Dược Linh đứng cách Tiêu Viêm không xa, nhìn thấy Hồn Sát chật vật chạy trối chết, đôi mắt đẹp của nàng không khỏi kinh ngạc trợn tròn. Hiển nhiên, nàng chưa từng nghĩ tới Tiêu Viêm lại có thể đánh lui một cường giả cấp bậc này đến mức thảm hại như vậy.
"Tiêu Viêm tiên sinh, người đã luyện hóa Cửu phẩm huyền đan rồi sao?" Dược Linh không kìm được bèn mở miệng hỏi, thân là Luyện dược sư nên nàng hiểu rất rõ sự khủng bố của Cửu phẩm huyền đan. Bởi vậy, việc Tiêu Viêm có thể luyện hóa nó chỉ trong thời gian ngắn ngủi hơn mười phút khiến nàng khó lòng tin nổi.
“Sao có thể dễ dàng như vậy được, ta chỉ mới luyện hóa được một phần mà thôi!” Tiêu Viêm lắc đầu, nhưng trong mắt lại không giấu được vẻ vui mừng. Hắn không ngờ Cửu phẩm huyền đan lại mạnh mẽ đến thế, chỉ luyện hóa một phần đã giúp hắn đột phá đến Lục tinh Đấu Thánh. Thần dược bực này, khó trách ngay cả Hồn Sát cũng phải thèm muốn.
“Nếu có thể luyện hóa toàn bộ dược lực, thực lực của ta có thể vững vàng tiến vào Lục tinh Đấu Thánh trung kỳ.” Tiêu Viêm thầm nhủ trong lòng, niềm vui sướng hiện rõ trên khuôn mặt. Chỉ cần thêm một thời gian nữa, nhất định có thể hoàn thành.
“Ha hả! Xem ra lão phu đã lo chuyện bao đồng rồi!” Cổ Đạo chậm rãi đạp không mà đến, sau đó dừng lại bên cạnh Tiêu Viêm. Ánh mắt lão quét qua long văn màu vàng trên cánh tay hắn, giọng nói bình thản vang lên.
“Cổ Đạo tiền bối nói đùa rồi, nếu không phải có ngài ra tay, e rằng vãn bối đã bị dược lực làm cho bạo thể mà chết!” Tiêu Viêm vội vàng đứng dậy, ôm quyền cười nói.
“Ồ? Đan dược gì mà ngay cả ngươi cũng không thể chống đỡ?” Nghe vậy, Cổ Đạo thoáng động dung, cất tiếng hỏi.
"Một viên Cửu phẩm huyền đan. Do bị Hồn Sát truy sát nên vãn bối bất đắc dĩ phải dùng đến." Tiêu Viêm cười đáp.
"Cửu phẩm huyền đan..." Khóe miệng Cổ Đạo giật giật, rồi cười khổ lắc đầu, trong lòng không khỏi hâm mộ Tiêu Viêm. Thần dược như vậy, ngay cả một trưởng lão Cổ Tộc như lão cũng chưa từng được thử qua.
Trong lúc Tiêu Viêm và Cổ Đạo đang trò chuyện, một loạt tiếng xé gió dồn dập vang lên. Hơn mười thân ảnh hiện ra, ánh mắt họ đầu tiên kinh nghi bất định nhìn vùng bình nguyên gần như bị san phẳng, cuối cùng dừng lại trên ngọn núi nơi ba người Tiêu Viêm đang đứng. Cả nhóm người đều cung kính hành lễ với Cổ Đạo.
Tiêu Viêm lướt mắt qua đám người đó, kinh ngạc nhận ra người dẫn đầu lại là một người quen, Linh Tuyền.
Khi ánh mắt Tiêu Viêm nhìn tới, Linh Tuyền cũng đã nhận ra hắn, sắc mặt lập tức trở nên có chút mất tự nhiên. Tuy ở trong Cổ giới nhưng những chuyện Tiêu Viêm gây ra ở Trung Châu mấy năm nay, hắn cũng nghe không ít. Bất kỳ chuyện nào trong số đó cũng đủ để hắn phải ngước nhìn. Kẻ mà hắn từng xem thường năm xưa, giờ đây đã trở thành một cường giả mà hắn không có chút sức lực nào để chống trả. Thế sự biến ảo, quả thực khôn lường.
“Cổ Đạo trưởng lão, chúng tôi cảm ứng được nơi này có động tĩnh nên nhanh chóng chạy tới, không biết…” Linh Tuyền dường như là người dẫn đầu, hắn cung kính nhìn về phía Cổ Đạo, cất lời.
"Không có việc gì nữa. Kẻ đến đây là một trong Tứ Ma Thánh của Hồn Tộc, Hồn Sát." Cổ Đạo khoát tay áo, thản nhiên nói.
Nghe vậy, sắc mặt đám người Linh Tuyền kịch biến. Tứ Ma Thánh chính là những cường giả đỉnh cao trong Hồn Tộc, địa vị có thể sánh ngang với Cổ Tộc Tam Tiên. Trừ tộc trưởng và một số ít người trong tộc, không ai có thể địch lại.
“Nhìn bộ dạng của các ngươi xem! Xét về tuổi tác, Tiêu Viêm còn nhỏ hơn các ngươi rất nhiều, vậy mà hắn vẫn có thể thoát được sự truy sát của Hồn Sát, thậm chí vừa rồi còn chém đứt một cánh tay của y. Nếu trong đám thanh niên của tộc ta cũng có một nhân vật như vậy, ngày sau Cổ Tộc tất sẽ cường thịnh, Hồn Tộc sao dám ức hiếp?”
Thấy bọn họ biến sắc, Cổ Đạo cau mày, trầm giọng trách mắng.
“Vâng! Trưởng lão dạy rất phải!” Bị Cổ Đạo trách mắng, Linh Tuyền cũng không dám tranh luận, vội vàng gật đầu. Khóe mắt hắn khẽ liếc về phía Tiêu Viêm, trong lòng không khỏi cười khổ. Quái vật như Hồn Sát trong lòng họ chính là những tồn tại trong truyền thuyết, vậy mà Tiêu Viêm không những thuận lợi đào thoát mà còn khiến đối phương bị thương. Bản lĩnh này, cho dù bọn họ có ngạo khí đến đâu cũng phải tâm phục khẩu phục.
"Cổ Đạo tiền bối đừng đề cao vãn bối nữa! Nếu không có lão nhân gia ngài can thiệp, tay chân của vãn bối có còn nguyên vẹn hay không cũng chưa biết chừng.” Thấy Cổ Đạo hết lời ca ngợi mình, Tiêu Viêm chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn nghiêm mặt lại, trầm giọng nói:
"Cổ Đạo tiền bối, không biết có thể cho vãn bối gặp mặt Cổ Nguyên tộc trưởng được không? Dược Tộc bị diệt không phải là chuyện nhỏ, việc này chắc chắn có liên quan đến âm mưu của Hồn Tộc…”
"Cái gì?!" Đám người Linh Tuyền vừa mới đứng thẳng người thì sắc mặt lại biến đổi lần nữa. Hai mắt họ trợn trừng nhìn Tiêu Viêm, Dược Tộc… sao có thể bị diệt tộc được?!
“Chuyện này quả thực vô cùng trọng đại. Nếu không phải ngươi thông báo, chúng ta thật không biết Dược Tộc đã xảy ra biến cố. Thủ đoạn của Hồn Tộc thật quỷ dị, ngay cả Tộc trưởng cũng không phát hiện ra điều gì bất thường!”
Nhắc tới việc này, vẻ mặt Cổ Đạo trở nên ngưng trọng. Lão bi thương nhìn thoáng qua Dược Linh rồi than nhẹ:
“Xem ra ta còn phải mời Tộc trưởng của Viêm Tộc và Lôi Tộc tới. Việc làm lần này của Hồn Tộc đã phá vỡ tất cả quy tắc và minh ước từ thời viễn cổ. Nếu không chuẩn bị trước, e rằng tất cả sẽ rơi vào ma chưởng của chúng.”
Tiêu Viêm chậm rãi gật đầu. Lần này, Hồn Tộc đã trở mặt với tất cả các chủng tộc viễn cổ, không biết kẻ có thể cười cuối cùng sẽ là ai?
Hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, Cổ Đạo không nói thêm lời vô nghĩa nào nữa. Lão lập tức dẫn đám người Linh Tuyền trở về Cổ Thành, sau đó không hề nghỉ ngơi mà tiếp tục đưa Tiêu Viêm và Dược Linh tiến vào Cổ Giới.
Tin tức này truyền vào Cổ Giới đã kinh động tất cả các thế lực lớn và cường giả của Cổ Tộc. Dược Tộc bị Hồn Tộc tiêu diệt một cách thần không biết quỷ không hay, thủ đoạn này đã vượt qua giới hạn chịu đựng của Cổ Tộc. Chẳng lẽ Hồn Tộc còn có âm mưu gì lớn hơn nữa?
Không khí bên trong đại điện Cổ Tộc vô cùng ngưng trọng, tất cả các trưởng lão đều đã có mặt. Ở vị trí cao nhất chính là Cổ Nguyên mà Tiêu Viêm đã từng gặp một lần. Lúc này, gương mặt lão đầy vẻ trầm tư. Với thực lực của Tiêu Viêm hiện tại, trông lão cũng chỉ giống như một người bình thường, nhưng hắn có thể mơ hồ cảm nhận được thân thể lão giả kia ẩn chứa một lực lượng vô cùng khủng bố. Vị này chính là cường giả đỉnh phong của Đấu Khí Đại Lục.
Bên tay trái phía dưới Cổ Nguyên là ba lão giả râu tóc bạc trắng đang cau mày. Cổ Đạo cũng ở trong số đó. Từ hai người còn lại, Tiêu Viêm cảm nhận được một cỗ khí tức hùng mạnh không thua gì Cổ Đạo. Với địa vị cao như vậy, có lẽ họ chính là Cổ Tộc Tam Tiên trong truyền thuyết.
Trong hàng ngũ trưởng lão, Tiêu Viêm cũng nhận ra vài gương mặt quen thuộc. Chỉ là ánh mắt họ nhìn hắn giờ đây mang theo vẻ phức tạp. Năm đó, khi Tiêu Viêm đến Cổ Tộc, hắn chỉ là một Đấu Tôn có thực lực tầm thường, tuy không yếu nhưng khó có thể được Cổ Tộc coi trọng. Vậy mà chỉ trong mấy năm ngắn ngủi không gặp, Đấu Tôn nhỏ nhoi năm đó đã trở thành một cường giả Đấu Thánh, hơn nữa còn là Lục Tinh Đấu Thánh, so với Cổ Tộc Tam Tiên cũng chỉ kém một bậc.
Bên tay phải phía dưới Cổ Nguyên là một thân ảnh xinh đẹp với khí chất thanh nhã đang ngồi. Ngay khi Tiêu Viêm xuất hiện, ánh mắt đó đã hoàn toàn ngưng lại trên người hắn, trong con ngươi trong veo hiện lên vẻ ôn nhu động lòng người. Thân ảnh xinh đẹp đó, đương nhiên chính là Huân Nhi…
"Tiêu Viêm ra mắt Cổ Nguyên tộc trưởng." Đối với vị cường giả đỉnh phong này, Tiêu Viêm không dám có nửa điểm bất kính. Hắn ôm quyền, cao giọng nói. Dược Linh ở bên cạnh cũng đồng thời thi lễ.
“Ha ha! Chỉ ngắn ngủi chưa tới mười năm, ngươi đã đạt tới trình độ này, Tiêu Tộc đã có hy vọng chấn hưng rồi. Nếu Tiêu Huyền biết được, có lẽ sẽ vui mừng lắm đây!”
Cổ Nguyên nhìn thân ảnh cao gầy trong đại điện, trên mặt hiện lên ý cười. Lão gật đầu, thanh âm mang theo sự tán thưởng rõ rệt. Nghe vậy, đám trưởng lão âm thầm cười khổ, đã nhiều năm rồi trong Cổ Tộc chưa từng có ai được Tộc trưởng đánh giá cao như vậy.
“Được rồi! Cứ gọi ta một tiếng bá phụ đi. Tuy rằng bối phận của ta lớn hơn ngươi không ít, nhưng ai bảo ta chỉ có một đứa con gái này cơ chứ.”
Nghe Cổ Nguyên nói vậy, một rặng mây hồng lập tức hiện lên trên gương mặt Huân Nhi. Mà trong lòng đám thanh niên tài tuấn của Cổ Tộc lại trở nên nguội lạnh, lời nói này của Cổ Nguyên chẳng khác nào đã chính thức xác nhận mối quan hệ giữa Tiêu Viêm và Huân Nhi.
"Đa tạ bá phụ!"
Tiêu Viêm cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của Cổ Nguyên, rằng lão sẽ không truy cứu chuyện của hắn và Huân Nhi. Hắn thầm cảm thấy may mắn, quả không hổ danh tộc trưởng Cổ Tộc, ánh mắt thật tinh tường. Hắn biết rõ, nếu thực lực của hắn hôm nay không đủ để đứng vào hàng ngũ cường giả nhất lưu của Cổ Tộc, thì việc này chắc chắn sẽ vô cùng phiền phức. Hắn tin rằng Cổ Tộc sẽ không dễ dàng giao một trân bảo như Huân Nhi cho một kẻ tầm thường.
“Nói chuyện của Dược Tộc đi!”
Cổ Nguyên cười, khoát tay áo, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người Tiêu Viêm. Lão càng nhìn càng thấy tên vãn bối trước mắt này thuận mắt, thanh niên xuất sắc bậc này mới xứng đôi vừa lứa với con gái của mình chứ.
Nhắc tới chính sự, sắc mặt Tiêu Viêm trở nên ngưng trọng. Hắn quay sang nhìn Dược Linh, trầm tư trong chốc lát rồi điềm tĩnh đáp lời:
"Không biết bá phụ có từng nghe nói qua Thôn Linh Tộc chưa?"
Xoảng! Xoảng!
Lời của Tiêu Viêm vừa dứt, bên trong đại điện lập tức vang lên những tiếng ly chén vỡ vụn. Các trưởng lão đồng loạt ngẩng đầu, nhìn chằm chằm về phía Tiêu Viêm với ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Thấy biểu cảm này của họ, trong lòng Tiêu Viêm trầm xuống. Thôn Linh Tộc rốt cuộc có lai lịch gì mà lại khiến cho các cường giả Cổ Tộc phải e ngại đến như vậy?
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ