Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 219: CHƯƠNG 219: GẶP LẠI NGẮN NGỦI

Đứng sừng sững giữa cơn bão cát, hồi lâu sau, hắc bào nhân khẽ thở dài một hơi, từ từ xoay người lại. Một cánh tay nhỏ nhắn chậm rãi kéo mũ trùm xuống, tức thì, một gò má trắng nõn xinh đẹp cùng vẻ mặt lạnh nhạt hiện ra giữa cơn bão cát cuồng loạn.

Đôi mắt đẹp dừng trên khuôn mặt sáng lạn của thiếu niên, đôi môi hồng của Vân Chi không kìm được mà nở một nụ cười khẽ. Đối với câu nói đầy tính sát thương lúc trước của Tiêu Viêm, nàng cũng không quá để tâm. Nàng hiểu rằng, đó chẳng qua chỉ là một câu nói đùa lúc đối phương hưng phấn mà thôi, mặc dù câu nói đùa này lại khẽ chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng nàng...

“Ai, vẫn là bị nhận ra...” Vân Chi dùng cánh tay nhỏ nhắn gạt lọn tóc mai, thanh trường kiếm kỳ dị trong tay khẽ xoay, trên gương mặt xinh đẹp thoáng hiện một nét bất đắc dĩ.

“Hắc hắc.” Nhìn gò má xinh đẹp quen thuộc, Tiêu Viêm không nhịn được nhếch miệng cười, bàn tay nâng Thanh Liên Tọa, tiến lên hai bước, cười nói: “Nửa năm không gặp, người vẫn khỏe chứ?”

“Ừm, vẫn ổn...” Khẽ mím đôi môi đỏ mọng, Vân Chi dường như muốn giữ lại vẻ lạnh nhạt thường ngày, nhưng mỗi khi ánh mắt chạm đến khuôn mặt tươi cười của thiếu niên, vẻ mặt lạnh nhạt gượng gạo lại nhanh chóng tan biến. Cứ thế mấy lần, Vân Chi cũng đành sâu kín thở dài một tiếng, khẽ gật đầu, nhẹ giọng đáp.

Ánh mắt lướt qua người Tiêu Viêm, đôi mắt đẹp của Vân Chi có chút sáng lên. Trải qua nửa năm rèn luyện, thân hình Tiêu Viêm không thể nghi ngờ đã càng thêm cao ráo, khuôn mặt thanh tú cũng vì đi lại trên sa mạc mấy tháng mà trở nên ngăm đen đi một ít, những đường nét vốn có chút nhu hòa giờ đây cũng mơ hồ lộ ra vẻ kiên nghị. Hiển nhiên, nửa năm này, thiếu niên đã trưởng thành rất nhiều.

Với thân phận của Vân Chi, nàng đã gặp qua không biết bao nhiêu thiếu niên tuấn kiệt, trong đó cũng không ít nam tử anh tuấn đến mức gần như có thể khiến nữ nhân nguyện ý bầu bạn, nhưng đối với những người đó, nàng cũng chẳng buồn để mắt tới. Nam tử có thể khiến nàng vừa mừng vừa sợ bởi sự trưởng thành của đối phương, dường như cũng chỉ có thiếu niên mang mối quan hệ phức tạp này mà thôi.

“Ngươi đã đột phá Đấu Sư rồi sao?” Lúc này nhìn kỹ lại, Vân Chi thoáng có chút kinh ngạc, rồi chợt thấy nhẹ nhõm. Lúc mới chia tay, Tiêu Viêm đã đạt tới cấp độ Đấu Giả đỉnh phong. Mặc dù với thiên phú của hắn, việc đột phá chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng có thể trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã đột phá nhanh chóng, lại còn củng cố được lực lượng, thật sự khiến Vân Chi cảm thấy có chút bất ngờ.

“Ừm, may mắn thôi.” Tiêu Viêm cười gật đầu. Ánh mắt đánh giá Vân Chi một chút, sự vui mừng lẫn sợ hãi lúc trước đã bình tĩnh lại, hắn thoáng trầm ngâm, chần chừ hỏi: “Sao người lại đi cùng Đan Vương Cổ Hà?”

Nghe câu hỏi của Tiêu Viêm, Vân Chi hơi sững sờ, sóng mắt chợt lưu chuyển, nhẹ giọng nói: “Đan Vương Cổ Hà có quan hệ rộng rãi tại Gia Mã đế quốc, ta cũng quen biết hắn, từng nợ hắn một ân tình. Lần này hắn muốn tới sa mạc tìm kiếm Dị Hỏa nên đã mời ta đi cùng.”

“Ồ.” Gật đầu, Tiêu Viêm trong lòng lại lần nữa chép miệng vì địa vị của Cổ Hà tại Gia Mã đế quốc, rồi cúi đầu nhìn Thanh Liên Tọa, nói: “Vậy... người không mang Dị Hỏa về, hắn sẽ không trách người chứ?”

“Có lẽ vậy, nhưng nhiệm vụ của ta chỉ là bảo vệ bọn họ an toàn, chứ không có nghĩa vụ quá lớn... Hơn nữa hắn cũng đã xem ngươi là một cường giả Đấu Hoàng bí ẩn, nên hẳn cũng hiểu việc cướp đoạt Dị Hỏa từ tay một cường giả Đấu Hoàng khó khăn đến mức nào. Nếu ta thất bại, hắn cũng khó mà nói gì được. Đương nhiên, khó tránh khỏi có chút thất vọng.” Vân Chi khẽ thở dài. Tuy nói nàng và Cổ Hà có giao tình, nhưng nàng cũng vô cùng hiểu rõ tính tình quật cường của Tiêu Viêm. Nếu bây giờ thật sự ra tay cướp đoạt, sợ rằng tên tiểu tử này sẽ lập tức trở mặt. Đừng thấy Tiêu Viêm ngày thường có vẻ thành thục vượt xa bạn đồng lứa, đối với một số chuyện, hắn còn ngoan cố hơn cả một đứa trẻ lên ba. Đồ vật đã vào tay, đến chết cũng không buông.

Bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng xoa cái trán hơi đau, Vân Chi cười khổ một tiếng, trong lòng thầm thở dài vì sự xui xẻo của mình. Gặp ai không gặp, lại gặp trúng tên tiểu tử này. Nếu đổi lại là một người khác, cho dù đối phương là cường giả Đấu Hoàng, Vân Chi cũng sẽ tìm cách đoạt lấy Dị Hỏa.

Tuy với thực lực của nàng, gần như có thể lấy đi Dị Hỏa trong nháy mắt, nhưng đối với nam tử đã gần như xích thân tương đối với mình, lại còn có mối quan hệ rắc rối này, Vân Chi thật sự khó lòng ra tay.

“Hắc hắc...” Dường như cũng hiểu được nỗi khổ của Vân Chi, Tiêu Viêm ngượng ngùng cười, ôm Thanh Liên Tọa vào lòng, lẩm bẩm: “Xin lỗi, ta cũng đã tìm kiếm thứ này hơn nửa năm rồi. Cho dù các người không đến sa mạc, ta cũng sẽ đi tìm Mỹ Đỗ Toa nữ vương.”

“Nhưng ngươi lấy Dị Hỏa làm gì? Với thực lực hiện tại của ngươi... chỉ cần dính phải một chút thôi cũng đủ thi cốt vô tồn.” Con ngươi nhìn chằm chằm Thanh Liên Tọa trên tay Tiêu Viêm, hàng mày đen của Vân Chi khẽ nhíu lại, nghi hoặc hỏi.

“Hắc hắc. Hẳn là thế... nhưng nó rất cần thiết đối với ta.” Tiêu Viêm cười hắc hắc, có chút hàm hồ nói.

Nhìn bộ dáng hàm hồ của Tiêu Viêm, Vân Chi cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu. Nếu hắn đã không muốn nói, nàng cũng không hỏi nhiều, lập tức quay đầu nhìn về phía sa mạc xa xăm, nói: “Ngươi mau rời khỏi nơi này trước đi, phía sau còn có hai gã Đấu Vương của Xà Nhân tộc đuổi theo, ta sẽ giúp ngươi ngăn cản bọn họ một lúc.”

“Sau đó thì sao? Ta nghĩ người sẽ không nói một tiếng mà đi nữa chứ.” Tiêu Viêm nhún vai, cười nói.

“Xin lỗi, lần trước thật sự là có việc gấp, cho nên...” Nghe ra trong giọng nói Tiêu Viêm có một tia oán khí, Vân Chi đành phải nhẹ giọng giải thích một câu, sau đó nói: “Sau khi chặn bọn họ lại, ta sẽ đi hội họp với bọn Cổ Hà, dù sao cũng đã hẹn trước.”

“Vội vàng như vậy sao?” Có chút bất đắc dĩ thở dài, Tiêu Viêm cười khổ: “Khó khăn lắm mới gặp mặt, lại phải tách ra ngay. Lần sau muốn gặp lại cũng không biết phải chờ tới khi nào, các người ai nấy đều luôn thần thần bí bí.”

Vân Chi khẽ cười nhìn khuôn mặt của thiếu niên, chần chừ một lúc, đột nhiên nói: “Ngươi vẫn đang tu hành một mình sao?”

“Ừm, đúng vậy...” Xoa xoa cằm, Tiêu Viêm cười gật đầu, hắn cũng không dám để lộ Dược Lão ra.

“... Mặc dù thiên phú tu luyện của ngươi không tồi, nhưng ngọc dù tốt đến đâu cũng cần phải mài giũa tỉ mỉ, chỉ dựa vào một mình ngươi tu hành sẽ đi rất nhiều đường vòng không cần thiết... Nếu ngươi không ngại, ta có thể giới thiệu cho ngươi một nơi, ở đó, ngươi sẽ có được điều kiện tu luyện tốt nhất.” Đôi mắt đẹp của Vân Chi nhẹ nhàng lóe lên, mỉm cười nói.

“Nơi nào?” Sững sờ một lúc, Tiêu Viêm tuy không có hứng thú lắm, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn chiếm ưu thế, không nhịn được hỏi một tiếng.

“Vân Lam Tông.”

Vân Chi mỉm cười, nói: “Vân Lam Tông có thế lực rất mạnh tại Gia Mã đế quốc, ta vừa hay có một người bạn ở trong đó, nếu ngươi đồng ý, ta có thể...” Nói đến đây, Vân Chi đột nhiên dừng lại, bởi vì nàng phát hiện, thiếu niên trước mặt, khuôn mặt vốn đang tươi cười lại chợt trở nên có chút âm trầm.

“Sao vậy?” Không biết đã xảy ra chuyện gì, Vân Chi thoáng có chút nghi hoặc hỏi.

“Ha, quên đi, cái loại địa phương như Vân Lam Tông, ta, một tiểu nhân vật, đến đó làm gì? Chẳng phải là tự rước lấy nhục nhã hay sao?” Tiêu Viêm lắc đầu, cười lạnh nói.

Thấy thái độ của Tiêu Viêm đột nhiên trở nên có chút gay gắt, hàng mày đen của Vân Chi cau lại, dường như muốn giải thích: “Vân Lam Tông cũng không tệ như ngươi tưởng tượng đâu, hơn nữa với thiên phú tu luyện của ngươi, ai có thể giễu cợt chứ? Ta cũng là muốn tốt cho ngươi, ít nhất ở đó, ngươi có thể trực tiếp có được đấu kỹ cùng công pháp thích hợp nhất cho mình... Hơn nữa đệ tử của Vân Lam Tông đều là người được tuyển chọn kỹ lưỡng, tố chất rất tốt, ngươi hẳn là có thể hòa hợp với bọn họ.”

“Thôi, quên đi, dù sao ta cũng chẳng có hảo cảm gì với nơi đó. Ta một mình tu luyện rất tốt, không có tâm tình đến cái tông gì đó.” Nghe Vân Chi nói về Vân Lam Tông một cách hoàn mỹ như vậy, trong lòng Tiêu Viêm dâng lên một chút khó chịu, đặc biệt là khi nghe đến chỗ “tố chất bọn họ rất tốt”, một cơn lửa giận lại bất ngờ bùng lên. Tốt sao? Nơi có thể nuôi dưỡng ra loại nữ nhân như Nạp Lan Yên Nhiên, còn có thể tốt ở chỗ nào?

Sắc mặt thoáng hiện vẻ âm trầm, Tiêu Viêm thở nhẹ ra một hơi, không kiên nhẫn phất tay, thản nhiên nói: “Được rồi, không nói nhiều nữa, nếu người muốn đi tìm bọn Cổ Hà, chúng ta liền tách ra ở đây đi, ta cũng có việc gấp, cáo từ! Sau này có cơ hội sẽ gặp lại. Nếu người thật sự không muốn gặp ta, vậy thì thôi.”

“Chuyện hôm nay xin đa tạ, ngày sau có cơ hội, ta sẽ trả lại ân tình này cho người...”

Nói xong, Tiêu Viêm cũng không nhiều lời vô nghĩa, tay nâng Thanh Liên Tọa, xoay người, đôi cánh sau lưng hơi rung lên, nhanh chóng bay vút lên không trung, lao thẳng về phía xa.

Ngây người đứng trên cồn cát, Vân Chi nhìn Tiêu Viêm hóa thành một chấm đen, hồi lâu sau, hàm răng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, căm giận dậm chân, gương mặt xinh đẹp thoáng hiện lên một nét uất ức không cam lòng. Nàng hảo tâm hảo ý sắp xếp cho Tiêu Viêm, lại không ngờ khiến tên tiểu tử này phản ứng lớn như vậy, bị hắn nói một tràng phũ phàng, thật sự làm cho Vân Chi có cảm giác lòng tốt bị xem như lòng lang dạ sói.

“Cái tên bướng bỉnh, không đi thì thôi, cần gì phải như vậy.” Vân Chi cắn đôi môi đỏ mọng, mũi chân đá mạnh vào cồn cát, một cỗ kình khí hung hãn bắn ra, tạo thành một rãnh sâu hơn mười thước trên mặt cát.

“Lại còn ân tình... ta cần cái ân tình nhỏ nhoi của một tên Đấu Sư như ngươi sao?”

Hung hăng phát tiết xong, khuôn mặt xinh đẹp của Vân Chi lúc này đã đỏ ửng, bàn tay đột nhiên nắm chặt trường kiếm, thở nhẹ một hơi, tâm tình hiếm thấy trên khuôn mặt lập tức thu lại, thay vào đó là vẻ băng hàn lạnh nhạt.

Hơi quay đầu, ở cuối tầm mắt lạnh lùng của Vân Chi, hai chấm đen nhỏ đang cấp tốc bay tới.

“Một lũ phiền phức bám dai như đỉa, thật sự nghĩ rằng ta sẽ không hạ sát thủ sao?”

Trường kiếm trong tay chỉ xéo xuống đất, kiếm cương sắc bén từ mũi kiếm bắn ra. Vân Chi lạnh nhạt nhìn chằm chằm hai chấm đen ngày càng gần, khóe miệng lạnh như băng khẽ nhếch lên thành một đường cong. Hiển nhiên, nỗi uất ức và lửa giận mà nàng vừa phải nhận từ Tiêu Viêm, đã chuẩn bị trút hết lên hai kẻ này.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!