Sau khi ba người đạt thành hiệp nghị, Ngô Hạo và Hổ Gia liền dẫn theo bốn thí sinh còn lại, chậm rãi tiến về phía Tiêu Viêm và Huân Nhi.
Nhìn thấy hành động của hai người, trong mắt Bạch Sơn xẹt qua một tia hàn khí. Hắn quay đầu lại, ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm đang nhắm mắt. Sau đó, tầm mắt hắn lại một lần nữa dừng trên thân hình yêu kiều duyên dáng của thiếu nữ trước mặt Tiêu Viêm. Trên khuôn mặt hắn thoáng hiện vẻ mê say, bàn tay nắm chặt, thấp giọng lẩm bẩm:
"Ngươi là của ta!"
Bàn tay nắm chặt trường thương, Bạch Sơn sải bước tiến tới chỗ hai người Tiêu Viêm. Hành động của mọi người giữa sân cũng không thoát được con mắt của Huân Nhi. Nhìn thấy tam phương thế lực lại đồng thời lựa chọn tiến đến, nàng dường như cũng đã hiểu được chuyện sắp xảy ra. Trên gương mặt thanh nhã tinh xảo, lần đầu tiên lộ ra một tia hàn ý nhàn nhạt, ống tay áo khẽ lay động, kim sắc đấu khí từ trong cơ thể cấp tốc trào ra, khí thế cơ hồ không kém gì một Thất tinh Đại Đấu Sư. Kim sắc đấu khí này ngưng tụ trong lòng bàn tay thành hai luồng kim quang tựa như hai mặt trời nhỏ chói lòa, cực kỳ thu hút ánh mắt.
"Các ngươi định liên thủ đối phó ta sao?" Huân Nhi nhìn mười một người đang ngày càng đến gần, thản nhiên nói.
"Ha ha, Huân Nhi yên tâm, ta không có ý đối phó với ngươi, chỉ là phải đuổi tên kia ra ngoài mà thôi." Hổ Gia chỉ vào Tiêu Viêm đang nhắm mắt, cất tiếng cười dài.
"Ngươi cứ thử xem." Huân Nhi lạnh lùng nói. Cùng lúc đó, hai luồng kim quang trong lòng bàn tay nàng càng thêm chói mắt. Bạch Sơn, Hổ Gia, Ngô Hạo, cộng thêm tám thí sinh ở cấp bậc Đấu Sư đỉnh phong, lực lượng đối phương mạnh mẽ như vậy đã đủ khiến nàng cảm thấy khó giải quyết, huống hồ nàng còn phải phân tâm bảo vệ Tiêu Viêm.
"Ai, Huân Nhi, tấm lòng của ta đối với ngươi chẳng lẽ ngươi còn không rõ sao? Tên nam nhân thối tha này thì có gì tốt chứ?" Hổ Gia cất lời đầy vẻ giảo hoạt. Đôi mắt xinh đẹp của nàng ta nhìn chằm chằm vào Huân Nhi, thanh âm ôn nhu làm cho Bạch Sơn đứng bên cạnh có chút không được tự nhiên. Kỳ thực, những lời này để hắn nói tựa hồ mới hợp lý hơn cả.
Lắc lắc đầu, Huân Nhi không hề đáp lời Hổ Gia. Nàng lui về sau một bước, chắn trước người Tiêu Viêm, dùng hành động để cho đám người Hổ Gia biết quyết định của mình.
"Huân Nhi học muội, cứ làm theo lời Hổ Gia đi, chúng ta sẽ không làm tổn thương ngươi, nhưng ngươi cũng đừng quấy nhiễu chúng ta." Bạch Sơn mỉm cười nói với Huân Nhi.
Huân Nhi lạnh lùng liếc hắn một cái, cũng chẳng buồn trả lời. Trước kia không hề cảm thấy, nhưng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Huân Nhi đã cực kỳ chán ghét Bạch Sơn.
Ánh mắt lạnh như băng kia lại một lần nữa làm cho khuôn mặt Bạch Sơn hơi hơi co giật. Hít sâu một hơi, hắn cố gắng nặn ra một nụ cười, nói với Hổ Gia và Ngô Hạo: "Động thủ đi, không thể kéo dài thêm nữa, bằng không Tiêu Viêm sẽ thăng cấp thành công."
Nghe Bạch Sơn thúc giục, Hổ Gia và Ngô Hạo đành phải gật đầu. Đấu khí từ trong cơ thể ba người chậm rãi tuôn ra dữ dội. Nhất thời, không gian khu thi đấu bị các luồng đấu khí mạnh mẽ chia cắt.
Biến cố đột ngột giữa sân làm cho khán giả trên khán đài cũng xì xào bàn tán. Nhìn cử chỉ của đám người Bạch Sơn, rõ ràng là muốn lấy ba đánh một. Phương thức lấy nhiều đánh ít này khiến trên khán đài vang lên từng trận xôn xao. Nhưng khi mọi người nhớ lại rằng hình thức thi đấu lần này vốn không có sự công bằng tuyệt đối, họ cũng đành im lặng trong bất lực.
"Bọn người kia thật quá ti tiện! Không biết xấu hổ lấy ba đánh một sao?" Tiêu Ngọc nhìn Huân Nhi bị vây quanh giữa sân, khuôn mặt xinh đẹp không khỏi đỏ bừng vì phẫn nộ.
"Ai, hình thức thi đấu lần này không quy định phương pháp, cho nên chúng ta cũng không thể làm gì được." Nhược Lâm đạo sư khẽ thở dài, bàn tay trong áo bào vì nắm chặt mà mấy ngón tay có chút trắng bệch: "Hy vọng Huân Nhi có thể chống cự được mười phút, cho tới lúc Tiêu Viêm kết thúc thăng cấp là được."
"Hổ Kiền, xem ra ngươi lần đầu nếm trải chuyện này nhỉ, ngay cả việc ba đánh một cũng có thể xuất hiện." Nhìn vào đấu trường, Hỏa lão đầu cau mày, thản nhiên nói, trong thanh âm có chút châm chọc.
Lúc này sắc mặt Hổ Kiền cũng không được tốt cho lắm, nghe Hỏa lão đầu nói vậy, hắn cũng đành cười khổ một tiếng, thở dài: "Loại trận đấu này đích xác rất loạn, ngay từ đầu ta đã nói qua. Bọn họ làm vậy kỳ thực cũng không tính là phạm quy, ngươi cũng đừng cho là ta vì có Hổ Gia ở đó mà lựa chọn làm ngơ. Lần này là tự nó lựa chọn, ta sẽ không can thiệp. Cũng như vậy, nếu nó thất bại hoặc xảy ra chuyện gì khác, ta cũng sẽ không can thiệp. Tất cả đều là chuyện của đám trẻ, ta tuyệt đối không nhúng tay vào."
"Hy vọng là như vậy." Hỏa lão gật gật đầu, rồi lại đưa mắt về phía sân đấu, thản nhiên nói.
Dưới vô số ánh mắt dõi theo, tám thí sinh ở cấp bậc Đấu Sư đỉnh phong dẫn đầu vây kín Huân Nhi. Tám đạo nhân ảnh mang theo kình phong hung hãn, trực tiếp đánh tới Tiêu Viêm ở sau lưng nàng.
"Thủ Hộ Quái Chưởng!"
Gương mặt lạnh lùng, kim quang trong cơ thể Huân Nhi rực sáng, hai chân nàng cách mặt đất nửa tấc, mái tóc dài tới thắt lưng không gió mà bay. Kim quang trong lòng bàn tay nàng bùng phát mạnh mẽ, đánh ra tám chưởng. Chỉ thấy tám đạo chưởng ảnh tàn ảnh dừng lại giữa không trung rồi như tia chớp bắn ra, đánh thẳng vào ngực của tám thí sinh. Tám người đều không thể tránh né, cuối cùng phun ra một ngụm máu tươi rồi bị đánh bay ra ngoài. Một màn này làm người ta không khỏi kinh sợ.
Một chiêu giải quyết tám gã Đấu Sư đỉnh phong! Trên khán đài, vô số người hít một hơi khí lạnh, bởi vì tại Già Nam Học Viện, Huân Nhi rất ít khi xuất chiêu.
Hiện tại nàng ra tay, nguyên nhân là vì đám người Bạch Sơn có hành động bất lợi với Tiêu Viêm, nên nàng cũng không hề lưu thủ!
Kim quang trước mặt vừa tiêu tán, một cỗ mùi máu tanh bỗng nhiên ập tới, một bóng người màu máu quỷ dị chợt lướt qua nàng. Ngô Hạo song chưởng mang theo huyết vụ, khẽ giơ lên đánh về phía Huân Nhi.
"Thình thịch, thình thịch, thình thịch!"
Huân Nhi xoay người đối mặt với thế công của Ngô Hạo, khuôn mặt không chút dao động. Kim quang lượn lờ quanh bàn tay, nàng lựa chọn phương thức trực diện đối chưởng với Ngô Hạo, mỗi một lần song chưởng va vào nhau đều kèm theo một tiếng nổ vang.
Liên tiếp tung ra gần mười chưởng, thân thể nàng hơi run nhẹ, lui về sau non nửa bước, trái lại Ngô Hạo thì lùi ra sau hơn ba bước.
Ngô Hạo vừa mới lui về phía sau, một đạo roi ảnh như sấm sét từ trên trời giáng xuống. Huân Nhi liền giơ tay, một cỗ kim quang mạnh mẽ phát ra, đánh bay trường tiên của Hổ Gia. Ngay lập tức, mũi chân nàng điểm nhẹ, thân hình mạnh mẽ lui về sau, tung ra một cước đá tới Bạch Sơn đang định lợi dụng cơ hội đánh lén Tiêu Viêm, làm hắn chấn động phải lùi lại mấy bước.
Vẻn vẹn chưa đến hai phút, Huân Nhi chỉ bằng sức một người đã đánh lui tám gã Đấu Sư đỉnh phong, hơn nữa còn đánh cho Bạch Sơn, Hổ Gia, Ngô Hạo, ba người có thực lực không kém mình phải chấn động lùi về sau. Mặc dù ba người vẫn chưa dùng tới thực lực chân chính, nhưng thân thủ của nàng thật sự làm người ta kinh hãi.
Sau lần giao thủ đầu tiên, ba người Bạch Sơn cũng đã mơ hồ nắm được đôi chút thực lực của Huân Nhi. Lập tức, trên cả ba khuôn mặt đều hiện lên vẻ ngưng trọng rồi liếc nhìn nhau. Đấu khí trong cơ thể ba người đồng thời khởi động, ba đạo nhân ảnh cùng lúc phát ra công kích hung mãnh đánh tới Huân Nhi.
Trong sân chỉ thấy nhân ảnh chợt lướt qua, đấu khí va chạm bạo phát ra tiếng nổ cùng năng lượng ba động. Bạch Sơn ba người thi triển hết thảy thủ đoạn muốn công kích Tiêu Viêm, song Huân Nhi lại như một ngọn núi sừng sững ngăn trước mặt ba người. Bất cứ công kích gì bắn về phía Tiêu Viêm đều bị nàng chặn lại một cách chuẩn xác. Đối phó với Huân Nhi có trực giác gần như biến thái, ba người Bạch Sơn không khỏi đau đầu.
"Thình thịch!"
Huân Nhi cùng hai người Bạch Sơn, Hổ Gia đối chưởng một tiếng ầm, cả ba người đều lui lại mấy bước. Nàng vừa muốn lui về bảo vệ Tiêu Viêm, đột nhiên cảm thấy bên phải có một cỗ mùi máu tanh. Quay đầu lại, nàng phát hiện Ngô Hạo không biết từ lúc nào đã thừa dịp nàng chiến đấu với hai người Bạch Sơn mà tiếp cận Tiêu Viêm.
Nhìn Ngô Hạo tiếp cận Tiêu Viêm, khuôn mặt Huân Nhi hiện lên một tia phẫn nộ. Mũi chân nàng điểm nhẹ mặt đất, thân thể nháy mắt xuất hiện trước mặt Ngô Hạo. Tay phải kim quang đại thịnh, bộc phát kình khí mạnh mẽ đánh tới ngực hắn.
Đối với công kích của Huân Nhi, Ngô Hạo cũng không dám có chút chậm trễ, lập tức nhấc bàn tay lượn lờ huyết sắc lên nghênh tiếp.
"Ầm!" Song chưởng va chạm, phiến đá nơi Ngô Hạo đứng liền bị chấn động thành bột phấn.
"Xuy!" Vừa mới đối chưởng với Ngô Hạo trong giây lát, phía sau nàng một đạo kình phong xé gió đánh tới. Huân Nhi nhíu mày, tay phải mang theo kim quang mãnh liệt.
"Thình thịch!" Kim quang bàn tay đánh ngược lại phía sau, bị Hổ Gia chặn lại. Lần này, Huân Nhi chỉ bằng một tay lần lượt đối chưởng với hai cường địch mà không hề thất thế, thực lực như vậy có thể nói là khủng bố.
"Hắc, Huân Nhi học muội, thật xin lỗi ngươi, hôm nay bọn ta nhất định phải loại bỏ tên kia." Ngay lúc Huân Nhi bị Hổ Gia và Ngô Hạo cuốn lấy, một tiếng cười lạnh bỗng nhiên vang lên sau lưng nàng. Huân Nhi vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy Bạch Sơn hung hăng tung một cước đá tới Tiêu Viêm đang nhắm mắt.
"Bạch Sơn, ngươi dám!" Trên khuôn mặt nàng, lần đầu tiên sau nhiều năm hiện lên sát ý lạnh như băng. Chỉ trong thoáng chốc, kim quang từ trong cơ thể Huân Nhi tuôn ra mạnh mẽ, song chưởng khẽ động. Nàng dốc toàn lực bằng một kích đẩy lui Ngô Hạo và Hổ Gia, rồi thân hình chợt lóe, xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm, song chưởng duỗi ra ôm hắn vào lòng. Nhưng như vậy cũng vừa vặn để lộ lưng cho Bạch Sơn, và một cước kia của hắn cũng giáng mạnh vào bả vai của Huân Nhi. Khuôn mặt nàng thoáng đỏ lên, khóe miệng xuất hiện một vệt máu nhàn nhạt nhưng bị nàng rất nhanh lau đi.
"Bạch Sơn! Ngươi dám đả thương nàng!" Nhìn thấy vết máu nơi khóe miệng Huân Nhi, Ngô Hạo vốn cực kỳ mẫn cảm với máu tươi không khỏi giận dữ, xoay người phẫn nộ quát Bạch Sơn. Mà Hổ Gia ở bên cạnh, trên khuôn mặt cũng hiện lên một tia tức giận.
"Ta chỉ muốn đuổi Tiêu Viêm ra ngoài, nhưng Huân Nhi học muội lại lấy thân mình che chở cho hắn mà bị thương, điều này sao có thể trách ta được?" Bạch Sơn lạnh lùng nói.
"Bạch Sơn, ngươi không cần phải giả nhân giả nghĩa. Hôm nay ngươi nếu có thể bình an vô sự rời khỏi đấu trường, ta, Huân Nhi, cũng không cần ở lại Già Nam Học Viện nữa." Thanh âm lạnh như băng bỗng nhiên từ miệng nàng truyền ra, rồi nàng chậm rãi đứng lên. Cùng lúc đó, đôi con ngươi trong như nước mùa thu của nàng bỗng nhiên dần dần bị kim quang bao phủ. Theo kim quang xuất hiện trong mắt, một cỗ năng lượng cực mạnh từ trong cơ thể Huân Nhi dần dần tỏa ra. Và theo năng lượng tăng lên, mái tóc dài tới thắt lưng của Huân Nhi cũng bắt đầu dài ra, xem bộ dáng này của nàng, tựa hồ đang chuẩn bị khởi động một loại bí pháp nào đó.
Nhưng mà, ngay tại lúc mái tóc của Huân Nhi sắp dài qua kiều mông, một bàn tay trắng nõn chợt từ phía sau vươn ra, nắm lấy cánh tay nàng. Thanh âm nhàn nhạt quen thuộc kia làm cho mái tóc đang dài ra của Huân Nhi cấp tốc ngắn trở lại, trên khuôn mặt lạnh như băng của nàng hiện lên một nụ cười tươi.
"Được rồi, chuyện kế tiếp cứ giao cho ta."
✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩