Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 349: CHƯƠNG 348: TIỀN NHIỆM TÔNG CHỦ VÂN LAM TÔNG, ĐẤU TÔNG VÂN SƠN

Tựa như một con cự long vừa thức tỉnh, một luồng khí thế kinh thiên động địa bỗng nhiên xuất hiện, trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ Vân Lam Sơn. Từ trước đến nay, Tiêu Viêm chưa từng phải chịu đựng một loại uy áp cường đại đến thế. Từ nơi sâu thẳm trong Vân Lam Sơn, luồng uy áp lan tràn ra, chẳng mấy chốc đã bao phủ khắp quảng trường. Nhất thời, toàn bộ đệ tử Vân Lam Tông đều không nén nổi lòng kính sợ, hai chân bất giác quỳ rạp xuống đất. Mà Vân Lăng cùng các vị trưởng lão khác, tuy chưa đến mức quỳ xuống nhưng cũng phải cúi đầu thật sâu, tỏ vẻ vô cùng cung kính.

"Luồng khí thế này..." Nạp Lan Yên Nhiên mỹ mâu nhìn chăm chú vào nơi sâu nhất của Vân Lam Sơn, trên gương mặt xinh đẹp không che giấu nổi nụ cười và sự rung động. Nàng cũng không ngờ, chuyện hôm nay lại kinh động đến cả vị sư tổ đang bế quan phải xuất quan.

"Nguy rồi, lão quái vật này sao còn chưa chết." Đối mặt với luồng khí thế vừa thức tỉnh này, sắc mặt Hải Ba Đông đại biến, cúi đầu lẩm bẩm, trong thanh âm không che giấu được sự khiếp sợ.

"Hắn chính là tiền nhiệm tông chủ Vân Lam Tông, Vân Sơn?" Vẻ mặt Tiêu Viêm trở nên âm trầm hơn rất nhiều. Nhớ lại lời Hải Ba Đông nói đêm đó, hắn nhíu mày hỏi.

"Ừm." Hải Ba Đông gật đầu, âm trầm nói tiếp: "Nhìn luồng khí thế này, ta nghĩ hắn đã đột phá được bình cảnh Đấu Hoàng, tiến vào cấp bậc Đấu Tông rồi."

"Đấu Tông cường giả!" Bàn tay Tiêu Viêm bất giác run lên. Từ trước đến nay, kẻ mạnh nhất hắn từng gặp cũng chỉ là Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương và Gia Hình Thiên mà thôi. Tuy rằng Đấu Hoàng và Đấu Tông chỉ chênh nhau một bậc nhưng thực lực lại cách biệt một trời một vực. Lúc trước, Hải Ba Đông có thể bằng vào thực lực bản thân mà đánh bại ba gã Đấu Vương cường giả trong nháy mắt. Mà Đấu Tông cường giả muốn đánh bại ba gã Đấu Hoàng cũng không hề khó khăn.

"Chết tiệt, thế này thì phiền phức thật rồi." Trong lòng Tiêu Viêm cũng bị sự cố bất ngờ này làm cho có chút nóng nảy. Mỗi lần tưởng như có thể rời đi thì lại luôn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

"Hải lão, nếu Vân Sơn thực sự xuất quan, hay là ngài cứ đi trước đi." Trong giây lát, nhớ lại lời nói của Hải Ba Đông đêm đó, Tiêu Viêm thấp giọng thở dài.

Nghe vậy, Hải Ba Đông sững sờ. Sau một hồi đắn đo, hắn cắn chặt răng nói: "Tuy ta không phải chính nhân quân tử, nhưng việc đã làm thì nhất định phải đến nơi đến chốn. Hôm nay, cho dù Vân Sơn có ngăn cản, ta cũng sẽ liều mạng đưa ngươi rời khỏi Vân Lam Sơn."

Nhìn Hải Ba Đông đang nghiến răng, trong lòng Tiêu Viêm chợt dâng lên một luồng hơi ấm. Tuy rằng lúc này Hải Ba Đông có thể quay lưng bỏ đi nhưng hắn lại không làm vậy. Điều này có lẽ liên quan đến Phục Linh Đan, bất quá, hắn vẫn nguyện ý trợ giúp mình thoát thân, phần tình nghĩa này đã vượt xa tưởng tượng của Tiêu Viêm.

"Đa tạ Hải lão. Ân tình tương trợ hôm nay, Tiêu Viêm ghi lòng tạc dạ, ngày sau tất sẽ báo đáp." Tiêu Viêm hít sâu một hơi, hướng về phía Hải Ba Đông chắp tay với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Chuyện ngày sau để sau hãy nói, bây giờ phải nghĩ cách thoát khỏi lão già kia rồi rời khỏi Vân Lam Tông đã. Hiện tại nơi này đã hoàn toàn bị khí tràng của hắn bao phủ, muốn chạy cũng không phải dễ dàng." Hải Ba Đông cười khổ nói. Sau đó, hắn liếc nhìn Thôn Thiên Mãng phía sau Tiêu Viêm rồi lại nhìn về phía Lăng Ảnh, trong đầu không ngừng tính toán thực lực của đôi bên.

Trong lúc hai người đang thấp giọng bàn bạc, từ sâu trong Vân Lam Sơn, luồng khí thế mạnh mẽ kia càng lúc càng đậm đặc. Cuối cùng, một tiếng xé gió vang lên, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về nơi đó. Một bóng trắng từ sâu trong Vân Lam Sơn hiện ra, chân đạp hư không, hướng về quảng trường Vân Lam Tông bay tới.

Bóng trắng kia không hề ngưng tụ Đấu Khí hóa cánh, nhưng tốc độ bước đi trên không trung lại không hề chậm hơn so với đám người Hải Ba Đông. Mỗi một bước chân hạ xuống, hư không lại gợn lên một vòng dao động. Khi gợn sóng vừa tan biến, bóng người đã ở cách đó hơn ba mươi trượng, cực kỳ huyền diệu.

Cứ như thế, chỉ sau vài lần cất bước, bóng người đó đã xuất hiện trên tấm bia đá ngay giữa quảng trường. Ánh mắt thản nhiên đảo qua khung cảnh hỗn độn, đôi mày hơi nhíu lại, uy áp bao trùm quảng trường bỗng nhiên đậm đặc hơn rất nhiều.

Trên không trung, Tiêu Viêm nhìn về phía bóng trắng, cẩn thận đánh giá vị tiền nhiệm tông chủ Vân Lam Tông này.

Bóng trắng thân khoác một chiếc trường bào nho sĩ đang phất phơ trong gió, toàn thân toát ra một loại khí chất phiêu dật. Khuôn mặt lão không có lấy một nếp nhăn, làn da lại trơn nhẵn như một khối ngọc. Nếu không phải vì mái tóc dài màu bạc kia, Tiêu Viêm khó có thể tưởng tượng rằng đây là một cường giả cùng thời với Hải Ba Đông. Nhưng nhìn ánh mắt cung kính của các đệ tử Vân Lam Tông, người này đích thị là sư tổ của Vân Lam Tông, Vân Sơn không thể sai được.

"Hắc, lão gia hỏa này sau khi đột phá Đấu Tông lại trẻ ra không ít. Xem ra sau khi đột phá trở ngại kia cũng nhận được không ít lợi ích a."

Hải Ba Đông không nhịn được chép miệng, trong giọng nói tràn đầy sự hâm mộ. Tu vi của Vân Sơn đích xác đã đạt đến một cảnh giới mà không ai có thể lường được.

"Vân Lăng, giải thích cho ta đi. Ngươi biết ta đã từng nói, nếu không phải chuyện trọng đại thì đừng quấy rầy ta tĩnh tu." Vân Sơn lạnh nhạt hướng về phía Vân Lăng nói.

"Lão tông chủ, ngài phải làm chủ cho chúng ta a! Nếu ngài ra muộn hơn một chút, chỉ sợ Vân Lam Tông sẽ bị người ta phá hủy mất." Ánh mắt Vân Sơn vừa quét tới, hai chân Vân Lăng lập tức mềm nhũn, bất giác quỳ xuống. Gương mặt già nua còn dính vết máu khiến hắn lúc này trông đặc biệt thê thảm.

"Vân Vận đâu?" Vân Sơn nhíu mày hỏi.

"Tông chủ còn đang ở bên ngoài, chưa trở về." Vân Lăng vội vàng đáp.

"Nói qua sự tình ở đây đi. Từ lúc lập môn đến nay, đây là lần đầu tiên Vân Lam Tông của ta bị người ta đập phá đến mức này."

Nghe vậy, tinh thần Vân Lăng chấn động, chỉ tay về phía Tiêu Viêm, lớn tiếng nói: "Lão tông chủ, việc hôm nay đều do hắn mà ra cả."

Nói xong, Vân Lăng vội vàng đem chuyện của Tiêu Viêm và Mặc Thừa kể lại một lượt. Dĩ nhiên, với thân phận Đại trưởng lão, hắn cũng không thiếu khả năng ăn nói. Khi kể về những hành động cưỡng ép đối với Tiêu Viêm, hắn đã khéo léo biến nó thành việc muốn mời Tiêu Viêm ở lại Vân Lam Sơn vài ngày để chờ mọi chuyện được làm sáng tỏ. Những lời này, Vân Lăng đã từng nói qua, nhưng khẩu khí khi nói với Vân Sơn so với khi nói với Tiêu Viêm lại hoàn toàn khác biệt. Vì vậy, khi hắn nói ra, không ai có thể phản bác được. Sau đó là chuyện Tiêu Viêm phản kháng, những cường giả sau lưng hắn lần lượt xuất hiện, khiến Vân Lăng không địch lại nổi. Vì để duy trì danh dự của tông môn, hắn bất đắc dĩ phải sử dụng cây sáo để thỉnh Vân Sơn xuất quan.

Những lời của Vân Lăng đa số là sự thật, nhưng cũng thêm thắt không ít chi tiết để đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu Tiêu Viêm.

Toàn trường đều im lặng, chỉ có thanh âm phẫn nộ của Vân Lăng không ngừng vang vọng.

Sau khi kể xong mọi việc, Vân Lăng bi thống nói: "Lão tông chủ, tuy Mặc Thừa chỉ là khách khanh của tông môn, nhưng trong mấy năm nay đối với chúng ta cũng có cống hiến rất lớn. Nếu hắn bị người ta đánh chết mà không truy cứu, sau này còn ai dám vì Vân Lam Tông chúng ta mà tận sức nữa? Đây không phải là làm nguội lạnh lòng người sao?"

"Vân Lam Tông chúng ta cũng không phải là kẻ vô lý, chỉ muốn mời Tiêu Viêm ở lại một thời gian để điều tra. Đợi sự tình sáng tỏ, nếu hắn bị oan, chúng ta sẽ đích thân xin lỗi. Nhưng hắn ỷ sau lưng có chỗ dựa, không thèm để ý đến đề nghị của ta. Hắn tuy thực lực không bằng ta nhưng lại có nhiều người tương trợ, ta không thể mạo hiểm nên mới phải thỉnh ngài xuất quan."

Trên không trung, Tiêu Viêm hai tay khoanh trước ngực, lạnh lùng nhìn Vân Lăng đang không ngừng kể tội mình mà không hề có ý định giải thích. Hắn biết việc này cũng chẳng có tác dụng gì, lẽ nào Vân Sơn sẽ đứng về phía hắn sao?

Nghe Vân Lăng kể xong, trên khuôn mặt Vân Sơn cũng không có nhiều biểu cảm, lão ngẩng đầu lên, ánh mắt đảo qua quảng trường, lãnh đạm cười nói: "Không ngờ chuyện hôm nay lại náo nhiệt như vậy. Ngay cả Hình Thiên, Pháp Mã hai lão già này cũng tới đây."

Gia Hình Thiên cùng Pháp Mã liếc nhau cười cười, hướng lên không trung nói: "Nơi đó còn có một vị nữa."

"Ta biết, là Hải Ba Đông chứ gì. Vừa mới xuất quan ta đã cảm nhận được hơi thở của hắn. Chẳng qua ta cũng không ngờ qua nhiều năm như vậy, hắn vẫn còn sống. Ta vốn tưởng rằng hắn đã bị Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương đánh chết rồi." Vân Sơn ngẩng đầu nhìn Hải Ba Đông, nói.

"Hắc hắc, lão già ngươi cũng vậy thôi." Hải Ba Đông cười lớn, bước lên phía trước, vừa vặn che chắn cho Tiêu Viêm ở phía sau.

"Hắn chính là Tiêu Viêm?" Vân Sơn nhìn Tiêu Viêm ở phía sau Hải Ba Đông.

"Tiểu tử Tiêu Viêm, ra mắt Vân Sơn tông chủ." Tiêu Viêm nhìn Vân Sơn đang tỏa ra khí thế áp bức, không kiêu ngạo không siểm nịnh, cười nói.

"Khí phách không tồi, tiếc là quá kiêu ngạo." Vân Sơn thản nhiên nói.

"Vân Sơn, lúc ngươi mười bảy tuổi đừng nói là Đấu Tông, cho dù thấy Đấu Vương cường giả cũng kích động như thế thôi." Hải Ba Đông bĩu môi.

"Mười bảy tuổi, Đại Đấu Sư." Vẻ mặt lãnh đạm của Vân Sơn cũng lộ ra một tia kinh ngạc. Lắc lắc đầu, Vân Sơn ngẩng đầu nói: "Lời của Vân Lăng lúc trước, các ngươi không phản bác gì sao?"

"Ha hả, nếu Vân Sơn tông chủ đã tin tưởng lời nói đó, cần gì phải hỏi nhiều như vậy?" Tiêu Viêm mỉa mai cười.

"Lời của Vân Lăng ta chỉ tin một nửa. Tính tình của hắn ta hiểu rất rõ." Điều này thật ngoài dự liệu của Tiêu Viêm, Vân Sơn lại lắc đầu nói: "Bất quá, mặc kệ việc này đến tột cùng ai đúng ai sai, các ngươi đem Vân Lam Tông của ta biến thành bộ dạng này cũng phải chịu một phần trách nhiệm."

"Vậy theo Vân Sơn tông chủ phải làm như thế nào?"

"Ta cũng không nói những lời như giữ các ngươi lại làm khách để trao đổi học vấn nữa. Hôm nay các ngươi đại náo một trận, đối với danh dự của Vân Lam Tông tổn hại không nhỏ. Danh dự lần này phải được vãn hồi. Các ngươi đã có thể đem Vân Lam Tông của ta biến thành đống hỗn độn này, vậy ta cho các ngươi một cơ hội, cùng ta luận bàn một chút đi." Vân Sơn nhàn nhạt nói với bọn người Hải Ba Đông, Lăng Ảnh cùng Thôn Thiên Mãng khổng lồ trên bầu trời. Bàn tay chậm rãi đưa ra khỏi áo bào.

"Các ngươi có thể cùng lên." Vân Sơn vẫy vẫy tay, tùy ý nói thêm một câu.

"Hắc, không ngờ Vân Lam Tông cũng có một Đấu Tông cường giả. Hiện giờ cũng có thể miễn cưỡng chen chân vào hàng ngũ thế lực mạnh trên đại lục. Đáng tiếc, hình như so với Vân Phá Thiên năm đó vẫn còn kém không ít." Lăng Ảnh thân hình chợt lóe, hiện ra trước mặt Tiêu Viêm, hướng xuống dưới hắc hắc cười nói.

"Ngươi là cường giả trên đại lục? Không biết thuộc thế lực nào? Tuy ta bế quan đã lâu nhưng đối với các thế lực trên đại lục cũng biết một phần." Cánh tay hơi dừng lại, Vân Sơn ngẩng đầu hỏi.

"Cái này thì không thể tiết lộ." Lăng Ảnh buông tay, chợt sắc mặt trở nên ngưng trọng, trầm giọng nói: "Bất quá, ta nhắc nhở ngươi một tiếng, đừng cho rằng trở thành Đấu Tông cường giả là có thể muốn làm gì thì làm. Tiểu tử kia, ta khuyên ngươi tốt nhất không nên động đến hắn. Nếu không, sau này ngươi tuyệt đối sẽ hối hận."

"Trên đại lục này, thế lực có khả năng hủy diệt Vân Lam Tông của ngươi cũng không ít đâu."

Vân Sơn hai mắt hơi híp lại, nhìn Lăng Ảnh: "Đây là uy hiếp?"

"Ngươi cũng có thể cho là như vậy. Không cần hoài nghi lời ta nói." Lăng Ảnh nhìn chằm chằm Vân Sơn, trầm thấp nói.

"Các ngươi đã cùng nhau khiến Vân Lam Tông trở thành thế này. Danh dự của Vân Lam Tông không thể bị hủy hoại trong tay ta. Bất quá, nếu các ngươi có thể từ trong tay ta rời khỏi Vân Lam Sơn, vậy thì chuyện hôm nay coi như xóa bỏ."

Thở dài một hơi, Vân Sơn không nói thêm nữa. Thân thể từ từ bay lên không trung, năng lượng mênh mông tỏa ra làm không gian xung quanh cũng thoáng chấn động.

Ngưng trọng ngước nhìn Vân Sơn, Hải Ba Đông cùng Lăng Ảnh liếc mắt nhìn nhau, cùng tiến lên phía trước.

Hải Ba Đông trầm giọng nói: "Bảo con đại xà của ngươi che chở cho ngươi. Ta cùng hắn tiến lên."

"Hai vị cẩn thận." Tiêu Viêm chần chờ một chút rồi gật đầu. Sau đó, ánh mắt hắn chuyển về phía Lăng Ảnh, nói: "Vị lão tiên sinh này, hình như ta không biết ngài."

"Đừng hỏi chuyện của ta, chờ ngươi rời khỏi Vân Lam Tông, ta cũng sẽ rời khỏi Gia Mã Đế Quốc. Khi thời cơ đến, ngươi tự khắc sẽ biết." Phất phất tay, Lăng Ảnh lờ đi câu hỏi của Tiêu Viêm.

Nghe vậy, Tiêu Viêm chợt ngẩn ra, cười khổ rồi gật đầu lùi lại.

"Ai! Không ngờ lại kinh động đến lão gia hỏa Vân Sơn này." Nhìn cục diện trên bầu trời, Pháp Mã lắc đầu thở dài.

"Đấu Tông a... Lão gia hỏa đó thật sự đã thành công." Gia Hình Thiên nói, trên khuôn mặt không che giấu được sự hâm mộ. Hắn hiện giờ đã là Đấu Hoàng đỉnh phong, chỉ cần tiến thêm một bước là có thể tiến vào cảnh giới kia. Đáng tiếc, tuy chỉ thiếu một bước, nhưng Gia Hình Thiên tu luyện nhiều năm vẫn đứng yên tại chỗ.

"Kế tiếp nên làm gì đây? Có nên đứng ra dàn xếp một chút không?" Pháp Mã nhíu mày nói.

"Vô dụng." Gia Hình Thiên lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía các đệ tử Vân Lam Tông trên quảng trường nứt nẻ, cười khổ nói: "Lần này, Tiêu Viêm bọn họ đã cho Vân Lam Tông một vố quá đau. Vì vãn hồi danh dự, Vân Sơn phải làm trò trước mặt mọi người, phải đả bại bọn họ. Đương nhiên, hắn cũng sẽ không làm khó Tiêu Viêm. Dù sao thế lực thần bí sau lưng Tiêu Viêm cũng làm cho hắn có chút kiêng kị. Cho nên, khi chưa làm rõ được thế lực sau lưng Tiêu Viêm, hắn sẽ không tùy tiện động thủ với cậu ta."

"Hải Ba Đông cùng Lăng Ảnh kia liệu có thể đấu lại Vân Sơn không?" Pháp Mã hơi gật đầu rồi hỏi lại.

"Rất khó."

Trên quảng trường, Vân Lăng ngẩng đầu nhìn lên, hướng về phía Tiêu Viêm đang đứng xa xa, trong mắt xẹt qua một tia âm ngoan cùng ý cười lạnh rất khó phát hiện.

"Hải Ba Đông, niệm tình quan hệ trước đây, nếu ngươi lúc này lui ra, ta có thể không so đo những hành động trước đó." Nhìn Hải Ba Đông và Lăng Ảnh song song đứng trên bầu trời, Vân Sơn thản nhiên nói.

"Ai, động thủ đi. Đến nước này đã muộn rồi." Hải Ba Đông lắc đầu thở dài. Song chưởng xoay chuyển, hơi thở băng hàn từ trong cơ thể tuôn ra. Nhất thời, không khí xung quanh chợt lạnh đi.

"Để ta xem sau khi tiến vào Đấu Tông, ngươi so với năm đó mạnh hơn bao nhiêu?" Hải Ba Đông thở ra một hơi, song chưởng đột nhiên uốn éo. Xung quanh nửa trượng bỗng xuất hiện mười bông tuyết trắng, tốc độ xoay tròn càng lúc càng nhanh, tàn ảnh xuất hiện không ngừng, phát ra từng tiếng vù vù.

Ở bên cạnh, sắc mặt Lăng Ảnh cũng dần trở nên ngưng trọng. Áo bào mở ra, bóng dáng kỳ lạ màu đen không ngừng từ dưới bàn chân chui lên. Bàn tay nắm lại, hắc khí cấp tốc ngưng tụ, giây lát sau, một cây trường thương dài hai ba trượng màu đen đã xuất hiện. Mũi thương vừa hiện ra đã làm cho không khí nơi đó gợn sóng.

"Tiêu Viêm, đi!" Trầm hét một tiếng, Hải Ba Đông đẩy tay ra. Hơn mười băng nhận hình tròn phá không bay tới, hướng về phía Vân Sơn bắn đến.

Khi Hải Ba Đông công kích, Lăng Ảnh cũng cầm hắc thương, thân thể uốn éo rồi hung hăng ném tới.

Băng nhận cùng trường thương mang theo khí thế kinh người, hướng tới Vân Sơn cách đó không xa bay tới, trên không trung vẽ ra hai vệt sáng thật dài.

Lúc hai người phát động công kích cũng là lúc Tiêu Viêm ra lệnh cho Thôn Thiên Mãng. Ngay lập tức, Thôn Thiên Mãng xoay người lại, bắn đi với tốc độ cực nhanh.

Nhìn Hải Ba Đông và Lăng Ảnh, Vân Sơn lắc đầu. Hai tay chậm rãi giơ lên, nhắm ngay băng nhận và hắc sắc trường thương, miệng khẽ hô: "Phong Tường."

Thanh âm Vân Sơn vừa dứt, trên bầu trời cuồng phong đột nhiên gào thét, một đạo phong tường màu xanh liền xuất hiện trước mặt hắn, khiến vô số người phải ngây ngốc.

"Ầm!"

Băng nhận và hắc sắc trường thương trong nháy mắt đã hung hăng nện lên phong tường. Hai nguồn năng lượng va chạm vào nhau tạo ra một tiếng nổ lớn, kèm theo những gợn sóng năng lượng khuếch tán trên không trung. Nhìn vào, phong tường dường như không hề lay động. Đòn liên hợp công kích của Hải Ba Đông và Lăng Ảnh tựa hồ không hề tạo thành chút uy hiếp nào đối với Vân Sơn.

Nhìn phong tường trên không trung, sắc mặt của Hải Ba Đông và Lăng Ảnh có chút biến đổi.

Khóe mắt liếc về phía Thôn Thiên Mãng, tay phải Vân Sơn rung lên, hướng theo đường bay của nó. Tiếng xé gió rít lên, một đạo phong tường đột nhiên xuất hiện, chặn lấy Thôn Thiên Mãng. Thôn Thiên Mãng vội vàng nâng cao thân hình, tránh khỏi nguy hiểm.

"Vạn Phong Triền Phược!"

Sau khi ngăn cản đường đi của Thôn Thiên Mãng, bàn tay Vân Sơn đột nhiên hướng về phía Hải Ba Đông và Lăng Ảnh nắm chặt lại. Cuồng phong chợt ép lại, hóa thành vô số sợi dây trói vô hình. Trên cao, chỉ trong chốc lát, Hải Ba Đông và Lăng Ảnh kinh hãi phát hiện mình đã bị trói buộc từ lúc nào. Hai người lập tức vận chuyển Đấu Khí trong cơ thể, đáng tiếc lại không thể phá vỡ sự trói buộc đó.

"Hô, không hổ là Đấu Tông cường giả. Phương thức công kích không có gì đặc biệt mà có thể khiến hai gã Đấu Hoàng không có sức hoàn thủ. Đây chính là chênh lệch giữa các cấp bậc sao?" Nhìn Vân Sơn đang trói buộc Hải Ba Đông và Lăng Ảnh trên cao, đám người Gia Hình Thiên không khỏi cảm thán.

"Xem ra, Tiêu Viêm bọn họ lần này hoàn toàn gặp rắc rối rồi."

Sau khi tạm thời trói buộc Hải Ba Đông và Lăng Ảnh, ánh mắt Vân Sơn hướng về phía đường lui của Thôn Thiên Mãng, một bước đã đến trước mặt nó.

Xà đồng mở to, Thôn Thiên Mãng nhìn Vân Sơn vừa thoáng hiện ra, há miệng phun ra một luồng kịch độc thất sắc.

Bàn tay huy động, phong tường lại xuất hiện trước mặt Vân Sơn. Độc dịch thất sắc nhanh chóng ăn mòn phong tường, nhưng khi Thôn Thiên Mãng chuẩn bị thừa cơ tấn công tiếp thì một trận đau nhói từ đuôi truyền đến, khiến nó phải quay đầu lại. Chỉ thấy Vân Sơn vốn ở trước mặt nó đã đứng trên đuôi của nó từ lúc nào.

"Đi xuống đi." Bàn chân khẽ dậm lên đuôi của Thôn Thiên Mãng. Lực lượng khổng lồ làm cho Thôn Thiên Mãng phát ra một tiếng kêu thê lương, thân hình lập tức bị bắn xuống.

"Ầm!" Thôn Thiên Mãng bị nện thật mạnh xuống quảng trường. Nhất thời, quảng trường cứng rắn bị thân hình nó đè nát, đất đá văng tung tóe.

"Phụt!"

Lúc trước, Tiêu Viêm đang ở trên thân Thôn Thiên Mãng, bởi vậy cũng bị ảnh hưởng. Bằng thực lực Đại Đấu Sư của hắn, mặc dù có Đấu Khí hộ thể nhưng vẫn bị ám kình chấn cho khuôn mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi.

Trượt xuống khỏi Thôn Thiên Mãng, Tiêu Viêm lau đi vết máu nơi khóe miệng. Nghiêng đầu nhìn xà đồng ảm đạm của Thôn Thiên Mãng, hắn nghiến chặt răng.

"Các ngươi thua rồi." Gió nhẹ thổi qua, Vân Sơn quỷ mị hiện ra trước mặt Tiêu Viêm, thản nhiên nói.

Khóe miệng hơi run rẩy, Tiêu Viêm lấy ra Huyền Trọng Xích, hướng về phía Vân Sơn, phun ra ngụm máu còn lại trong miệng rồi nói: "Còn có ta."

Vân Sơn chậm rãi hạ xuống, sau đó tiến dần đến Tiêu Viêm.

"Tê!"

Khi Vân Sơn vừa tiếp cận, Thôn Thiên Mãng trong miệng phát ra vài tiếng tê minh bén nhọn. Nhưng Vân Sơn vẫn không dừng lại. Đợi khi Vân Sơn càng lúc càng gần, đuôi của Thôn Thiên Mãng chợt vung lên, hướng tới Vân Sơn đập xuống.

Chiếc đuôi hạ xuống vẫn không khiến vẻ mặt của Vân Sơn thay đổi. Lơ đãng vẫy tay, một dấu tay màu xanh dài khoảng bảy tám trượng hiện ra, chụp lấy cái đuôi của Thôn Thiên Mãng, sau đó ném nó sang một bên, làm gãy hơn mười gốc đại thụ.

"Tê!" Cái đuôi truyền đến một trận đau nhức, Thôn Thiên Mãng lại lần nữa phát ra tiếng kêu, trong tiếng kêu còn ẩn chứa sự đau đớn khó mà che giấu.

Thản nhiên liếc qua thân hình khổng lồ của Thôn Thiên Mãng, Vân Sơn hơi cau mày. Đại gia hỏa này kháng lực thật mạnh, hơn xa Ngũ giai Ma thú bình thường.

Xà đồng hóa thành màu đỏ đậm, gắt gao nhìn Vân Sơn đang tiến dần đến. Thôn Thiên Mãng há to miệng, độc dịch thất sắc một lần nữa được phun ra. Bất quá, lần này Vân Sơn lại không hề né tránh. Chất độc xuyên qua thân thể hư ảo của lão mà không gây ra chút tổn hại nào.

Chậm rãi bước đến, Vân Sơn thản nhiên nhìn Tiêu Viêm. Bàn tay nâng lên, khẽ hướng về phía Tiêu Viêm hạ xuống.

Gắt gao nhìn chằm chằm bàn tay đang tiến gần, sắc mặt Tiêu Viêm chợt đỏ lên, bởi vì hắn phát hiện, bây giờ muốn nhúc nhích cũng không có khả năng.

"Đừng phản kháng. Ở lại Vân Lam Tông năm năm đi. Ta sẽ không làm thương tổn ngươi. Bất quá, hành động lỗ mãng của ngươi cần phải trả giá." Nhìn Tiêu Viêm đang giãy giụa, Vân Sơn thản nhiên nói.

"Tê!" Thôn Thiên Mãng hung hăng lao tới cắn Vân Sơn một miếng, đáng tiếc lại bị lão tát một cái bay ra hướng khác.

Bàn tay trước mặt Tiêu Viêm hơi dừng lại. Tiêu Viêm nắm chặt Huyền Trọng Xích, bàn tay càng ngày càng run rẩy. Trong tâm trí chỉ còn một khoảng trống rỗng, chỉ có tiếng tim đập không ngừng vang lên.

Giữa thế giới yên lặng, dường như có một loại năng lượng nào đó đang mãnh liệt trào ra.

Nhưng mà, cỗ lực lượng khủng bố này dường như đang chuẩn bị bộc phát thì bỗng nhiên bị kìm hãm, như một tia chớp lui trở về, dường như chưa từng xuất hiện.

Khi cỗ năng lượng kia trở về, trạng thái yên lặng của Tiêu Viêm cũng bị phá vỡ. Ngẩng đầu lên, Tiêu Viêm nhìn thấy bàn tay của Vân Sơn chỉ cách vai hắn vài li. Nhất thời, cảm giác tuyệt vọng xâm chiếm lấy đầu óc hắn.

Trong lúc nguy cấp, Thôn Thiên Mãng phía sau Tiêu Viêm bỗng kêu lớn một tiếng. Một luồng sáng chói mắt từ thân thể nó phát ra.

Thôn Thiên Mãng bỗng phát sinh dị biến, lập tức hấp dẫn toàn bộ ánh mắt của cả quảng trường, trong đó có cả Vân Sơn. Lão nhíu mày nhìn chằm chằm luồng sáng mãnh liệt kia, sắc mặt chợt đại biến.

Ánh sáng phía sau Tiêu Viêm lộ ra một cánh tay thon dài mềm mại, vừa vặn hướng tới bàn tay của Vân Sơn.

Hai bàn tay chạm nhau, lực lượng khủng bố tràn ra, tạo thành vài cái khe hở trên mặt đất.

"Lão gia hỏa, vừa rồi đánh đã tay chứ?"

Giọng nói trong trẻo nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lùng đến thấu xương. Nếu người nào định lực không đủ, e rằng mặt đỏ tim đập là chuyện bình thường.

Vô số ánh mắt hướng về phía nguồn phát ra âm thanh. Khi nhìn thấy bóng dáng quyến rũ đang đứng phía sau Tiêu Viêm, tất cả đều ngừng thở. Riêng Hải Ba Đông lại hiện lên vẻ mặt thất kinh.

Tiêu Viêm nuốt một ngụm nước bọt, nhìn vào đôi mắt của mỹ nữ quyến rũ đang cười kia.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!