Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 429: CHƯƠNG 425: TRANH ĐOẠT!

Nghe tiếng đại môn phía sau đóng sầm lại, bước chân Tiêu Viêm thoáng ngừng. Hắn quay đầu nhìn lại một thoáng rồi tiếp tục tiến về phía trước. Gần năm phút sau, ánh đèn vàng nhạt đã hiện ra cách đó không xa, khiến bước chân hai người bất giác nhanh hơn một chút. Đi thêm một hồi nữa, bọn họ rốt cuộc cũng xuyên qua được thông đạo tối đen. Ánh sáng rực rỡ bừng lên trước mắt, làm cả hai không khỏi phải quay đầu đi để tránh.

Trước mắt Tiêu Viêm và Huân Nhi hiện ra một gian thạch thất vô cùng rộng lớn. Trên bốn vách tường, gần mười lồng năng lượng đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh, soi rọi cả căn phòng sáng như ban ngày.

Trong phòng, ba người Hổ Gia đã đến từ trước. Nghe tiếng bước chân, bọn họ thoáng quay đầu lại nhìn hai người vừa tới. Hổ Gia tiến lên, cười nói: "Huân Nhi, sau này tiến vào Nội Viện, chúng ta nên lập thành một nhóm. Ông nội ta từng nói, ở bất cứ đâu, muốn có được điều kiện tu luyện tốt nhất đều phải xem nắm đấm của ai cứng hơn. Nếu chúng ta phân tán ra, với thân phận người mới, chắc chắn sẽ bị kẻ khác áp bức, chèn ép."

Ánh mắt Hổ Gia lướt qua người Tiêu Viêm, hiển nhiên nàng vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện hắn ra tay tàn độc.

"Ha hả, đúng vậy, người mới nếu không đoàn kết, quả thực sẽ khó tránh khỏi bị ức hiếp." Bạch Sơn cũng cười nói: "Tuy nhiên, ta có một vị tộc huynh đã vào Nội Viện từ hai năm trước. Đến lúc đó, chỉ cần Huân Nhi học muội và mọi người đi cùng ta, có huynh ấy che chở, chắc chắn có thể dễ dàng vượt qua giai đoạn khó khăn ban đầu của tân sinh."

"Ha hả, ý tốt của Bạch Sơn học trưởng, tại hạ xin ghi nhận, nhưng việc này, dựa vào chính mình vẫn tốt hơn." Tiêu Viêm cười khẽ một tiếng, đưa mắt nhìn quanh, trong mắt chợt lóe lên vẻ kinh ngạc. Gian phòng rộng lớn này dường như đã là tầng cuối của Tàng Thư Các rồi, sao vẫn chẳng có thứ gì?

Nghe Tiêu Viêm nói vậy, khóe miệng Bạch Sơn thoáng co giật, vẻ âm lãnh không kìm được hiện lên trên mặt rồi nhanh chóng biến mất. Hắn thầm nghĩ trong lòng: "Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Được, cứ cứng đầu với ta đi! Để xem sau khi vào Nội Viện ngươi còn có thể ương ngạnh được như vậy không. Đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi biết tay, khiến ngươi phải bò ra khỏi Nội Viện!"

"Đừng nhìn nữa, không biết còn nơi nào khác không. Nhìn mấy cái lồng năng lượng kỳ quái kia kìa, chẳng lẽ chúng ta phải đi vào đó?" Thấy Tiêu Viêm đang ngó nghiêng xung quanh, Hổ Gia bĩu môi nói.

Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi cau mày. Chuyện này là sao đây?

Đang lúc mấy người Tiêu Viêm còn đang ngơ ngác, trong gian phòng bỗng vang lên một tiếng xé gió cực nhỏ. Tuy âm thanh rất khẽ, nhưng lại như sấm nổ bên tai bọn họ. Ánh mắt mọi người lập tức hướng về phía phát ra âm thanh, dừng lại tại một lồng năng lượng bên trái.

"Nơi đó hình như vừa có thứ gì bay ra?" Mọi người nhìn lồng năng lượng, nghi hoặc nói.

"Bay ra?" Tiêu Viêm còn chưa kịp phản ứng, trong lòng đã có chút căng thẳng. Hắn chưa kịp hành động gì thì đã thấy một đạo tử quang từ bên trong lồng năng lượng bay ra, hóa thành một vệt sao băng bắn thẳng về phía năm người.

"Cẩn thận!" Thấy tử quang phóng tới, Tiêu Viêm vội tránh sang một bên rồi nhanh chóng lùi lại, miệng không quên nhắc nhở đám người vẫn còn đang đứng ngây ra.

Tiếng hô của Tiêu Viêm còn chưa dứt, tử quang đã đột ngột gia tốc, hung hăng bắn về phía Huân Nhi đang chăm chú nhìn nó. Ngay lúc Tiêu Viêm khẽ biến sắc vì lo lắng, ngọc thủ của Huân Nhi đã đón lấy đạo tử quang đang bay tới.

"Xuy!"

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ngọc thủ mềm mại nhẹ nhàng đưa lên, thu tử quang vào lòng bàn tay. Sau đó, tử quang chậm rãi tiêu tán, cuối cùng hiện ra một quyển trục được bao bọc trong một tầng năng lượng màu tím.

"Huyền giai cao cấp công pháp, Tử Lôi Quyết?" Nắm lấy quyển trục màu tím, bàn tay Huân Nhi nhẹ nhàng chạm tới, không gặp bất kỳ trở ngại nào mà xuyên qua tầng năng lượng. Nàng liếc nhìn hàng chữ bên ngoài quyển trục, nhẹ giọng đọc.

"Công pháp?" Nghe Huân Nhi nói, đám người Tiêu Viêm sững sờ, rồi chợt hiểu ra, hóa ra những thứ này tự động bay ra từ trong lồng năng lượng.

Trong lúc đám người Tiêu Viêm còn đang vô cùng kinh ngạc, rất nhiều tiếng xé gió lại một lần nữa vang lên. Ngay sau đó, từng đoàn năng lượng với hình dạng và màu sắc khác nhau ùn ùn từ trong các lồng năng lượng phóng ra, mang theo những tiếng "vù vù" vang dội, bay loạn khắp phòng.

Nhìn từng đoàn năng lượng mang theo thanh thế khác nhau, trên khuôn mặt Tiêu Viêm hiện lên vẻ hân hoan. Mũi chân điểm nhẹ xuống đất, thân hình hắn như đạn pháo bắn lên không trung, vung tay chộp tới. Khi hạ xuống đất, trong lòng bàn tay hắn đã có một đạo hào quang màu xanh nhạt.

Ánh mắt xuyên qua lớp hào quang, Tiêu Viêm có thể nhận ra bên trong quang cầu là một gốc dược liệu màu phỉ thúy. Ánh mắt hắn nhanh chóng lướt qua, cuối cùng dừng lại ở quả cây tựa như ngọc thạch trên ngọn dược thảo, trong lòng Tiêu Viêm chợt chấn động: "Thiên Phỉ Quả?"

Thiên Phỉ Quả, theo như Tiêu Viêm được biết, nếu dùng trực tiếp có thể khiến đấu khí tăng lên khoảng một tinh. Còn nếu luyện chế thành đan dược, một khi thành công, sẽ tạo ra một loại kỳ đan có thể giúp cường giả cấp bậc Đấu Vương trực tiếp tăng thực lực. Loại dược vật này...

Loại dược thảo vô cùng quý hiếm, giá trị trên trời như vậy, không ngờ ở nơi này lại có thể xuất hiện một gốc, thật khiến Tiêu Viêm phải chép miệng không thôi.

"Nhưng thật đáng tiếc, tuy quý hiếm nhưng lại không phải thứ ta cần." Cầm Thiên Phỉ Quả trong tay, Tiêu Viêm có chút không cam lòng thở dài một hơi. Bàn tay hắn buông lỏng, gốc cây kia lại hóa thành một đạo quang hoa màu xanh nhạt bay lên, cuối cùng hòa vào biển hào quang ngập trời, biến mất không dấu vết.

"Nào, đoạt lấy đi!" Nghiêng đầu quát lớn một tiếng, thân thể Tiêu Viêm tùy ý chuyển động, vội vàng hướng tới một đạo hào quang khác mà chộp lấy.

Nghe tiếng hét của Tiêu Viêm, mấy người Bạch Sơn cũng lập tức phản ứng. Thân hình mấy người nhất thời lóe lên, hóa thành từng đạo tàn ảnh, cấp tốc bay lượn trong phòng, bàn tay không ngừng chộp lấy những quang cầu bắn ra từ lồng năng lượng.

Trong nhất thời, khắp phòng vang lên từng trận âm thanh cảm thán. Mấy người Tiêu Viêm không ngừng nhìn trước ngó sau, cố gắng bắt lấy các quang đoàn. Sau khi bắt được lại phát hiện không phù hợp với mình, liền nhanh chóng vứt bỏ, tiếp tục tranh thủ thời gian tranh đoạt bảo bối mà mình hằng mơ ước.

"Ha ha, Địa giai đấu kỹ!" Giữa những tiếng gió rít vang vọng khắp phòng, bỗng vang lên một tràng cười hả hê. Đám người Tiêu Viêm vội vàng quay đầu lại, vừa vặn trông thấy Bạch Sơn đang cầm một quang cầu màu bạc. Từ trong quang mang mờ ảo, bọn họ mơ hồ nhìn thấy một quyển trục.

Nắm chặt quang cầu, Bạch Sơn không ngừng cười đắc ý về phía Tiêu Viêm, bàn tay nhanh chóng muốn xuyên qua quang cầu. Nhưng ngay khi bàn tay hắn vừa tiếp xúc với bên trong, một cỗ phản lực cực lớn đột nhiên xuất hiện, mạnh mẽ chấn văng tay hắn ra. Quang cầu chợt đại thịnh, giãy thoát khỏi tay Bạch Sơn, hóa thành một luồng sáng giật lùi, phóng ngược vào một lồng năng lượng.

Nhìn quang đoàn màu bạc đột ngột biến mất, Bạch Sơn sững sờ, sắc mặt lập tức sa sầm. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, thân hình hóa thành một bóng trắng, lao thẳng về phía lồng năng lượng.

"Binh!" Bạch Sơn va mạnh vào lồng năng lượng, không những không làm nó suy suyển chút nào mà còn bị bắn ngược trở lại, phun ra một ngụm máu tươi, nện thẳng vào vách tường.

Tiêu Viêm và mọi người kinh ngạc nhìn Bạch Sơn, kẻ vừa mới cuồng tiếu đắc ý giờ đã bị chấn cho hộc máu. Bọn họ nhìn nhau, khóe miệng không khỏi co giật. Đây chẳng phải là điển hình của "vui quá hóa buồn" hay sao? Gã này lẽ nào đã quên lời Phó viện trưởng Hổ Kiền dặn trước khi vào, rằng tất cả đều phải tùy duyên?

"Khụ…" Tiêu Viêm ho khan một tiếng, tạm thời dừng tay, hướng về phía Bạch Sơn cười nói: "Bạch Sơn học trưởng, không sao chứ?"

Sắc mặt xanh mét, Bạch Sơn lồm cồm bò dậy, không thèm nhìn Tiêu Viêm, lại ngẩng đầu hướng ánh mắt tới vô số quang cầu đang gào thét trên không trung. Một lát sau, bàn chân hắn đạp mạnh xuống đất, thân thể lại một lần nữa phóng lên.

Nhún vai, Tiêu Viêm lùi lại hai bước, đến bên cạnh Huân Nhi, thấp giọng nói: "Tuy những thứ kia có tầng năng lượng ngăn cách, nhưng nếu quan sát cẩn thận vẫn có thể mơ hồ nhìn ra một vài manh mối. Nhớ kỹ, chuyên tâm tìm những quả cầu có năng lượng dao động lớn mà ra tay."

"Vâng." Nghe Tiêu Viêm nhắc nhở, Huân Nhi khẽ gật đầu, cũng không làm hành động cướp đoạt vô ích nữa mà lặng lẽ đứng yên một chỗ, ánh mắt gắt gao tập trung vào những quang cầu cuồn cuộn không ngừng bay ra từ các lồng năng lượng.

Bên cạnh đó, Tiêu Viêm đứng khép hờ đôi mắt. Ở nơi này, linh hồn cảm giác lực mang lại cho hắn ưu thế rất lớn. So với những người khác, hắn có thể cảm nhận trước được độ mạnh yếu của những quả cầu năng lượng sắp bay ra.

Linh hồn cảm giác lực lan tràn khắp gian phòng, thân thể Tiêu Viêm không hề nhúc nhích. Cho dù có vài quả cầu năng lượng ngẫu nhiên bay vút qua trước mặt, hắn cũng không có chút phản ứng nào. Mấy thứ này còn chưa đáng để hắn ra tay tranh đoạt.

Im lặng gần mười phút, Huân Nhi trong khoảng thời gian này cũng bắt được năm sáu quả cầu năng lượng, nhưng vẫn không có thứ nào đạt đến cấp độ mà nàng mong muốn, bởi vậy nàng đều vứt trả lại.

Ngay lúc này, Tiêu Viêm vốn đang đứng im bỗng nhiên toàn thân căng thẳng. Đồng tử hắn mở to, không một chút chần chừ, mũi chân điểm xuống đất, thân thể hướng về một lồng năng lượng bên trái phóng tới. Ngay khi thân thể Tiêu Viêm vừa động, một đạo ánh sáng màu đỏ rực, "vút" một tiếng, từ trong lồng năng lượng bắn ra.

Quang đoàn màu đỏ rực vừa xuất hiện, nhiệt độ trong thạch thất lập tức tăng lên. Ánh mắt của đám người Bạch Sơn đều vội vàng đổ dồn về phía đó. Cảm nhận được thanh thế kinh người của nó, tất cả đều sững sờ, rồi theo bản năng cùng lúc lao tới.

Thế nhưng, khi thân hình bọn họ vừa động thì Tiêu Viêm, nhờ phát hiện ra trước, đã hóa thành một đạo bóng đen đột ngột xuất hiện, một trảo thu lấy hỏa cầu. Cảm nhận được sức nóng bỏng tay, hắn đưa tay vào trong quang mang của hỏa cầu, rồi thân thể bạo lui. Cùng lúc đó, Huân Nhi cũng cực kỳ thông minh, nhanh như thiểm điện lao lên, chắn trước mặt đám người Bạch Sơn.

"Hắc hắc." Hướng về phía đám người Bạch Sơn nhếch miệng cười, Tiêu Viêm cầm hỏa cầu đi đến bên cạnh Huân Nhi, ánh mắt quét tới vật bên trong hào quang, chợt sững ra, yết hầu chậm rãi nuốt một cái.

"Không tồi, quả nhiên là đồ tốt!"

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!