Đoàn xe vùn vụt lao xuống từ đỉnh núi, hơn mười phút sau đã tiếp cận cổng thành đen kịt, tốc độ mới từ từ chậm lại, rồi từng người một xếp hàng, im lặng chờ đợi tiến vào thành.
Tại trạm xe ngựa phía trước, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn tòa thành lũy to lớn đen như mực, ánh mắt lướt qua ba chữ "Hắc Ấn Thành" khổng lồ ở chính giữa cổng thành, rồi chậm rãi dời đi, cuối cùng dừng lại trên người mười nam tử mặc hắc y. Bọn họ trông không khác gì những binh lính canh gác thành trì ở ngoại giới. Chỉ có điều, ở đây, bất cứ ai muốn vào thành đều phải nộp cho họ một khoản tiền lớn gọi là phí vào thành. Phải biết rằng, loại phí này nếu đặt ở Gia Mã Đế quốc, e rằng sẽ lập tức gây ra bạo động. Thế nhưng tại Hắc Giác Vực này, nó lại là một chuyện quá đỗi bình thường.
"Cút ngay cho ta! Dám chen ngang trước mặt bổn đại gia à?"
Ngay lúc Tiêu Viêm đang quan sát tòa thành thị mang phong cách đặc thù của Hắc Giác Vực, một tiếng chửi gắt gỏng chói tai bỗng vang lên cách đó không xa. Tiêu Viêm dời mắt nhìn qua, thì ra một gã đại hán đầu trọc có lẽ do thiếu kiên nhẫn, đã một chưởng đẩy văng gã nam tử gầy gò phía trước.
"A!"
Tiếng gã đại hán vừa dứt, nam tử gầy gò bị đẩy văng đột nhiên xoay người, một thanh chủy thủ từ trong tay áo vụt ra, vẽ nên một đạo hàn quang, hung hãn đâm thẳng vào yết hầu gã đại hán đầu trọc. May mà gã đại hán phản ứng nhanh nhẹn, vội vàng rụt cổ lại, chủy thủ vì thế đâm chệch đi, cắm vào vị trí cách yết hầu nửa thốn(*). Nhất thời, máu tươi phun xối xả, một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên từ miệng gã đại hán.
Sau một kích đánh trọng thương gã đại hán, nam tử gầy yếu thân hình khẽ lách một cái như lươn trạch, cơ thể tựa như đã luyện Súc Cốt Công co rụt lại, thoát khỏi lớp áo, ngay sau đó lăn vào một bụi cây bên cạnh rồi biến mất không thấy tăm hơi.
"Tạp chủng! Đại gia phải xé xác ngươi!"
Hai mắt đỏ ngầu, gã đại hán đầu trọc rút phắt thanh chủy thủ ra, dù đã mất đi lý trí vẫn cắm đầu lao vào bụi cây. Một lúc sau, một tiếng thét thê lương thảm thiết y hệt lúc trước lại từ trong bụi cây truyền ra, rồi dần dần tắt lịm.
Trước trạm xe, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc nhìn về phía bụi cây, nghe tiếng thét cuối cùng đó, gã biết gã đại hán đầu trọc kia e là lành ít dữ nhiều. Điều khiến gã kinh ngạc là thực lực của gã đại hán hẳn là Nhị tinh Đấu sư, còn nam tử gầy yếu kia chỉ là Đấu giả. Chênh lệch giữa hai người lớn như vậy, lại bị nam tử gầy yếu thừa cơ hạ độc thủ.
Sự quả quyết đến mức không một chút do dự, thủ đoạn tàn nhẫn đó quả thực khiến người ta phải líu lưỡi. Kẻ có thể sinh tồn ở Hắc Giác Vực quả nhiên không phải hạng tầm thường, điều này Tiêu Viêm đã thực sự lĩnh hội được.
"Ha hả! Dược Nham tiên sinh, sống ở Hắc Giác Vực, ngàn vạn lần đừng trông mặt mà bắt hình dong, cũng đừng chỉ dựa vào thực lực bề ngoài để đánh giá kẻ thù. Bởi vì nguyên nhân đó mà số người chết ở Hắc Giác Vực hằng năm, e rằng phải chất đầy cả một tòa thành." Đa Mã thấp giọng cười nói.
"Ừm!" Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Tận mắt chứng kiến một màn này, gã đã hiểu rõ hơn về quy luật sinh tồn ở Hắc Giác Vực.
Cảnh chém giết vừa rồi dường như chỉ là một chuyện vặt vãnh, chỉ khiến một vài người trong hàng chú ý, nhưng cũng không có ai cất lời bình phẩm gì.
Đoàn người chậm rãi tiến về phía trước, sau gần nửa giờ chờ đợi, cuối cùng cũng đến lượt xe đội của Đa Mã. Khi xe đội đi vào cổng thành, gã nhanh tay lẹ mắt đưa qua một túi kim tệ lớn. Tiêu Viêm tinh ý nhận ra, trong lòng bàn tay gã lúc đưa túi kim tệ lớn còn giấu một túi nhỏ khác.
Tên nam tử mặc hắc y vẻ mặt lạnh nhạt nhận lấy kim tệ, tiện tay ước lượng trọng lượng, sắc mặt mới hòa hoãn một chút, cũng không nói lời vô nghĩa nào, phất tay cho thương đội của Đa Mã tiến vào thành.
"Ha hả! Dược Nham tiên sinh, tiếp theo ngài định đi đâu vậy?" Tiến vào trong thành, Đa Mã cho xe đội dừng lại, cười hỏi.
"Ta định dạo quanh thành một chút. Đúng rồi! Không biết ở Hắc Ấn Thành này, nơi nào có nhiều dược liệu nhất?" Tiêu Viêm nhảy xuống xe ngựa, ngẩng đầu hỏi.
"Dược liệu sao? Vậy đương nhiên là 'Thiên Dược Phường' rồi. Chỉ cần ngài có đủ tiền, liền có thể mua được những dược liệu quý hiếm mà bên ngoài khó lòng thấy được." Đa Mã cười nói.
"Ừm! Đa tạ, nếu đã vậy, chúng ta cáo biệt tại đây, ngày sau nếu có cơ hội gặp lại sẽ hàn huyên tiếp." Chắp tay với Đa Mã, Tiêu Viêm không đợi hắn đáp lại lời khách sáo, liền xoay người chen vào dòng người, nhanh chóng biến mất.
"Ai! Hy vọng có thể gặp lại thật, nhưng ở Hắc Giác Vực, tỷ lệ tử vong của người mới là cao nhất, đặc biệt là những thanh niên có thực lực, tuổi trẻ khí thịnh lại không biết thu liễm tài năng, trông chẳng khác nào kẻ yểu mệnh. Có điều, tiểu tử này ngược lại có vẻ khôn khéo hơn nhiều, nếu thủ đoạn tàn nhẫn thêm một chút, nói không chừng thật sự có thể thành danh ở Hắc Giác Vực hỗn loạn này." Nhìn bóng lưng Tiêu Viêm biến mất, Đa Mã cười khổ một tiếng, sau đó vung tay, dẫn xe đội đi về một con phố khác.
Chậm rãi đi dọc theo con phố, ánh mắt Tiêu Viêm không ngừng lướt qua những cửa hàng hai bên. Chẳng qua điều khiến gã câm nín là, trên con phố ngắn ngủi chưa đầy trăm mét này, gã đã thấy không dưới mười cuộc ẩu đả, thậm chí cả cảnh rút đao đổ máu cũng không hiếm. Đối với thành thị này, dường như chỉ có một chữ để hình dung: Loạn!
Trên đường tránh né mấy cuộc huyết chiến, Tiêu Viêm rẽ qua hai góc phố, đi chừng hơn hai mươi phút, ánh mắt gã cuối cùng dừng lại trên tấm biển của một cửa hàng chiếm diện tích rất rộng. Trên tấm biển màu hồng, ba chữ "Thiên Dược Phường" to lớn mang phong cách cổ xưa hiện ra.
"Hẳn là ở đây rồi." Trong lòng thầm nhủ, Tiêu Viêm rảo bước nhanh hơn, rồi đi vào gian dược phường khí thế bất phàm này. Ngay lập tức, một mùi thuốc hỗn hợp của hàng trăm loại dược liệu xộc thẳng vào mặt, khiến gã không nhịn được mà suýt hắt hơi.
Bên trong dược phường, diện tích cực kỳ rộng lớn, các tủ trưng bày bằng thủy tinh được sắp xếp ngay ngắn. Bên trong những tủ kính trong suốt là đủ loại dược liệu. Lúc này, tại một vài tủ trưng bày phía trước, không ít người đang tụ tập, tiếng bàn tán ồn ào không ngừng vang vọng.
Bước chân thong thả đến bên một tủ kính, ánh mắt Tiêu Viêm lướt qua bên trong, trong mắt chợt lóe lên một tia kinh ngạc. Quả đúng như lời Đa Mã nói, dược liệu trong "Thiên Dược Phường" này quả thực rất khó tìm thấy ở ngoại giới. Thật không hiểu họ đã tìm đâu ra một lượng lớn dược liệu quý hiếm như vậy.
Lắc đầu kinh ngạc tán thán, tầm mắt Tiêu Viêm lướt qua bảng giá niêm yết bên dưới một gốc dược liệu, gã lại không khỏi kinh ngạc lần nữa. Một gốc cao giai dược liệu "Mộc Linh Tam Châm Hoa" ở ngoại giới tuy hiếm, nhưng giá cao nhất cũng chỉ khoảng năm vạn kim tệ, vậy mà ở đây giá đã tăng lên gần gấp ba lần.
"Mười bảy vạn một gốc, trời ạ, thà đi cướp còn hơn." Tiêu Viêm á khẩu lắc đầu. Với tài sản hiện tại của gã, xem ra ngay cả một gốc "Mộc Linh Tam Châm Hoa" cũng không mua nổi.
Cười khổ một tiếng, ánh mắt Tiêu Viêm lại từ từ lướt qua các tủ trưng bày, một lúc lâu sau, gã dừng lại ở cuối dãy tủ, vẻ mặt có chút chết lặng. Gã đã tìm thấy toàn bộ dược liệu cần thiết để luyện chế "Phục Tử Linh Đan", nhưng sau khi tính toán, nếu muốn mua hết số dược liệu này, chí ít cũng phải cần đến tám mươi bảy vạn kim tệ.
"Tiệm gian thương! Đúng là tiệm gian thương! Nếu có Hải Lão ở đây thì tốt rồi, lão thân là Thái thượng trưởng lão của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, chút tiền này khẳng định không thành vấn đề." Trong miệng lẩm bẩm, Tiêu Viêm bỗng nhiên cảm thấy có chút quẫn bách. Trước đây gã chưa bao giờ phải lo nghĩ về tiền bạc, bây giờ vừa đến Hắc Giác Vực đã phải khổ não vì tiền.
"Sư phụ! Làm sao bây giờ?" Hết cách, gã đành cười khổ hỏi trong lòng.
"Hắc hắc! Ta đã nói rồi, sống ở Hắc Giác Vực, không tiền nửa bước khó đi." Dược Lão trêu chọc: "Còn có thể làm sao? Nếu ngươi không muốn lấy vật đổi vật, thì đành từ bỏ ý định mua dược liệu luyện chế Phục Tử Linh Đan, dùng số tiền còn lại mua hai bộ dược liệu luyện chế 'Tam Văn Thanh Linh Đan', sau đó mang đan dược đến phòng đấu giá bán đi. Bằng không, ngươi chỉ có thể nghĩ cách cướp lấy số dược liệu kia thôi."
"Ai, chỉ đành vậy thôi." Thở dài một hơi, Tiêu Viêm lại quay đầu tìm kiếm dược liệu để luyện chế Tam Văn Thanh Linh Đan. Cũng may, Tam Văn Thanh Linh Đan chỉ là Tứ phẩm đan dược, nên dược liệu yêu cầu có giá thấp hơn nhiều so với Phục Tử Linh Đan.
"Đúng rồi! Thiếu chút nữa quên nói cho ngươi một chuyện quan trọng, mặc dù chuyện này sẽ khiến tình hình tài chính vốn không dư dả của ngươi càng thêm tuyết thượng gia sương." Giọng cười trên nỗi đau của kẻ khác của Dược Lão khiến Tiêu Viêm thoáng lo lắng.
"Ngươi muốn thu phục 'Vẫn Lạc Tâm Viêm' đúng không? Vậy thì cũng giống như lần thôn phệ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, cần phải chuẩn bị đầy đủ." Dược Lão cười híp mắt nói: "Lần thôn phệ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, là nhờ có Huyết Liên Đan bảo hộ, mới khiến xác suất thành công của ngươi tăng mạnh. Nhưng Vẫn Lạc Tâm Viêm xếp hạng thứ mười bốn trên Dị Hỏa Bảng, độ hung hãn hơn xa Thanh Liên Địa Tâm Hỏa xếp hạng mười chín. Cho nên, lần này ngươi phải chuẩn bị càng chu đáo hơn nữa."
"Ách! Ta suýt nữa quên mất chuyện quan trọng này." Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi chợt bừng tỉnh. Lần đầu tiên thôn phệ Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, nếu không có Huyết Liên Đan trợ giúp, kết cục cuối cùng có thành công hay không, e rằng vẫn còn là một ẩn số.
"Bây giờ chúng ta cần chuẩn bị những gì ạ?" Tiêu Viêm thấp thỏm hỏi.
"Một loại Lục phẩm đan dược! Dược liệu để luyện chế nó ngược lại không nhiều lắm, chỉ có bốn loại thôi: Tâm Hỏa Chi, Long Tu Băng Hỏa Quả, Thanh Mộc Tiên Đằng, và một viên Ma hạch cao giai thủy thuộc tính."
Câu nói thản nhiên của Dược Lão lại khiến bước chân của Tiêu Viêm chợt cứng đờ, khóe miệng khẽ co giật. Không nói đến ba loại dược liệu đầu tiên mà ngay cả tên gã cũng chưa từng nghe qua, chỉ riêng thứ cuối cùng đã đủ khiến gã có xúc động muốn hộc máu. Lục giai Ma hạch? Chẳng lẽ bảo gã đi giết một đầu Lục giai Ma thú có thể địch nổi cường giả Đấu Hoàng sao? Muốn tìm đến cái chết cũng không cần dùng cách này chứ?
................................................
Ghi chú
(*) tấc (đơn vị đo chiều dài, 10 phân là 1 tấc, 10 tấc là 1 thước TQ)
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh