Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 388: CHƯƠNG 385: ĐẤU GIÁ HỘI BẮT ĐẦU

Ra khỏi phòng đấu giá Hắc Ấn, Tiêu Viêm lập tức trở về khách sạn, ở trong phòng nghỉ ngơi một lúc. Mãi cho đến khi đấu giá hội sắp bắt đầu, hắn mới dừng trạng thái tu luyện, khoác hắc bào vào rồi thong thả rời khỏi khách sạn, một lần nữa tiến về phía phòng đấu giá.

Khi Tiêu Viêm lại xuất hiện ở cửa phòng đấu giá, chứng kiến dòng người tấp nập cùng những âm thanh tranh cãi, chửi bới ầm ĩ, hắn thoáng có chút ngẩn ra. Không ngờ đại hội đấu giá này lại thu hút nhiều người đến vậy. Quả không hổ là một sự kiện trọng đại của Hắc Giác Vực.

Cố gắng chen vào dòng người, Tiêu Viêm đành bất đắc dĩ lùi lại. Hắc Giác Vực này không phải là đế quốc, chỉ cần chen ngang là có thể bị mấy chục nắm đấm đánh bật ra ngay. Dù sao ở Hắc Giác Vực cũng không có kẻ nào ôn hòa với người ngoài, một lời không hợp rút đao tử chiến là chuyện thường tình.

Rời khỏi dòng người ồn ào, ánh mắt Tiêu Viêm quét một vòng xung quanh, chợt dừng lại ở một lối vào khác của phòng đấu giá. Đó là một thông đạo riêng biệt, hoàn toàn trái ngược với cảnh tượng bên này. Thông đạo rộng mở, trên mặt đất trải một tấm thảm màu đỏ, hai bên là mấy chục nam tử hắc y sắc mặt lạnh lùng. Trên người bọn họ mơ hồ tỏa ra hơi thở âm trầm và bạo ngược, khiến mọi người xung quanh kinh sợ không dám đến gần. Vì thế, bên thông đạo này mới hình thành một khoảng không gian trống trải như vậy.

Ánh mắt Tiêu Viêm quét qua, vừa lúc nhìn thấy một đám người đi vào thông đạo trải thảm đỏ kia. Ánh mắt hắn lướt qua đám người, cuối cùng dừng lại trên một thanh niên anh tuấn có sắc mặt tái nhợt ở trung tâm. Nhìn bề ngoài, tuổi của y có lẽ chỉ khoảng 24, 25, nhưng xét theo những dao động năng lượng rất nhỏ vô tình thẩm thấu ra không khí, chỉ sợ thực lực ít nhất đã đạt đến cấp bậc Đấu Linh.

“Người này quả thật không yếu, lại còn trẻ như vậy? Xem ra Hắc Giác Vực này quả nhiên là nơi ngọa hổ tàng long.” Tiêu Viêm thầm kinh ngạc khi nhìn gã thanh niên sắc mặt tái nhợt kia.

“Quả nhiên là một đám biến thái, người nọ hẳn là thiếu tông chủ Huyết Tông, Phạm Lăng? Hắc hắc. Nghe nói cách đây không lâu, việc một vị trưởng lão của Bát Phiến Môn mất tích có liên quan đến hắn.”

“Toàn thân huyết dịch khô cạn, hoàn toàn bị hút sạch, loại chuyện này hẳn chỉ có Huyết Tông mới có hứng thú. Chỉ không ngờ rằng, hắn còn dám tới hang ổ của Bát Phiến Môn.”

“Hắn có gì mà không dám? Cha hắn xếp hạng thứ năm trên Hắc Bảng, Viên Y còn kém xa. Huống hồ, thế lực của Huyết Tông cũng mạnh hơn Bát Phiến Môn, bọn họ dám ở đây động vào Phạm Lăng sao? Không sợ cha hắn nổi giận, dẫn người huyết tẩy Hắc Ấn Thành à?”

Những lời bàn tán khe khẽ truyền đến làm Tiêu Viêm có chút giật mình. Ánh mắt hắn lại một lần nữa nhìn về phía gã thanh niên sắc mặt tái nhợt, đồng thời ghi nhớ cái tên Huyết Tông vào lòng.

Như cảm nhận được ánh mắt đang nhìn mình, gã thanh niên sắp tiến vào phòng đấu giá bỗng dừng bước, hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng vô cảm liếc về phía Tiêu Viêm đang ẩn mình dưới lớp hắc bào cách đó không xa. Nhất thời, mày y hơi nhíu lại, sau một thoáng chần chừ, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc rồi quay đi, tiếp tục tiến vào phòng đấu giá.

“Hắc Giác Vực này quả nhiên không có nhiều người bình thường.” Ánh mắt lạnh lẽo âm trầm của gã thanh niên kia khiến Tiêu Viêm có cảm giác như bị một con dơi hút máu rình rập trong bóng tối, trong lòng không khỏi cười khổ.

Sau khi đám người Huyết Tông tiến vào, những nhóm người khác cũng lần lượt đi qua thông đạo. Mà những nhóm người này, qua lời bàn luận của những người xung quanh, không một ngoại lệ, toàn bộ đều là những thế lực hùng cứ một phương. Điều này làm cho Tiêu Viêm được một phen mở rộng tầm mắt.

Nhìn thông đạo trải thảm đỏ thoáng đãng mà yên tĩnh, rồi lại nhìn đại môn chật như nêm cối bên này, quả thật có chút…

“Mẹ nó! Chẳng qua chỉ là cái thẻ khách quý thôi sao, ra vẻ cái gì chứ! Lão tử bán đấu giá vật phẩm hơn 50 vạn mà cũng không được cấp cho một cái.” Ngay lúc Tiêu Viêm đang nhìn về phía thông đạo thảm đỏ, một gã nam tử gầy gò cũng bị đám đông chen lấn đẩy ra, hắn liếc nhìn thông đạo, không nhịn được thấp giọng chửi một câu. Nhưng trong ánh mắt hắn rõ ràng có chút ghen tị.

Hướng về phía thông đạo, Tiêu Viêm từ trong tay áo lấy ra một phiến thẻ Phỉ Thúy. Hắn nhớ lão nhân ở giám bảo thất đã nói thứ này là thẻ khách quý cấp hai.

“Mẹ nó, nhìn cái gì, muốn chết à!” Cảm giác được ánh mắt của Tiêu Viêm đang toàn thân bao phủ bởi hắc bào nhìn qua, gã nam tử gầy gò hung tợn nói.

Không thèm để ý đến tên thần kinh này, trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, Tiêu Viêm lập tức đi về phía thông đạo trải thảm.

“Tên này…” Nhìn thấy hành động của Tiêu Viêm, gã nam tử gầy gò nhất thời bĩu môi. Lúc trước hắn cũng thấy Tiêu Viêm bị người ta xô đẩy ra, bởi vậy hắn không cho rằng gã này có thể sở hữu thẻ khách quý của phòng đấu giá Hắc Ấn. Dù sao, tấm thẻ đó, ngoại trừ một số người có thực lực không tầm thường mới có tư cách sở hữu, thì còn lại phải bán đấu giá vật phẩm trị giá trên 200 vạn mới có thể miễn cưỡng được cấp cho một tấm thẻ cấp ba.

200 vạn. Cái giá này đối với đại đa số mọi người ở Hắc Giác Vực mà nói, đều là một con số trong mơ. Điểm này có thể thấy rõ qua việc Tiêu Viêm hộ tống Đa Mã một đường cũng chỉ nhận được năm nghìn kim tệ. Một Đại Đấu Sư còn như thế, huống chi những người khác. Trên thế giới này, tiền bạc không hề dễ kiếm. Dù vậy, trong Hắc Giác Vực, Đại Đấu Sư, Đấu Linh, thậm chí cả Đấu Vương cũng không phải là hiếm thấy. Nghề nghiệp mà đại đa số mọi người thèm muốn chính là Luyện Dược Sư. Dù sao, chỉ riêng điều kiện ban đầu để trở thành Luyện Dược Sư đã loại bỏ gần chín phần mười những người ôm hy vọng với nó.

Cũng vì những lý do đó, gã nam tử gầy gò mới có chút châm chọc với hành động của Tiêu Viêm. Nhưng chẳng được bao lâu, vẻ mặt hung tợn của hắn liền cứng đờ. Bởi vì Tiêu Viêm chỉ dừng lại ở trước thông đạo một lúc, sau đó nghênh ngang đi vào.

“Mẹ nó, có thẻ khách quý mà cũng tới đây chen lấn, đúng là có bệnh!” Ánh mắt gã có chút ghen tị, nhưng sau đó lại đỏ bừng lên, bởi vì khi Tiêu Viêm tiến vào, hắn còn quay đầu lại liếc nhìn gã một cái. Ánh mắt trêu tức dưới lớp hắc bào khiến gã tức điên lên.

Tiến vào thông đạo, ánh sáng có chút ảm đạm, đi đến cuối hành lang rồi rẽ ngang, Tiêu Viêm lập tức bước vào một phòng đấu giá vô cùng rộng lớn. Sự khổng lồ của phòng đấu giá hiện ra trước mắt khiến hắn không khỏi hít một hơi lãnh khí.

Phòng đấu giá này lớn hơn bất kỳ phòng đấu giá nào mà Tiêu Viêm từng thấy. Vô số ghế ngồi được bố trí tầng tầng lớp lớp, còn đài đấu giá ở trung tâm thì gần như được chế tác hoàn toàn từ ngọc thủy tinh, ánh sáng phản chiếu khiến người ta có chút hoa mắt.

Một thị nữ tú lệ nhanh chóng bước tới, cung kính chào.

Tiêu Viêm không đáp lời, trực tiếp đưa phiến thẻ Phỉ Thúy ra. Vị thị nữ kia nhìn thấy màu sắc của phiến thẻ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, thái độ cũng trở nên cung kính hơn rất nhiều. Nàng hơi cúi người, ôn nhu nói: “Tiên sinh là khách quý cấp hai. Xin mời theo ta.”

Nói xong, thị nữ vội vàng dẫn Tiêu Viêm đi xuyên qua đại sảnh rộng lớn gần mười phút, cuối cùng dừng lại ở một vị trí gần đài đấu giá, mỉm cười chỉ cho Tiêu Viêm một chỗ ngồi. Sau đó, nàng khom người lui ra.

Tiêu Viêm ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung to lớn, mềm mại được chế tác tinh xảo. Cảm giác êm ái khiến cơ thể hắn gần như muốn cuộn mình vào trong. Hắn không khỏi lại thở dài, đây chính là đặc quyền. Có tiền là có quyền, một việc vốn đơn giản cũng có thể trở nên phức tạp.

Ngồi trên ghế, mày Tiêu Viêm bỗng nhướng lên, hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét về một dãy ghế cách đó không xa ở phía trước. Lập tức, hắn nhìn thấy thiếu tông chủ Huyết Tông, Phạm Lăng, người mà hắn đã thấy ở ngoài cửa. Y đang dùng một ánh mắt có chút kỳ dị nhìn mình.

Bên dưới hắc bào, mi mắt Tiêu Viêm thoáng cau lại, không để ý đến y nữa, lập tức nhắm mắt lại, im lặng chờ đợi đấu giá hội bắt đầu.

“Thiếu tông chủ, sao vậy?” Gã thanh niên sắc mặt tái nhợt chậm rãi thu hồi ánh mắt. Bên cạnh y, một lão giả cũng có khuôn mặt tái nhợt tương tự thấp giọng hỏi.

“Không có gì, chỉ là cảm thấy gã kia có chút kỳ quái, hơn nữa khi nhìn hắn, trong lòng ta lại có một loại cảm giác kiêng kị lạ lùng.” Nói đến đây, Phạm Lăng tự giễu lắc đầu.

“Ha hả. Thiếu tông chủ hẳn là nhìn nhầm rồi. Tuy công pháp Huyết Tông của chúng ta cực kỳ âm hàn, trời sinh đối với một số loại hỏa diễm cực hạn vô cùng úy kị, nhưng loại hỏa diễm cấp bậc đó, toàn bộ Hắc Giác Vực này cũng không có mấy người sở hữu.” Lão giả cười nói.

Cường giả trong khu vực, gã hắc bào nhân này rõ ràng không nằm trong số đó. Y cũng không suy nghĩ nhiều nữa, ánh mắt hướng về đài thủy tinh, thấp giọng lẩm bẩm: “Không biết tin tức kia có thật hay không. Nếu đúng là như vậy, phụ thân đã nói, bất kể phải trả giá lớn đến đâu, cũng phải đoạt được nó!”

“Hắc hắc, Thiếu tông chủ cứ an tâm, tông chủ đại nhân đã có chuẩn bị trước. Cho dù vật kia rơi vào tay kẻ khác, người đó cũng đừng hòng đi ra khỏi Hắc Ấn Thành quá mười dặm!” Lão giả cười nói.

“Vậy thì tốt.” Khóe miệng gã thanh niên nhếch lên một nụ cười âm lãnh, rồi cũng dần dần nhắm mắt, im lặng chờ đấu giá hội bắt đầu. Cùng lúc Phạm Lăng nhắm mắt, ở cách đó không xa, một vài thế lực lớn khác cũng đang âm thầm thì thầm. Nếu có thể nghe được những gì họ nói, sẽ phát hiện ra một điểm chung, đó là tất cả đều liên quan đến một món đồ vật, mà món đồ vật này có lẽ chính là vật phẩm đấu giá cuối cùng của đại hội lần này!

Hơn nửa canh giờ sau khi Tiêu Viêm nhắm mắt, một tiếng chuông trong trẻo chậm rãi ngân lên. Nghe được tiếng chuông này, Tiêu Viêm cũng thoát ra khỏi trạng thái tu luyện. Nhất thời, âm thanh ồn ào như ma âm rót vào tai bỗng chốc tan biến, khiến mọi người phải lắc mạnh đầu rồi mới dần bình tĩnh lại, ngẩng đầu nhìn lên đài thủy tinh. Lúc này, trên đó đã có một lão nhân đầu bạc, là đấu giá sư của buổi hôm nay, đang đứng mỉm cười.

“Rốt cuộc cũng bắt đầu rồi.” Nhìn hội trường chật ních người, Tiêu Viêm thấp giọng lẩm bẩm. Trong con ngươi đen nhánh của hắn ánh lên một tia chờ mong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!