Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 254: CHƯƠNG 254: THANH Y NỮ NHÂN

Lãnh đạm nhìn khối băng trắng vừa bị nghiền nát, hắc bào nhân khẽ ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua tấm áo choàng đen, chậm rãi đảo quanh đại sảnh đang tĩnh mịch như tờ.

Tuy ánh mắt bị tấm áo choàng che khuất, nhưng khi tầm nhìn của hắn lướt đến đâu, người ở đó liền sắc mặt đại biến, vội rụt cổ lại. Trong lòng mỗi người đều ám ảnh bởi thủ đoạn kinh khủng của hắn, không một ai dám nhúc nhích, cũng không dám nhìn thẳng vào y.

Nạp Lan Yên Nhiên ngọc thủ nắm chặt, gương mặt xinh đẹp thoáng chút trắng bệch, nàng nhìn chằm chằm vào khối băng đang dần tan chảy trên tấm thảm, thân thể không kìm được mà khẽ run lên. Chỉ một giờ trước, Mặc gia đại trưởng lão còn đang cùng nàng bàn bạc đại kế, vậy mà giờ đây, ngay trước mặt nàng, đến xương cốt cũng không còn. Hai cảnh tượng trái ngược diễn ra trong một thời gian quá ngắn khiến người ta có cảm giác khó tin.

Hít sâu một hơi khí lạnh, Nạp Lan Yên Nhiên chậm rãi đè nén nội tâm đang dậy sóng. Dù sao đi nữa, sau ba năm tu hành, nàng đã không còn là cô gái xốc nổi ngày trước. Sắc mặt nàng dần hồi phục, đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào hắc bào nhân, cất giọng:

- Bất kể ngươi là ai, hôm nay ngươi đã kết oán với Vân Lam Tông chúng ta. Có lẽ Mặc Thừa không đủ tư cách để Vân Lam Tông phải vì lão mà xung đột với một Đấu Hoàng cường giả. Nhưng vấn đề ở đây là danh dự của bổn tông, vì nó, Vân Lam Tông tuyệt đối không tiếc bất cứ giá nào!

- Hôm nay, tại Đông Nam hành tỉnh, trước mặt đông đảo thế lực, ngươi đã chém giết Mặc Thừa. Nếu Vân Lam Tông ta ngồi yên không quản, các thế lực khác sẽ nghĩ sao về chúng ta, lòng người sẽ nguội lạnh.

Hắc bào nhân đối diện với ánh mắt của nàng, lẳng lặng nhìn chăm chú, nhận thấy khí thế của mình không thể áp đảo được Nạp Lan Yên Nhiên, một lúc sau, y khẽ lắc đầu, thấp giọng nói:

- Ta và Vân Lam Tông các ngươi sớm muộn gì cũng sẽ đối đầu. Dù hôm nay không giết Mặc Thừa, ngày sau ta cũng sẽ đến Vân Lam Tông, đến lúc đó e rằng ân oán sẽ còn kịch liệt hơn. Vì vậy, những lời ngươi vừa nói với ta vốn vô dụng.

- Các hạ rốt cuộc là ai?

Nghe những lời của hắc bào nhân, Nạp Lan Yên Nhiên mày liễu chau lại, không nhịn được quát lên.

- Sau này ngươi sẽ biết.

Hắc bào nhân nhàn nhạt đáp một câu rồi không để ý đến Nạp Lan Yên Nhiên nữa, xoay người, chậm rãi bước về phía đám đệ tử Mặc gia đang kinh hãi.

- Giao người!

Dừng lại trước mặt Mặc Lan, cách chừng hai thước, hắc bào nhân cất giọng lạnh như băng, ẩn chứa sát ý nồng đậm. Mặc Lan trong lòng run rẩy, y hiểu rõ nếu mình còn chần chừ, e rằng kết cục của mình cũng sẽ là một khối băng.

- Đại nhân… người sắp được đưa tới.

Giọng nói vẫn còn run rẩy, Mặc Lan bước chân loạng choạng lùi lại hai bước mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.

- Năm phút!

Hắc bào nhân không để tâm đến Mặc Lan đang lùi lại, lời lẽ lạnh băng thốt ra, sau đó đứng thẳng bất động như một cây cọc gỗ, không nói thêm lời nào.

Nghe được hai chữ này, khóe miệng Mặc Lan giật giật, y vội vàng phất tay gọi một gã đệ tử Mặc gia, vẻ mặt khẩn trương, bảo hắn mau đi thúc giục.

Trong đại sảnh rộng lớn, được trang hoàng lộng lẫy, trên tường, trên cột treo đầy những vật dụng màu đỏ tượng trưng cho ngày vui. Nhưng lúc này, những người có mặt trong đại sảnh nhìn thấy cảnh đó chỉ biết cười khổ. Mặc gia hôm nay là ngày đại hỷ, nhưng xem ra lại sắp phải cử hành tang lễ rồi.

Từng đạo ánh mắt trong đại sảnh lướt qua, nhưng tất cả đều thận trọng nhìn vào hắc bào nhân đang đứng sừng sững giữa trung tâm. Trong tim mỗi người đều thoáng run rẩy. Ai cũng không thể ngờ được lại có một sự tồn tại khủng bố như vậy, Mặc gia đại trưởng lão, một cao thủ cấp bậc Đấu Linh, vậy mà trong tay vị hắc bào nhân này lại như đất sét, tùy ý nhào nặn, không có một chút sức phản kháng nào.

Loại cường giả này, hiển nhiên không phải là người mà bọn họ có thể dây vào. Mọi người chỉ có thể thầm đoán trong lòng, không biết Mặc Thừa đã chọc phải vị cường giả đỉnh cấp nào của đế quốc mà rước họa sát thân.

Trong đại sảnh, dù rất đông người nhưng lại lặng ngắt như tờ. Cảnh tượng quỷ dị vừa rồi khiến ai nấy đều có cảm giác dựng tóc gáy, không khí trong phòng dường như lạnh đi mấy phần.

Đứng thẳng tại chỗ, hắc bào nhân khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua tấm hắc bào, quét về phía bóng đen hư ảo đang đứng trên xà nhà, khẽ gật đầu ra hiệu rằng mọi việc đều thuận lợi.

Hải Ba Đông đứng trên xà ngang, nhận thấy ánh mắt ra hiệu của hắc bào nhân phía dưới, hắn chần chừ một chút rồi gật đầu. Bất quá, khi hắn gật đầu, ánh mắt lại vô tình nhìn thấy gương mặt già nua ẩn sau lớp hắc bào có đôi má hơi đầy đặn, trong lòng không khỏi dấy lên một tia nghi hoặc. Bởi vì trước đó, hắn cũng cảm ứng được bên dưới đại sảnh có một luồng khí tức cực kỳ mờ mịt đang ẩn nấp, chỉ là nó quá yếu ớt, không thể nắm bắt được, ngay cả Hải Ba Đông cũng không dám chắc chắn.

Không hề hay biết sự nghi hoặc của Hải Ba Đông, hắc bào nhân lẳng lặng chờ đợi, nhưng đột nhiên chiếc nhẫn màu đen kịt trên ngón tay hắn khẽ rung lên.

Chiếc nhẫn chỉ rung nhẹ nhưng hắc bào nhân đã cảm nhận được, trong lòng kinh ngạc, lập tức nhẹ giọng hỏi:

- Sư phụ, có chuyện gì sao?

- Cẩn thận một chút, không biết vì sao ta mơ hồ cảm giác được một luồng khí tức quen thuộc.

Thanh âm già nua của Dược lão mang theo vẻ ngưng trọng và nghi hoặc vang lên từ trong lòng Tiêu Viêm.

- Ý người là sao?

Nghe vậy, Tiêu Viêm hơi kinh ngạc, vội hỏi:

- Khí tức quen thuộc?

- Vừa rồi lúc ngươi mượn linh hồn lực của ta để bộc phát, vốn dĩ luồng khí tức kia ẩn nấp vô cùng hoàn hảo, nhưng nó lại có chút dao động, nếu không chỉ sợ ngay cả ta cũng không thể phát hiện ra.

Dược lão trầm giọng nói tiếp:

- Hơn nữa, luồng khí tức này cho ta cảm giác rất quen thuộc… Có thể, đã từng tiếp xúc với ta trước đây.

Nghe được lời Dược lão, Tiêu Viêm trong lòng chấn động, khuôn mặt ẩn sau hắc bào hiện lên vẻ khiếp sợ. Trước kia, thực lực của Dược lão rốt cuộc mạnh đến đâu, Tiêu Viêm cũng không rõ ràng lắm. Nhưng hắn biết năm đó, Dược lão nhất định là một trong những người đứng trên đỉnh kim tự tháp của Đấu Khí Đại Lục. Mà người có thể tiếp xúc với Dược lão, thực lực tuyệt đối không thể xem thường.

- Năm đó ta rất ít khi tiếp xúc với cường giả của Gia Mã đế quốc, cho nên ta nghĩ vị này hẳn là từ nơi khác đến đây. Chỉ không biết vì chuyện gì mà lại ẩn náu trong Mặc gia? - Dược lão trầm ngâm nói.

- Thực lực của kẻ đó thế nào?

Tiêu Viêm nhíu chặt đôi mày, trong lòng hỏi đến vấn đề quan trọng nhất.

- Ta không rõ lắm. Hiện tại ngay cả ta cũng chỉ có thể cảm ứng một cách mơ hồ. Ngay cả thân phận của kẻ đó ta cũng chưa rõ.

Dược lão cũng có chút đau đầu nói.

- Mặc kệ đi, cẩn thận một chút. Chờ Thanh Lân xuất hiện, mang nàng rời khỏi nơi này thật nhanh.

- Vâng. - Khẽ gật đầu, vẻ mặt Tiêu Viêm trở nên ngưng trọng, ánh mắt mượn hắc bào che đậy, đảo qua toàn bộ mọi người trong đại sảnh, muốn tìm ra người đó là ai. Nhưng hắn không thu hoạch được gì, trong lòng sự cảnh giác từ từ tăng lên.

Năm phút nhanh chóng trôi qua, vào thời khắc cuối cùng, vẻ mặt đang căng thẳng của Mặc Lan chợt giãn ra, y thở phào một hơi nhẹ nhõm khi nhìn thấy mấy bóng người xuất hiện trong tầm mắt.

Vài bóng người từ cửa lớn chạy vào, trên lưng ba gã đệ tử Mặc gia là một tiểu cô nương mặc thanh y đang mở to cặp mắt xinh đẹp, khiếp đảm nhìn hoàn cảnh lạ lẫm.

Trong đại sảnh, tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào tiểu cô nương mặc thanh y đáng yêu. Trong lòng họ thoáng chút ngạc nhiên, không thể ngờ rằng nguyên nhân khiến một Đấu Hoàng cường giả đại náo Mặc gia lại là một tiểu cô nương xinh đẹp.

Nhìn thấy Thanh Lân tuy có chút tiều tụy nhưng không có gì đáng ngại, Tiêu Viêm thở phào nhẹ nhõm, bàn tay đang nắm chặt trong áo bào cũng hơi thả lỏng.

- Đại nhân, tiểu cô nương này chính là người mà đại trưởng lão mang về từ Thạch Mạc Thành, trong thời gian này chúng ta chưa hề làm gì tổn hại đến nàng.

Cẩn thận ôm Thanh Lân xuống, Mặc Lan lòng không yên, hướng Tiêu Viêm cười khổ nói.

Lúc này Thanh Lân vẫn chưa nhận ra Tiêu Viêm, bởi vậy khi thấy Mặc Lan đưa mình về phía hắc bào nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức hiện lên vẻ lo lắng, muốn giãy giụa nhưng lại không thể lay động được cánh tay của Mặc Lan.

Khi thấy Thanh Lân được mang tới, Tiêu Viêm thở một hơi nhẹ nhõm, đồng thời vươn tay định đón lấy nàng, nhưng đột nhiên…

“Oanh!”

Ngay lúc Tiêu Viêm vươn tay, một tiếng động giòn tan vang lên, sàn nhà cứng rắn bỗng nhiên nứt ra, vô số thân cây màu xanh từ bên dưới vọt lên, sau đó nhanh chóng quấn quanh, trong nháy mắt đã hình thành một nhà giam bằng gỗ, đem Tiêu Viêm phong kín bên trong.

Biến cố xảy ra đột ngột khiến Nạp Lan Yên Nhiên cùng mọi người đều sững sờ, bọn họ không thể nào ngờ tới lại có người dám chủ động công kích một Đấu Hoàng cường giả.

Lúc mọi người còn đang ngây người, trong đại sảnh, một bóng người ăn mặc như gia nhân bình thường đột nhiên bắn vọt vào giữa sảnh. Bóng người áo xanh mang theo tốc độ kinh khủng, trong chớp mắt đã tới trước mặt Mặc Lan đang kinh hãi, hai tay duỗi ra, Thanh Lân đã bị hắn đoạt vào lòng.

- Còn muốn chạy?

Bóng người áo xanh sau khi đoạt được Thanh Lân, mũi chân điểm nhẹ xuống đất, định cấp tốc rời đi. Nhưng bên trong lao tù bằng gỗ kia, sâm bạch hỏa diễm mãnh liệt bạo phát, trong giây lát đã thiêu rụi toàn bộ gỗ, một tiếng quát khẽ vang lên, một cước ẩn chứa kình khí hung mãnh hung hăng đá về phía bóng người áo xanh.

Nhìn thấy thế công hung mãnh của Tiêu Viêm, bóng người áo xanh vung tay, trên mặt đất một cây cọc gỗ thật lớn chợt dựng lên, đón lấy công kích của y.

Sau khi ngăn cản được Tiêu Viêm, thân thể bóng người áo xanh ở không trung uốn lượn một cách quỷ dị, nhằm hướng cửa đại sảnh bắn đi.

- Hải lão, ngăn hắn lại!

- Hắc, quả nhiên là ngươi!

Khi bóng người áo xanh sắp ra đến cửa lớn, hàn khí đột nhiên bùng lên, trong giây lát ngưng tụ thành một tấm băng thuẫn dày, vừa vặn bịt kín cửa.

Mũi chân khẽ điểm vào băng thuẫn, bóng người áo xanh có chút bất đắc dĩ bắn ngược trở lại, thân ảnh mạnh mẽ nhảy lên một trụ cột, ánh mắt liếc về phía xà ngang nơi Hải Ba Đông đang đứng, cười nói:

- Ha ha, hai vị Đấu Hoàng cường giả, không ngờ tại Gia Mã đế quốc quả thật là ngọa hổ tàng long. Bất quá ta đối với tiểu cô nương này rất có hứng thú, sẽ không tùy tiện buông tay đâu.

Trong đại sảnh, Tiêu Viêm như tia chớp, lao đến một trụ cột khác, lạnh lùng nhìn nữ nhân mặc áo xanh che mặt, hai tay nâng lên, sâm bạch hỏa diễm cấp tốc bốc lên.

Trong đại sảnh rộng lớn, ba cỗ khí thế bàng bạc dâng lên, mọi người ngẩng đầu nhìn lên ba người, vẻ mặt ngây dại.

Thiên Lôi Trúc gọi ta về nhà

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!