Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 264: CHƯƠNG 264: ĐỌ SỨC TÍNH TOÁN

Lúc này, tư thế giữa Tiêu Viêm và vị Nữ vương Medusa hung danh hiển hách trong truyền thuyết có phần kiều diễm, thân thể hắn không chỉ hoàn toàn đè chặt đối phương mà ngón tay còn đang đặt trong cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của nàng.

Ánh mắt Tiêu Viêm ngơ ngác nhìn gương mặt tuyệt mỹ gần trong gang tấc, dung nhan này có thể xem là kiệt tác hoàn mỹ của tạo hóa, cho dù đôi mắt đẹp đang ngập tràn sát khí thì vẫn toát ra một sức quyến rũ khó có thể che giấu.

Nữ nhân này, gần như là vưu vật trong mộng của mọi nam nhân.

Mặc dù thân thể mềm mại dưới người mang lại cho Tiêu Viêm khoái cảm tột cùng, nhưng giờ phút này hắn nào dám biểu lộ ra mặt. Ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh hãi, hắn nhìn chằm chằm Nữ vương Medusa, một lát sau, khóe miệng giật giật, nặn ra một nụ cười cực kỳ khó coi: "Ngươi… Chào ngươi."

Trong lúc nói chuyện, ngón tay Tiêu Viêm trong miệng Nữ vương Medusa bất giác khẽ cựa quậy, tức thì tiếp xúc với chiếc lưỡi mềm mại ẩm ướt. Thân thể Tiêu Viêm chợt run lên, một cảm giác tê dại từ trong lòng lan tỏa ra, suýt nữa khiến hắn có xúc động muốn hung hăng mút lấy chiếc lưỡi thơm tho kia.

Đương nhiên, dù trong lòng có xúc động đó, Tiêu Viêm vẫn dám chắc rằng nếu mình thực sự làm vậy, tuyệt đối sẽ bị vị Nữ vương Medusa mà ngay cả Hải Ba Đông cũng phải quay đầu bỏ chạy này oanh sát thành tro bụi.

Đôi mắt ngập tràn sát khí, mang theo chút lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm Tiêu Viêm. Vào khoảnh khắc ngón tay hắn chạm đến đầu lưỡi nàng, trên gương mặt xinh đẹp của Nữ vương Medusa thoáng hiện một vệt ửng hồng nhàn nhạt, nhưng đương nhiên, luồng sát khí lạnh lẽo kia lại càng nồng đậm hơn.

Mắt đẹp khẽ chuyển, Nữ vương Medusa liếc nhanh qua cánh tay Tiêu Viêm đang rực lên thanh quang, rồi lại liếc nhìn ngón tay tựa ngọc thạch xanh biếc đang nằm trong miệng mình. Tức thì, đôi con ngươi hẹp dài khẽ nheo lại, trong nháy mắt, hàm răng trắng muốt hung hăng cắn mạnh xuống.

"A! A! A!..."

Ngón tay bị cắn một cái đau điếng, Tiêu Viêm trừng mắt, đau đến hít sâu một ngụm khí lạnh, vừa định giãy giụa thoát ra thì đột nhiên một cánh tay thon dài như bạch ngọc quỷ dị bắn tới, vững vàng siết chặt lấy cổ hắn. Trong đôi mắt đẹp kia, ý uy hiếp vô cùng nồng đậm.

Bị Nữ vương Medusa bóp cổ, thân thể Tiêu Viêm bất đắc dĩ phải hạ xuống một chút, lồng ngực tức thì được hai nơi mềm mại áp vào. Trong nháy mắt, một ngọn tà hỏa từ bụng dưới bùng lên, khiến cho hơi thở của Tiêu Viêm thoáng trở nên dồn dập.

Mạnh mẽ đè nén ngọn tà hỏa trong cơ thể, lúc này Tiêu Viêm nào dám động tay động chân với vị sát tinh này, đành cứ thế nằm thẳng trên thân thể mềm mại của Nữ vương Medusa. Mặt hai người kề sát, ngay cả tiếng hít thở của nhau cũng có thể nghe rõ ràng.

Từ ngón tay bị Nữ vương Medusa cắn, một vệt máu đỏ thắm từ từ loang ra trên đôi môi hồng nhuận của nàng. Sắc đỏ của máu càng làm đôi môi thêm diễm lệ, khiến Nữ vương Medusa vốn đã xinh đẹp lại có thêm vài phần quyến rũ của đóa tường vi huyết sắc.

Theo vết máu chậm rãi thấm ra, sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, hắn có thể cảm nhận được năng lượng khổng lồ của hạt hỏa liên quấn quanh cánh tay phải đang nhanh chóng bị Nữ vương Medusa cắn nuốt.

"Không cần lo lắng… cho Thôn Thiên Mãng hay cho nàng cũng vậy, chỉ cần làm cho năng lượng dư thừa của hạt hỏa liên kia thoát ra là được." Trong lòng tự an ủi mình như vậy, Tiêu Viêm cố gắng bình tĩnh trở lại, ánh mắt lướt trên khuôn mặt hoàn mỹ dường như không có chút tì vết nào, cho dù hai bên đang ở thế đối địch, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được thầm tán thưởng vẻ đẹp của nàng một tiếng.

Theo sự cắn nuốt tham lam của Nữ vương Medusa, quang mang màu xanh trên cánh tay phải của Tiêu Viêm nhạt dần với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Một lúc sau, thanh quang rốt cuộc hoàn toàn tiêu tán, ngón tay tựa ngọc thạch xanh biếc cũng từ từ trở lại bình thường.

Năng lượng còn sót lại thuận lợi được giải phóng ra ngoài cơ thể, Tiêu Viêm vừa mới thầm thở phào một hơi thì sắc mặt bỗng đại biến. Hắn phát hiện ra, sau khi hấp thu xong năng lượng này, Nữ vương Medusa vẫn không có ý định dừng lại. Đôi mắt đẹp hẹp dài thoáng chút cười lạnh liếc hắn, nhẹ nhàng hút một cái, tức thì toàn bộ đấu khí trong khí xoáy của Tiêu Viêm dấy lên từng đợt sóng nhỏ, mơ hồ bị hút ra theo kinh mạch.

"Dừng miệng!" Cảm nhận được biến hóa trong khí xoáy, sắc mặt Tiêu Viêm cuồng biến, vội vàng quát lên.

Không thèm để ý đến Tiêu Viêm, Nữ vương Medusa cười lạnh, ngọc thủ đang bóp cổ hắn khẽ siết chặt hơn, khiến sắc mặt Tiêu Viêm thoáng đỏ bừng.

"Chết tiệt!"

Cảm nhận được đấu khí trong cơ thể sắp sửa tuôn ra theo ngón tay, hai mắt Tiêu Viêm đỏ ngầu. Hơn hai mươi ngày nay, hắn đã tốn không biết bao nhiêu công sức để khôi phục lực lượng, nếu bị mụ đàn bà này cưỡng ép hấp thu hết, vậy đến lúc tới Vân Lam Tông, chẳng phải hắn đi tìm chết sao?

Hai mắt đỏ rực, tay trái Tiêu Viêm chậm rãi giơ lên, ngọn lửa màu xanh mãnh liệt bùng lên, tức thì, nhiệt độ trong phòng tăng vọt.

Nhìn ngọn lửa màu xanh trong tay trái Tiêu Viêm, sắc mặt Nữ vương Medusa khẽ biến đổi, hiển nhiên nàng cũng nhận ra ngọn lửa này chính là Thanh Liên Địa Tâm Hỏa từng khiến nàng nếm đủ đau khổ.

"Dừng miệng! Ta biết, với thực lực của ngươi, muốn giết ta rất đơn giản, nhưng ngươi làm như vậy bây giờ có chút không tương xứng với hung danh của ngươi… Ta nghĩ, thực lực của ngươi hẳn là vẫn chưa khôi phục, phải không?" Tiêu Viêm mặt mày âm trầm, bàn tay bao trùm ngọn lửa màu xanh đưa ra một chút, thấp giọng nói: "Ngươi hẳn là nhận ra nó chứ? Lập tức buông tay ta ra, nếu không, hôm nay dù liều mạng cũng phải khiến ngươi trọng thương!"

Nghe lời uy hiếp của Tiêu Viêm, hàn ý trong mắt Nữ vương Medusa càng thêm nồng đậm. Với thân phận của nàng, chưa từng có ai dám uy hiếp nàng như vậy. Lập tức, đôi mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, sát ý trong đó lẫm liệt.

Bị Nữ vương Medusa nhìn chằm chằm như vậy, da đầu Tiêu Viêm cũng có chút tê dại, nhưng hắn cũng hiểu rõ, trong tình huống này, dù biết hậu quả sau này có lẽ không tốt đẹp gì, cũng chỉ có thể cứng rắn đến cùng. Dù sao nếu mềm yếu, vị mỹ xà nữ hung danh đỉnh đỉnh này sẽ nuốt hắn không còn cả xương.

Trong phòng lặng ngắt, ánh mắt hai người gắt gao nhìn nhau, không ai chịu buông lỏng trước.

Theo thời gian giằng co kéo dài, một giọt mồ hôi lạnh từ từ chảy xuống từ trán Tiêu Viêm. Đọ khí thế với mỹ xà nữ hung danh chấn nhiếp cả Gia Mã đế quốc, việc này không hề dễ dàng.

Cuộc giằng co tiếp diễn. Ngay khi Tiêu Viêm có chút không chịu nổi, tâm sinh ý lùi bước, Nữ vương Medusa vì không chịu được ngọn lửa màu xanh đang ngày càng đến gần, hung hăng lườm hắn một cái rồi mới cực kỳ không cam lòng mở miệng ra.

Thấy Nữ vương Medusa mở miệng, Tiêu Viêm nhanh như chớp rút ngón tay về, bàn chân nhẹ đạp lên giường, thân hình lập tức bắn vọt ra sau. Giữa không trung, hai tay hắn hợp lại rồi kéo ra, ngọn lửa màu xanh được kết thành một cây roi mây thật dài, vờn quanh thân thể, phòng ngự mọi đòn tấn công sắp tới.

Sau khi hoàn thành phòng ngự, Tiêu Viêm lúc này mới ngẩng đầu nhìn lên giường, tức thì, hai mắt trợn trừng. Chỉ thấy trên giường, mỹ xà nữ với vóc người bốc lửa kia đang thản nhiên ngồi đó.

Cảm nhận được ánh mắt của Tiêu Viêm, Nữ vương Medusa cười lạnh, đưa tay xé một bên chăn, nhanh chóng che lên người. Đường cong mê hoặc kia, dù có chăn che phủ vẫn hiện lên cực kỳ quyến rũ. Bên giường, một cái đuôi rắn màu tím nhạt nhẹ nhàng rũ xuống, khẽ đung đưa, toát ra một sức hấp dẫn đầy dã tính.

Tiêu Viêm thấy Nữ vương Medusa lạnh như băng nhìn mình, khóe miệng giật giật, thủ thế sẵn sàng, đấu khí trong cơ thể cấp tốc vận chuyển, kinh hãi nhìn chằm chằm nàng, đề phòng nàng đột nhiên tập kích.

"Ngươi là người đầu tiên dám buông lời uy hiếp ta." Nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú kia một lúc lâu, cuối cùng Nữ vương Medusa mới chậm rãi mở miệng, thanh âm tựa tiếng đàn làm tê dại lòng người.

"Ngươi cũng là người đàn bà đầu tiên cắn ta." Tiêu Viêm ưỡn ngực, thanh âm khô khốc đáp lại.

Nữ vương Medusa vươn đầu lưỡi đỏ hồng mềm mại, nhẹ nhàng liếm đôi môi hồng nhuận, động tác vô tình này cũng đủ khiến lòng người rung động mê hoặc: "Luồng năng lượng lúc trước, hẳn là hạt sen ngưng tụ ở giữa Thanh Liên Địa Tâm Hỏa? Nếu lúc trước không phải vì thu lấy Thanh Liên Địa Tâm Hỏa mà bị trọng thương, loại bảo bối này, ta quyết không để sót lại nửa điểm."

Tiêu Viêm cười khan, không trả lời, ngọn lửa màu xanh trong lòng bàn tay vẫn bập bùng.

Nhìn chằm chằm ngọn lửa màu xanh trong tay Tiêu Viêm, Nữ vương Medusa lắc đầu, nhẹ giọng nói: "Không ngờ, kết quả cuối cùng, chỗ tốt lớn nhất lại bị ngươi chiếm được. Cổ Hà kia, e là tức giận không ít."

"Hắc hắc, Nữ vương bệ hạ lúc đó chẳng phải đã tiến hóa thành công rồi sao? Chỗ tốt người nhận được cũng không ít." Tiêu Viêm hắc hắc cười nói.

"Vì lần tiến hóa này, ta đã phải chịu loại đau khổ nào, ngươi cũng không phải không thấy." Nữ vương Medusa nhàn nhạt nói: "Lúc ấy nếu không phải đang ở thời khắc mấu chốt, ta đã tự mình ra tay giết ngươi rồi."

"Hắc hắc." Nghe vậy, Tiêu Viêm ngượng ngùng cười, hóa ra lúc trước nàng đã sớm phát hiện mình ẩn nấp ở một bên.

"Nhưng mà, nhân loại, không thể không nói, lá gan của ngươi rất lớn…" Cái đuôi rắn khẽ chỉ về phía Tiêu Viêm, trên gương mặt Nữ vương Medusa hiện lên một tia âm nhu, giữa thanh âm tê dại lòng người kia, ẩn chứa sát ý lẫm liệt: "Ngươi không chỉ dám một mình xông vào sâu trong sa mạc, mà còn dám đem bản thể tiến hóa của ta nuôi làm sủng vật. Phần đảm khí này, bao nhiêu năm qua, ta thật sự là lần đầu tiên nhìn thấy."

Cảm nhận được sát ý trong giọng nói của Nữ vương Medusa, Tiêu Viêm nhún vai, vô tội nói: "Ta không có nuôi ngươi làm sủng vật, chỉ là nó thích đi theo ta thôi."

"Vậy không cần ta gọi ngươi một tiếng… chủ nhân?"

Đôi con ngươi hẹp dài của Nữ vương Medusa cong lên thành một đường cong nguy hiểm, thanh âm cuối cùng thoáng kéo dài, giọng điệu mê hồn khiến cho Tiêu Viêm vốn có định lực không thấp cũng phải đỏ mặt, y phục nơi hạ thân cũng bất giác căng lên.

Thanh âm này, quả thực vô cùng đáng sợ…

"Ngươi lúc trước nói đúng, ta bây giờ quả thực không có lực lượng để giết ngươi. Nhưng sau khi ta thức tỉnh, tin ta đi, ta sẽ tự tay lấy mạng ngươi!" Tay ngọc mảnh khảnh xa xa chỉ về phía Tiêu Viêm, Nữ vương Medusa khẽ ngẩng cao đầu kiêu ngạo, gằn giọng từng chữ một, ẩn chứa sát khí lẫm liệt.

"Nhân loại tiểu tử, cứ chờ đấy. Trên thế giới này, kẻ có tư cách để bổn vương gọi là chủ nhân còn chưa sinh ra đâu! Ít nhất, bây giờ ngươi còn xa mới có tư cách." Cười một cách âm nhu, thân thể mềm mại của Nữ vương Medusa chậm rãi ngả xuống, tức thì, thân thể cuộn trong chăn bị ép thành một đường cong mê người. Ngay sau đó, quang mang mãnh liệt bùng lên, thân thể Nữ vương Medusa chậm rãi thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành con rắn nhỏ Thôn Thiên Mãng…

Nhìn Thôn Thiên Mãng, Tiêu Viêm toàn thân chợt mềm nhũn, lúc này hắn mới phát hiện, mình đã mồ hôi đầm đìa.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!