể hắn bất chợt tuôn ra một cỗ năng lượng mênh mông mang tính hủy diệt. Đây là năng lượng mà Tiểu Y phản hồi lại cho hắn. Tiêu Viêm hơi giật mình, sau đó vội vàng ngưng thần khống chế, thúc giục chúng vận chuyển trong kinh mạch. Ở những nơi cỗ năng lượng này đi qua, vô số tia điện li ti màu vàng mơ hồ lóe lên, khiến cơ thể Tiêu Viêm nhói đau từng đợt. Mặc dù đã được Tiểu Y tinh lọc, năng lượng của Cửu Huyền Kim Lôi vẫn khiến hắn đau khổ không thôi. May là trước đó cơ thể hắn đã được Hắc Ma Lôi cường hóa rất nhiều, vì thế tuy phải chịu đau đớn nhưng ít nhất cũng không gặp nguy hiểm.
Kim sắc lôi quang vẫn lóe lên không ngừng, Tiêu Viêm thì liều mạng luyện hóa từng chút một cỗ năng lượng cuồng bạo trong cơ thể. Mấy phút sau, mồ hôi lạnh trên trán hắn đã vơi đi khá nhiều. Luồng năng lượng cuồng bạo giống như con ngựa hoang bất kham đã dần dần được thuần hóa thành một dòng đấu khí tinh thuần cuồn cuộn chảy trong kinh mạch. Tiêu Viêm cũng phát hiện ra, trong lúc luyện hóa, thực lực vừa mới dừng tăng trưởng của hắn đã lại bắt đầu tăng lên từ từ. Dựa theo tốc độ này, chẳng mấy chốc hắn sẽ đột phá lên Ngũ Tinh Đấu Thánh hậu kỳ.
Niềm vui bất ngờ ập đến khiến hắn không khỏi mừng rỡ, song khuôn mặt còn chưa kịp hiện lên nét vui mừng thì một tiếng “rắc” khẽ vang lên. Ánh mắt hắn vội vàng chuyển lên người Bắc Vương đang bị những tia điện màu vàng quấn quanh.
Đột nhiên trên người Bắc Vương nứt ra một cái khe nhỏ.
“Cửu Huyền Kim Lôi quả nhiên khủng khiếp, đến cả thân thể của Bắc Vương cũng không chịu nổi!”
Nhìn thấy cảnh đó, trong lòng Tiêu Viêm nhất thời run lên. Nếu không có Tiểu Y dùng hỏa linh lực trung hòa tinh luyện, hắn cũng không thể hấp thu năng lượng hủy diệt đó. Hắn lập tức vung tay, vội vàng thu Bắc Vương vào trong nạp giới. Để luyện chế, cường hóa nó, Tiêu Viêm đã tiêu hao vô số tinh lực và tâm huyết, nếu bị hủy tại đây, tổn thất thật không thể lường được.
Sau khi thu Bắc Vương, thân hình Tiêu Viêm lại nhanh chóng lùi lại, để cho Tiểu Y đang ngồi trên vai hắn thi triển lực thôn phệ đến cực hạn, cuối cùng nuốt chửng đạo lôi điện đó vào trong cơ thể. Nhất thời, vô số tia chớp màu vàng chạy loạn xạ bên ngoài thân thể nhỏ bé của nó, Tịnh Liên Yêu Hỏa vận chuyển tới cực hạn, điên cuồng luyện hóa.
“Đột phá rồi!”
Năng lượng mênh mông tràn vào cơ thể Tiêu Viêm mỗi lúc một nhiều. Đúng lúc đó, thân hình hắn đột nhiên chấn động, ánh mắt lộ vẻ mừng rỡ như điên. Mượn lực lượng của Cửu Huyền Kim Lôi, hắn đã đột phá lên cấp Ngũ Tinh Đấu Thánh hậu kỳ, tiết kiệm được hơn nửa năm khổ tu.
“Đi!”
Sau khi Tiểu Y cắn nuốt xong đạo Cửu Huyền Kim Lôi, Tiêu Viêm nhanh chóng lui lại. Bất chợt, ánh mắt hắn nhìn về phía sâu trong lôi hải. Ở nơi đó, thân hình khổng lồ của kim sắc lôi long đột nhiên nổ tung thành những luồng lôi điện khổng lồ, khắp không gian tràn ngập tiếng long ngâm kinh thiên động địa, khiến bọn Hắc Ma Lôi xung quanh cũng bị kinh sợ mà dạt ra tứ tán.
“Linh khí đang hội tụ, Cửu Huyền Kim Lôi đang tụ linh!”
Cảnh tượng đang diễn ra khiến thân hình Tiêu Viêm đang nhanh chóng lui về cũng phải dừng lại quan sát, hai mắt ánh lên những tia sáng kinh ngạc. Cửu Huyền Kim Lôi này mặc dù kinh khủng vô cùng nhưng linh trí của nó vẫn chưa thành hình, nói cách khác, nó vẫn chưa phải là một sinh linh chân chính. Mà cái gọi là tụ linh chính là ngưng tụ linh trí. Nếu Cửu Huyền Kim Lôi tụ linh thành công, nó sẽ giống như Tịnh Liên Yêu Hỏa lúc trước, biến thành một Cửu Huyền Kim Lôi có linh trí.
Điều này Tiêu Viêm không cần suy nghĩ cũng biết, nhưng mấu chốt là trong quá trình tụ linh, Cửu Huyền Kim Lôi sẽ tiến vào trạng thái suy yếu nhất.
Khi nghĩ đến điều này, dù có định lực đến mấy, trái tim Tiêu Viêm cũng không kìm được mà đập lên thình thịch.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi