Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 338: CHƯƠNG 337: PHONG BA TÁI KHỞI

Kình khí mãnh liệt tuôn ra từ lòng bàn tay Tiêu Viêm, nơi cổ họng Nạp Lan Yên Nhiên bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn, một vệt máu tươi rỉ ra từ khóe miệng, sắc đỏ diễm lệ vương trên đôi môi hồng nhuận, vừa xinh đẹp vừa thê lương.

Đôi mỹ mâu ẩn chứa cảm xúc phức tạp, nàng nhìn khuôn mặt vẫn lạnh lùng như băng của đối phương, rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Hai tay buông thõng, thân thể mềm mại tựa đóa hoa tàn úa giữa cơn bão, vô lực rơi xuống mặt đất.

Giờ phút này, toàn trường tĩnh lặng như tờ!

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về thân ảnh xinh đẹp đang rơi xuống, gương mặt của mỗi đệ tử Vân Lam Tông đều tràn ngập vẻ khó tin.

Nạp Lan Yên Nhiên, đệ tử trẻ tuổi kiệt xuất nhất của Vân Lam Tông. Mười ba tuổi ngưng tụ Đấu Khí chi toàn, tấn thăng Đấu Giả. Mười sáu tuổi đạt tới Đấu Sư. Hai mươi tuổi bước vào ngưỡng cửa Đại Đấu Sư.

Một Đại Đấu Sư hai mươi tuổi, tốc độ tu luyện như vậy tuy không phải độc nhất vô nhị trong lịch sử tông môn, nhưng cũng thừa sức lọt vào hàng ngũ mười người đứng đầu. Thế nhưng, một thiên tài kiêu hãnh như vậy lại bại trong tay tên phế vật của Tiêu gia năm nào. Điều này như một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn của các đệ tử Vân Lam Tông, mang đến một cảm giác thất bại nặng nề.

Nghĩ đến tốc độ tu luyện của Nạp Lan Yên Nhiên, một số người bất giác liên tưởng đến Tiêu Viêm. Những kẻ có đầu óc nhanh nhạy thầm tính toán tuổi tác và tốc độ tu luyện của hắn, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi kinh hoàng.

Ba năm trước, Tiêu Viêm còn chưa phải là Đấu Giả. Ba năm sau, thực lực của hắn đã đuổi kịp Nạp Lan Yên Nhiên, đạt đến cấp bậc Đại Đấu Sư.

Ba năm, vượt qua các cảnh giới Đấu Giả, Đấu Sư, để rồi bước chân vào hàng ngũ Đại Đấu Sư. Nếu tốc độ tu luyện của Nạp Lan Yên Nhiên khiến người ta kinh ngạc, thì tốc độ của Tiêu Viêm lại khiến người ta phải kinh hãi.

Nhìn thoáng qua gương mặt đã trải qua bao sương gió của Tiêu Viêm, một vài người không khỏi rùng mình. Đến tận bây giờ, họ mới nhớ ra, ba năm trước Tiêu Viêm mới mười bốn tuổi, vậy ba năm sau hắn chỉ mới mười bảy.

Vẻ thành thục và điềm tĩnh mà Tiêu Viêm thể hiện ra đã khiến rất nhiều người đoán sai tuổi thật của hắn.

Ở độ tuổi này, vô số người mới chỉ chập chững đạt đến Đấu Giả, nhưng kẻ từng bị xem là phế vật như Tiêu Viêm lại từng bước một vững vàng đi trên con đường của cường giả chân chính!

Mười bảy tuổi – Đại Đấu Sư!

Vị tông chủ sáng lập Vân Lam Tông năm xưa, bậc kỳ tài kinh diễm toàn cõi đại lục, cũng là vào năm mười bảy tuổi mới bước vào cảnh giới Đại Đấu Sư.

Nghĩ đến những điều này, không ít người nuốt nước bọt, trên mặt vừa kinh hãi vừa toát mồ hôi lạnh.

Đương nhiên, tốc độ tu luyện của Tiêu Viêm có sự trợ giúp của Dược Lão, nhưng nếu không phải năm đó Dược Lão hấp thu Đấu Khí của hắn, khiến hắn bỏ lỡ thời kỳ hoàng kim để tu luyện, ai dám chắc Tiêu Viêm có tiến vào cảnh giới Đại Đấu Sư sớm hơn hay không? Dù vậy, nếu không có ba năm làm phế vật để rèn luyện tâm tính, ai có thể khẳng định bây giờ hắn có đủ bản lĩnh để khiến vô số bậc tiền bối phải nhìn bằng con mắt khác?

Tái ông thất mã, an tri họa phúc.

“Haizz.”

Trên ngọn đại thụ, sắc mặt Nạp Lan Kiệt giờ đây càng thêm u ám, thân thể cũng có chút ủ rũ. Lão thở dài một tiếng, vốn tưởng là chuyện tốt, nào ngờ bây giờ không chỉ mất đi một đứa cháu rể mà bất cứ ai cũng phải ghen tị, mà còn mất hết cả thể diện, đúng là tiền mất tật mang.

Nghe tiếng thở dài của Nạp Lan Kiệt, mấy người Mộc Thần bên cạnh cũng chỉ biết nhìn nhau cười khổ lắc đầu. Biểu hiện của Tiêu Viêm đã vượt xa dự liệu của họ. Tên tiểu tử dường như vẫn luôn đơn độc tu hành này lại có thể đánh bại Nạp Lan Yên Nhiên – người được Vân Lam Tông dốc toàn lực bồi dưỡng. Sự trưởng thành của hắn trong ba năm qua, cho dù là bọn họ cũng phải trợn mắt há mồm.

“Tiểu tử này không đơn giản chút nào!” Pháp Mã khẽ thở dài một hơi. Tuy hắn có lợi thế nhờ vào phi hành đấu kỹ, nhưng ý thức chiến đấu nhạy bén kia rõ ràng đã được tôi luyện qua máu và mồ hôi, hơn xa những kẻ sống trong nhung lụa, được tông môn che chở cẩn thận như Nạp Lan Yên Nhiên.

“Đích xác không đơn giản. Nếu cho hắn thêm thời gian, sau này tất thành cường giả!” Gia Hình Thiên gật đầu, thản nhiên nhận xét. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên lão đưa ra đánh giá cao như vậy về một thanh niên.

Ánh mắt ngưng đọng trên không trung, trong lòng Hải Ba Đông cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay sau đó, lão lại căng thẳng trở lại, vì lão biết rõ, chuyến đi đến Vân Lam Tông lần này, nguy hiểm nhất không phải là trận chiến với Nạp Lan Yên Nhiên, mà chính là đám trưởng lão của Vân Lam Tông.

Liếc nhìn đám trưởng lão Vân Lam Tông trên bục đá, đặc biệt là khi ánh mắt lướt qua Vân Lăng với gương mặt xanh mét, Hải Ba Đông khẽ nhíu mày. Bàn tay trong áo bào nắm chặt lại, một luồng hàn khí chậm rãi ngưng tụ, sẵn sàng ứng phó với mọi sự cố bất ngờ.

“Tiểu tử chết tiệt!”

Bàn tay mang theo vài phần tức giận đấm mạnh vào trụ đá bên cạnh, Vân Lăng mặt mày sa sầm. Lão không ngờ Tiêu Viêm lại không chút kiêng nể, lời nhắc nhở của lão trước đó không hề có một chút tác dụng nào.

“Đại trưởng lão, tiếp theo phải làm sao đây? Không ngờ Yên Nhiên lại thua.” Một vị trưởng lão Vân Lam Tông cười khổ nói.

Sắc mặt Vân Lăng biến ảo không ngừng. Nạp Lan Yên Nhiên đại diện cho cả Vân Lam Tông, bây giờ nàng thua, thanh danh của tông môn chắc chắn sẽ bị tổn hại nặng nề. Tông chủ vắng mặt, với tư cách là đại trưởng lão, lão tất nhiên phải nghĩ mọi cách để bù đắp tổn thất này.

“Nhưng ở đây có mặt thủ lĩnh của bao nhiêu thế lực, không có một cái cớ thích hợp, sao có thể giữ hắn lại? Nếu dùng vũ lực, chẳng phải Vân Lam Tông ta sẽ bị xem như một lũ giặc cướp sao?” Vô số ý nghĩ quay cuồng trong đầu Vân Lăng.

Trong lúc lòng dạ rối bời, ánh mắt Vân Lăng bỗng nhiên lướt qua Cát Diệp đang có sắc mặt trắng bệch. Bộ dạng như thấy quỷ của y khi nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm trên không trung khiến Vân Lăng vốn đang khó chịu lại nổi lên lửa giận, lão quát khẽ: “Cát Diệp, chú ý hình tượng của ngươi! Đừng quên ngươi là chấp sự nghi trượng của tông môn!”

Nghe tiếng quát của Vân Lăng, cả người Cát Diệp run lên, rốt cuộc cũng hoàn hồn. Y quay đầu lại, khóe miệng giật giật, ngón tay run rẩy chỉ về phía Tiêu Viêm trên không trung, thanh âm không nén nổi sự sợ hãi: “Đại trưởng lão, hắn… hắn chính là kẻ đã giết Mặc Thừa!”

Lời của Cát Diệp vừa thốt ra, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang!

Trên bục đá, sắc mặt của tất cả các trưởng lão Vân Lam Tông đều đại biến!

Tiêu Viêm thản nhiên nhìn thân ảnh xinh đẹp kia rơi xuống, nhớ lại vẻ mặt khổ sở và buồn bã của Nạp Lan Yên Nhiên, trong mắt hắn cũng thoáng hiện một tia mệt mỏi. Vì cái gọi là ước hẹn ba năm này, hắn đã phải rời xa gia tộc, rời xa thiếu nữ mà hắn hằng quan tâm. Bây giờ ước hẹn đã kết thúc, cả thân thể lẫn linh hồn hắn đều như trút được một gánh nặng đã đè nén bấy lâu.

“Cuối cùng cũng kết thúc rồi.” Khẽ thở dài một tiếng, đôi cánh sau lưng khẽ động, thân hình hắn cũng men theo đường rơi của Nạp Lan Yên Nhiên, chậm rãi hạ xuống. Ngay trước khi nàng chạm đất, một bóng trắng đột nhiên bay ra từ tay Nạp Lan Yên Nhiên, thuận theo gió bay đến trước mặt Tiêu Viêm.

Tiện tay bắt lấy bóng trắng, ánh mắt Tiêu Viêm liếc qua, thân thể đột nhiên cứng lại.

Bóng trắng chỉ là một tờ giấy được gấp rất cẩn thận. Có lẽ vì được chủ nhân xem đi xem lại quá nhiều lần nên các góc giấy đã có vài chỗ sờn rách. Tờ giấy này, Tiêu Viêm vô cùng quen thuộc… Bởi vì, tại đại sảnh Tiêu gia năm đó, tờ giấy này do chính tay hắn viết ra, nội dung của nó đã khiến tất cả mọi người phải trợn mắt há mồm.

Chậm rãi mở tờ giấy ra, nhìn bút tích có phần non nớt và dấu tay điểm chỉ bằng máu kia, dưới ánh mặt trời, lại trở nên chói mắt đến lạ thường.

Nhìn chằm chằm vào tờ giấy một lúc, Tiêu Viêm mới nhẹ nhàng lắc đầu. Hắn liếc mắt nhìn Nạp Lan Yên Nhiên đã sắp rơi xuống đất, tay áo vung lên, một đạo kình khí vô hình xuất hiện, nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể nàng, rồi từ từ đặt xuống quảng trường.

“Khụ.” Ôm ngực ho khan vài tiếng, máu tươi lại trào ra từ khóe miệng, Nạp Lan Yên Nhiên quật cường ngẩng đầu, nhìn Tiêu Viêm cùng tờ giấy trong tay hắn, sắc mặt biến ảo liên hồi. Một lúc sau, vẻ mặt nàng mới bình tĩnh trở lại, dường như đã âm thầm hạ một quyết định nào đó.

Trước mặt bao người, Nạp Lan Yên Nhiên có chút khó khăn đứng dậy, thanh âm khàn khàn không che giấu được sự khổ sở: “Tiêu Viêm, ngươi thắng rồi. Dựa theo ước định năm đó, nếu thua, Nạp Lan Yên Nhiên ta sẽ làm nô tỳ cho ngươi.”

“Nhưng vì thanh danh của tông môn, thứ lỗi cho ta không thể tuân theo ước định. Dù sao trong lòng ngươi, ta vốn là một kẻ không nói đạo lý, vậy hôm nay cứ để ta tùy hứng một lần.”

“Bây giờ nghĩ lại, việc làm năm đó tại Tiêu gia, cách hành xử của ta thật sự không thỏa đáng. Cho nên, sau này xin thay ta gửi một lời xin lỗi đến Tiêu thúc thúc.”

Lời vừa dứt, ngọc thủ của Nạp Lan Yên Nhiên đột nhiên giơ lên, trường kiếm của một đệ tử Vân Lam Tông cách đó không xa bị một cỗ hấp lực hút đến tay nàng.

Tay nắm trường kiếm, Nạp Lan Yên Nhiên cắn răng, ngọc thủ vung lên, lưỡi kiếm sắc bén hung hăng chém về phía chiếc cổ trắng ngần của mình.

“A!”

Hành động bất ngờ của Nạp Lan Yên Nhiên khiến tất cả các đệ tử và trưởng lão của Vân Lam Tông đều biến sắc. Bọn họ không ngờ nàng sẽ vì thua cuộc mà tự vẫn. Nhưng xem ra nàng không hề nói đùa, trường kiếm vũ động, chém thẳng đến cổ.

Lúc này, một số trưởng lão định ra tay cứu giúp, nhưng vì khoảng cách quá xa, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn trường kiếm sắc bén ngày càng đến gần chiếc cổ của Nạp Lan Yên Nhiên.

“Keng!”

Trường kiếm mang theo kiếm khí lạnh lẽo xé rách không khí, nhưng ngay trước khi chạm đến da thịt trắng nõn, hai ngón tay thon dài lại đột ngột xuất hiện. Theo sau một tiếng “keng” thanh thúy, trường kiếm lập tức khựng lại, kiếm khí sắc bén chỉ kịp lưu lại một vệt máu mờ trên vùng cổ trắng mịn.

Trường kiếm bị ngăn cản, Nạp Lan Yên Nhiên đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp đôi con ngươi đen nhánh quen thuộc kia.

“Ta không có hứng thú thu ngươi làm nô tỳ, cho nên ngươi cũng không cần làm vậy để bảo toàn danh dự cho Vân Lam Tông.” Tiêu Viêm liếc nhìn Nạp Lan Yên Nhiên, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Tuy hắn thắng, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể thu nàng làm nô tỳ. Bất kể thế nào, Nạp Lan Yên Nhiên vẫn là thiếu tông chủ của Vân Lam Tông, các trưởng lão chắc chắn sẽ không để một việc làm tổn hại nghiêm trọng đến danh dự tông môn như vậy xảy ra.

Hơn nữa, nếu Nạp Lan Yên Nhiên tự sát bây giờ, chỉ sợ Vân Lam Tông sẽ lập tức nổi giận, quan hệ giữa đôi bên sẽ lập tức trở thành tử địch! Đó là điều mà Tiêu Viêm không muốn thấy.

“Ước hẹn ba năm đã kết thúc, sau này chúng ta không còn bất kỳ vướng mắc nào. Thất bại hôm nay của ngươi đã chứng tỏ cách làm ba năm trước của ngươi là sai lầm.” Tiêu Viêm thản nhiên nói, hai ngón tay đang kẹp trường kiếm đột nhiên buông ra. Bàn tay vung lên, trường kiếm bắn ra, hung hăng cắm xuống khoảng đất trước mặt tên đệ tử Vân Lam Tông kia, chuôi kiếm không ngừng rung động.

“Ngươi cũng biết, loại ước định trên giấy này vốn không có bao nhiêu giá trị.”

Nhẹ nhàng vẫy tờ giấy trong tay, ngón tay khẽ búng, một ngọn lửa màu xanh đột nhiên xuất hiện, đem tờ giấy đốt thành tro tàn ngay trước mặt Nạp Lan Yên Nhiên.

“Lời nói ba năm trước, ta muốn nhắc lại một lần nữa.” Tiêu Viêm mỉm cười, thanh âm nhẹ nhàng, chậm rãi vang lên trong quảng trường yên tĩnh.

“Nạp Lan Yên Nhiên, sau này, ngươi và Tiêu gia ta không còn nửa phần quan hệ. Chúc mừng ngươi, ngươi đã được tự do.”

Nhìn thiếu niên trước mặt, vẻ mặt Nạp Lan Yên Nhiên cực kỳ phức tạp. Thứ nàng hằng mong muốn cuối cùng cũng đã đạt được, nhưng tại sao trong lòng nàng lại là một mảnh trống rỗng đến thế?

“Các vị, việc đã xong, chúng ta cũng nên trở về thôi.”

Tiêu Viêm ngẩng đầu cười nói với những người trên đại thụ, đoạn xoay người đi vài bước rút thanh Huyền Trọng Xích ra, tiện tay đeo lên lưng, rồi cất bước đi ra khỏi quảng trường dưới vô số ánh mắt dõi theo.

Dưới ánh mặt trời, bóng lưng kia có vẻ cô độc, nhưng lúc này, lại mang một vẻ thong dong, tự tại hơn rất nhiều.

Khi hắn sắp bước xuống bậc thềm, một thanh âm đột ngột vang lên khiến lòng Tiêu Viêm trầm xuống. Điều phải đến, cuối cùng cũng đã đến.

“Tiêu Viêm tiên sinh, xin tạm thời dừng bước. Vân Lam Tông chúng ta có một vài chuyện, cần ngài ở lại để xác nhận…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!