Hai nắm tay đều mang theo đấu khí mãnh liệt, chỉ trong nháy mắt liền ầm ầm va chạm. Nhất thời, lá khô dưới chân hai người đồng loạt bị kình phong thổi tung.
“Phụt!”
Ngay khoảnh khắc hai quyền va chạm, lam y thanh niên mới cảm nhận được quyền kình của Tiêu Viêm kinh khủng đến nhường nào. Vừa tiếp xúc, một cảm giác tê dại đã lan khắp cánh tay. Ngay sau đó, một luồng kình lực kinh người khiến sắc mặt hắn đại biến ào ạt tuôn ra, từ nắm tay truyền thẳng vào cơ thể.
Hắn lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Phun ra máu tươi, lam y thanh niên vội lùi lại hai bước. Khuôn mặt hiện lên vẻ hung quang, thân thể chấn động, đấu khí màu lam nhạt từ trong cơ thể mãnh liệt tuôn ra, cuối cùng hình thành một bộ đấu khí khải giáp màu lam bao bọc thân thể. Nhưng ngay lúc đấu khí khải giáp vừa mới thành hình, một bóng đen quỷ mị chợt hiện ra trước mặt, một tiếng cười lạnh vang lên. Lập tức, lam y thanh niên chỉ cảm thấy hoa mắt, một cơn đau nhói truyền đến từ lồng ngực. Cuối cùng, hắn cảm giác thân thể mình đột nhiên bị đánh bay đi, va mạnh vào một thân cây, lại một ngụm máu tươi nữa từ trong miệng trào ra. Gắng gượng cúi đầu nhìn, hắn hoảng sợ nhận ra, bộ đấu khí khải giáp vừa ngưng tụ đã bị một kích đánh cho tan tành.
Thân thể co quắp lại như một con tôm, lam y thanh niên còn chưa kịp ngẩng đầu thì vài tiếng bịch bịch vang lên bên tai. Bốn gã đồng bọn của hắn lúc này mặt mũi đầy máu lăn đến bên cạnh, vẻ mặt hắn tràn ngập kinh hoàng.
Hắn đang ôm ngực thì một bàn chân xuất hiện ngay trước mặt. Một thanh âm bình thản vang lên: “Nếu muốn tiếp tục bị đánh, vậy thì thử động đậy chút đi, ta cũng không ngại đá thêm mấy đá đâu.”
Nghe vậy, cả người lam y thanh niên run lên. Sau đó, hắn run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn hắc bào thanh niên cùng hai nam hai nữ đang đứng trước mặt, trong mắt dâng lên vẻ kinh hãi: “Các ngươi muốn làm gì?”
“Ta hỏi, các ngươi đáp.” Tiêu Viêm nhìn xuống năm tên lão sinh đang hoảng sợ, bàn tay chậm rãi nắm lấy Huyền Trọng Xích sau lưng, rồi đột ngột vung lên. Một bóng xích mang theo tiếng gió rít gào cắm phập xuống mặt đất ngay trước mặt lam y thanh niên, thanh trọng xích khổng lồ mang lại cảm giác áp bức cực lớn.
“Ngươi muốn hỏi cái gì?” Lam y thanh niên nuốt một ngụm nước bọt, cũng dần trấn tĩnh lại. Bất kể thế nào, theo quy định, trong khu rừng này không được phép giết người. Nếu xảy ra chuyện như thế, các vị trưởng lão đang giám sát mọi động tĩnh sẽ lập tức xuất hiện, người vi phạm sẽ tùy theo mức độ nặng nhẹ mà trừng phạt. Bởi vậy, ngoại trừ việc phải chịu đau đớn da thịt, hắn cũng không lo lắng đến tính mạng.
“Khu rừng này có lớn không?” Tiêu Viêm trầm ngâm một chút, đầu tiên hỏi một vấn đề vừa đơn giản lại vừa quan trọng. Nếu khu rừng này rộng lớn, hắn phải chuẩn bị cho một cuộc chiến dài hơi. Còn nếu nhỏ, có thể thay đổi chiến lược, dùng sức mạnh tuyệt đối để xông qua.
“Rất lớn.” Câu trả lời của lam y thanh niên khiến Tiêu Viêm chỉ biết thở dài một hơi.
“Có biết lối đi nào trong rừng không?” Tiêu Viêm liếc nhìn lam y thanh niên một cái, bỗng đưa tay ra hiệu. Hắn nghiêng đầu nói với bốn người Huân Nhi: “Các ngươi mỗi người bắt một tên đem đi thẩm vấn riêng. Sau đó chúng ta sẽ đối chiếu. Nếu câu trả lời của kẻ nào không khớp, vậy thì đừng trách chúng ta lòng dạ độc ác. Mặc dù nơi này không thể giết người, nhưng lỡ tay đánh thành trọng thương chắc cũng không tính là phạm quy đâu nhỉ?”
Lời cuối cùng, Tiêu Viêm quay đầu lại nhìn về phía lam y thanh niên, khẽ cười nói.
Lời nói của Tiêu Viêm làm cho sắc mặt năm người bọn lam y thanh niên trở nên cực kỳ khó coi. Hành động đó gần như đã dập tắt hoàn toàn ý nghĩ nói dối trong lòng họ.
Nghe vậy, Hổ Gia và những người khác liền mỗi người áp giải một lão sinh đi riêng ra. Lúc Ngô Hạo xoay người bước đi, không nhịn được mà buông một câu: “Thủ đoạn cao tay.”
Tiêu Viêm cười cười, xoay người lại nhìn lam y thanh niên trước mặt, chậm rãi nói: “Bây giờ thì trả lời đi.”
“Có một bản đồ sơ lược nhưng không quá chi tiết. Tấm bản đồ này được mua trong nội viện khi tham gia ‘Hỏa Năng Liệp Bổ Tái’, tốn của chúng ta một ngày ‘Hỏa Năng’.” Lam y thanh niên cười khổ một tiếng, ngoan ngoãn lấy ra một tờ giấy da cũ kỹ đưa cho Tiêu Viêm.
“Các ngươi không phải rất xem trọng ‘Hỏa Năng’ sao? Cớ gì lại bỏ ra một ngày ‘Hỏa Năng’ để mua mảnh giấy này?” Tiêu Viêm nhận lấy tờ giấy, nhìn những đường cong nguệch ngoạc màu đen vẽ trên đó, khóe miệng không khỏi giật giật. Cái này mà cũng gọi là bản đồ sao?
“Không ai muốn bỏ ra cả, nhưng đây là thứ nội viện cưỡng chế phải mua, không mua không được.” Nhắc tới điều này, khóe miệng lam y thanh niên co giật, vẻ mặt có chút đau lòng, nghiến răng nghiến lợi nói. Ban đầu lúc mua thứ vô dụng này, tim hắn như rỉ máu. Nếu không phải vì tham gia cuộc săn có thể cướp được “Hỏa Năng” từ tay tân sinh, có đánh chết hắn cũng không đời nào đem một ngày “Hỏa Năng” đi mua cái bản đồ chó má này. Lũ khốn kiếp trong nội viện đúng là lũ quỷ hút máu mà.
“Lão sinh tham gia cuộc săn, tổng cộng có bao nhiêu người?” Tiêu Viêm đem bản đồ cất kỹ, nhíu mày hỏi.
“Có 50 người, 5 người một tổ, tổng cộng 10 tổ.” Lam y thanh niên nhìn bốn phía, bất đắc dĩ thở dài một hơi. Hắn không biết đồng bọn của mình có nói thật hay không, nhưng suy đi tính lại, hắn vẫn lựa chọn nói thật.
“Thực lực thế nào? Đều tương đương với các ngươi chứ?” Tiêu Viêm tiếp tục hỏi.
“Có 8 đội thực lực tương đương, chúng ta đều là những người vào nội viện năm ngoái. Hai đội còn lại đều là lão sinh khóa trên, thời gian họ ở trong nội viện lâu hơn chúng ta, nên thực lực cũng mạnh hơn, ta nghĩ là cũng tương đương với ngươi.” Lam y thanh niên có chút quái dị liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, dường như đang thầm oán tại sao tân sinh năm nay lại mạnh như vậy. Phải biết rằng năm ngoái khi bọn họ còn là tân sinh tiến vào nội viện, cho dù là 5 tên đứng đầu cũng bị cướp sạch trong khu rừng này. Mặc dù họ cũng có phản kháng nhưng vì phối hợp không tốt nên khó có thể hình thành phản kích quy mô, cuối cùng bị chia lẻ ra đánh bại. Đâu có quỷ dị như năm nay, lão sinh lại bị tân sinh cướp?
Nhớ tới việc này, lam y thanh niên có xúc động muốn chửi ầm lên, cùng là tân sinh, tại sao khác biệt lại lớn như vậy.
“Tương đương với ta sao?” Nghe vậy, Tiêu Viêm cau mày lại. Hai đội ngũ có thực lực tương đương mình, vậy là có chút rắc rối rồi. Xem ra lần này muốn dễ dàng vượt qua ‘Hỏa Năng Liệp Bổ Tái’ cũng không hề đơn giản.
“Hai đội đó rất dễ phân biệt, một đội mặc trang phục màu đen, một đội toàn màu trắng. Cuộc săn hàng năm đều có hai đội thực lực cường hãn tham gia, trong nội viện gọi hai đội ngũ này là ‘Hắc-Bạch Quan Sát’. Mười năm gần đây chưa từng nghe có đội ngũ tân sinh nào vượt qua được sự ngăn cản của họ.” Trong giọng nói của lam y thanh niên có một chút kinh sợ.
“Hắc-Bạch Quan Sát.” Tiêu Viêm khẽ gật đầu, lẩm nhẩm lại cái tên này, rồi quay lại nhìn mọi người, hỏi ra vấn đề quan trọng nhất: “Cái gọi là ‘Hỏa Năng’ kia, trong nội viện có tác dụng gì? Tại sao các ngươi lại điên cuồng vì nó như vậy?”
“‘Hỏa Năng’ là thứ quan trọng nhất trong nội viện, cũng chính là nguyên nhân khiến tất cả tân sinh sau khi vào nội viện tu luyện, thực lực đều tăng mạnh.” Vấn đề này làm lam y thanh niên ngẫm nghĩ một lát, cho đến khi tay của Tiêu Viêm nắm lấy chuôi Huyền Trọng Xích, hắn mới đành phải nói: “Bên trong nội viện có một tòa ‘Thiên Phần Luyện Khí Tháp’ nằm sâu dưới lòng đất. Tu luyện bên trong tháp, hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội, hơn nữa càng đi xuống tầng dưới, tốc độ tu luyện càng nhanh, đương nhiên phí dụng cũng cao hơn nhiều.”
“Mà muốn đi vào ‘Thiên Phần Luyện Khí Tháp’ cần phải dùng ‘Hỏa Năng’ trong Hỏa Tinh Tạp để chi trả. ‘Hỏa Năng’ trong Hỏa Tinh Tạp của các ngươi đủ để tu luyện 5 ngày trong tháp. Sau 5 ngày đó, các ngươi phải tự mình đi kiếm ‘Hỏa Năng’. Đương nhiên, vào ngày đầu tiên mỗi tháng, nội viện cũng sẽ phát cho mỗi người 7 ngày ‘Hỏa Năng’, coi như là sinh hoạt phí.” Nói đến lời cuối, sắc mặt lam y thanh niên cũng có một chút cổ quái.
“Thì ra là muốn tu luyện, cần phải có ‘Hỏa Năng’ làm chi phí, khó trách bọn họ thèm thuồng ‘Hỏa Năng’ của chúng ta đến vậy.” Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, liếc mắt nhìn lam y thanh niên, nhẹ giọng nói: “Vậy nếu đem ‘Hỏa Năng’ dùng hết, phải làm sao để kiếm được? Chẳng lẽ chỉ có thể đợi nội viện hàng tháng cấp sinh hoạt phí?”
“Đương nhiên không phải. Bên trong nội viện, ngươi có nhiều cách để có được ‘Hỏa Năng’, ví dụ như làm vệ sinh tháp, chế tạo quyển trục… Đương nhiên, dựa vào việc này chỉ có thể kiếm được một ít ‘Hỏa Năng’. Do đó, một số đệ tử có thực lực sẽ đi săn giết ma thú dùng ma hạch đổi lấy ‘Hỏa Năng’, hoặc là tìm người khiêu chiến. Chỉ cần đối phương đồng ý là có thể thi đấu tại Cạnh Kỹ Tràng, người thắng có thể lấy bớt ‘Hỏa Năng’ của người thua. Tóm lại, biện pháp kiếm ‘Hỏa Năng’ có rất nhiều, nhưng điều kiện tiên quyết là các ngươi phải có đủ thực lực, nếu không chẳng những không kiếm được ‘Hỏa Năng’ mà ngược lại còn thua sạch.”
Lam y thanh niên xoa tay, chần chờ một chút lại nói: “Còn có một cách kiếm được ‘Hỏa Năng’, đó là được xếp vào ‘Cường Bảng’ của nội viện. Tên cũng như ý nghĩa, đây là một bảng xếp hạng thực lực, cũng là một bảng xếp hạng rất có giá trị trong nội viện. Bảng có 50 vị trí, chỉ cần ngươi có thể chen chân vào là mỗi tháng sẽ được nội viện thưởng ‘Hỏa Năng’. Phần thưởng cũng dựa theo thứ hạng, xếp càng cao thì thưởng càng nhiều. Chỉ cần ngươi có thể được xếp vào ‘Cường Bảng’, vậy là có thể cả ngày ở tại ‘Thiên Phần Luyện Khí Tháp’ tu luyện mà không cần lo lắng hết ‘Hỏa Năng’. Cho nên, tất cả đệ tử trong nội viện đều lấy ‘Cường Bảng’ làm mục tiêu phấn đấu. Sức cạnh tranh của nó cũng khiến người ta phải líu lưỡi kinh ngạc, rất nhiều người vừa mới lên bảng ngày hôm trước, ngày hôm sau đã bị người khác liều mạng khiêu chiến đá xuống.”
Thở ra một hơi thật sâu, Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Trên mặt hắn tuy bình tĩnh, nhưng trong lòng đã dấy lên sự mong chờ và hiếu kỳ đối với nội viện thần bí này. Loại chế độ cực kỳ đặc biệt này, không hổ là cái nôi của cường giả.
Ở ngoại viện rất khó có được sự cạnh tranh khốc liệt như vậy, cho nên nơi đó dù có không ít người thiên phú kiệt xuất, nhưng vẫn không thể so sánh với nội viện. Bởi vì chế độ nơi này, gần như được tạo ra chuyên để bồi dưỡng cường giả.
“Hỏa Năng a, thật là một thứ khiến người ta động lòng. Ngay cả ta bây giờ cũng phải thèm thuồng nó.” Tiêu Viêm nhẹ giọng cười cười, quay đầu nhìn về phía bốn người Huân Nhi. Lúc này, họ cũng đang nhìn lại đây. Năm cặp mắt nhìn nhau, trong mắt ai cũng ánh lên ngọn lửa hừng hực. Hiển nhiên, nội viện đã khơi dậy lòng hứng thú của họ, và hai chữ “Hỏa Năng” đã được khắc sâu trong tâm trí.
Ở trong nội viện, có được Hỏa Năng đồng nghĩa với tốc độ tu luyện nhanh hơn, cũng tượng trưng cho việc tiến gần hơn đến địa vị cường giả.
“Hỏa Năng đúng là thứ tốt a!”
Trong lòng khẽ lẩm bẩm, khóe miệng Tiêu Viêm bỗng nhếch lên một nụ cười tà dị khiến lam y thanh niên toàn thân lạnh toát. Hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn lam y thanh niên mà cười dài, sau đó ôn tồn nói: “Đa tạ học trưởng đã chỉ giáo, nhưng phiền ngài giao Hỏa Tinh Tạp ra đây được không?”
Miệng khẽ giật, nhìn vẻ mặt tươi cười của Tiêu Viêm, lam y thanh niên sắc mặt đại biến, đấu khí đột nhiên khởi động. Nhưng chưa kịp có động tác gì thì một bóng đen mang theo tiếng gió rít gào đã nện xuống, dừng lại ngay trước mặt hắn.
Nhìn thanh trọng xích khổng lồ, lam y thanh niên gian nan nuốt nước miếng. Sau một lúc lâu, hắn sắc mặt xám xịt, phịch mông ngồi bệt xuống đất, bàn tay run run từ trong nạp giới lấy ra một tấm Lam Sắc Hỏa Tinh Tạp.
Mỉm cười tủm tỉm, sau khi nhìn thấy con số 28 màu đỏ trên hỏa tinh tạp, nụ cười trên mặt Tiêu Viêm càng đậm hơn rất nhiều.
Tiêu Viêm cầm hai tấm tinh tạp màu đen và màu lam, sau đó đem chúng ấn vào nhau. Ánh sáng chợt lóe lên, con số trên hắc sắc tinh tạp từ 5 biến thành 26, còn lam sắc tinh tạp từ 28 chuyển thành 7.
“Từ giờ trở đi, trong cuộc săn này, vị trí giữa thợ săn và con mồi sẽ đảo ngược. Bởi vì, con mồi bây giờ… cũng đã có hứng thú với thợ săn rồi.”
Nhìn con số 26 hiện lên trên hắc sắc tinh tạp, Tiêu Viêm nhẹ giọng lẩm bẩm.