Theo từng luồng cuồng phong ngưng tụ quanh thân, bạch quang trên đầu ngón tay Vân Sơn cũng càng lúc càng chói lòa, cuối cùng gần như hóa thành một vầng thái dương rực rỡ.
“Phong Cực - Vẫn Sát!”
Lúc này, không khí quanh thân Vân Sơn trong nháy mắt ngưng kết lại. Ngón tay đột nhiên chỉ thẳng về phía Tiêu Viêm, hét lớn một tiếng, bạch quang nơi đầu ngón tay bạo phát, một đạo quang tuyến cực mảnh bắn ra.
Tốc độ của quang tuyến nhanh đến mức kinh người, nơi nó lướt qua, không gian đều chấn động, để lại một vệt đen kịt trên bầu trời, vô cùng chói mắt.
Đấu kỹ khủng bố này năm đó khi Vân Vận đối chiến với Tử Tinh Dực Sư Vương cũng đã từng sử dụng. Một kích đó đã trực tiếp chặt đứt chiếc sừng cứng rắn nhất trên thân thể Tử Tinh Dực Sư Vương, một ma thú có thực lực tương đương Đấu Hoàng. Bởi vậy có thể thấy được, đấu kỹ thần bí này có lực xuyên thấu khủng bố đến nhường nào. Hơn nữa, hiện giờ đấu kỹ này lại được Vân Sơn thi triển, bất luận là cường độ khí thế hay kình khí đều vượt xa Vân Vận lúc trước.
“Phong Cực” vừa xuất ra, đám người Gia Hình Thiên ở cách đó không xa sắc mặt đều khẽ biến, vội vàng lui về phía sau một khoảng xa như tránh nạn. Xem ra, bọn họ dường như đã sớm biết sự khủng bố của loại đấu kỹ này, không chừng đã từng tự mình lĩnh giáo qua.
Trên bầu trời, cũng chỉ có Tiêu Viêm cùng Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương là sắc mặt vẫn không đổi, đứng yên tại chỗ.
Thản nhiên nhìn quang tuyến đang bắn tới, thủ chưởng của “Tiêu Viêm” khẽ nâng lên, Sâm Bạch hỏa diễm đang lượn lờ ở đầu ngón tay đột nhiên bùng lên dữ dội, trong chớp mắt đã bao phủ khắp toàn thân. Tay phải khẽ mở ra, Huyền Trọng Thước lần nữa xuất hiện trong lòng bàn tay, nắm chặt lấy, từ thân thước đen kịt, cường quang chói mắt bộc phát.
Cường quang từ thân thước phát ra càng lúc càng mạnh, chỉ trong thoáng chốc đã rực rỡ như một vầng thái dương, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Sắc mặt ngưng trọng, Tiêu Viêm quát khẽ một tiếng, trọng thước trong tay hung hăng bổ về phía Vân Sơn cách đó không xa.
“Diễm Phân Phệ Lãng Thước!”
Tiếng quát vang vọng khắp bầu trời, một đạo năng lượng hình nguyệt nhận màu trắng rộng chừng ba trượng từ Huyền Trọng Thước bắn ra.
Nguyệt nhận hỏa diễm màu trắng khổng lồ xé toạc bầu trời, một luồng nhiệt khí nóng cháy lan tỏa ra, khiến tất cả mọi người có mặt tại đây đều cảm thấy như đang ở trong một biển lửa.
Nguyệt nhận phóng ra kèm theo từng tiếng âm bạo xé trời, uy thế cường hãn xưa nay chưa từng có, dường như muốn chém đôi cả không trung.
Cùng một loại đấu kỹ, nhưng “Diễm Phân Phệ Lãng Thước” lần này so với lúc trước Tiêu Viêm thi triển lại mạnh hơn gấp mười lần. Đây chính là sự chênh lệch về thực lực.
Nguyệt nhận xé rách không gian, dưới vô số ánh mắt dõi theo, cuối cùng va chạm dữ dội với đạo bạch quang tựa thiểm điện kia. Chỉ nghe một tiếng sấm nổ vang vọng trên bầu trời xanh thẳm, sóng xung kích năng lượng khủng bố từ chỗ va chạm bùng nổ, tạo nên một luồng áp lực khổng lồ, trực tiếp chấn ngã một vài người đang đứng xung quanh.
“Đây là thực lực của Đấu Tông cường giả sao? Quả nhiên phi phàm.” Dù cách một khoảng khá xa nhưng dư ba năng lượng phả vào mặt vẫn làm cho Gia Hình Thiên sắc mặt khẽ biến, lại lui về phía sau một đoạn. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nóng rực nhìn nơi hai người giao chiến. Bất kể thế nào thì hắn cũng được coi là đã đặt nửa bước chân vào cảnh giới Đấu Tông, nhưng khi chân chính đối mặt với cường giả cấp bậc này, vẫn khó có thể vượt qua sự chênh lệch to lớn như vậy.
“Tiêu Viêm lúc này, e rằng đã có thực lực cấp bậc Đấu Tông? Nếu không, tuyệt đối không thể ngăn cản được “Phong Cực” của Vân Sơn. Phải biết rằng, năm đó khi Vân Sơn còn là Đấu Hoàng, bằng vào chiêu này đã trực tiếp giết chết hai gã Đấu Hoàng cùng cấp của Xuất Vân đế quốc.” Pháp Mã sắc mặt ngưng trọng nói.
“Không biết ngài có phát hiện ra không, từ sau khi thực lực của Tiêu Viêm đột nhiên tăng vọt, hắn chỉ sử dụng loại Sâm Bạch hỏa diễm này, còn thanh sắc hỏa diễm kia thì không hề dùng đến.” Pháp Mã bỗng nhiên nói. Thân là Luyện Dược Sư, hắn tự nhiên rất chú ý đến hỏa diễm.
“Ừm, nhưng thủ pháp khống chế bạch sắc hỏa diễm của Tiêu Viêm hiện tại so với lúc trước đã cao minh hơn không biết bao nhiêu lần.” Gia Hình Thiên gật đầu nói.
“Tên tiểu tử này... thật khiến người ta nhìn không thấu.” Pháp Mã trầm tư một hồi mà vẫn không tìm ra manh mối, chỉ đành lắc đầu cười khổ.
Gia Hình Thiên cũng đồng cảm, chợt ngẩng đầu nhìn dư ba năng lượng đang dần tiêu tán. Khi hắn nhìn thấy Tiêu Viêm vẫn bình yên vô sự trôi nổi giữa không trung, liền nói: “Xem ra hôm nay Vân Sơn muốn giữ Tiêu Viêm lại là chuyện vô cùng khó khăn. Hơn nữa, bên cạnh hắn còn có Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương thực lực không hề thua kém đang như hổ rình mồi, nếu hai người họ liên thủ, cho dù là Vân Sơn cũng chỉ có thể tạm lánh mũi nhọn.”
“Hiện tại Vân Sơn cũng là đâm lao phải theo lao. Đại trưởng lão của tông môn bị đánh chết ngay trước mặt bao nhiêu người, mặc kệ đối phương thực lực thế nào, hắn đều phải ra tay. Nếu không, chuyện này truyền ra ngoài, Vân Lam Tông còn mất mặt hơn lần trước rất nhiều.” Pháp Mã thở dài nói tiếp: “Hơn nữa, hai bên đã kết tử thù, với tính tình của Vân Sơn, quyết sẽ không để cho một kẻ địch có tiềm lực khủng bố như vậy thuận lợi rời đi.”
“Việc này cũng là do Vân Lăng tự chuốc lấy. Tự nhiên lại chạy tới Ô Thản Thành áp bức Tiêu gia, đây chẳng phải là bức Tiêu Viêm nổi điên sao? Hắn tưởng rằng mượn danh Vân Lam Tông là có thể muốn làm gì thì làm, không ngờ lần này lại gặp phải một nhân vật tàn nhẫn như vậy.” Gia Hình Thiên thản nhiên nói.
Pháp Mã cười khổ lắc đầu, cũng không thể phát biểu thêm ý kiến gì. Hắn ngẩng đầu nhìn thân ảnh Tiêu Viêm và Vân Sơn, lẩm bẩm: “Ai, hy vọng đừng tạo thêm thương vong nữa, nếu không, đây sẽ là một tổn thất lớn cho Gia Mã đế quốc.”
“Hắc, Tông chủ Vân Lam Tông cũng chỉ đến thế mà thôi.” Trên bầu trời, Tiêu Viêm tay áo bào khẽ phất, đánh tan sóng xung kích năng lượng đang khuếch tán tới, khuôn mặt thanh tú hiện lên một nụ cười lạnh.
Vân Sơn sắc mặt băng hàn nhìn Tiêu Viêm không hề tổn hại một sợi tóc, sau một lúc lâu mới chậm rãi hít một hơi, thanh âm lạnh lùng nói: “Ngươi lúc này đích xác rất mạnh, nhưng ta tin rằng nguồn lực lượng đó sẽ sớm cạn kiệt. Lực lượng của ta thuộc về chính bản thân ta, còn lực lượng của ngươi chỉ là mượn dùng, tất sẽ hao kiệt, ta không tin ngươi có thể duy trì mãi mãi.”
“Quan hệ giữa chúng ta đã không thể hòa giải, ta sẽ không để một người sau này có thể thực sự trở thành Đấu Tông cường giả thuận lợi đào thoát, rồi mang mối cừu hận Vân Lam Tông mà từ từ lớn mạnh, cuối cùng lại đến đảo điên tông môn ta.” Trong lời nói của Vân Sơn, sát ý đã trở nên dày đặc.
Một mảnh tĩnh lặng bao trùm, lời này của Vân Sơn không nghi ngờ gì đã biểu lộ rằng hắn đã quyết tâm phải giết chết Tiêu Viêm bằng được. Bởi hắn cũng rõ ràng, một khi Tiêu Viêm thuận lợi đào thoát, đó tuyệt đối là thả hổ về rừng, ngày sau Vân Lam Tông sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt.
Sắc mặt “Tiêu Viêm” thoáng thay đổi. Vân Sơn nói không sai, tuy rằng lúc này Tiêu Viêm là do Dược Lão khống chế, nhưng dù sao cũng không thể hoàn toàn làm chủ thân thể này. Hơn nữa, lúc trước Tiêu Viêm thi triển Phật Nộ Hỏa Liên cũng đã tiêu hao không ít linh hồn lực của Dược Lão. Nếu không nhờ có gốc Thất Huyễn Thanh Linh Tiên, e rằng một đóa Phật Nộ Hỏa Liên này lại khiến Dược Lão rơi vào trạng thái suy yếu li bì.
Nhưng cho dù hiện giờ có Thất Huyễn Thanh Linh Tiên trợ giúp, Dược Lão cũng không đến mức lâm vào quá suy yếu, nhưng đúng như lời Vân Sơn, không thể mượn dùng thân thể Tiêu Viêm để chiến đấu với Vân Sơn trong thời gian dài. Đến khi đó, Dược Lão chỉ còn cách thu hồi linh hồn lực, mà một khi mất đi sự che chở của Dược Lão, Tiêu Viêm tất nhiên khó thoát khỏi cái chết.
“Sư phụ, trước hết rút lui đã. Vân Sơn hiện tại rất mạnh, chúng ta không thể chính diện đánh bại hắn, hơn nữa, thời gian ngài xuất hiện cũng đã lâu rồi.” Thanh âm yếu ớt của Tiêu Viêm đột nhiên vang lên trong đầu “Tiêu Viêm”.
“Ha hả, yên tâm đi. Tuy rằng hiện giờ thực lực đại giảm, nhưng chỉ bằng Vân Sơn kia muốn giữ ta lại, vẫn chỉ là mơ mộng hão huyền.” Thanh âm già nua trấn an Tiêu Viêm.
“Nhưng với tình thế hôm nay, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua. Trận pháp hợp kích của Vân Lam Tông có vài phần kỳ diệu, một khi đã mở ra, muốn chạy thoát sẽ phiền phức hơn rất nhiều. Tuy rằng Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương nhìn như đang trợ giúp ngươi, nhưng bảo nàng liên thủ đánh chết Vân Sơn, nàng tất nhiên sẽ không đồng ý. Một Đấu Tông cường giả lúc sắp chết phản kích cũng không phải chuyện đùa, nàng không có khả năng vì ngươi mà chịu mạo hiểm lớn như vậy.” Hơi trầm ngâm một chút, Dược Lão nhẹ giọng nói.
“Cũng tốt, hôm nay đã dây dưa với hắn quá nhiều rồi. Rút lui thôi, đến khi nào quay lại nơi này, sư phụ nhất định sẽ giúp con lấy lại công đạo.”
“Ha hả, lần này rời đi có lẽ một thời gian dài nữa mới có thể trở lại Gia Mã đế quốc. Khi nào có thể quay lại, chuyện phụ thân mất tích, mối sỉ nhục gia tộc bị ép phải rời đi, sẽ do chính tay đệ tử giải quyết.” Trong thanh âm yếu ớt thoáng chứa đựng cừu hận nhàn nhạt. Chuyện phụ thân mất tích đã khiến cừu hận và phẫn nộ trong lòng Tiêu Viêm đối với Vân Lam Tông hoàn toàn bùng nổ. Nếu không phải vì bọn họ, Tiêu Chiến cũng sẽ không bị ép rời khỏi Ô Thản Thành, tự nhiên cũng sẽ không mất tích bất ngờ như vậy. Hơn nữa, khi hắn đánh chết Vân Lăng, sự ngăn cản và sát ý của Vân Lam Tông cũng đã làm cho Tiêu Viêm đối với tông phái này hoàn toàn chán ghét.
“Ha ha, có chí khí như vậy mới tốt.” Vui mừng cười cười, Dược Lão nói: “Một khi đã như vậy, vậy trước tiên rời đi, thời gian ta có thể xuất hiện cũng không còn nhiều.”
Trên bầu trời, “Tiêu Viêm” chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt quét qua bốn phía một vòng, hướng Vân Sơn cười lớn nói: “Ta đã nói rồi, ta nếu muốn rời đi, Vân Lam Tông các ngươi không có ai có thể cản được.”
“Càn rỡ! Ngươi thật sự cho rằng Vân Lam Tông ta sừng sững ở Gia Mã đế quốc nhiều năm như vậy là dựa vào hư danh sao?” Vân Sơn khóe miệng khẽ nhếch, tay áo bào đột nhiên huy động, vài đạo bạch mang từ trong tay áo bắn ra. Những đạo bạch mang này rải rác khắp không trung, chỉ trong thoáng chốc, bạch mang đại thịnh, vô số sợi tơ trắng lan tràn ra. Vẻn vẹn trong nháy mắt, những sợi tơ trắng đã dày đặc khắp không trung, cuối cùng hình thành một tấm thiên la địa võng như ẩn như hiện, bao phủ toàn bộ bầu trời.
“Chúng trưởng lão Vân Lam Tông nghe lệnh! Kết Vân Yên Phúc Nhật Trận!”
Một tiếng quát chói tai vang lên. Trên quảng trường, gần hai mươi đạo thân ảnh ứng thanh lướt tới, chợt ánh sáng đại thịnh, từng luồng vụ khí màu trắng từ trong cơ thể các trưởng lão lan tràn ra, cuối cùng lại lần nữa tạo thành một biển mây lượn lờ trên bầu trời. Chỉ khác là lần này, trung tâm của biển mây là Vân Sơn.
Lần trước, Vân Lăng với cấp bậc Đấu Vương, bằng vào Vân Yên Phúc Nhật Trận đã khiến Hải Ba Đông với thực lực Đấu Hoàng cũng phải chật vật đối phó. Mà hiện giờ, người chủ trận đã đổi thành Vân Sơn với thực lực cấp bậc Đấu Tông, không nghi ngờ gì nữa, cái gọi là Vân Yên Phúc Nhật Trận lần này sẽ trở nên khủng bố hơn rất nhiều.
“Rút!” Ngay lúc Vân Yên Phúc Nhật Trận còn chưa kết thành, Dược Lão đang khống chế thân thể Tiêu Viêm đã như tia chớp xuất hiện tại chỗ tấm lưới năng lượng màu trắng. Trên bàn tay, Sâm Bạch hỏa diễm bùng lên, hung hăng nện lên tấm lưới.
“Bùm!” Sâm Bạch hỏa diễm đập lên trên, thế nhưng một kích vẫn chưa phá vỡ được, ngược lại còn bị cảm giác mềm mại phía trên chấn bật trở lại.
“Quả nhiên có vài phần quỷ dị.” Khẽ “di” một tiếng, Dược Lão bàn tay huy động, lần nữa triệu hồi ra một đoàn Sâm Bạch hỏa diễm, sau đó dính chặt lên tấm lưới trắng. Lần này hỏa diễm không bị bật lại, nhiệt độ nóng cháy làm cho tấm lưới thoáng có chút hư ảo.
“Còn muốn chạy? Nào có dễ dàng như vậy!” Ngay lúc tấm lưới sắp bị đốt cháy, sau lưng lại vang lên tiếng quát lạnh của Vân Sơn. Theo tiếng quát, một tiếng âm bạo xen lẫn kình khí bàng bạc ầm ầm lao đến.
Trong nháy mắt xoay người lại, Dược Lão nhìn đạo năng lượng màu trắng đang bắn đến, tay áo bào huy động, một đoàn Sâm Bạch hỏa diễm từ trong tay áo tuôn ra càng thêm dày đặc, cuối cùng ngưng tụ lại thành một tấm băng kính. Trên tấm băng kính vẫn lượn lờ một ít bạch sắc hỏa diễm, băng hỏa tương dung, lưu chuyển qua lại, trông cực kỳ quỷ dị.
“Oanh!”
Tơ năng lượng màu trắng nện mạnh lên tấm băng kính. Tại nơi va chạm, bạch sắc hỏa diễm vọt lên, những nơi bị tơ năng lượng bao phủ đều trong nháy mắt bị đông kết thành băng khối. Nhưng dù bạch sắc hỏa diễm cực kỳ quỷ dị, kình khí ẩn chứa bên trong tơ năng lượng cũng vô cùng khổng lồ, bởi vậy, bạch sắc hỏa diễm chỉ bốc lên được nửa chừng liền yếu dần, bị tơ năng lượng liên tiếp trùng kích thành hư vô.
Tơ năng lượng đánh tan bạch sắc hỏa diễm, tiếp theo tàn nhẫn nện lên tấm băng kính. “Tiêu Viêm” cũng loạng choạng lùi lại, từng sợi tơ trắng liên tiếp bắn tới, trên băng kính xuất hiện vết nứt, cuối cùng “rắc” một tiếng vỡ tan, hóa thành mảnh vụn đầy trời.
“Cho dù ngươi có dị hỏa tương trợ, hôm nay muốn rời đi cũng không phải chuyện dễ.” Thân thể lơ lửng trong mây, năng lượng nồng đậm xung quanh làm cho thân thể Vân Sơn tản ra hào quang nhàn nhạt. Hắn lạnh lùng nhìn Tiêu Viêm, hai tay nhanh chóng xoay tròn, trên biển mây, nơi mà Vân Lăng từng triệu hồi ra vân cung, lại lần nữa hiện lên. Chẳng qua lần này, thể tích của cây cung so với lần trước lớn hơn đến vài lần, liếc mắt nhìn qua liền giống như một cây cự cung chuyên dùng để bắn hạ mặt trời.
“Vân Yên Phúc Nhật Trận này… đích xác có chút phiền phức.” Hơi nhíu mày nhìn cây vân cung khổng lồ, Dược Lão đảo mắt nhìn xung quanh, bỗng nhiên thầm nói trong lòng Tiêu Viêm.
Một lát sau, sau một hồi trao đổi, thân hình Dược Lão bỗng nhiên run lên, rồi quỷ dị biến mất giữa không trung.
Dược Lão biến mất cũng không làm Vân Sơn có chút động dung. Hắn hơi nhắm mắt lại, hai tay giương cung, sau đó thân thể chậm rãi xoay chuyển, dựa vào cảm giác của chính mình để tìm kiếm mục tiêu.
Trên bầu trời đột ngột lâm vào một mảnh tĩnh lặng.
Nhưng sự tĩnh lặng chưa kéo dài được bao lâu đã bị phá vỡ. Chỉ thấy Vân Sơn đôi mắt đang hơi nhắm lại đột nhiên mở ra. Bàn tay giương cung không hề do dự, ngón tay buông lỏng, vân cung khổng lồ trước mặt cũng tùy thời mở ra. Trên cung đã lắp sẵn một mũi vân tiễn khổng lồ, “xuy” một tiếng, xé rách tầng mây, bắn về một khoảng không trống rỗng.
Vân tiễn hóa thành một đạo lưu quang, trong nháy mắt vạch ngang bầu trời. Ngay khi sắp trúng vào khoảng không kia, Sâm Bạch hỏa diễm bỗng nhiên cuộn trào ra, tựa như lửa trời giáng xuống, tạo thành những gợn sóng khuếch tán ra bốn phía.
“Oanh!”
Hai bên va chạm, lại là một tiếng nổ mạnh. Nhưng lần này Sâm Bạch hỏa diễm tựa hồ không tạo ra được hiệu quả lớn, vẻn vẹn chỉ ngăn được trong chốc lát, vân tiễn khủng bố liền phá tan hỏa diễm xuyên thẳng tới. “Hưu” một tiếng, nó bắn thủng vào hư không, đáng tiếc, không có nửa bóng người xuất hiện, cũng không có máu tươi rơi ra.
Ánh mắt gắt gao nhìn chỗ vân tiễn bắn thủng, nhìn mũi tên trống không, Vân Sơn ngẩn ra, chợt sắc mặt đột nhiên thay đổi, liền xoay người lại, hai tay vũ động, vân khí xung quanh cấp tốc lượn lờ rồi ngưng tụ trước người hắn thành một tấm vân thuẫn màu trắng khổng lồ.
Ngay khi tấm vân thuẫn thành hình, trong biển mây, một đạo ảo ảnh đột ngột hiện lên, lạnh lùng nhìn Vân Sơn phía sau tấm vân thuẫn trong suốt. Hai tay xoay chuyển, thanh sắc và bạch sắc hỏa diễm lại đồng thời xuất hiện trong lòng bàn tay.
Nhìn hai luồng hỏa diễm, thân thể Vân Sơn chấn động, mục quang nhìn thẳng vào con ngươi của thanh niên, chỉ thấy nơi đó, vốn là hai màu xanh trắng, nay lại lần nữa biến thành đen nhánh. Nhìn con ngươi đen kịt kia, chẳng biết tại sao, Vân Sơn bỗng nhiên có suy nghĩ, Tiêu Viêm hiện tại, có lẽ mới chân chính là chính hắn?
“Ngươi đã muốn giữ người, vậy hãy thử lại mùi vị của hỏa liên xem sao.” Khóe miệng khẽ nhếch, Tiêu Viêm cười lạnh nói. Vừa rồi, Dược Lão đã thầm thông báo cho hắn, tiếp cận phía sau đối phương, rồi do hắn thi triển đòn tấn công mạnh nhất, bởi vì chỉ có Tiêu Viêm mới có thể khống chế Phật Nộ Hỏa Liên.
Tiếng cười vừa dứt, hai tay đột nhiên đan mạnh vào nhau. Lần này có Dược Lão duy trì lực lượng, tốc độ dung hợp hai loại hỏa diễm cơ hồ nhanh hơn lúc trước không biết bao nhiêu lần. Giữa tiếng sấm rền vang, một đóa hỏa liên thanh bạch lớn bằng nắm tay nhanh chóng từ trong lòng bàn tay Tiêu Viêm hiện lên.
“Đi!”
Khóe miệng nhếch lên, Tiêu Viêm quát khẽ một tiếng, hỏa liên nhất thời bắn ra, cuối cùng dưới ánh mắt của Vân Sơn, nện thật mạnh lên tấm vân thuẫn màu trắng.
“...”
Tuy rằng Phật Nộ Hỏa Liên lần này không được khống chế hoàn mỹ như lần trước, nhưng dù sao cũng đã được gia trì thêm lực lượng hùng hồn của Dược Lão, bởi vậy uy lực cũng không thể yếu hơn so với “Diễm Phân Phệ Lãng Thước” mà Dược Lão tự mình thi triển lúc trước.
Theo tiếng sấm nổ vang vọng, đóa hỏa liên lại lần nữa nở rộ trong biển mây. Những đám mây năng lượng xung quanh cũng bị chấn tan thành hư ảo.
Thân thể Vân Sơn cấp tốc rơi xuống, sắc mặt tái nhợt. Hỏa liên nổ mạnh ở khoảng cách này gần như toàn bộ đều nhắm vào hắn, cho nên dù có vân thuẫn bảo hộ, hắn vẫn bị chấn bay ra khỏi biển mây. Mà khi thân thể bị chấn bay ra khỏi biển mây, đại trận cũng tự nhiên không thể sử dụng được nữa.
Trên quảng trường, vô số đệ tử Vân Lam Tông nhìn Vân Sơn bị Tiêu Viêm chấn bay khỏi biển mây, đều ngơ ngác nhìn nhau không nói nên lời. Chẳng biết tại sao, sâu trong lòng họ dâng lên một luồng hàn ý lạnh thấu xương.
“Sư tổ!”
Vân Sơn rơi xuống, Nạp Lan Yên Nhiên nhịn không được đưa tay che đôi môi đỏ mọng, thất thanh kêu lên.
“Không hổ là Đấu Tông cường giả, hỏa liên nổ mạnh ở khoảng cách gần như vậy, nếu đổi lại là chúng ta, e rằng ít nhất cũng mất nửa cái mạng già.” Pháp Mã cười khổ nói.
“Ta còn tưởng rằng Tiêu Viêm không thể dùng lại thanh sắc hỏa diễm, hóa ra là vẫn giữ lại để chuẩn bị cho lúc này.” Gia Hình Thiên lắc đầu, thở dài.
“Năng lượng trên cơ thể hắn đang ngày càng yếu đi.” Pháp Mã nhíu mày. Thân là Ngũ phẩm Luyện Dược Sư, linh hồn cảm giác lực của hắn vượt xa cường giả Đấu Hoàng bình thường, bởi vậy, hắn liền nhận ra sự biến hóa của Tiêu Viêm lúc này.
Trên bầu trời, sau khi chấn bay Vân Sơn khỏi biển mây, Tiêu Viêm thoáng chần chờ, sau đó mạnh mẽ cắn răng, hai chân khẽ đạp hư không, thân thể đột nhiên hạ xuống, lao thẳng về phía Vân Sơn.
“Hôm nay, phải thu lại chút lợi tức chứ!” Tay mở ra, hai luồng hỏa diễm cấp tốc lượn lờ bốc lên. Tiêu Viêm nhanh chóng tiếp cận nơi Vân Sơn đang rơi xuống. Lúc này, Vân Sơn vẫn đang bị dư ba của vụ nổ khủng bố vừa rồi làm cho đấu khí trong cơ thể rối loạn, bởi vậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Viêm lao tới gần.
“Lão già, ngươi đã hạ lệnh truy sát, vậy ta trước hết giết chết ngươi cho xong!” Một tiếng cười lạnh, Tiêu Viêm song chưởng mạnh mẽ đánh về phía ngực Vân Sơn.
Ngay lúc sắp đánh trúng, một thanh âm kinh hoảng vội vàng vang lên: “Tiêu Viêm, không được!”
Thanh âm vang lên, một đạo kình khí cũng cấp tốc bắn đến sau lưng Tiêu Viêm. Hắn nhíu mày, xoay người, bàn tay khẽ huy động, một luồng bạch sắc hỏa diễm bắn ra, tức thì đốt cháy đạo kiếm khí sắc bén thành hư vô. Mắt lạnh nhìn Vân Vận đang cầm trường kiếm lơ lửng giữa không trung, hắn cười lạnh nói: “Ngươi cũng muốn ra tay với ta sao?”
“Ta là Tông chủ Vân Lam Tông, ta phải bảo vệ danh dự của tông môn. Hơn nữa, Vân Sơn là sư phụ của ta, ta không thể nhìn ngươi thương tổn người.” Vân Vận cười khổ nói.
“Ngươi cho rằng nếu như ngày nào đó ta rơi vào tay hắn, có thể còn sống sao?” Tiêu Viêm trào phúng.
Vân Vận trầm mặc, trên dung nhan xinh đẹp lộ vẻ giằng xé.
Bàn tay khẽ run rẩy, Tiêu Viêm hít một hơi, xoay người lại, bàn tay huy động, định giáng xuống Vân Sơn một đạo hỏa diễm.
Nhìn hành động của Tiêu Viêm, Vân Vận cắn răng, đấu khí chi dực sau lưng rung lên, trường kiếm trong tay đâm về phía sau lưng Tiêu Viêm. Bất kể thế nào, thân là Tông chủ, nàng lúc nào cũng phải khắc ghi danh dự của tông môn. Nàng không thể nhìn thanh danh bao đời của Vân Lam Tông bị Tiêu Viêm hủy hết.
Hàn phong từ sau lưng truyền đến làm cho Tiêu Viêm trong lòng chùng xuống. Có lẽ trong lòng nàng, mình so với Vân Lam Tông, căn bản nhỏ bé không đáng kể.
Thở dài một hơi, Tiêu Viêm chậm rãi lắc đầu, buông tha ý định giết chết Vân Sơn, xoay người lại lạnh lùng nhìn Vân Vận đang công kích đến.
“Cẩn thận!”
Ngay lúc Tiêu Viêm xoay người, hai tiếng quát mạnh mẽ vang lên, một tiếng là của Vân Vận, một tiếng khác là của Dược Lão từ trong lòng nhắc nhở.
Khi tiếng quát vừa vang lên, Tiêu Viêm liền cảnh giác, vội vàng quay đầu lại, một đạo bạch ảnh hiện lên trong con ngươi, lộ ra một khuôn mặt băng lạnh, rõ ràng là Vân Sơn vừa rơi xuống.
“Kết thúc rồi, Tiêu Viêm!”
Nắm đấm xen lẫn âm hưởng bạo nộ, áp lực khổng lồ trực tiếp làm không gian xung quanh xuất hiện từng gợn sóng. Trên nắm đấm, năng lượng vân vụ ngưng tụ thành hình. Con ngươi Tiêu Viêm co rút lại, nắm đấm kia cơ hồ như một tia phong lôi chớp giật hung hăng nện vào sau lưng hắn. Tiêu Viêm lúc này đã trở tay không kịp.
“Phụt!”
Một lực cực lớn từ sau lưng truyền đến, sắc mặt Tiêu Viêm tái mét, một ngụm máu tươi rốt cuộc không nhịn được phun ra. Mượn phản lực mạnh mẽ của cú đánh đó, thân thể hắn bạo bắn về phía trước.
“Oa!”
Chỉ trong chớp mắt, thế cục trên bầu trời lại đột ngột xoay chuyển. Biến cố như vậy làm cho tất cả mọi người phía dưới đều hết sức kinh ngạc.
“Vân Sơn! Lấy thân phận của ngươi mà lại ra tay đánh lén! Ngươi làm… hay lắm!” Sắc mặt khẽ biến nhìn Tiêu Viêm thổ huyết, Hải Ba Đông nhịn không được phẫn nộ quát.
Một bên, đám người Gia Hình Thiên hơi nhíu mày, hiển nhiên cũng không ủng hộ hành động của Vân Sơn, nhưng cũng không nói gì.
Vân Sơn khuôn mặt lạnh lùng không để ý đến Hải Ba Đông. Hắn rõ ràng tiềm lực khủng bố của Tiêu Viêm, nếu để hắn rời đi, ngày sau, Vân Lam Tông e rằng sẽ thật sự bị hủy trong tay người này. Cho nên, cho dù sau này có bị bêu danh, hôm nay hắn cũng phải đánh chết Tiêu Viêm.
Gió bên tai gào thét, Tiêu Viêm lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt băng lãnh nhìn Vân Vận với vẻ mặt đang tái nhợt. Bàn tay khẽ động, một kiện nội giáp xuất hiện trong tay. Cầm nội giáp, hắn lắc đầu tự giễu, sau đó ném mạnh về phía trước.
“Bất kể ngươi là Vân Chi hay Vân Vận, từ nay về sau, giữa chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào nữa! Thứ này, trả lại cho ngươi!”
Lời nói dứt khoát được đấu khí bao bọc, lạnh lùng truyền thẳng vào tai Vân Vận. Nhất thời, sắc mặt nàng vốn đã tái nhợt lại càng thêm trắng bệch.
Như một phản xạ có điều kiện, nàng duỗi tay tiếp nhận mảnh nội giáp màu lam nhạt đang phóng tới. Vân Vận hàm răng cắn chặt môi đỏ, cúi đầu nhìn vết rách đã được vá lại, nội giáp được lau chùi cực kỳ sạch sẽ, trong lúc nhất thời thần tình ngẩn ra tại chỗ.
Thân thể Tiêu Viêm mạnh mẽ lao thẳng tới tấm lưới năng lượng màu trắng. Thanh sắc hỏa diễm từ sau lưng mãnh liệt tràn ra, hai loại hỏa diễm đan vào nhau, tấm lưới trắng cấp tốc bị hòa tan. Chợt Tiêu Viêm giống như một viên lưu tinh hai màu, biến mất trong núi non rừng rậm vô tận.
“Ha ha, Vân Sơn, một chưởng này, ta, Tiêu Viêm, ghi nhớ trong lòng! Ngày sau, nhất định sẽ đòi lại gấp mười lần!”
Thân hình rất nhanh biến mất trong thâm sơn, nhưng tiếng cười lạnh của Tiêu Viêm vẫn quanh quẩn trên quảng trường. Trong tiếng cười ẩn chứa sát ý, làm cho một vài đệ tử của Vân Lam Tông lạnh toát cả người.
Sắc mặt xanh mét nhìn theo hướng Tiêu Viêm, Vân Sơn bàn tay vung lên, tiếng quát lạnh vang vọng toàn bộ tông môn: “Tất cả chấp sự, trưởng lão Vân Lam Tông nghe lệnh! Lập tức tiến vào sơn mạch, tìm cho ra Tiêu Viêm! Trong cơ thể hắn đã bị ta lưu lại ấn ký đặc thù, tuyệt đối không thể trốn thoát!”
“Bắt lấy hắn, bất luận sống chết!”