Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 450: CHƯƠNG 446: XOAY CHUYỂN CỤC DIỆN

Thanh y thiếu nữ đột nhiên xuất hiện bên cạnh Ngô Hạo, khiến cho mấy tân sinh bị thương xung quanh nhất thời mừng rỡ như điên, cất tiếng hoan hô vang dội.

Huân Nhi ra tay vào thời khắc mấu chốt, không chỉ đánh bại đối thủ mà còn kịp thời viện trợ cho Ngô Hạo, lập tức mang lại lợi thế cực lớn cho phe Tiêu Viêm trong cuộc chiến vốn đang giằng co quyết liệt này.

“Ngươi không sao chứ?” Huân Nhi vừa nhìn chằm chằm vào gã đội viên “Hắc Sát đội” phía đối diện, vừa thuận miệng hỏi.

“Vẫn ổn.” Ngô Hạo cắn chặt răng, thân thể lảo đảo, sắc mặt tái nhợt đáp.

“Hắn giao cho ta, ngươi nghỉ ngơi một chút đi.”

Nàng há có thể không nhận ra Ngô Hạo lúc này chỉ đang cố gắng chịu đựng? Nàng nhẹ giọng nói, kim quang chói mắt trên tay càng thêm cường thịnh.

“Không cần, lúc trước hắn trúng một chưởng của ta cũng đã bị thương không nhẹ. Ta và ngươi liên thủ, dùng tốc độ nhanh nhất đánh bại hắn, bằng không Hổ Gia và đám tân sinh bên kia không chống đỡ được bao lâu nữa đâu.”

Ngô Hạo hít sâu một hơi, khuôn mặt tái nhợt bỗng có chút hồng nhuận. Lời vừa dứt, hắn không để cho Huân Nhi kịp mở miệng, đã huy động chút đấu khí ít ỏi còn lại trong cơ thể, hung hãn lao về phía tên thành viên “Hắc Sát Đội”.

“Ây...” Nhìn Ngô Hạo vẫn còn dũng khí dẫn đầu tấn công, Huân Nhi khẽ kêu lên một tiếng. Thân hình nàng chớp động, chỉ trong một nhịp thở đã vượt qua Ngô Hạo, song chưởng kim quang đột nhiên bạo phát, ảo hóa thành một cây roi dài bao phủ năng lượng màu vàng, vung lên tạo ra một loạt tiếng xé gió thanh thúy trong không khí.

Trên cây trường tiên bằng năng lượng màu vàng kim ấy, dường như còn bao phủ một tầng kim sắc hỏa diễm nhàn nhạt lúc ẩn lúc hiện. Nhanh như chớp, nó quất thẳng vào đối thủ.

Gã thành viên “Hắc Sát đội” chỉ thấy kim quang chợt lóe lên trước mặt, kèm theo kình phong nóng rực ập xuống từ đỉnh đầu, sắc mặt lập tức đại biến, thân thể vội vàng lăn một vòng về phía sau đầy chật vật.

Trường tiên màu vàng mang theo kình phong nóng bỏng quất xuống mặt đất. Nền đất vốn có chút ẩm ướt lập tức trở nên khô khốc với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Trong nháy mắt, một rãnh đất dài chừng nửa thước hiện lên, đất đá bên trong hằn rõ vết cháy xém do nhiệt độ cao thiêu đốt.

Đưa mắt nhìn vệt đất đá bị nướng chín, khóe miệng gã thành viên “Hắc Sát đội” hơi co giật, hắn gắng sức nuốt một ngụm nước bọt.

Thế nhưng, hắn còn chưa kịp đứng dậy, một đạo huyết ảnh đã đột nhiên từ bên cạnh phóng tới, tung một cước nặng nề vào lồng ngực khiến hắn không kịp phản ứng.

“Hự!”

Bị một cước trúng ngay ngực, sắc mặt gã thành viên “Hắc Sát đội” chợt ửng đỏ. Hắn mạnh mẽ nuốt ngược ngụm máu tươi đang chực trào lên cổ họng, đồng thời bật ra một tiếng rên rỉ.

Liên tục bị đả kích, trong mắt hắn rốt cuộc cũng hiện lên một tia hung tợn. Vận sức ngưng khí, hắn hóp bụng rồi phun mạnh ra một hơi.

Cùng lúc luồng hơi được phun ra, đấu khí toàn thân cũng ngưng tụ trên ngực hắn, một cỗ năng lượng gợn sóng bộc phát, đánh mạnh vào bàn chân Ngô Hạo.

Ngô Hạo lúc này đã như nỏ mạnh hết đà, lại chịu thêm dư chấn phản kích liền phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bắn ngược về sau mấy trượng, mềm oặt ngã vật xuống đống lá khô.

“Bang!”

Vừa mới đánh ngã được Ngô Hạo, gã thành viên “Hắc Sát đội” còn chưa kịp vui mừng thì một bóng hình xinh đẹp màu xanh đã lướt đến như quỷ mị. Khuôn mặt vốn thanh nhã tinh tế lúc này thoáng qua một tia hàn ý. Hữu chưởng của nàng tỏa ra kim quang rực rỡ, dù còn cách nửa thước đã ngưng tụ thành một đạo chưởng ấn bằng vàng, nặng nề nện thẳng vào ngực hắn.

“Phụt!”

Lãnh thêm một kích cực kỳ nặng nề, gã thành viên “Hắc Sát đội” cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra. Thân thể hắn rơi xuống mặt đất nghe một tiếng “rầm”, hai chân lảo đảo lùi về phía sau, cuối cùng đâm sầm vào một gốc cây to, khiến thân cây nứt ra vài đường.

Toàn bộ cuộc giao tranh, từ lúc Ngô Hạo đột ngột tấn công cho đến khi gã thành viên “Hắc Sát đội” lạc bại, chỉ vỏn vẹn chưa đầy một phút. Rất nhiều học viên chỉ có thể nhìn thấy Ngô Hạo lao đến, sau đó bị đối phương chấn bay ra, và cuối cùng là một chưởng cực mạnh của Huân Nhi.

Nhưng mặc kệ bọn họ có thấy rõ quá trình chiến đấu hay không, việc gã thành viên “Hắc Sát đội” kia bị đánh bại chính là sự thật.

Bởi vậy, sau khi xác định người này đã không còn sức tái chiến, tiếng hoan hô điên cuồng lại vang lên. Rất nhiều tân sinh vốn không đủ sức tham gia chiến đấu, lúc này kích động đến nỗi mặt đỏ như gà chọi.

Hai người này bị đánh bại khiến xác suất thắng lợi của phe Tiêu Viêm đã không còn mong manh, thậm chí còn có thể lật ngược tình thế. Hiện tại, phe đối phương năm người đã bị loại hai, trong khi phe Tiêu Viêm chỉ có Ngô Hạo mất đi sức chiến đấu.

Xem ra, trận đấu này, nhờ vào thực lực xuất chúng của Huân Nhi, họ đã từ thế cục bất lợi chuyển sang thế cục có thể đường đường chính chính phân cao thấp với “Hắc Sát đội”.

Điều này làm cho các tân sinh rốt cục cũng có thể thấy được một tia hy vọng thắng lợi.

Trên bãi đất trống, dưới một gốc cây, Tô Tiếu, Lăng Bạch và Tu Nham ngồi dựa vào thân cây, quan sát chiến cục thay đổi. Nhìn Huân Nhi một mình có thể đánh bại hai gã có thực lực tương đương với bọn họ, cả ba không khỏi lộ vẻ mặt kinh ngạc.

Đến lúc này, bọn họ đều nhìn cô gái có khuôn mặt xinh xắn khiến người ta khó có thể rời mắt kia với ánh mắt đầy ngưng trọng.

“Đội ngũ của Tiêu Viêm này thật sự rất mạnh. Nếu cô gái tên Huân Nhi kia cùng với Hổ Gia lựa chọn vây công chúng ta, e rằng chúng ta còn bại nhanh hơn.” Tô Tiếu cười khổ một tiếng, thở dài nói.

Một bên, Lăng Bạch cùng Tu Nham cũng cười khổ gật đầu. Một cô gái nhìn qua có vẻ yếu đuối như vậy lại sở hữu thực lực mạnh mẽ đến thế, nhắc tới đội ngũ có thực lực ước chừng Ngũ tinh Đại Đấu Sư này, Lăng Bạch không khỏi trợn mắt há mồm. Cái đội hình như thế này, cho dù ở trong Nội Viện cũng có thể xếp vào hàng ngũ trung cấp.

“Nếu gã Bạch Sơn kia không lâm trận bỏ chạy, bọn họ cùng Hắc Sát đội sống mái với nhau, ai thắng ai thua chỉ sợ khó mà nói trước được.” Tu Nham nắm chặt tay, trầm giọng nói. Nhắc đến Bạch Sơn, trên khuôn mặt hắn hiện lên vẻ khinh thường không chút che giấu. Tính tình của hắn cũng giống như đường lối tu luyện đấu khí, đều thuộc loại thẳng thắn cương trực, hắn không hề che giấu sự chán ghét của mình đối với Bạch Sơn.

“Thế yếu do Bạch Sơn bỏ đi tạo ra, hiện tại đã bị cô gái tên Huân Nhi kia xóa bỏ. Bây giờ chỉ cần nàng có thể cùng mấy tân sinh còn lại liên thủ đánh bại thêm một thành viên “Hắc Sát đội” nữa, vậy là có thể chuyển bại thành thắng rồi.”

Tô Tiếu chậm rãi nói. Dứt lời, ánh mắt hắn quét về phía trận chiến hừng hực khí thế vẫn chưa phân thắng bại giữa Sa Thiết và Tiêu Viêm, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc tán thán, nói: “Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Tiêu Viêm phải ngăn cản được Sa Thiết, tạo thời gian cho bọn họ đánh bại những thành viên còn lại của “Hắc Sát Đội”, nếu không thì vẫn còn khó nói.”

“Ừm.”

Lăng Bạch cùng Tu Nham gật đầu. Mặc dù cục diện trên sân nhìn như đã bắt đầu nghiêng về phía tân sinh, nhưng chỉ cần Tiêu Viêm xảy ra vấn đề, thế cục vừa vất vả lắm mới xoay chuyển được cũng hoàn toàn có khả năng bị đảo ngược một lần nữa!

Cho nên, dù hiện tại Huân Nhi có vẻ là người quan trọng nhất trong chiến cuộc, nhưng kỳ thực, Tiêu Viêm mới chính là người quyết định trận đấu.

Tiêu Viêm bại, các tân sinh khác hoàn toàn không còn hy vọng. Mà nếu Tiêu Viêm thuận lợi cầm chân Sa Thiết để các tân sinh đánh bại những thành viên còn lại của “Hắc Sát Đội”, vậy thì đám người Tiêu Viêm sẽ sáng tạo nên một kỳ tích chưa từng có trong lịch sử “Cuộc săn hỏa năng”.

Chưa từng có một đội ngũ tân sinh nào có thể đánh bại cả hai chi Hắc-Bạch đội ngũ. Tiêu Viêm và đồng đội đang từng bước tạo nên kỳ tích đó.

Hai đội viên bên mình đã thua, Sa Thiết cũng đã nhận ra điều đó, sắc mặt hắn lập tức trở nên có chút khó coi. Trong lúc xuất thủ, công kích càng ngày càng sắc bén, quyền phong vù vù xé gió, làm cho không khí phát ra những tiếng nổ trầm thấp.

Nhưng mặc cho Sa Thiết công kích ngày càng mạnh, Tiêu Viêm vẫn cắn chặt răng. Thân hình hắn dưới những quyền ảnh mạnh mẽ kia giống như một chiếc thuyền lá nhỏ phiêu dạt giữa biển khơi. Vô luận sóng biển có hung bạo thế nào, con thuyền vẫn luôn trong tình trạng nguy hiểm nối tiếp nguy hiểm, nhưng thủy chung vẫn giữ mình không bị lật úp.

Lúc này, Tiêu Viêm cũng đã phát huy thực lực của bản thân đến tột đỉnh. Hơn nữa, hắn cũng hiểu rõ, nhiệm vụ của mình bây giờ không phải là đánh bại Sa Thiết, mà là cầm chân hắn.

Tình hình chiến đấu giữa sân càng thêm kịch liệt, hấp dẫn tầm mắt của tất cả mọi người, khiến họ không dám rời đi dù chỉ một giây, chỉ sợ trong lúc lơ là sẽ bỏ qua thời khắc mấu chốt của trận đấu. Nhìn những thân ảnh chợt ẩn chợt hiện trên sân, tất cả mọi người đều âm thầm đổ mồ hôi, trận đấu này quá mức dai dẳng.

Thời gian như nước chảy qua kẽ tay, lặng yên trôi đi. Sau khi Huân Nhi cùng Ngô Hạo liên thủ đánh bại một thành viên “Hắc Sát Đội”, khoảng năm phút sau, bên phía ba tân sinh còn lại, trận chiến cũng có kết quả. Gã thành viên “Hắc Sát Đội” cắn răng kiên trì, liều mạng đánh trọng thương một tân sinh, nhưng cũng vì thế mà lộ ra sơ hở. Chỉ thấy kim quang bùng lên, một tiếng “ầm” vang dội, một bóng đen bay vút lên không trung, vẽ nên một đường vòng cung rồi rơi sầm xuống đất, từ miệng phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ thẫm đám lá khô.

“Đi!”

Lại một chưởng đánh bại đối thủ, khuôn mặt Huân Nhi lúc này đã lấm tấm mồ hôi. Không chút nghỉ ngơi, nàng khẽ quát ba tân sinh bên cạnh, rồi mau chóng gia nhập vào vòng chiến của Hổ Gia.

Lại năm phút nữa trôi qua, trong tiếng hô vang của các tân sinh xung quanh, gã thành viên cuối cùng của “Hắc Sát đội”, ngoại trừ Sa Thiết, cũng đã bị Huân Nhi, Hổ Gia cùng ba tân sinh khác liên thủ đánh cho mất sức chiến đấu!

Đến lúc này, cán cân thắng lợi trên sân đã nghiêng hẳn về phía Tiêu Viêm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!