Quảng trường rộng lớn, ngoại trừ tiếng cười có phần suy yếu của Tiêu Viêm, không còn bất kỳ tạp âm nào khác. Tất cả những ai từng nghe qua danh xưng "Tam Văn Thanh Linh Đan" đều mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn chàng thanh niên giữa sân. Ai có thể ngờ được, vào thời khắc cuối cùng, chàng thanh niên với ngoại hình bình phàm trước mặt lại bằng vào thực lực của chính mình, đoạt lại ngôi vị quán quân vốn sắp rơi vào tay người của ngoại quốc!
"Lão thiên a, lại có thể luyện chế ra Tam Văn Thanh Linh Đan, thảo nào phải chuyển đổi hỏa diễm mấy lần!" Tiểu công chúa bất giác thốt lên, trong thanh âm không thể che giấu sự kinh hãi. Thân là một luyện dược sư, nàng hiểu rõ hơn bất kỳ khán giả nào khác, xác suất thất bại cùng độ khó khi luyện chế loại đan dược này kinh khủng đến mức nào.
"Người kia lại sở hữu đến ba loại hỏa diễm?" Liễu Linh co quắp khóe miệng, ánh mắt không thể che giấu vẻ khiếp sợ. Muốn luyện chế ra Tam Văn Thanh Linh Đan, cần phải có ba loại hỏa diễm khác nhau, mà lúc trước Tiêu Viêm sử dụng hỏa diễm chỉ có màu xanh và màu tím. Rất rõ ràng, thực lực mà hắn che giấu đang từng bước được phơi bày.
Sự tình đột nhiên xoay chuyển đến mức này, bọn người Tiểu công chúa cũng hoàn toàn hiểu rõ, nếu đan dược trong tay Tiêu Viêm thật sự là Tam Văn Thanh Linh Đan, vậy ngôi vị quán quân của đại hội lần này tuyệt đối nằm chắc trong tay hắn. Dù sao, mặc dù Tử Tâm Phá Chướng Đan có thể dùng liên tiếp hai lần, nhưng loại Tam Văn Thanh Linh Đan có thể giúp tăng lên ba tinh cấp này lại mang một sức hấp dẫn mãnh liệt, đủ khiến bất kỳ ai cũng nguyện ý mạo hiểm một phen!
Nhị Văn Thanh Linh Đan, nếu so với Tử Tâm Phá Chướng Đan, e rằng rất nhiều người sẽ chọn Tử Tâm Phá Chướng Đan vì cả hai đều giúp tăng lên hai tinh cấp, nhưng cái giá phải trả lại khác nhau. Nhưng nếu đổi thành Tam Văn Thanh Linh Đan, kết quả cuối cùng lại hoàn toàn khác. Vì sức hấp dẫn của việc tăng lên ba tinh cấp, rất nhiều người sẽ lựa chọn mạo hiểm thử một lần!
Mặc dù hai loại chỉ chênh lệch một tinh cấp, nhưng phải biết rằng, Tam Văn Thanh Linh Đan đối với Đấu Linh cường giả vẫn có hiệu quả! Mà Tử Tâm Phá Chướng Đan chỉ có tác dụng với Đại Đấu Sư. Bởi vậy, tại điểm này, nó đã thua Tam Văn Thanh Linh Đan một bậc. Cho nên, so sánh hai loại đan dược này, không còn nghi ngờ gì nữa, phần thắng chắc chắn sẽ thuộc về Tam Văn Thanh Linh Đan!
Bởi vậy, quán quân lần này, kẻ chiến thắng cuối cùng sẽ là Tiêu Viêm!
Trên đài cao, Pháp Mã híp mắt lại, bất kỳ ai cũng có thể nhìn ra nét vui mừng không thể che giấu trên đôi mắt ngày thường luôn lạnh nhạt của ông. Cất tiếng cười to vài tiếng, ánh mắt Pháp Mã lại quét qua sân một lần nữa, liếc nhìn Viêm Lợi sắc mặt trắng bệch đang ngã phịch xuống đất, rồi cười dài nói: "Tam Văn Thanh Linh Đan và Tử Tâm Phá Chướng Đan, nói chung các vị hẳn đã từng nghe qua, vậy chúng nó ai hơn ai kém, ta cũng không cần nói thêm nữa chứ?"
"Ha ha, đã như vậy, ta liền tuyên bố, chức quán quân của Đại hội Luyện Dược Sư Gia Mã Đế Quốc lần này..."
“Chờ một chút!” Một tiếng hét chói tai đột ngột vang lên. Viêm Lợi sắc mặt trắng bệch, ngẩng đầu kêu lên.
Bị cắt ngang lời nói, Pháp Mã nhíu mày, nhàn nhạt nhìn Viêm Lợi với sắc mặt trắng bệch và đôi mắt đỏ ngầu kia, lạnh lùng cất giọng: "Ngươi có chuyện gì?"
"Ta không tin hắn luyện chế ra được Tam Văn Thanh Linh Đan thật sự. Ta muốn tự mình kiểm tra!" Viêm Lợi chỉ tay về phía Tiêu Viêm, quát to.
"Xin lỗi. Dựa theo quy củ của đại hội, ngươi không có quyền kiểm tra đan dược do người khác luyện chế." Lắc đầu, Pháp Mã đạm mạc nói.
"Hắc. Vạn nhất hắn tùy tiện lấy ra một viên đan dược có bề ngoài tương tự Tam Văn Thanh Linh Đan để tráo đổi, chẳng lẽ hắn cũng có thể trở thành quán quân sao? Hừ. Ta thấy các ngươi vì ta không phải người của Gia Mã Đế Quốc nên mới cố tình làm khó dễ. Bất quá, hôm nay ở đây có nhiều người như vậy, ta nghĩ không bao lâu nữa, việc Luyện Dược Sư Công Hội Gia Mã ỷ vào quyền lực của ban tổ chức, cấm kiểm tra đan dược, cũng sẽ truyền khắp đại lục. Đến lúc đó…” Viêm Lợi cười lạnh nói.
Lời của Viêm Lợi vừa dứt, khán giả xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Theo lẽ thường mà nói, yêu cầu này của Viêm Lợi cũng không tính là quá phận.
Nghe tiếng xì xầm xung quanh, sắc mặt Pháp Mã hơi trầm xuống, ông không ngờ gã kia đến lúc này rồi vẫn còn ngoan cố như vậy.
"Chờ sau khi đại hội kết thúc, tốt nhất là vừa ra khỏi đế đô, tìm một cơ hội, xử lý tên cặn bã này…” Gia Lão hai tay lồng vào ống tay áo, thấp giọng lẩm bẩm.
"Nếu hắn có thể sống sót rời khỏi Gia Mã Đế Quốc, ta cũng không cần làm hội trưởng nữa." Pháp Mã mấp máy môi, trong tiếng thì thầm tràn ngập một luồng sát ý khó có thể che giấu. Có thể khiến một người luôn ôn hòa như Pháp Mã trở nên như vậy, xem ra ông đã thật sự bị Viêm Lợi chọc giận.
"Bây giờ phải làm sao? Thật sự kiểm tra sao? Vạn nhất đan dược có chút vấn đề, cho dù tỷ lệ rất nhỏ, nhưng cục diện bây giờ không thể có nửa điểm sai lầm." Gia Lão chần chờ hỏi.
Pháp Mã trầm mặc, mặc dù ông có chút tin tưởng vào Tiêu Viêm, nhưng vừa rồi dược đỉnh đã nổ tung, ai dám chắc vụ nổ đó không gây ra tổn hại gì cho viên đan dược bên trong?
"Pháp Mã hội trưởng, nếu hắn đã nói phải kiểm tra, vậy cứ cho hắn kiểm tra. Nếu không, có vẻ chúng ta không công bằng." Tiêu Viêm đột nhiên mỉm cười nói với Pháp Mã và những người khác đang do dự.
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, Pháp Mã sững sờ nhìn gương mặt tươi cười của hắn, thoáng trầm ngâm một chút rồi bất đắc dĩ nói: "Được rồi, vậy kiểm tra một chút. Bất quá, bản thân Viêm Lợi không có tư cách tham gia kiểm tra, dựa theo quy định của đại hội, đều là người dự thi, không có tư cách và quyền lực đi kiểm tra thành quả luyện đan của người khác."
"Trình tự kiểm tra sẽ do vài vị trưởng lão trong công hội đảm nhận. Đương nhiên, nếu người kiểm tra toàn bộ đều do công hội chúng ta cử ra thì có chút không ổn. Cho nên, chúng ta sẽ chọn ra vài vị đại sư có danh tiếng trong giới luyện dược sư tự do tại đế quốc, để họ ở đây, dưới sự chứng kiến của công chúng, cùng nhau kiểm tra thành quả luyện đan của bọn họ. Các vị, hẳn là có thể tin tưởng chứ?"
Nghe vậy, sắc mặt Viêm Lợi hơi trầm xuống, mặc dù muốn tiếp tục nói nhưng cũng mạnh mẽ nhịn lại. Hắn bây giờ cũng chỉ có thể dựa vào áp lực từ khán giả xung quanh mới khiến Pháp Mã phải lập ra một đội kiểm tra, nếu tiếp tục làm khó dễ nữa, e rằng mọi người sẽ nhìn ra mánh khóe của hắn, đến lúc đó, nếu tất cả đều kích động, người gặp nạn lại chính là mình.
"Ta không tin, đã trải qua một vụ nổ dược đỉnh như vậy, đan dược của ngươi lại không có nửa điểm tổn hại!" Cắn răng, Viêm Lợi hung hăng nhìn chằm chằm Tiêu Viêm cách đó không xa, bộ dạng như một con sói đói đang cùng đường.
Sau khi quy củ kiểm tra được định ra, không lâu sau, một đội kiểm tra bảy người bắt đầu từ trên đài cao đi xuống. Bảy người này phần lớn đều là những luyện dược đại sư có danh tiếng không nhỏ tại Gia Mã Đế Quốc, cấp bậc đều vào khoảng Tứ phẩm, bởi vậy, để họ làm giám định viên, cũng không có bao nhiêu người dị nghị.
Dưới vô số ánh mắt, bảy người chậm rãi tiến vào quảng trường. Tiêu Viêm quét mắt qua, có chút kinh ngạc, người dẫn đầu chính là Áo Thác.
Tổ kiểm tra đầu tiên đi tới bên cạnh Viêm Lợi, lấy Tử Tâm Phá Chướng Đan từ trong tay hắn ra, sau đó tụ lại thành một nhóm, dùng linh hồn lực của mình dò xét phẩm giai và khuyết điểm của đan dược.
Kiểm tra liên tục gần năm phút, Áo Thác lấy lại đan dược, trả lại cho Viêm Lợi, sau đó ngẩng đầu quay về phía khán đài hai bên, nhàn nhạt nói: "Tử Tâm Phá Chướng Đan, thành công, không có khuyết điểm!"
"Hừ, việc này còn cần các ngươi nói nhảm sao? Nhanh lên, đi kiểm tra Tam Văn Thanh Linh Đan của gã kia!" Nắm chặt đan dược, Viêm Lợi nôn nóng thúc giục.
Áo Thác lạnh lùng liếc hắn một cái, khóe mắt lướt qua viên Tử Tâm Phá Chướng Đan trong tay hắn, khóe miệng đột nhiên nhếch lên một đường cong quỷ dị không dễ phát hiện.
Sau khi kiểm tra xong đan dược của Viêm Lợi, bọn người Áo Thác lần lượt kiểm nghiệm qua đan dược của những thí sinh nào nguyện ý đưa ra, trong đó có cả Tiểu công chúa và Liễu Linh. Đan dược của bọn họ, ngoại trừ màu sắc bên ngoài có chút không tinh thuần ra, cũng không có vấn đề lớn nào.
Kiểm tra xong đan dược của Tiểu công chúa, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cuối cùng đội kiểm tra cũng đi tới trước bàn đá của Tiêu Viêm.
Hướng về Áo Thác đang mỉm cười, Tiêu Viêm đưa Tam Văn Thanh Linh Đan trong tay ra. Ông liền dùng hai tay đón lấy, thấp giọng nói: “Tốt lắm, tiểu tử, làm rất tốt!”
Sau khi nhận lấy đan dược, bảy người Áo Thác liền vây thành một vòng tròn nhỏ, dưới ánh mắt chăm chú của công chúng, cẩn thận xem xét, vẻ mặt thoáng có chút ngưng trọng.
"Mạc lão, lần này, do ngài tuyên bố đi." Sau khi viên đan dược được truyền qua một vòng rồi một lần nữa trở lại trong tay Áo Thác, ông mỉm cười nói với lão giả đầu tóc trắng như tuyết.
Vị Mạc lão này, mặc dù không thuộc Luyện Dược Sư Công Hội, nhưng danh tiếng tại Gia Mã Đế Quốc cũng vô cùng vang dội, bởi vì ông cũng đã từng một lần đạt được chức quán quân của Đại hội Luyện Dược Sư.
"Ai, không bội phục không được. Xem nhiều đại hội như vậy, lần này là lần khiến người ta kinh tâm động phách nhất." Mạc lão thở dài lắc đầu, sau đó hướng về phía khán giả, hơi trầm mặc một hồi rồi khẽ cười nói: "Kiểm tra đã xong. Mặc dù nói ra có chút mất mặt, nhưng đối với lão phu cũng không sao cả. Tam Văn Thanh Linh Đan do vị Nham Kiêu tiên sinh này luyện ra, cho dù là ta, cũng căn bản không thể nào luyện chế hoàn mỹ được như hắn."
"Tiểu tử này tuy tuổi còn trẻ, nhưng tiềm lực vô hạn, ta nghĩ, ngày sau, vượt qua Cổ Hà, chỉ là chuyện trong tầm tay!"
Lời bình luận đột ngột này của Mạc lão trực tiếp khiến cả quảng trường trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng như tờ. Tất cả mọi người đều mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm đang ngẩn người vì lời đánh giá của lão giả. Đan Vương Cổ Hà, địa vị tại Gia Mã Đế Quốc cơ hồ là đứng đầu, trong mắt vô số luyện dược sư trẻ tuổi, đó là một tòa núi cao không thể vượt qua!
Mà bây giờ, lại có người trước mặt vạn người, trịnh trọng tuyên bố một thanh niên chỉ khoảng 20 tuổi, tương lai sẽ vượt qua ngọn núi cao sừng sững không thể vượt qua đó!
Bất kể nguyên nhân là gì, cái tên Nham Kiêu, từ nay về sau, e rằng sẽ chính thức danh chấn toàn bộ Gia Mã Đế Quốc
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ