Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 448: CHƯƠNG 444: TRẬN CHIẾN VỚI HẮC SÁT ĐỘI

Thanh âm bình thản của Tiêu Viêm vang lên giữa khu rừng huyên náo, cũng khiến cho đám tân sinh đứng sau nhiệt huyết sôi trào, chiến ý ngập tràn lồng ngực. Mặc kệ thành hay bại, cứ chiến một trận đã, ít nhất như vậy cũng không thẹn với lương tâm. Dù sao “Hỏa Năng” trong tay họ cũng không nhiều, dù có bị cướp cũng chẳng sao, huống chi, quy định của cuộc săn này là không được giết người, cùng lắm là bị đánh cho một trận no đòn, cũng chẳng phải tổn thất gì ghê gớm.

Thầm nhủ trong lòng, mười lăm tân sinh khí tức yếu ớt đồng loạt ngẩng cao đầu, hung hăng nhìn chằm chặp vào năm người Sa Thiết trên cây, không hề có chút e ngại nào.

“Hắc hắc, có cốt khí, đã vậy thì để Hắc Sát đội bọn ta thử xem đám tân sinh đã làm kinh động toàn bộ Nội Viện, rốt cuộc có điểm nào khó lường!” Nhìn Tiêu Viêm đối mặt với đội ngũ lão sinh thực lực mạnh mẽ mà vẫn không chút sợ hãi, ngược lại còn nâng cao sĩ khí của đồng đội, trong mắt Sa Thiết hiện lên chút kinh ngạc, khẽ gật đầu. Dù sao, sự phản kháng của Tiêu Viêm sẽ mang đến cho hắn chút ít phiền toái. Là người quanh năm vật lộn trong đấu trường của Nội Viện, đối với thái độ cường ngạnh cốt khí này, hắn cũng cảm thấy bội phục tận đáy lòng. Ít nhất là nếu so sánh với loại người như Bạch Sơn lúc trước bỏ rơi đồng đội trốn đi một mình, hắn có chút coi thường. Đương nhiên, những lời này chỉ là thầm nhủ trong lòng chứ hắn tuyệt không nói ra.

Khi lời Sa Thiết vừa dứt, năm luồng khí thế hùng hồn từ cơ thể năm người bạo phát, tràn ngập bãi đất trống, uy áp mãnh liệt khiến cho đám tân sinh vừa mới dâng trào chiến ý, tâm tư lại chùng xuống đôi chút.

Cảm nhận được khí thế từ giữa không trung ép xuống, Tiêu Viêm thở ra một hơi dài, nghiêng đầu trầm giọng nói: “Mọi người cẩn thận, gã Sa Thiết đó cứ để cho ta!”

“Tiêu Viêm ca ca, gã Sa Thiết kia e rằng đã đặt một chân vào cấp bậc Đấu Linh, nếu tỷ thí bình thường, cơ hội chiến thắng của huynh có lẽ không lớn, mà lúc thi tuyển huynh cưỡng ép đề thăng thực lực, đối với thân thể tổn thương chắc cũng không ít đâu.” Mày liễu khẽ chau, Huân Nhi lo lắng nói, nàng vô cùng rõ ràng ngày đó sau khi Tiêu Viêm đem thực lực tăng lên đến mức đủ để chống lại cường giả Đấu Linh, cơ thể cũng đã phải chịu tổn thương. Nếu không phải ngay lúc đó hắn may mắn đột phá thì chỉ sợ phải mất tới nửa tháng thời gian, cơ thể mới có thể khôi phục trạng thái đỉnh phong.

“Ha ha, không sao, cho dù không đề thăng thực lực, chỉ dựa vào bản lĩnh của ta cũng có thể cùng hắn chiến một trận.” Tiêu Viêm khoát tay nói, hắn cũng rõ ràng “Thiên Hỏa Tam Huyền Biến” mặc dù có thể khiến cho thực lực của hắn trong thời gian ngắn tăng lên ngang ngửa với cường giả Đấu Linh, nhưng năng lượng cuồng bạo do sự bùng nổ trong chốc lát của Dị Hỏa cũng làm thân thể tổn thương không nhỏ. Bởi vậy, khi không cần thiết, hắn sẽ không sử dụng “Thiên Hỏa Tam Huyền Biến”, mà hắn cũng tự tin sẽ không bại dưới tay Sa Thiết chỉ trong vài hiệp.

“Vậy huynh cẩn thận một chút.” Thấy Tiêu Viêm vẫn kiên trì, Huân Nhi khẽ gật đầu, nhìn lướt qua năm người trên cây, nhẹ giọng thốt: ”Hổ Gia và Ngô Hạo trải qua trận chiến lúc trước đã có chút suy yếu rồi, hiện tại e rằng bọn họ cũng chỉ có thể miễn cưỡng đối phó được với một người, như vậy, đối phương vẫn còn dư một người nữa.”

Ở bên nghe được lời Huân Nhi, hai người Hổ Gia cũng đành bất đắc dĩ gật gật đầu, dù sao lời nàng nói cũng đều là sự thật.

“Ta ước chừng lúc trước Ngô Hạo đánh cùng Tu Nham, hiện tại e cũng không còn bao nhiêu khí lực. Mặc dù có đan dược của Tiêu Viêm hỗ trợ nhưng trong thời gian ngắn cũng không thể hoàn toàn hồi phục. Hơn nữa, mấy đối thủ lần này, so với Tu Nham cũng chẳng kém chút nào.” Hổ Gia thở dài một hơi.

“Các ngươi không cần quá lo lắng, muốn đả bại ta cũng phải qua ít nhất mười phút thời gian.” Ngô Hạo trầm giọng nói: “Người cuối cùng bên đối phương xem ra chỉ có thể để những tân sinh khác chặn đánh thôi.”

“Yên tâm, mặc dù bọn ta chẳng còn bao nhiêu đấu khí, nhưng người vẫn còn nhiều. Tên kia không thể trong thời gian ngắn đả bại được bọn ta đâu. Chỉ cần Tiêu Viêm bọn ngươi có một người giải quyết sớm được một đối thủ thì trận này chúng ta có thể đảo ngược tình thế rồi.” Nghe được bọn Huân Nhi nghị luận, một gã tân sinh cười cười đáp.

“Đúng vậy, chúng ta có thể tạm thời ngăn trở bọn họ một chút, nhưng quyết định thắng bại trận này đều phụ thuộc vào Tiêu Viêm học trưởng các người đó. Với tình trạng của bọn ta hiện nay, thật đúng là khó có thể đánh bại một gã ngũ, lục tinh Đại Đấu Sư; dù sao cũng gần mức đấu sư mà thôi.” Mấy gã tân sinh khác cũng cười phụ họa.

“Ừm.” Tiêu Viêm khẽ gật đầu cười nói: “Một khi đã như vậy, đành phải làm phiền chư vị rồi. Chỉ cần cố sức ngăn chặn người còn lại bên đối phương, chúng ta sẽ cố sức đánh bại đối thủ rồi đến trợ giúp các ngươi.”

“Được!” Trên bãi đất trống, mười lăm tân sinh ngửa cổ gầm lên, mười lăm cỗ khí thế Đấu Sư nháy mắt tràn ra, trông cũng có chút khí thế.

“Cố lên! Tiêu Viêm học trưởng, đánh bại bọn họ đi!” Hai bên bãi đất trống không ít tân sinh đã mất khả năng chiến đấu cũng cố gắng đứng dậy, lớn tiếng hô hào trợ uy cho đám Tiêu Viêm.

Nhìn thấy phe ta sĩ khí tăng cao, khuôn mặt Tiêu Viêm tươi cười, bàn tay nắm chặt Huyền Trọng Xích, hắn khẽ liếc nhìn bọn Huân Nhi, rồi cả bốn người đồng loạt lao vút ra bốn hướng.

“Tiêu Viêm để cho ta, mỗi người chọn một tên, người còn lại nhanh chóng giải quyết đám tân sinh bên kia đi rồi còn chuyển sang mục tiêu khác!” Đúng lúc bốn người tách ra, Sa Thiết phất tay, trầm giọng quát.

“Rõ!” Bốn đạo âm thanh trầm thấp, chỉnh tề vang lên, năm đạo thân ảnh cùng điểm nhẹ lên thân cây, hóa thành mấy bóng đen giống như cánh dơi bắt mồi trong đêm tối lao vút xuống, chỉ hai nhịp hô hấp đã tách ra, xuất hiện ngay trước mặt bốn người Tiêu Viêm, người còn lại giống như hòn vẫn thạch lao tới mười lăm tân sinh kia, đấu khí hung hãn bùng nổ trong nháy mắt.

Bàn chân đạp mạnh xuống mặt đất, hãm lại thân hình đang lao tới, Tiêu Viêm nheo mắt nhìn Sa Thiết xuất hiện trước mắt. Đối thủ của hắn vóc dáng thô tráng mơ hồ tản ra khí tức áp bách khiến Tiêu Viêm phải nhíu mày, người này quả là một đối thủ khó nhằn.

“Khi đã khai chiến, ta sẽ không vì nguyên do gì mà coi thường ngươi đâu, bởi trong đấu trường của Nội Viện, cái loại người ôm tâm lý này căn bản không có hy vọng kiếm được “Hỏa Năng”. Cho nên, phàm những kẻ có thể tung hoành ở đấu trường trên cơ bản đều hiểu được đại ý của câu “sư tử bắt thỏ”.” Lắc nhẹ cổ, một cỗ đấu khí có màu vàng sẫm từ cơ thể Sa Thiết chậm rãi tản ra, cuối cùng phủ kín thân thể giống như một pho tượng kim cang, nhìn vào có cảm giác vô cùng áp bách.

“Kim hệ đấu khí? Người này thế nào lại luyện được loại đấu khí này nhỉ?” Nhìn ám kim sắc đấu khí bên ngoài thân thể Sa Thiết, chân mày Tiêu Viêm cau lại, loại đấu khí này cũng thật hiếm thấy, ngoài ra lực công kích và phòng ngự đều cực kỳ mạnh mẽ. Nếu không phải bởi tu luyện loại đấu khí này làm giảm bớt sự nhanh nhẹn của cơ thể, thì nó đúng là loại đấu khí khiến cho mọi đối thủ phải đau đầu.

Sa Thiết không có vũ khí trong tay, rõ ràng sở trường của hắn là cận thân bác đấu.

Nhận thức được hình thức công kích của đối phương, sắc mặt Tiêu Viêm hòa hoãn lại một chút, hắn cũng chuyên chiến đấu cận thân, nếu như đối chiến như vậy, ngược lại hắn có thể đem hình thức chiến đấu của bản thân phát huy đến mức tận cùng.

Đem Huyền Trọng Xích nặng nề trong tay cắm xuống đất, cảm thụ được đấu khí trong cơ thể như muốn nhảy chồm lên, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, cơ thể tản ra thanh sắc đấu khí ẩn hiện ngọn lửa nhàn nhạt, bất quá ngọn lửa này cứ lập lòe lúc ẩn lúc hiện, lại được che giấu bởi thanh sắc đấu khí nên rất khó phát hiện.

“Lục tinh Đại Đấu Sư, chẳng trách có thể đánh bại Tô Tiếu, thực lực cỡ này có thể so với mấy tên lão sinh đã tiến vào Nội Viện một năm rồi.” Cảm thụ khí thế trào ra từ cơ thể Tiêu Viêm, Sa Thiết có chút giật mình, bật thốt.

“Với thực lực bậc này mà muốn đả bại ta, chỉ sợ khó khăn không nhỏ nha.” Nhếch miệng cười nhìn Tiêu Viêm, song quyền Sa Thiết khẽ chạm, cứ thế mà phát ra tiếng vang thanh thúy như kim thiết va chạm.

“Thử là biết ngay mà.” Tiêu Viêm lãnh đạm cười, bàn chân chậm rãi ma sát trên mặt đất, thân thể thoáng yên lặng chợt như cánh cung kéo căng ra, gót chân vừa chạm đất, thanh sắc đấu khí nơi bàn chân bạo phát ra, mang theo một tiếng nổ vang, thân hình Tiêu Viêm hóa thành một đạo hắc ảnh mơ hồ trong chớp mắt lao thẳng vào Sa Thiết.

Nhìn thấy Tiêu Viêm cũng sử dụng phương thức cận chiến, Sa Thiết chợt cười lạnh, đại thủ gắt gao nắm chặt, khuỷu tay cong lại, ám kim sắc đấu khí nhanh chóng ngưng tụ, cuối cùng hung hăng đánh vào bóng đen vừa hiện ra bên cạnh, đầu cùi chỏ ẩn chứa kình phong phát ra tiếng kêu xé gió, tạo thành vô hình kình khí, ngay khi cách mặt đất mấy thước đã tạo ra hai cái hố sâu đến hai tấc.

Cảm giác được kình phong sắc bén từ trên đầu truyền đến, Tiêu Viêm nét mặt không đổi, cánh tay đột nhiên vung lên, trên nắm đấm thanh sắc năng lượng cấp tốc lan tràn sau cùng ngạnh kháng với cùi chỏ của Sa Thiết.

“Bang!”

Âm thanh trầm thấp vang lên, tại chỗ giao kích, kình khí mạnh mẽ đã đem nắm đấm cùng thân thể Tiêu Viêm ép xuống thấp, nhưng sắc mặt hắn vẫn lãnh đạm như cũ, tả thủ như chớp xuất ra, khi còn cách ngực Sa Thiết khoảng một thước, một đạo vô hình kình khí phô thiên cái địa chợt bùng phát.

Xuy Hỏa Chưởng!

Đấu kỹ này mấy năm trước Tiêu Viêm đã luyện xong, mà với thực lực của hắn hiện nay, dùng Xuy Hỏa Chưởng phát động kình khí đã có thể đả thương cường giả Đại Đấu Sư, chứ không giống như trước kia chỉ như một cơn gió thổi người nghiêng ngả.

Vô hình kình khí nhằm ngực Sa Thiết nổ mạnh, nhất thời thân thể hắn chớp lên vài cái, dưới sức ép của kình khí, bước chân của hắn cũng phải lùi lại hai bước.

“Đấu kỹ tầng tầng lớp lớp, cổ quái ly kỳ, Tiêu Viêm ngươi đúng là càng lúc càng làm cho ta thấy hứng thú, bất quá, mấy thứ bàng môn tả đạo này đối với ta quả thật chẳng có bao nhiêu tác dụng, thế nên ngươi hãy xuất ra bản lĩnh thật sự cho ta xem nào!” Bàn tay vỗ ngực phát ra âm thanh kim thiết, Sa Thiết quát lạnh.

Nhìn Sa Thiết hầu như chẳng hề hấn gì, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, sắc mặt dần ngưng trọng, song chưởng khẽ lật, sau một lát phóng xuất ra thanh sắc hỏa diễm.

Ngay khi thanh sắc hỏa diễm từ tay Tiêu Viêm phóng xuất, hai vị lão nhân đang ngồi xem kịch trong rừng bỗng mở bừng hai mắt, khiếp sợ thất thanh: “Dị Hỏa?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!