Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 404: CHƯƠNG 401: THỜI KHẮC MẤU CHỐT

“Heh, quả đúng là cái tên tân sinh đã xin nghỉ học hai năm.” Trong một căn phòng rộng rãi, Hoắc Đức cầm trong tay một tập hồ sơ, phía trên có tấm ảnh của Tiêu Viêm. Tuy tấm ảnh này đã chụp từ ba năm trước, khuôn mặt Tiêu Viêm vẫn còn thoáng nét ngây ngô, nhưng hình dáng đại khái vẫn giống hệt Tiêu Viêm trước mặt.

Khép lại tập hồ sơ, trên khuôn mặt Hoắc Đức mới lộ ra nụ cười chân tình. Lão vỗ vỗ vai Tiêu Viêm, cười đầy thâm ý: “Tiểu tử ngươi quả không đơn giản. Trong hồ sơ ghi rằng hơn hai năm trước, ngươi vẻn vẹn chỉ là một Tứ tinh Đấu Giả, nhưng hôm nay, e rằng ít nhất cũng đã đạt tới cấp bậc Đấu Sư rồi nhỉ?”

Nghe Hoắc Đức nói vậy, các thành viên đội chấp pháp trong phòng đều ngẩn ra, đổ dồn những ánh mắt kinh ngạc về phía Tiêu Viêm. Hai năm thời gian, từ Tứ tinh Đấu Giả tấn giai thành Đấu Sư, tốc độ này quả thực quá mức biến thái.

Tiêu Viêm chỉ khẽ cười, không phủ nhận cũng không thừa nhận.

“Bây giờ ngươi định vào học viện sao?” Hoắc Đức cười hỏi.

“Vâng.” Tiêu Viêm gật đầu.

“Cầm lấy nó, ngươi mới có tư cách tiến vào.” Hoắc Đức từ trong Nạp Giới lấy ra một huy Chương màu xanh thẫm đưa cho Tiêu Viêm, rồi như chợt nhớ ra điều gì, lão quay đầu cười hỏi các thành viên đội chấp pháp trong phòng: “Đúng rồi, ngày mai hình như là ngày diễn ra Nội Viện Tuyển Bạt Tái phải không?”

“Vâng, đúng vậy, Hoắc Đức phó đội trưởng.” Một đội viên vội vàng đáp.

“Vận khí của ngươi thật tốt, vừa tới học viện đã có thể tận mắt chứng kiến sự kiện trọng đại này. Có điều ta vẫn nhớ, trong danh sách Nội Viện Tuyển Bạt Tái năm ngoái cũng có tên ngươi thì phải, chắc hẳn là do Nhược Lâm đạo sư sắp xếp báo danh cho ngươi. Tiếc là cuối cùng ngươi lại không tới, việc này đã khiến Nhược Lâm đạo sư vô cùng tức giận. Cho nên ta nghĩ, năm nay nàng hẳn sẽ không tiếp tục giúp ngươi báo danh đâu. Dù sao Tuyển Bạt Tái năm nay rất quan trọng, liên quan mấu chốt đến việc nàng có thể thăng cấp lên Huyền giai đạo sư hay không.” Hoắc Đức tủm tỉm cười nói.

“Hửm.” Tiêu Viêm ngẩn ra, nhớ lại vẻ mặt giận dữ của nữ nhân có tính cách dịu dàng như nước ấy năm đó, chỉ biết cười khổ: “Lúc đó ta quả thực có chuyện quan trọng, không thể đến kịp.”

“Ha ha, chuyện này không liên quan đến ta, ngươi tự đi mà giải thích với nàng ấy đi.” Hoắc Đức cười đầy vẻ hả hê, ánh mắt liếc ra ngoài trời đã dần tối sầm, trầm ngâm nói: “Trời cũng đã tối rồi, nhưng thấy ngươi đang vội vã muốn vào học viện nên ta cũng không giữ chân ngươi nữa. Bên ngoài Già Nam Học Viện có một khu rừng rậm nguyên thủy rất lớn, nơi đó có đông đảo cao giai ma thú, ban đêm đi qua sẽ rất nguy hiểm. Ta có thể cho phép ngươi cưỡi Sư Thứu bay thẳng tới Già Nam thành, được không?”

“Vậy thì thực sự đa tạ Hoắc Đức đạo sư.” Nghe vậy, Tiêu Viêm vui mừng, cảm kích nói. Tấm bản đồ mà Đa Mã đưa cho hắn chỉ là bản đồ trong phạm vi Hắc Giác Vực, cho nên sau khi tiến vào Hòa Bình trấn, hắn hoàn toàn không biết đường đi tiếp theo. Bây giờ có người tự nguyện dẫn đường, hiển nhiên là hắn cầu mà không được.

“Ha ha, không có gì.”

Hoắc Đức cười lớn, bộ dạng hiện tại của lão hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng lúc ở cửa trấn. Lão phất tay gọi một nam một nữ thành viên đội chấp pháp, sau đó phân phó hai người đi ra ngoài chuẩn bị.

“Tiêu Viêm này, trước khi đi ta cũng nên nhắc nhở ngươi một chút. Tuy ngươi còn chưa vào học viện, nhưng những đối thủ đang chờ ngươi ở Già Nam Học Viện e là không ít đâu. Ha ha, nói thế chắc ngươi cũng hiểu nguyên nhân rồi, chính là vì nữ hài tử vĩ đại tên Huân Nhi đó. Sức hấp dẫn của một thiên chi kiêu nữ như nàng đối với các nam học viên trong học viện thực sự quá lớn. Nàng mới đến học viện hơn hai năm mà thanh danh đã đuổi kịp tiểu yêu nữ thường khiến người ta đau đầu kia. Cho nên, những tình địch đang chờ ngươi trong học viện đều không phải kẻ đơn giản đâu nhé. Ta đề nghị ngươi nên ẩn nhẫn một chút thì sẽ tốt hơn.” Hoắc Đức tới bên cạnh Tiêu Viêm, tốt bụng nhắc nhở.

Nghe vậy, Tiêu Viêm chỉ cười khẽ. Tuy hai năm nay không có mặt tại học viện, nhưng hắn tin rằng sau hai năm mài giũa sinh tử, thực lực của hắn tuyệt đối không yếu hơn những kẻ được dạy dỗ chính quy trong học viện. Trong hai năm qua, dù là cường giả Đấu Hoàng, thậm chí cả Đấu Tông, hắn cũng đã không sợ hãi mà chiến đấu, lẽ nào bây giờ lại bị một vài học viên đồng lứa trong học viện dọa sợ được sao?

“Đa tạ Hoắc Đức đạo sư đã nhắc nhở, Tiêu Viêm sẽ ghi nhớ trong lòng.” Hắn hướng về phía Hoắc Đức cười chắp tay, chợt nghe bên ngoài vang lên tiếng gầm nhẹ của Sư Thứu. Tiêu Viêm không chần chừ, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng, nhìn thấy ở ngã tư đường đối diện đã có một con Sư Thứu to lớn đang chờ sẵn. Lúc này, một nam một nữ trên lưng Sư Thứu hướng về phía Tiêu Viêm cười nói: “Tiêu Viêm học đệ, lên đây đi, chúng ta sẽ hộ tống ngươi đến Già Nam thành.”

“Đa tạ hai vị.” Tiêu Viêm cười, mũi chân điểm nhẹ lên mặt đất, thân hình mạnh mẽ nhảy lên. Khi hai chân vừa chạm đến lưng Sư Thứu thì như dính chặt lại, thân hình không hề nghiêng ngả.

Thấy Tiêu Viêm đứng vững không chút lắc lư, hai người trên lưng Sư Thứu lộ vẻ kinh ngạc. Phải biết rằng, lông của Sư Thứu trơn ướt một cách kỳ dị, người lần đầu cưỡi nó chỉ có thể ngồi vào vị trí được thiết kế sẵn mới ổn định được thân hình. Mà Tiêu Viêm lại hoàn toàn dựa vào bản thân để giữ thăng bằng, một chiêu đó ngay cả hai người bọn họ cũng không thể thực hiện nhẹ nhàng như vậy.

“Phó đội trưởng nói quả không sai, Tiêu Viêm này quả thực có chút bản lĩnh.” Hai người thầm than trong lòng, hướng về phía đám người Hoắc Đức vừa đi ra vẫy tay, sau đó khẽ huýt một tiếng. Nhất thời, con Sư Thứu đang phủ phục trên mặt đất đôi cánh rung lên, thân thể khổng lồ lượn vòng bay lên.

Nhìn tòa thành trấn nhanh chóng nhỏ lại, Tiêu Viêm nhẹ thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, trong đầu chậm rãi hiện lên dung nhan thanh nhã tinh xảo của một thiếu nữ đang mỉm cười với hắn. Đó chính là thiếu nữ mà hai năm qua hắn ngày đêm nhung nhớ.

“Huân Nhi, rốt cuộc cũng có thể gặp lại ngươi rồi.”

Chuyến bay kéo dài gần một đêm, đương nhiên đã tính cả ba giờ nghỉ ngơi trên đường. Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, một tia rạng đông ló dạng từ cuối chân trời, xua tan màn đêm hắc ám.

Lúc này, Tiêu Viêm đang nhắm mắt ngưng thần bỗng nhiên mở mắt, nhìn về phía xa xôi. Ở đó, hình dáng một thành thị khổng lồ có thể làm người ta líu lưỡi đang chậm rãi xuất hiện trong màn sương.

“Đó là Già Nam thành sao?”

Cho dù nhìn từ trên trời xuống, cũng vẫn không thể thu trọn tòa thành thị này vào trong mắt. Bởi vậy có thể thấy, diện tích của nó khổng lồ đến mức nào.

“Ha ha, Tiêu Viêm học đệ, đợi chúng ta hạ cánh xuống bãi đáp trong thành, ngươi phải tự mình đi đến học viện nhé. Bởi vì nhân viên đội chấp pháp thường trực như chúng ta không thể rời Hòa Bình trấn quá lâu.” Nam thành viên đội chấp pháp quay đầu, hướng Tiêu Viêm cười nói.

“Đa tạ hai vị học trưởng.” Tiêu Viêm gật đầu, mỉm cười cảm tạ.

“Không cần khách sáo.” Nam thành viên lại huýt một tiếng khẽ, Sư Thứu nhất thời gầm nhẹ, đôi cánh chấn động, hướng về tòa thành thị khổng lồ kia đáp xuống.

Tại bãi đáp Sư Thứu của Già Nam thành, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn con Sư Thứu đang chậm rãi bay lên trời, thở ra một hơi rồi xoay người bước đi.

Rời khỏi bãi đáp, những con đường rộng rãi với vô số cửa hàng xuất hiện trong tầm mắt của Tiêu Viêm. Dòng người đông đúc qua lại như mắc cửi trên đường phố khiến hắn âm thầm líu lưỡi. Lượng người đông đến như vậy, cho dù so với đế đô của Gia Mã đế quốc cũng chỉ có hơn chứ không kém. Không hổ là học viện có lịch sử lâu đời nhất đại lục, chỉ riêng danh hiệu này cũng đủ để hấp dẫn vô số người tìm đến.

Dừng lại ở ngã tư đường một lúc, Tiêu Viêm dựa theo lộ tuyến mà thành viên đội chấp pháp đã chỉ dẫn để đi tới. Sau khi đi dạo trong thành hơn nửa canh giờ, hắn rốt cuộc có chút bất đắc dĩ dừng bước, nhìn con đường vẫn không thấy điểm cuối trước mặt, hắn không nhịn được cười khổ: “Cái thành chết tiệt này sao lại lớn đến thế?”

Thở dài một hơi, cuối cùng hắn cũng không vội vàng nữa, chậm rãi rảo bước về phía Già Nam Học Viện ở trung tâm thành thị.

Chậm rãi đi qua các ngã tư đường, cảm nhận không khí bình thường của thành thị, Tiêu Viêm cảm thấy lòng mình thật thoải mái, nơi này quả thực khác xa Hắc Giác Vực.

Lại đi qua một dãy phố, ở phía xa, Tiêu Viêm dường như đã có thể mơ hồ thấy được bóng dáng của tòa học viện cổ kính.

“Ngăn tiểu tử kia lại cho ta!”

Tiêu Viêm vừa bước qua một chỗ rẽ thì ở không xa phía trước bỗng truyền tới một tiếng quát. Ngã tư đường trước mặt bỗng xôn xao hẳn lên, một đám người nhanh chóng vây lại chỉ trỏ, bàn luận về trận ẩu đả bên trong.

Ánh mắt tùy ý đảo qua chỗ náo nhiệt, Tiêu Viêm không nhìn rõ được gì, đành vỗ nhẹ lên Huyền Trọng Xích sau lưng, cước bộ không nhanh không chậm lách qua đám người.

Ngay khi Tiêu Viêm đang hướng về phía học viện ở xa xa bước tới, thì trong đám người truyền ra thanh âm tức giận của một gã trẻ tuổi, khiến hắn đột nhiên dừng bước.

“Mã Ngôn, đừng có phí tâm tư nữa, bằng vào thực lực của ngươi mà cũng muốn đánh chủ ý với biểu muội của ta sao?”

“Tiểu tử, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à? Không cần lấy mạng hắn, nhưng ta muốn hắn phải đổ máu!” Sau tiếng cười lạnh, một giọng nói có chút thẹn quá hóa giận vang lên, theo sau là một trận âm thanh quyền cước trầm đục.

Quay lưng về phía đám người, Tiêu Viêm trầm mặc một hồi, nghe tiếng quyền cước trầm đục bên trong vang lên, khẽ thở dài một hơi rồi chợt xoay người.

Trong đám người, một thiếu niên mặc lam y chừng mười bảy tuổi, đôi mắt tràn ngập lửa giận, đang hung hăng chiến đấu với vài tên nam tử xung quanh. Theo đấu khí thẩm thấu ra từ thân thể, thiếu niên này dường như đã đạt tới cấp bậc Đấu Sư, nhưng bốn gã nam tử đang vây công hắn thực lực cũng không hề yếu hơn, bởi vậy, lam y thiếu niên vẫn bị vây ở thế hạ phong, thỉnh thoảng bị đánh một quyền vào mặt, một vệt máu theo khóe miệng chảy ra.

“Bịch!”

Lại một trận hỗn chiến, một gã nam tử hung hăng đá một cước vào bụng lam y thiếu niên, khiến thiếu niên đó lập tức cuộn người ngã xuống đất. Thấy hắn không còn sức chống trả, bốn gã nam tử vẫn không dừng tay, bốn chân nhất tề nhấc lên, tàn nhẫn nhằm vào thân thể lam y thiếu niên mà đá tới.

“Phanh, phanh, phanh!”

Bàn chân ẩn chứa kình lực hung mãnh sắp sửa đá tới thân thể lam y thiếu niên thì một bóng đen đột nhiên xẹt qua, sau đó nện thật mạnh lên chân của bốn gã. Nhất thời, bốn tiếng kêu thảm thiết vang lên chói tai, bốn người ôm đùi thống khổ lăn lộn trên mặt đất.

Bóng đen sau khi đánh bại bốn người liền hóa thành một thanh hắc xích thật lớn cắm trên nền đá cứng rắn. Lam y thiếu niên ôm bụng gian nan đứng dậy, sắc mặt có chút tái nhợt, hướng về hắc y thanh niên đang quay lưng về phía hắn chắp tay: “Vị tiên sinh này, xin đa tạ.”

“Tiêu Ninh, hai năm không gặp, xem ra ngươi so với trước kia đã có thêm rất nhiều nhuệ khí.” Hắc bào thanh niên chậm rãi xoay người, nhìn lam y thiếu niên kia vì thấy diện mạo của mình mà trợn mắt há mồm, nhàn nhạt cười nói.

Lam y thiếu niên này chính là Tiêu Ninh, kẻ lúc trước ở Tiêu gia đã từng có chút ân oán với Tiêu Viêm!

“Ngươi là… Tiêu Viêm?” Tiêu Ninh thần tình dại ra nhìn chằm chằm khuôn mặt đã hai năm không gặp, sau một lúc lâu mới phục hồi tinh thần, nhưng vẫn có chút khó tin.

“Ta còn tưởng ngươi không nhận ra ta.” Tiêu Viêm cười khẽ. Tuy thiếu niên này ban đầu có chút khúc mắc với mình, nhưng hắn bây giờ đã không còn là tên tiểu hài tử thích hành động theo cảm tính năm đó nữa. Hơn nữa, dù sao người đang đứng trước mặt vẫn có quan hệ huyết thống với mình.

“Làm sao ta có thể quên Tiêu Viêm biểu đệ được.”

Tiêu Ninh cười khổ một tiếng, nhìn Tiêu Viêm đang đứng trước mặt, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn và Tiêu Viêm đều lăn lộn bên ngoài hai năm, cũng không còn là tiểu hài tử nữa. Ở thế giới bên ngoài tràn ngập đủ mọi loại người, hắn mới nhận ra, khoảng thời gian sống ở gia tộc chính là kỷ niệm đáng nhớ nhất, dù sao, thân nhân vẫn là những người quan trọng nhất.

“Tiêu Ninh biểu ca.” Thấy Tiêu Ninh hướng về mình lộ ra một nụ cười mang dáng vẻ xin lỗi, Tiêu Viêm mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai hắn.

“Bọn người kia?” Tiêu Viêm quét mắt nhìn về phía bốn người trên mặt đất.

“Là vì Huân Nhi đó. Bọn chúng biết quan hệ của ta và nàng nên muốn từ chỗ ta dò hỏi thêm thông tin. Phiền phức chết đi được. Ở trong học viện bọn họ không dám động thủ, hôm nay ta ra ngoài mua đồ thì tình cờ bị đám người này bắt gặp.”

Tiêu Ninh có chút bất đắc dĩ nói, xem ra loại chuyện này không phải lần đầu hắn gặp phải.

Nghe vậy, Tiêu Viêm chỉ biết cười khổ, quả nhiên là hồng nhan họa thủy. Cô gái nhỏ kia chỉ sợ đến giờ vẫn ngây ngô không biết gì.

“He he, Huân Nhi hiện tại khó lường lắm. Nữ tử mười tám tuổi càng ngày càng xinh đẹp, hai năm nay biết bao nhiêu người say mê nàng. Ta nghĩ cho dù là ngươi khi gặp lại nàng cũng sẽ rất kinh ngạc.” Tiêu Ninh cười hắc hắc nói.

“Tiểu cô nương đó thì có thể biến đổi thành dạng gì được?” Tiêu Viêm lắc đầu, khẽ cười nói, lời nói có vẻ già dặn, tựa như hắn đã quên rằng mình cũng mới mười tám tuổi.

“Lời này của ngươi nếu nói ở trong học viện, đảm bảo sẽ bị đánh hội đồng đó.” Rồi chợt như nhớ ra điều gì, sắc mặt Tiêu Ninh bỗng nhiên biến đổi, nắm chặt tay Tiêu Viêm, hướng đại môn của học viện chạy tới: “Chết tiệt, ta quên mất, hôm nay là ngày Nội Viện Tuyển Bạt Tái. Nhược Lâm đạo sư lại không chịu nổi Huân Nhi làm nũng, đã mạo hiểm báo danh cho ngươi. Nếu ngươi lại một lần nữa vắng mặt như năm ngoái, thì Nhược Lâm đạo sư ba năm tới đừng nghĩ đến có cơ hội tấn giai lên Huyền giai đạo sư.”

“Hả? Báo danh thay ta?” Tiêu Viêm kinh ngạc.

“Ài, nhưng cho dù ngươi đã đến đây, e rằng cũng không có tác dụng nhiều lắm. Nội Viện Tuyển Bạt Tái này không phải là tuyển bạt bình thường, những người có tư cách tham gia không ai không phải là học viên ưu tú. Không có thực lực ngoài Nhất tinh Đấu Sư, chỉ sợ vừa lên đài đã bị đánh bại.” Tiêu Ninh cước bộ hơi chậm lại, thở dài nói.

Tiêu Viêm ngẩn ra, há miệng định nói thì Tiêu Ninh đã nói tiếp: “Quên đi, có thể không vắng mặt cũng là tốt rồi. Cho dù có bị đánh bại, Nhược Lâm đạo sư cũng chỉ là lần này tấn giai thất bại mà thôi, năm sau vẫn còn có cơ hội.”

Tiêu Ninh vừa nói vừa lôi kéo Tiêu Viêm chạy nhanh về phía học viện.

Là sự kiện lớn nhất hàng năm của Già Nam Học Viện, cái gọi là Tuyển Bạt Tái hiển nhiên được mọi người cực kỳ chú ý. Hơn nữa, trong các lần tuyển bạt này, các nhân vật phong vân trong học viện đều sẽ lộ diện. Những người này hầu hết là thần tượng trong lòng các nam nữ học viên, khiến cho Tuyển Bạt Tái có một sức hấp dẫn cực lớn.

Bởi vậy, tuy học viện đã sớm chuẩn bị quảng trường lớn nhất để sử dụng, nhưng trên khán đài vẫn đầy ắp khán giả. Vô số học viên của Già Nam Học Viện đang ngồi trên ghế, từ trên đài liếc mắt một cái có thể thấy toàn bộ đều là đầu người đông nghìn nghịt cùng với tiếng ồn ào vang đến tận trời.

Quảng trường khổng lồ này có dạng hình tròn, xung quanh là những dãy khán đài dày đặc. Ở giữa quảng trường là một giác đấu tràng, từ biển khán giả trên khán đài có thể thấy rõ ràng toàn bộ quảng trường.

Lúc này trên giác đấu tràng, hai bóng người một nam một nữ đang liên tục thay đổi vị trí, song chưởng tiếp xúc phát ra dao động đấu khí hung mãnh, làm cho khán đài xung quanh thường xuyên bộc phát những tiếng reo hò kinh ngạc. Có điều, hơn nửa ánh mắt trên khán đài rõ ràng đều tập trung vào bóng hình xinh đẹp mặc thanh y, thân thể mềm mại liên tục chớp động, nhẹ nhàng phiêu dật.

Hai bóng người lại một lần nữa giao thủ rồi tách ra. Thanh y thân ảnh xinh đẹp nhanh hơn một chút, song chưởng kim quang chợt đại thịnh, bắn ra một đạo ánh sáng, chuẩn xác đánh vào ngực của thanh niên đối thủ. Kình khí mạnh mẽ trực tiếp chấn văng người đó ra khỏi vòng chiến.

“Học trưởng, đa tạ!” Thiếu nữ sau khi nhất kích lui địch mỉm cười, hướng về phía nam tử có chút anh tuấn kia khom người một cái theo đúng lễ tiết.

“Huân Nhi học muội không hổ là đệ tử có tiềm lực nhất trong Tuyển Bạt Tái lần này, ta thua.” Tuy bị đánh bại, nhưng nam tử anh tuấn kia vẫn cười, ánh mắt nhìn thật sâu thanh y thiếu nữ xinh đẹp tựa như thanh liên làm lòng người mê đắm kia, rồi tiêu sái rời đi.

“Trận này, Huân Nhi chiến thắng.”

Nghe tiếng quát của trọng tài vang lên, thanh y thiếu nữ lúc này mới xoay người, rời khỏi quyết đấu tràng.

“Huân Nhi, giỏi lắm!” Sau khi thanh y thiếu nữ xuống đài, ở một nơi trên khán đài, một nữ tử bỗng hướng về phía nàng phất tay, cười nói.

“Nhược Lâm đạo sư.” Không hề chú ý đến những ánh mắt nóng bỏng đang phóng tới từ xung quanh, Huân Nhi tiến vào khu khán đài được bố trí đặc biệt, cười dài hô lên một tiếng rồi nhìn về phía một đám nữ tử bên cạnh, mỉm cười nói: “Tiêu Ngọc biểu tỷ.”

“Tiểu nha đầu thực sự càng ngày càng lợi hại, đến cả Mạc Văn cũng bị ngươi đánh bại. Xem ra lần này ngươi nhất định có thể tiến vào Nội Viện.” Một nữ tử xinh đẹp mặc đồng phục tím nhạt cười cười đi tới. Khi nàng bước đi, rất nhiều ánh mắt vốn đang tập trung trên người Huân Nhi phải cấp tốc chuyển hướng sang cặp chân dài thon thả mượt mà bị bó sát trong ống quần của nàng. Đó quả thực là một đôi chân dài mê người đầy dụ hoặc.

“Hy vọng là như vậy.” Huân Nhi khẽ cười, sau khi chào hỏi Tiêu Ngọc và các nữ tử phía sau, liền kéo tay Tiêu Ngọc đến bên cạnh Nhược Lâm đạo sư ngồi xuống, thấp giọng nói cười.

“Tiêu Ngọc biểu tỷ, tại sao Tiêu Viêm ca ca còn chưa tới?” Huân Nhi liếc mắt nhìn về phía Tiêu Ngọc hỏi. Tuy nàng có vẻ không lo lắng, nhưng trong ánh mắt lại mơ hồ mang theo một chút lo âu.

“Haiz.” Nghe vậy, Tiêu Ngọc cũng chỉ biết thở dài, ngọc thủ nắm chặt, thấp giọng mắng một tiếng: “Cũng không biết cái tên kia rốt cuộc đang làm gì. Lúc trước hắn chỉ xin nghỉ một năm, vậy mà hiện giờ đã hơn hai năm rồi vẫn chưa chịu tới.”

“Hắn hẳn là sắp tới rồi.” Huân Nhi khẽ cắn đôi môi đỏ mọng, nói.

“Ta cũng hy vọng như vậy. Nhưng hôm nay đã là ngày Tuyển Bạt Tái bắt đầu, hắn nếu vẫn tiếp tục vắng mặt, vậy thì đạo sư sẽ…” Tiêu Ngọc cười khổ.

Trong lúc hai người đang cúi đầu thì thầm, thì bên trong quảng trường đã trải qua ba trận đấu. Khi trận đấu thứ tư bắt đầu, một gã nam tử nhanh chóng lên đài, trường thương trong tay mạnh mẽ chống xuống đất, ánh mắt nóng bỏng ẩn chứa tính xâm chiếm không chút che giấu quét tới chỗ Huân Nhi.

“Huyền giai tam ban Tiết Băng, đấu với Hoàng giai nhị ban Tiêu Viêm.”

Theo thanh âm của trọng tài, quảng trường đang huyên náo đột nhiên im lặng. Vô số ánh mắt đều hướng về phía Hoàng giai ban hai. Trong hai năm này, cái tên Tiêu Viêm đã sớm bị đệ tử, thậm chí cả đạo sư của Già Nam Học Viện ghi nhớ rất kỹ. Dù sao, từ khi Già Nam Học Viện được sáng lập tới nay, lần đầu tiên mới gặp loại đệ tử trực tiếp xin nghỉ học hai năm như hắn.

Đương nhiên, còn một nguyên nhân khác, chính là trong Nội Viện Tuyển Bạt Tái năm ngoái, tên kia là người duy nhất vắng mặt. Cho nên, khi lại nghe được cái tên này, tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Huân Nhi và các nàng. Bởi vì Huân Nhi ở trong học viện biểu hiện xuất sắc, làm cho nàng có một số lượng người theo đuổi cực kỳ đông đảo, nhưng hai năm nay, lại không có bất luận kẻ nào có thể khiến nàng rung động. Duy nhất chỉ có cái tên “Tiêu Viêm ca ca” là được nàng nhắc đến nhiều nhất, mà cách xưng hô vô cùng thân thiết này tự nhiên khiến cho cái tên Tiêu Viêm chưa bao giờ lộ mặt trở thành công địch của tất cả mọi người.

Đối mặt với vô số ánh mắt đang bắn tới, vầng trán trơn bóng của Nhược Lâm đạo sư không khỏi rịn ra một chút mồ hôi lạnh. Hai bàn tay nàng nắm chặt lại, ánh mắt quét nhìn xung quanh, chờ đợi bóng hình mà hai năm trước nàng cực kỳ coi trọng có thể giống như cứu thế chủ đột ngột xuất hiện.

Quảng trường an tĩnh lại, cũng làm cho Huân Nhi và Tiêu Ngọc khẩn trương hẳn lên. Liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều thấy trong mắt đối phương hiện ra một chút lo âu.

“Tiêu Viêm sao một chút can đảm cũng không có, không dám thò đầu ra, khiến cho một nữ hài tử phải thừa nhận những lời chỉ trích không cần thiết như vậy. Tên này, thực sự không được.”

Ở một vị trí trên khán đài, một bạch y thanh niên lắc đầu, nhàn nhạt nói: “Hắn không xứng với Huân Nhi.”

Bạch y thanh niên này chính là người mà ngày đó Huân Nhi đã gặp ở dưới chân núi, hình như tên là Bạch Sơn, là nhân vật trẻ tuổi phong vân bậc nhất của Già Nam Học Viện, thực lực cũng không hề thua kém Huân Nhi.

“Đây chính là nam nhân làm cho Huân Nhi thường xuyên nhắc tới ư? Hắn là đồ rùa rút đầu à? Đi theo loại nam nhân này, còn không bằng đi theo ta. Loại xú nam nhân này thì có cái gì tốt chứ? Toàn là lũ đàn ông chỉ biết suy nghĩ bằng hạ thân mà thôi.” Ở một chỗ khác trên khán đài, một hồng y thiếu nữ hai tay khoanh trước ngực, dựa lưng vào một ống sắt. Những đường cong xinh đẹp của nàng do dựa vào ống sắt mà hiển lộ ra cực kỳ mê người. Lúc này nàng đang nhìn vào quyết đấu tràng, không khỏi bĩu môi, khinh thường cười lạnh.

“Tiểu yêu nữ, ngồi xuống cho ta! Trước mặt mọi người, làm càn như vậy còn ra thể thống gì nữa?” Ở bên cạnh hồng y thiếu nữ, một lão giả râu tóc bạc trắng thấy tư thế đặc biệt và những lời nói của nàng, không khỏi tức giận nói.

Hồng y thiếu nữ này rõ ràng có địa vị không thấp ở Già Nam Học Viện, không chút khách khí với lão nhân bên cạnh, hừ lạnh nói: “Uổng cho ngươi là phó viện trưởng ngoại viện, nếu đổi lại là ta, đã sớm đem cái tên Tiêu Viêm kia đá ra khỏi học viện rồi. Nghỉ học hai năm, hừ, thực là quá cao ngạo.”

“Không có cách nào, tại vì Huân Nhi bao che cho tiểu tử kia.” Lão nhân bất đắc dĩ lắc đầu, chợt trầm ngâm nói: “Nhưng nếu lần này hắn vẫn tiếp tục vắng mặt, vậy thì cũng không có cách nào khác, quy củ của Già Nam Học Viện không thể bị phá hủy.”

“Chẳng lẽ ngươi còn nghĩ rằng trong vài phút cuối cùng này, cái tên Tiêu Viêm kia còn có thể xuất hiện sao?” Hồng y thiếu nữ liếc mắt nhìn lão nhân, nói.

“Ta thực sự hy vọng như vậy.” Lão nhân thở dài một hơi, chậm rãi nhắm mắt, chờ đợi trò khôi hài này chấm dứt.

Không khí yên lặng kéo dài hơn hai phút trên quảng trường, sau đó một ít tiếng xì xào rốt cuộc cũng vang lên.

“Haiz, cái tên khốn này đúng là loại không biết giữ chữ tín.” Nhìn khuôn mặt thất vọng của Nhược Lâm đạo sư bên cạnh, Tiêu Ngọc thở dài một hơi, thấp giọng mắng.

Huân Nhi cụp đầu xuống, kéo tay áo của Nhược Lâm đạo sư, nhẹ giọng nói: “Thực xin lỗi, đạo sư.”

“Ha ha, không cần tự trách mình, việc này đâu có liên quan đến ngươi.” Nhược Lâm đạo sư vỗ vỗ bàn tay Huân Nhi, làm ra vẻ mạnh mẽ an ủi: “Không sao đâu, cùng lắm thì ta đợi thêm ba năm nữa là được.”

“Đi thôi.” Nhược Lâm đạo sư đứng lên, nhìn Tiêu Ngọc và Huân Nhi nói. Có thể thấy mắt nàng đã hơi ửng đỏ, xem ra không thực sự bình tĩnh như lời nói.

Một đám nam nữ trong ban cũng thất vọng thở dài đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi quảng trường. Nhưng mà, khi Huân Nhi vừa mới đứng lên, thân hình mềm mại chợt cứng đờ, trên mặt đột nhiên nở nụ cười, lẩm bẩm: “Hắn đến rồi.”

“Hả? Cái gì?” Đám người Tiêu Ngọc ở bên cạnh ngẩn ra, không nghe rõ nên hỏi lại.

“Vút!”

Ngay lúc Tiêu Ngọc đang hỏi Huân Nhi, trên bầu trời quảng trường bỗng vang lên một tiếng xé gió chói tai, khiến ánh mắt của mọi người đều bị hấp dẫn.

Theo âm thanh xé gió, một bóng đen bỗng từ trên trời bắn xuống, nện thật mạnh xuống quyết đấu tràng, khiến cho sàn đấu cứng rắn trực tiếp bị chấn thành bột phấn. Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, rồi sau đó bụi mù bốc lên che kín cả khu vực.

“Là ai?” Thấy bóng đen kia bắn xuống, tên thanh niên cầm thương tên là Tiết Băng không khỏi quát lạnh.

Huân Nhi ánh mắt gắt gao chăm chú nhìn vào khu vực bị bụi mù che phủ, trên khuôn mặt tươi cười dâng lên một chút kích động khó có thể che giấu: “Hắn đến rồi!”

Nghe lời này của Huân Nhi, Nhược Lâm đạo sư cùng đám người Tiêu Ngọc thân thể mềm mại đều run lên, ánh mắt vội vàng hướng về phía giữa sân.

Dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chú, từ bên trong đám bụi mù, có tiếng bước chân rất nhỏ chợt vang lên. Giữa quảng trường đang yên lặng như tờ, tiếng bước chân kia giống như tiếng bước chân phát ra từ địa ngục, khiến cho tâm hồn con người run rẩy.

“Cộp, cộp.” Tiếng bước chân ban đầu nhẹ nhàng, rồi dần dần vang dội. Một hắc bào thanh niên lưng đeo hắc xích thật lớn, từ trong khói bụi như ẩn như hiện dần dần bước ra. Một lát sau, rốt cuộc hắn cũng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người!

“Hoàng giai nhị ban, Tiêu Viêm!”

Hắc bào thanh niên từng bước tiến lên, hơi ngẩng đầu, thanh âm nhàn nhạt, nhưng lại tựa như tiếng sấm, ầm ầm vang vọng bên tai mọi người đang có mặt trên quảng trường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!