Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 223: CHƯƠNG 223: THÔN PHỆ DỊ HỎA - BẮT ĐẦU

Sau khi điều chỉnh trạng thái trở về đỉnh cao, Tiêu Viêm mới chậm rãi trấn tĩnh lại tâm thần. Hắn ngẩng đầu ngắm vầng trăng tròn hồi lâu, khẽ mỉm cười, đoạn nâng Thanh Liên tọa lên rồi đứng dậy.

“...Trước hết hãy tìm một nơi an toàn đã.” Dược lão thấp giọng nói.

“Ha ha, vâng.” Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, đưa mắt quan sát địa hình xung quanh. Nơi này là dãy núi duy nhất bên rìa sa mạc, sừng sững ngăn cản biển cát dưới chân núi. Xét về quy mô và diện tích, dãy núi này tuyệt đối không hề nhỏ.

Trong núi thẳm, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng sói tru hổ gầm, tựa như đang thị uy tuyên bố chủ quyền lãnh địa.

Bàn tay vững vàng nâng Thanh Liên tọa, mũi chân khẽ điểm xuống mặt đất, một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân hình Tiêu Viêm vút thẳng lên cao, nhẹ nhàng đáp xuống ngọn một cây đại thụ. Thân thể khẽ nhún theo cành cây đang đung đưa, ánh mắt hắn quét khắp núi rừng. Sau đó, mũi chân lại điểm nhẹ lên thân cây, thân hình tựa như một con đại bàng lướt nhanh qua rừng rậm, lao vút về phía sâu trong dãy núi.

Hóa thành một bóng đen lướt qua lướt lại dò xét dãy núi mấy lần, cuối cùng Tiêu Viêm cũng tìm được một nơi thích hợp. Đây là một sơn động tự nhiên, nằm chênh vênh giữa vách đá dựng đứng. Nhìn xung quanh gần như không có bất kỳ chỗ nào để đặt chân, vì vậy muốn leo xuống sơn động rõ ràng là chuyện không thể. Bất quá, điều này chỉ đúng với người thường, còn với Tiêu Viêm sở hữu Tử Vân Dực thì lại là chuyện dễ như trở bàn tay.

Đứng trên đỉnh vách đá, Tiêu Viêm nhìn xuống vực sâu không thấy đáy bên dưới, mây mù lượn lờ che phủ. Một nơi trên không chạm trời, dưới không chạm đất thế này quả là địa điểm lý tưởng nhất để tu luyện.

Hài lòng gật đầu, Tiêu Viêm không chút do dự, trực tiếp nhảy khỏi vách núi. Nghe tiếng gió rít gào bên tai, sau lưng hắn khẽ rung lên, Tử Vân Dực giang rộng, đôi cánh khẽ vỗ, nhanh chóng hãm lại thân hình đang rơi tự do. Một lát sau, thân thể Tiêu Viêm đã vững vàng lơ lửng bên ngoài sơn động. Ánh mắt hắn cẩn thận đảo qua bên trong, sau khi xác nhận không có ma thú mới nâng Thanh Liên tọa, lặng lẽ bay vào.

Sơn động tuy không lớn nhưng cũng đủ để Tiêu Viêm sử dụng. Đặt Thanh Liên tọa lên một tảng đá lớn, Tiêu Viêm lấy từ trong nhẫn trữ vật ra vài viên nguyệt quang thạch khảm lên vách đá, tức thì, sơn động vốn có chút âm u liền trở nên sáng sủa.

Nương theo ánh sáng, Tiêu Viêm bắt đầu kiểm tra sơn động một cách cực kỳ cẩn thận, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào, mỗi nơi đều được hắn quét qua mấy lần.

Tiêu Viêm buộc phải thận trọng, bởi lần thôn phệ Dị hỏa này nguy hiểm hơn gấp trăm ngàn lần so với lần thôn phệ Tử hỏa. Vào thời khắc này, chỉ cần một chút quấy nhiễu nhỏ nhất cũng không chỉ khiến hắn công dã tràng, mà còn có thể khiến hắn trong nháy mắt bị Dị hỏa cắn trả, hóa thành tro bụi.

Sơn động không lớn nhưng cũng khiến Tiêu Viêm mất hơn một giờ mới dò xét xong xuôi. Trong lúc đó, hắn phát hiện một ít phân ma thú trên vài tảng đá, đoán chừng là nơi trú ngụ của một số phi hành ma thú.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, Tiêu Viêm tìm vài tảng đá lớn trong động, dùng chúng lấp kín cửa động, chỉ chừa lại vài khe hở nhỏ để không khí lưu thông.

Làm xong tất cả, Tiêu Viêm mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hắn đi vào giữa sơn động, xếp bằng ngồi xuống trước tảng đá lớn, trong đôi mắt đen láy ánh lên vẻ nóng rực như lửa, chăm chú nhìn Thanh Liên tọa trước mặt.

“Sư phụ, kế tiếp… nên làm thế nào?” Lòng bàn tay thoáng đổ mồ hôi, Tiêu Viêm nuốt nước bọt, khẽ giọng hỏi.

“...Trước tiên hãy lấy tất cả những thứ cần thiết ra.” Dược lão phiêu nhiên hiện ra từ trong nhẫn, gương mặt già nua tràn ngập vẻ ngưng trọng chưa từng thấy.

Khẽ gật đầu, ngón tay Tiêu Viêm lướt qua nhẫn trữ vật, một bình ngọc nhỏ trong suốt hiện ra. Trong bình, một viên huyết sắc đan dược to bằng quả long nhãn đang nằm yên lặng. Nhìn qua lớp vỏ bình, huyết sắc đan dược dường như có một bóng mờ khẽ lay động, tựa như bên trong còn chứa chất lỏng.

Viên huyết sắc đan dược tròn trịa này chính là một trong những vật phẩm chuẩn bị để thôn phệ Dị hỏa: Huyết Liên đan!

Lấy Huyết Liên đan ra xong, Tiêu Viêm lại lấy từ trong nhẫn ra một hộp ngọc nhỏ. Hộp ngọc vừa được đặt lên mặt đá, một luồng hàn khí nhàn nhạt liền tỏa ra, ngưng tụ thành một lớp băng mỏng. Mở nắp hộp, một bình ngọc trắng như tuyết đang nằm ngay ngắn bên trong, sương lạnh màu trắng nhàn nhạt lượn lờ quanh thân bình, trông vừa thần bí vừa hư ảo.

Trong bình ngọc này chính là thứ mà Tiêu Viêm đã phải hao tổn tâm cơ mới trao đổi được từ tay Cổ Đặc: Băng Linh Hàn Tuyền!

Ánh mắt lướt qua hai món kỳ bảo, Dược lão khẽ gật đầu, ngón tay nhẹ nhàng búng ra, một đạo quang mang màu xám tro từ đầu ngón tay chậm rãi bay lên, xoay một vòng giữa không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đá. Hào quang tan đi, để lộ vật bên trong.

Đó là một khối đá nhỏ cỡ ngón tay, toàn thân bóng loáng như ngọc, không một chút tì vết. Giữa tâm khối đá, một điểm lam quang u uẩn đang chậm rãi ngọ nguậy, tựa như một con tiểu trùng tràn đầy sức sống.

“Đây là Nạp Linh sao?” Nhìn hòn đá nhỏ không có gì đặc biệt, Tiêu Viêm không khỏi kinh ngạc hỏi.

“Ừm, đây chính là Nạp Linh, một loại thiên địa kỳ bảo vô cùng hiếm thấy, chỉ có thể tìm thấy một chút bên trong nạp thạch cao cấp. Đừng xem thường nó, giá trị của nó tuyệt đối hơn xa Huyết Liên đan và Băng Linh Hàn Tuyền cộng lại. Nếu năm đó ta không may mắn có được, e rằng bây giờ dù ngươi có tìm thấy Dị hỏa cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thôi…” Dược lão khẽ cười nói.

Gật đầu, Tiêu Viêm liếc nhìn nhẫn trữ vật trên tay. Đây chỉ là một chiếc nhẫn cấp thấp mà giá đã vài vạn kim tệ, nếu là nhẫn trung cấp thì ít nhất cũng gấp mười lần, còn nhẫn cao cấp thì… gần như là vô giá. Một vài đại gia tộc thậm chí còn dùng nhẫn trữ vật cao cấp làm tín vật của gia tộc. Trên Đấu Khí đại lục, chỉ có những người thân phận cực cao hoặc thực lực cực mạnh mới có tư cách sở hữu nhẫn trữ vật cao cấp. Từ đó có thể thấy được, thứ này hiếm có đến mức nào.

Mà so với nhẫn trữ vật cao cấp, Nạp Linh không nghi ngờ gì lại càng khan hiếm đến mức đáng thương. Dùng câu “lông phượng sừng lân” để hình dung nó cũng không hề quá đáng.

Cẩn thận kiểm tra lại ba vật phẩm, Tiêu Viêm mới dời ánh mắt về phía Thanh Liên tọa. Hắn chăm chú nhìn ngọn thanh sắc hỏa diễm, đầu lưỡi bất giác liếm nhẹ đôi môi khô khốc, ánh mắt tràn ngập vẻ thèm thuồng và khát vọng.

“Tách nó ra đi.” Dược lão trầm giọng nói.

“Vâng.” Tiêu Viêm gật đầu, một tay nâng đáy Thanh Liên tọa, linh hồn chi lực nhanh chóng xâm nhập vào trong, tách rời liên kết giữa Thanh Liên tọa và Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, sau đó cẩn thận kéo Thanh Liên tọa ra.

Mất đi sự trói buộc của Thanh Liên tọa, ngọn thanh sắc hỏa diễm đột nhiên bùng lên gấp mấy lần. Chỉ trong nháy mắt, nó đã hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ, lơ lửng giữa không trung.

Khi thể tích ngọn lửa tăng lên, nhiệt độ trong sơn động cũng tăng vọt với tốc độ kinh người. Trên đỉnh động, vách đá màu xanh không một tiếng động đã bị hòa tan thành một cái hố lớn.

Đưa tay lau mồ hôi trên trán, Tiêu Viêm lùi lại hai bước, ngẩng đầu, vẻ mặt ngưng trọng nhìn ngọn thanh sắc hỏa diễm. Dù trong lòng đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay hắn vẫn không ngừng run rẩy.

“Kế tiếp, phải làm sao?” Tiêu Viêm cố gắng trấn định, giọng run run hỏi.

“Thôn phệ Dị hỏa sẽ tạo ra thanh thế cực lớn, nên đợi ta dùng linh hồn chi lực bao bọc toàn bộ sơn động này lại. Nếu không, ngươi còn chưa thôn phệ xong, ngọn núi này đã bị Dị hỏa thiêu hủy hơn phân nửa rồi.” Dược lão vỗ vai Tiêu Viêm an ủi, trầm giọng nói.

“Vâng.” Tiêu Viêm vội vàng gật đầu.

“Lời này có lẽ hơi xui xẻo, nhưng để đảm bảo an toàn… ngươi tốt nhất nên ngồi lên Thanh Liên tọa. Vạn nhất xảy ra sự cố, Thanh Liên tọa có thể cứu ngươi một mạng. Nếu không, dù là ta cũng khó lòng cứu ngươi ra trong nháy mắt. Dù sao, Dị hỏa cần phải được thôn phệ vào trong cơ thể, đây là một hành động cực kỳ nguy hiểm.” Dược lão chần chừ một chút rồi bất đắc dĩ nói.

Cười khổ gật đầu, mũi chân Tiêu Viêm điểm nhẹ xuống đất, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống Thanh Liên tọa, sau đó nghiêng đầu nhìn Dược lão.

“...Dùng Huyết Liên đan trước đi. Không có nó bảo hộ, với thực lực của ngươi, căn bản không thể tiếp xúc Dị hỏa ở khoảng cách gần.” Dược lão ngưng trọng nói.

Khẽ gật đầu, bàn tay Tiêu Viêm khẽ cong, hút bình ngọc nhỏ vào tay, nghiêng miệng bình. Một viên đan dược cỡ long nhãn lấp lánh ánh huyết quang lăn vào lòng bàn tay hắn.

Đưa Huyết Liên đan lên mũi khẽ ngửi, một mùi hương kỳ dị thoang thoảng nơi chóp mũi, cảm giác âm hàn ấy khiến linh hồn Tiêu Viêm cũng phải khẽ run lên.

Ánh mắt chăm chú nhìn viên đan dược ngũ phẩm, Tiêu Viêm đột nhiên siết chặt tay, rồi nhắm mắt lại, đưa đan dược vào miệng.

Huyết Liên đan vừa vào miệng liền hóa thành một luồng năng lượng âm hàn, nhanh chóng chảy vào các kinh mạch trong cơ thể Tiêu Viêm, cuối cùng tựa như một lớp màng máu, chậm rãi thẩm thấu vào kinh mạch và xương cốt.

Khi lớp màng máu thẩm thấu, thân thể Tiêu Viêm bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, từng tia máu tươi từ lỗ chân lông không ngừng rỉ ra. Chỉ trong nháy mắt, toàn thân hắn đã bị bao phủ bởi một lớp máu tươi đỏ sẫm, trông vô cùng đáng sợ.

Máu tươi vừa xuất hiện không lâu liền nhanh chóng ngưng kết, cuối cùng tạo thành một lớp huyết giáp. Lớp huyết giáp này không chỉ bao bọc tay chân Tiêu Viêm, ngay cả đôi mắt cũng bị che phủ hoàn toàn.

Lớp huyết giáp này tựa như một bộ áo giáp bằng máu kín kẽ, bảo vệ Tiêu Viêm một cách chặt chẽ.

Chậm rãi đưa bàn tay được huyết giáp bao bọc ra, Tiêu Viêm nhắm thẳng vào ngọn Dị hỏa giữa không trung, một luồng hấp lực đột nhiên bùng phát.

Ngay khi luồng hấp lực xuất hiện, ngọn thanh sắc hỏa diễm giữa không trung đột nhiên bùng lên dữ dội. Trong khoảnh khắc, một luồng sức mạnh hủy diệt kinh hoàng chợt thức tỉnh, chậm rãi khuếch tán ra từ tâm ngọn lửa.

Gắt gao nhìn chằm chằm vào quả cầu lửa màu xanh đang ngày một phình to, Tiêu Viêm biết, quá trình thôn phệ Dị hỏa, đã bắt đầu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!