Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 208: CHƯƠNG 208: TRUNG TÂM THÀNH THỊ SA MẠC

Sa mạc mênh mông.

Mấy chục xà nhân vũ trang đầy đủ, tay cầm độc mâu, ánh mắt sắc bén cẩn thận dò xét kỹ càng. Bất cứ sinh vật nào không thuộc Xà Nhân tộc nếu lọt vào tầm mắt của chúng đều lập tức bị đồ sát. Cứ như vậy, tiểu đội xà nhân thay nhau tuần tra. Tiểu đội đi qua, những chiếc đuôi rắn để lại dấu tích trên mặt đất.

“Nhân loại đáng chết! Vậy mà dám ngang nhiên xông vào sâu trong sa mạc. Nếu gặp bọn chúng, nhất định phải để chúng nếm thử sự thống khổ của cái gọi là Vạn Xà Phệ Thể!” Một gã có vẻ là đội trưởng đưa tay lau mồ hôi do cái nóng như thiêu đốt của mặt trời, hùng hổ nói.

“Đội trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao trong tộc đột nhiên lại phát lệnh giới nghiêm?” Một gã xà nhân sốt ruột quất cái đuôi, ánh mắt đảo qua sa mạc trống trải, có vẻ nghi hoặc hỏi. Sáng sớm nay hắn đã bị gọi dậy, sau đó được điều đến sa mạc để lùng sục.

Nghe tên xà nhân hỏi, mấy chục xà nhân xung quanh cũng đổ dồn ánh mắt nghi hoặc về phía gã đầu lĩnh. Hiển nhiên, do địa vị không cao nên có nhiều chuyện chúng cũng không nắm rõ được.

“Hừ! Chuyện gì ư? Đêm qua đột nhiên có một đám cường giả nhân loại đột phá phòng ngự của Mị Xà bộ lạc, xâm nhập vào sâu trong sa mạc. Theo tin tình báo của Mị Xà bộ lạc thì trong đám người kia có một Đấu Hoàng, ba Đấu Vương cùng với vài Đấu Linh cường giả.” Tên đầu lĩnh xà nhân sắc mặt thoáng có chút âm lạnh, nói.

Nghe vậy, đám xà nhân xung quanh sắc mặt đột biến. Một Đấu Hoàng, ba Đấu Vương? Trời ạ, chẳng lẽ đế quốc của nhân loại muốn khai chiến? Loại chiến tranh kinh khủng này, không một bộ lạc lớn nào trong Xà Nhân tộc có thể đơn độc chống cự.

“Bây giờ, các bộ lạc lớn nhỏ thuộc Xà Nhân tộc đã tiến vào tình trạng giới nghiêm. Theo tin ta biết, tám thủ lĩnh của Bát Đại Bộ Lạc đã nhận được mệnh lệnh của Nữ Vương Bệ hạ, khẩn cấp quay về Thần điện trung tâm. Nhanh nhất thì tối nay có thể tới, chậm nhất thì phải mất một ngày nữa.” Nhắc tới Nữ Vương Bệ hạ, trên khuôn mặt của gã đầu lĩnh xà nhân hiện lên một vẻ cuồng tín.

“Chỉ cần ba thủ lĩnh đến Thần điện là Nữ Vương Bệ hạ có thể ra mệnh lệnh tiến hành tìm kiếm. Hừ, bọn chúng có Đấu Hoàng thì sao chứ? Một đám không biết tự lượng sức. Chờ cường giả của Xà Nhân tộc tập hợp lại, nhất định phải đuổi đánh bọn chúng thành chó nhà có tang.” Gã đầu lĩnh xà nhân cười lạnh một tiếng. Ngẩng đầu nhìn vào sa mạc không người, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, phất tay, quát: “Đi, đổi phương hướng tìm kiếm. Nơi này xem ra không có tung tích của nhân loại.”

Theo tiếng quát của gã đầu lĩnh, chi tiểu đội từ từ di chuyển, đổi hướng tìm kiếm, lưu lại một khoảng trống trong sa mạc.

Tại nơi đó, sau khi tiểu đội xà nhân biến mất một lúc, một đống cát đột nhiên nhúc nhích rồi trồi lên. Chỉ lát sau, một thân ảnh mang theo cát bụi đầy trời từ trong cồn cát bước ra, hai chân vững vàng đáp trên mặt cát. Hắn nhìn theo phương hướng mà tiểu đội xà nhân vừa biến mất, có chút bất đắc dĩ thấp giọng nói:

“Thật sự càng lúc càng phiền phức rồi. Hiện nay, trong sa mạc, cứ cách một lúc lại có một đội xà nhân tuần tra... Bất quá, theo lời bọn chúng thì cường giả Xà Nhân tộc cũng sẽ rất nhanh chạy tới. Mặc dù bọn người Cổ Hà không thể khinh thường, nhưng một khi cường giả Xà Nhân tộc toàn bộ quay về, ta nghĩ bọn họ chỉ có thể rút lui.” Bóng người có chút ngẩng đầu lên, dưới lớp hắc bào lộ ra một khuôn mặt thanh tú, chính là Tiêu Viêm, người đêm qua đã mạnh mẽ xông qua Mị Xà bộ lạc.

“Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, ta nghĩ nhất định chiều nay bọn Cổ Hà sẽ động thủ. Bọn họ hẳn phải nắm rõ thực lực của Xà Nhân tộc. Càng trì hoãn, đối với bọn họ càng nguy hiểm.” Bên trong nhẫn, giọng nói già nua của Dược Lão vang lên.

“Phù... xem ra muốn thuận lợi đoạt được Thanh Liên Địa Tâm Hỏa là một nhiệm vụ khó khăn a.” Nhẹ thở ra một hơi dài, Tiêu Viêm khổ não vuốt trán. Trong tình hình nguy hiểm này, cho dù có Dược Lão thủ hộ, hắn cũng không thể nào tự do hoành hành. Dù sao bây giờ, Dược Lão cũng chỉ đang ở trạng thái linh hồn, thực lực trong quá khứ không thể hoàn toàn phát huy. Mà Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương hung danh lan xa lại là một siêu cấp cường giả. Nếu lúc này Tiêu Viêm gặp nàng, chỉ sợ kết cục sẽ không tốt đẹp.

Còn nữa, Xà Nhân tộc là một thế lực so với Gia Mã Đế quốc còn mạnh hơn nhiều. Nếu không phải họ phải đối địch với bốn phương tám hướng thì chỉ sợ trong cuộc chiến quá khứ, Gia Mã Đế quốc đã sớm chịu nhiều tổn thất.

“Ai...” Tiêu Viêm lắc đầu, thấp giọng nói: “Lão sư, bây giờ phải làm sao?”

“Nhanh chóng đến phụ cận Thần điện của Mỹ Đỗ Toa. Nếu đến lúc đó bọn Cổ Hà đại chiến với Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, chúng ta chẳng phải sẽ dễ dàng lẻn vào Thần điện tìm kiếm Dị Hỏa hay sao? Mặc dù bây giờ ta vì tồn tại ở trạng thái linh hồn mà thực lực đại giảm, nhưng nếu muốn che giấu hơi thở thì Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương cũng khó có thể phát giác.” Dược Lão trầm ngâm nói.

Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ gật đầu, gỡ Huyền Trọng Xích trên lưng xuống, thu vào trong nạp giới. Nhẹ thở ra một hơi, đấu khí sa y màu tím từ từ bao trùm lên thân thể. Chân đạp mạnh lên mặt đất, thân hình cơ hồ dán sát mặt đất, hóa thành một đạo tàn ảnh màu tím lao đi theo lộ tuyến trong bản đồ.

Bởi vì trời còn sáng, Tiêu Viêm cũng không dám triển khai Tử Vân Dực để phi hành. Nếu không, vạn nhất bị đội tìm kiếm của Xà Nhân tộc dưới đất phát hiện, bại lộ tung tích, thì kế hoạch làm ngư ông đắc lợi của hắn sẽ đổ bể.

Chạy trên mặt đất, mặc dù tốc độ phải trì hoãn một chút, nhưng có linh hồn cảm giác cường đại của Dược Lão tương trợ, hắn đều có thể cảm ứng trước được vị trí các đội tuần tra của Xà Nhân tộc mà cảnh báo để tránh né.

Sau vài giờ liều mạng chạy điên cuồng theo lộ tuyến, trên đường kinh hiểm tránh thoát hơn ba mươi đội tuần tra, mặt trời chói chang từ từ hạ xuống phía trời Tây, một tòa thành thị to lớn cuối cùng cũng mờ mờ hiện ra nơi cuối chân trời.

Càng đến gần, Tiêu Viêm càng phát hiện ra sự hùng vĩ của những kiến trúc bao quanh tòa thành. Giữa cát vàng của sa mạc đã bắt đầu xuất hiện nhiều khối đá lớn. Ngay sau khu loạn thạch là một tòa thành khổng lồ, chính là Thần điện của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương.

Ẩn thân sau một khối đá lớn, Tiêu Viêm cấp tốc thở hổn hển. Sau mấy giờ liều mạng chạy liên tục trên sa mạc, nếu không phải có Hồi Khí Đan cầm cự, chỉ sợ hắn đã sớm vì đấu khí cạn kiệt mà lăn ra bất tỉnh. Nhưng đến giờ, hai chân của Tiêu Viêm đã cứng ngắc, cảm giác đau đớn làm cho khóe miệng hắn co quắp.

Đưa tay lau khuôn mặt đầy mồ hôi và cát, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn sắc trời dần tối, thở ra một hơi dài, cười khổ:

“Vì Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, ta quả thật phải liều mạng rồi.”

Nằm sau khối đá nghỉ ngơi chừng mười phút, cảm giác tê dại toàn thân mới dịu bớt, Tiêu Viêm lấy từ trong nạp giới một viên Hồi Khí Đan cho vào miệng. Một lúc sau, cảm nhận thấy đấu khí trong cơ thể từ từ tuôn chảy, hắn mới thở ra một hơi dài. Cẩn thận xoay người, ánh mắt hắn xuyên qua khe hở nhìn về tòa thành sừng sững giữa sa mạc ở phía xa.

Có lẽ do đang trong thời gian giới nghiêm nên hiện giờ tất cả các cửa thành đều đóng chặt. Trên tường thành, từng toán xà nhân hộ vệ vũ trang đầy đủ đang tiến hành tuần tra. Trên bầu trời có hơn mười đầu hắc điêu to lớn không ngừng bay lượn, ánh mắt sắc bén không ngừng quan sát, bất cứ chuyển động nào lọt vào tầm mắt của chúng đều sẽ lập tức phát ra tín hiệu báo động.

Cẩn thận quan sát trên tường thành, khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng có chút khó coi. Mặc dù khoảng cách còn khá xa, nhưng hắn có thể phát hiện ra thực lực tổng thể của những xà nhân hộ vệ này tuyệt đối mạnh hơn nhiều so với Mị Xà bộ lạc mà hắn đã gặp đêm qua. Hơn nữa, trong số những xà nhân hộ vệ còn có một số xà nhân phục sức có chút quái dị. Đó là những xà nhân có sắc mặt lạnh lùng, đứng bất động như những bức tượng điêu khắc trên tường thành. Rất nhanh, Tiêu Viêm đã phát hiện ra, trong phạm vi mấy trượng xung quanh bọn chúng, những xà nhân hộ vệ khác đều không dám bước lại gần. Rõ ràng họ rất úy kỵ đối với những xà nhân phục sức quái dị kia.

“Bọn người kia hẳn là thân vệ đội của Mỹ Đỗ Toa. Quả nhiên cường hãn.”

Lặng lẽ thu hồi ánh mắt, Tiêu Viêm đem thân thể gắt gao thu nhỏ lại sau khối đá, cười khổ nhẹ giọng nói.

“Bây giờ chỉ có thể yên lặng nghỉ ngơi ở chỗ này mà thôi. Ta nghĩ bọn người Cổ Hà sẽ rất nhanh tới đây. Tới lúc đó, thừa dịp hỗn loạn, chúng ta đột nhập vào thành. Ta đã có thể mơ hồ cảm giác được sự tồn tại của Thanh Liên Địa Tâm Hỏa.” Âm thanh già nua của Dược Lão từ trong nhẫn truyền ra.

“Quả nhiên là ở chỗ này.” Nghe vậy, trên khuôn mặt Tiêu Viêm không khỏi hiện lên vẻ vui mừng. Có lẽ, trong tình huống một mình thâm nhập vào địa bàn của địch, đây chính là một trong số không nhiều những tin tức tốt đẹp.

Lặng lẽ áp chế niềm sung sướng trong lòng, Tiêu Viêm từ trong nạp giới lấy ra một tấm chăn màu vàng. Sau khi phủ tấm chăn qua người, nhất thời thân thể hắn hòa làm một với cát. Nếu không quan sát cẩn thận, cho dù đứng gần cũng khó có thể phát hiện có người ẩn náu tại đây.

Không lâu sau khi Tiêu Viêm che giấu thân mình một cách hoàn hảo, thanh âm của Dược Lão đột nhiên vang lên:

“Cẩn thận, có một hơi thở cường đại đang tiến đến nơi này.”

Nghe Dược Lão nhắc nhở, Tiêu Viêm trong lòng căng thẳng, hô hấp cũng từ từ hạ xuống, đồng thời linh hồn lực lượng của Dược Lão cũng bao bọc lấy hắn.

Nhìn xuyên qua khe hở nhỏ của tấm chăn, chỉ một lát sau, một chấm đen nhỏ đột ngột xuất hiện phía chân trời. Chỉ trong nháy mắt, nó đã bay về phía tòa thành, tốc độ cực nhanh kèm theo tiếng rít phá không bén nhọn.

Chấm đen vừa xuất hiện không lâu thì hộ vệ trên tường thành đã phát hiện ra. Nhất thời, một đạo âm thanh cảnh báo vang lên, vô số xà nhân đều giơ cao độc mâu trong tay, sẵn sàng công kích bất cứ lúc nào.

Bóng người mặc hắc bào bay tới cách tường thành chừng trăm thước thì dừng lại giữa không trung. Một tiếng quát âm lãnh, hùng hồn vang lên: “Thủ lĩnh Mặc Xà bộ lạc, Mặc Ba Tư, cầu kiến Nữ Vương Bệ hạ!”

Âm thanh như sấm động giữa sa mạc làm cho Tiêu Viêm cũng có chút giật mình. Vậy là một trong Bát Đại Thủ Lĩnh của Bát Đại Bộ Lạc đã tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!