Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 1587: CHƯƠNG 1574: SỬ DỤNG

“Người của Hồn Tộc!”

Khi Tiêu Viêm ngưng trọng nhìn về phía đỉnh núi xa xôi, Dược Lão cũng hơi nheo mắt, sắc mặt chợt biến đổi. Lão không ngờ rằng tại Thần Nông sơn mạch này lại có cường giả Hồn Tộc tọa trấn.

“Là Hồn Sát, một trong Tứ Ma Thánh của Hồn Tộc, thực lực không hề thua kém Hồn Kính và Hồn Diễm!” Dường như Thần Nông lão nhân rất quen thuộc với đám người Hồn Tộc, vừa thấy luồng sát khí ngập trời kia thì sắc mặt cũng khẽ đổi, thở dài: “Vì tiêu diệt Dược Tộc, Hồn Tộc đã phái ra toàn bộ cường giả rồi.”

“Không ngờ lại có kẻ thật sự xé rách được không gian phong ấn của Hư Vô đại nhân.”

Thân ảnh nơi xa kia đạp không mà đi, chỉ vài lần chớp động đã xuất hiện trên bầu trời, nhìn xuống bọn người Tiêu Viêm. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, rồi chợt nhe hàm răng trắng ởn, sắc nhọn tựa dã thú, sát khí không hề che giấu.

“Ngươi chắc là Tiêu Viêm hả? Nghe nói ngay cả lão già Hồn Diễm cũng chịu thiệt trong tay ngươi. Người của Tiêu tộc quả nhiên không đơn giản. May mà năm đó Hồn Tộc ta quyết đoán tiêu diệt Tiêu tộc các ngươi, nếu không cục diện đại lục hiện giờ đã khác rồi.”

Ánh mắt Tiêu Viêm ghim chặt vào hắc y nhân này, tuy đối phương đang cười nhưng sát khí trong mắt lại không hề giấu giếm. Hiển nhiên, kẻ này không phải hạng hiền lành.

“Làm sao bây giờ?” Dược Lão thấp giọng hỏi, không ngờ trốn hổ lại gặp sói. Vừa nhìn đã biết kẻ này không phải đèn cạn dầu, nếu giao thủ, những người ở đây hoàn toàn không phải là đối thủ. Bát sắc hỏa liên của Tiêu Viêm tuy khủng bố nhưng không thể sử dụng liên tiếp. Hơn nữa, theo tình hình hôm trước, khi đối đầu với cường giả cấp bậc này, nếu Bát Sắc Hỏa Liên không thể nhất kích tất sát thì hắn sẽ không còn khả năng chống cự.

“Lão sư, mọi người đi trước, con chặn hậu.” Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi.

“Cái gì?” Nghe vậy, Dược Lão biến sắc, chỉ một mình Tiêu Viêm sao có thể là đối thủ của kẻ kia.

“Yên tâm, con đã có tính toán. Mọi người mau đi, càng xa càng tốt, rồi thu liễm khí tức. Con ngăn chặn một hồi rồi sẽ trực tiếp đến Cổ Tộc.” Tiêu Viêm nhỏ giọng nói, bàn tay nắm chặt, một bình ngọc liền xuất hiện. Bên trong là một viên đan dược to bằng long nhãn, phát ra năng lượng cô đọng như tinh thể, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa ra xung quanh.

“Cửu phẩm huyền đan!”

Thấy viên đan dược đó, Dược Lão kinh hô thành tiếng. Loại đan dược này có dược lực vô cùng khủng khiếp, muốn sử dụng phải có một số đan dược phụ trợ để luyện hóa. Vì vậy, với thực lực của Tiêu Viêm cũng không thể tùy tiện sử dụng. Huống hồ còn phải đối đầu với Hồn Sát, không có thời gian luyện hóa dược lực, như vậy sẽ gây tổn thương không nhỏ cho cơ thể.

Tuy lo lắng, nhưng lão cũng hiểu tình hình hiện tại chỉ có một con đường sống đó. Nếu mình ở lại, sẽ chỉ làm Tiêu Viêm phân tâm, chắc chắn cả đám sẽ bị tóm gọn.

“Con cẩn thận một chút. Nếu thoát hiểm được thì bóp nát mảnh ngọc này, ta sẽ cảm ứng được.” Dược Lão đắn đo một hồi rồi cũng quyết đoán, đưa cho Tiêu Viêm một mảnh ngọc rồi quát khẽ một tiếng, thân hình nhanh chóng lướt đi. Thần Nông lão nhân ở bên cạnh chần chờ một chút rồi cũng dẫn theo mấy người trẻ tuổi của Dược Tộc nhanh chóng đuổi theo.

“Chạy đi đâu!”

Thấy đám người Dược Lão định trốn, Hồn Sát nhíu mày, khẽ vung thanh quỷ đầu đao đỏ thẫm như được đúc từ máu tươi, một đường đao mang màu máu khổng lồ xẹt qua bầu trời, chém về phía đám người Dược Lão.

“Đang!”

Đao mang vun vút bay tới, nhưng khi còn cách nhóm người Dược Lão khoảng trăm trượng thì bị một bóng đen chợt xuất hiện, hai tay chắp lại cứng rắn đỡ đòn.

“Phanh!”

Tuy đỡ được đao mang nhưng luồng năng lượng khủng bố cũng đánh văng bóng đen kia xuống vùng núi bên dưới, làm đất đá bay loạn, vô số tiếng nổ lớn vang lên.

Khi một kích của Hồn Sát bị ngăn cản, tốc độ của đám người Dược Lão đột nhiên tăng vọt, chỉ lóe lên vài cái đã biến mất ở phía chân trời.

“Thôi vậy, đám vô dụng đó chạy thì cứ chạy, giữ lại cái mạng của ngươi cũng được…” Thấy đám người Dược Lão chạy thoát, Hồn Sát nhướng mày, cũng lười đuổi theo. Hắn đột nhiên quay đầu lại, nhìn viên cửu phẩm huyền đan trong tay Tiêu Viêm, tham lam nói: “Tiêu Viêm, đưa viên đan dược đó cho ta, ta sẽ cho ngươi một cái chết êm ái. Nếu không, ta sẽ rút linh hồn ngươi ra, hành hạ mấy trăm năm cho ngươi tận hưởng cảm giác sống không bằng chết.”

Đối với lời của Hồn Sát, Tiêu Viêm chỉ cười nhạt. Hắn bóp nát bình ngọc, lập tức bắt lấy viên đan dược đang định trốn thoát rồi nhét vào miệng.

“Oanh!”

Khi đan dược vào bụng, quần áo trên người hắn lập tức hóa thành tro tàn, long lân hiện ra dưới da. Một luồng năng lượng cuồn cuộn như thủy triều không ngừng trào ra từ cơ thể. Ngay sau đó, nguồn năng lượng này trực tiếp ngưng tụ thành một bộ khải giáp bằng tinh thể bao bọc lấy thân thể Tiêu Viêm.

“Năng lượng thật dồi dào!”

Dòng năng lượng cuồn cuộn không dứt làm thân thể Tiêu Viêm run rẩy từng đợt, dược lực như những con cự long đang điên cuồng tàn phá, ăn mòn từng bộ phận trong người hắn. Năng lượng đan dược cuồng bạo đến mức linh hồn Thiên cảnh đại viên mãn của hắn cũng không thể khống chế, ý thức có chút mơ hồ.

“Hống!”

Vô số năng lượng điên cuồng xung kích bên trong cơ thể Tiêu Viêm, cuối cùng bộc phát thành một tiếng gầm kinh thiên động địa, vang vọng không dứt khắp mảnh thiên địa này. Dưới sóng âm của tiếng gầm, những ngọn núi gần đó đều ầm ầm sụp đổ, thậm chí hai người Dược Thiên và Dược Linh còn suýt bị chấn văng ra.

“Hắc hắc, thú vị. Nuốt cửu phẩm huyền đan mà không cần dược vật phụ trợ, hành động chẳng khác nào tự sát!”

Cảm nhận được năng lượng bạo phát trong cơ thể Tiêu Viêm, Hồn Sát hơi kinh ngạc rồi chợt lắc đầu cười lạnh: “Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, đừng trách ta ra tay độc ác.”

Tiếng nói vừa dứt, chỉ trong chớp mắt Hồn Sát đã áp sát Tiêu Viêm. Huyết sắc đại đao trong tay xé rách không gian, với một tốc độ kinh người chém về phía cổ hắn.

Huyết mang nhanh chóng phóng đại trong đồng tử Tiêu Viêm. Hắn nắm chặt tay, ngưng tụ một thanh trọng xích khổng lồ từ năng lượng, không tránh không né mà trực tiếp cứng đối cứng với Hồn Sát.

“Đang!”

Đao và xích va chạm, tạo ra kình phong sắc bén khuếch tán ra xung quanh, san bằng cả một vùng núi, khiến cả đại địa run rẩy.

Tiêu Viêm bị đẩy lùi mấy trăm trượng, khóe miệng ứa máu nhưng đôi mắt lại phấn chấn dị thường. Một kích lúc trước tuy tiêu hao nhiều năng lượng nhưng cảm giác nóng cháy trong cơ thể đã giảm đi không ít.

“Lần nữa!”

Thừa dịp dược lực trong cơ thể cuồn cuộn không dứt, Tiêu Viêm không hề e ngại Hồn Sát mà tiếp tục lao tới. Hắn không dùng bất kỳ đấu kỹ nào, chỉ giơ cao trọng xích trong tay, gầm lên một tiếng rồi đập xuống. Năng lượng cuồn cuộn ngưng tụ thành một mũi nhọn dài gần nghìn trượng bám trên thân xích. Xích mang quét qua, núi non đều bị bổ làm đôi.

“Đang đang đang!”

Đối mặt với Tiêu Viêm thực lực tăng vọt sau khi nuốt Cửu phẩm huyền đan, sắc mặt Hồn Sát có chút khó coi. Huyết Đao trong tay múa lên liên tục, tạo thành vô số tàn ảnh để đỡ lấy thế công của Tiêu Viêm. Nhưng mỗi lần trọng xích bổ xuống, thân hình hắn lại bị đánh lui mấy trăm trượng, khiến hắn vô cùng khó chịu. Hắn không ngờ sau khi trải qua đại chiến ở Dược giới, Tiêu Viêm vẫn còn mạnh mẽ đến vậy.

“Ta muốn xem ngươi có thể ngông cuồng đến khi nào! Cửu phẩm huyền đan tuy cường hãn nhưng ngươi không có thời gian luyện hóa, năng lượng từ dược lực sẽ phá hủy thân thể ngươi, đến lúc đó ngươi lấy gì mà đấu với ta!”

Hồn Sát bình tĩnh phòng thủ, đón đỡ thế công điên cuồng của Tiêu Viêm, vừa đánh vừa cười lạnh.

Đối với lời nói của hắn, Tiêu Viêm không hề để tâm, vẫn cầm trọng xích bổ xuống tới tấp. Vẻ phấn chấn trong mắt càng lúc càng mãnh liệt, đồng thời Thần Nông sơn mạch cũng bị phá hủy đến mức không thể nhận ra.

“Đang!”

Lại một xích nặng như Thái Sơn đè xuống, cánh tay của Hồn Sát cũng phải tê rần. Hắn đã lùi hơn nghìn trượng, dọc đường chấn bay không biết bao nhiêu ngọn núi. Sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.

“Ha ha, thống khoái! Hẹn ngày sau tái chiến!”

Sau khi đánh bay Hồn Sát, vẻ hưng phấn gần như điên cuồng trong mắt Tiêu Viêm đã biến mất. Hắn ngửa cổ lên trời cười to một tiếng rồi huy động cốt dực sau lưng, quay người bỏ chạy. Tại hướng hắn bay đi, một bóng đen đang nhanh chóng giữ lấy hai người Dược Thiên, Dược Linh, lao về phía trước. Đó chính là Bắc Vương, được Tiêu Viêm thầm ra lệnh mang hai người đi trước trong lúc hắn hấp dẫn sự chú ý của Hồn Sát.

“Phanh!”

Hồn Sát quay người đá vào ngọn núi phía sau làm nó nứt toác rồi nổ tung. Lúc này thân hình hắn mới dừng lại được, sắc mặt âm hàn nhìn Tiêu Viêm đã chạy xa, gầm nhẹ: “Tiêu Viêm, dù ngươi chạy đến chân trời góc bể, ta cũng nhất định sẽ tìm được ngươi, lóc thịt ngươi, rút hồn ngươi!”

Mắng một câu oán độc, Hồn Sát liền hóa thành một luồng huyết quang phóng lên truy đuổi. Xem ra hắn đã quyết tâm phải giết bằng được Tiêu Viêm.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!