Nhẹ nhàng vỗ đầu Huân Nhi, Tiêu Viêm chậm rãi quay lại, vẻ âm trầm trên mặt nhanh chóng tan đi. Ánh mắt hắn thản nhiên nhìn Phó Ngao ở phía đối diện, cất giọng nhàn nhạt: “Bắt đầu được chưa?”
“Hắc, có can đảm…”
Phó Ngao kinh ngạc thốt lên, không ngờ Tiêu Viêm lại thực sự dám đứng ra ứng chiến, hắn chợt cười hắc hắc: “Tốt, hôm nay hãy để ta xem bản lĩnh của ngươi. Để xem thủ lĩnh tân sinh mà Nội Viện đang xôn xao bàn tán, rốt cuộc có thật sự mạnh mẽ như lời đồn không.”
Thấy đại chiến sắp sửa nổ ra, đám đệ tử vây xem vội vàng lùi lại. Bọn họ cũng đã nghe không ít lời đồn về Tiêu Viêm, nay được tận mắt chứng kiến, tự nhiên là vô cùng hứng thú.
“Không biết tên Tiêu Viêm kia có đấu lại Phó Ngao không, nếu không thì phen này mất mặt thật rồi.”
“Hắc hắc, nghe nói Phó Ngao tháng trước đã đột phá lên Tam tinh Đấu Linh rồi. Tiêu Viêm tuy đánh bại được La Hầu, nhưng muốn đối đầu với hắn thì e là lành ít dữ nhiều.”
“Nếu sơ sẩy thua trong tay Phó Ngao, không chỉ mất mặt mà đến nữ nhân của mình cũng không giữ được… thế thì lại càng có trò hay để xem rồi.”
Tiêu Viêm phớt lờ những lời xì xào bàn tán xung quanh. Hắn chậm rãi bước lên một bước, hai tay nhanh chóng kết thành những thủ ấn kỳ dị. Cùng với sự biến ảo của thủ ấn, một luồng thanh sắc hỏa diễm từ trong khí xoáy đột nhiên tuôn ra, cấp tốc vận chuyển theo một lộ tuyến kỳ lạ.
Khi ngọn lửa màu xanh hoàn thành một vòng chu thiên theo lộ tuyến kỳ dị, nó chợt sôi trào lên, một cỗ năng lượng cuồng bạo từ đó khuếch tán ra, cuối cùng thấm vào từng tấc da thịt trong cơ thể Tiêu Viêm.
“Thiên Hỏa Tam Huyền Biến: Thanh Liên Biến!”
Ầm!
Thủ ấn đột ngột ngưng lại, ngọn lửa màu xanh từ trong cơ thể Tiêu Viêm cuồng bạo trào ra, bao bọc hắn thành một hỏa nhân xanh biếc.
Ngọn lửa chỉ bùng lên trong khoảnh khắc rồi nhanh chóng thu về cơ thể. Theo đó, mọi người đều cảm nhận được khí tức của Tiêu Viêm đang tăng vọt, thậm chí sắp đạt đến cấp độ của một Đấu Linh cường giả!
“Hóa ra chỉ là cưỡng ép tăng thực lực, thảo nào có thể đánh bại La Hầu. Nhưng loại thủ đoạn hạ cấp này chung quy không thể kéo dài, ngược lại còn gây tổn thương lớn cho cơ thể. Đây chính là con bài tẩy của ngươi sao?” Thấy khí tức của Tiêu Viêm đột nhiên trở nên mạnh mẽ, Phó Ngao thoáng giật mình rồi lạnh lùng nói.
Đối với lời châm chọc của Phó Ngao, Tiêu Viêm vẫn im lặng không đáp. Bàn tay hắn nắm chặt chuôi Huyền Trọng Xích, nghiêng đầu nói với Ngô Hạo: “Để mắt tới bọn Bạch Sơn.”
“Yên tâm, lũ tạp nham đó cứ giao cho ta.” Ngô Hạo gật đầu, thoáng chần chừ rồi thấp giọng dặn: “Ngươi cẩn thận một chút, tên Phó Ngao này mạnh hơn La Hầu nhiều.”
“Ừ.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển về phía Phó Ngao đang cười lạnh ở đối diện. Bàn chân hắn chậm rãi nhấc lên rồi dậm mạnh xuống đất, một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân hình Tiêu Viêm hóa thành một đạo hắc ảnh, lao thẳng về phía trước.
“Hừ, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy thế nào mới là Đấu Linh cường giả chân chính! Bàng môn tả đạo, chẳng là cái thá gì!” Trong con ngươi, bóng đen cấp tốc phóng đại, Phó Ngao hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm chặt, lam quang lóe lên, một thanh tam xoa kích màu lam dài gần nửa trượng đã xuất hiện trong tay.
Tay nắm chặt tam xoa kích, Phó Ngao đâm thẳng về phía hắc ảnh đang lao tới. Mũi kích lóe lên lam quang u ám, nơi nó lướt qua, không gian cũng mơ hồ nhuốm một màu lam nhàn nhạt.
“Keng!”
Bóng đen đột ngột dừng lại, thanh hắc xích khổng lồ trong tay vung mạnh lên, va chạm trực diện với tam xoa kích, lập tức vang lên tiếng kim loại chói tai cùng tia lửa bắn ra tung tóe.
“Lực không nhỏ.”
Thân thể khẽ chấn động, Phó Ngao lùi lại nửa bước, nhìn Tiêu Viêm ở phía trước cũng đã lùi hơn một bước, hắn kinh ngạc cười một tiếng rồi lại lao lên. Tam xoa kích trong tay bao phủ bởi đấu khí màu xanh thẳm, tựa như một con cá mập hung hãn đang vẫy đuôi trong biển cả, kình khí lạnh lẽo ẩn chứa một cỗ sát khí hung tàn.
Vẻ mặt căng thẳng nhìn thế công vũ bão của tam xoa kích, Tiêu Viêm khẽ rung cánh tay, không hề lùi bước, vung trọng xích lên nghênh đón.
Trong sân, đấu khí màu lam và hỏa diễm màu xanh chiếm cứ mỗi bên một nửa, nơi hai người giao tranh không ngừng bốc lên làn sương trắng. Giữa làn sương, hai bóng người quỷ mị như ẩn như hiện, tốc độ nhanh đến mức những người vây xem chỉ có thể nghe thấy tiếng trọng xích và tam xoa kích va chạm cùng những tia lửa bắn ra.
Đấu khí hùng hồn va chạm, năng lượng bùng nổ tạo ra những gợn sóng không ngừng khuếch tán, khiến người xem phải liên tục lùi về phía sau.
“Không biết Tiêu Viêm có thắng được tên kia không?” Ánh mắt gắt gao nhìn vào bóng người ẩn hiện trong làn sương trắng, bàn tay ngọc ngà của Hổ Gia bất giác siết chặt, nàng khẽ hỏi Huân Nhi và Ngô Hạo bên cạnh.
“Không biết… bây giờ vẫn chưa nhìn ra được gì cả.” Ngô Hạo lắc đầu, trầm giọng nói.
Ầm!
Ngô Hạo vừa dứt lời, một tiếng nổ lớn làm màng nhĩ người nghe đau nhói đột nhiên từ trong làn sương trắng truyền ra. Ngay sau đó, hai bóng người từ trong đó bắn ngược ra, hai chân miết trên mặt đất hơn mười thước mới dừng lại.
“Hắc hắc, tốt, quả nhiên có chút bản lĩnh, khó trách lại kiêu ngạo như vậy.” Tam xoa kích trong tay chống mạnh xuống đất, Phó Ngao thở hổn hển mấy hơi, cười lạnh nói.
Trọng xích của Tiêu Viêm cắm sâu vào khe nứt trên sàn đấu, hô hấp của hắn cũng có chút dồn dập. Sau khi sử dụng Thiên Hỏa Tam Huyền Biến để cưỡng ép tăng thực lực, hắn có thể chính diện giao chiến với Phó Ngao mà không rơi vào thế hạ phong, thậm chí về mặt sức mạnh còn có thể áp chế đối phương một chút. Tuy nhiên, hiệu quả này có thời hạn rất ngắn. Một khi Thiên Hỏa Tam Huyền Biến mất đi tác dụng, hắn khó có thể tiếp tục chiến đấu.
Phó Ngao cũng nhìn ra nhược điểm của Tiêu Viêm, hắn nở một nụ cười âm hiểm, tam xoa kích trong tay đột nhiên rung lên, đấu khí màu lam bỗng trở nên cường thịnh. Cùng với đó, khuôn mặt của Phó Ngao cũng biến thành một màu xanh thẳm quỷ dị.
Cảm nhận được đấu khí đang cấp tốc ngưng tụ trên tam xoa kích của Phó Ngao, sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, hắn có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ trong một kích này của đối phương.
“Một chiêu kết thúc ngươi!”
Tam xoa kích trong tay xoay tròn dữ dội, chợt mũi nhọn chĩa thẳng về phía Tiêu Viêm. Phó Ngao nhếch miệng cười, bàn chân đạp mạnh xuống đất, thân hình hóa thành một đạo lam quang bắn tới. Cùng lúc đó, đấu khí màu lam trên tam xoa kích cuồng cuộn xoay chuyển, cuối cùng mơ hồ ngưng tụ thành một con cá mập năng lượng.
Đấu khí ngưng vật, đây chính là dấu hiệu của Đấu Linh cường giả. Giống như đấu khí sa y của Đấu Sư, đấu khí khải giáp của Đại Đấu Sư, đây là năng lực độc quyền của cấp bậc Đấu Linh trở lên. Lực sát thương của loại đấu khí ngưng vật này, nếu kết hợp với đấu kỹ, không nghi ngờ gì sẽ tạo ra hiệu quả nghiền nát mọi thứ.
Con cá mập đấu khí dài chừng một trượng lao về phía Tiêu Viêm. Xuyên qua thân hình hơi trong suốt của nó, có thể thấy thanh tam xoa kích sắc bén vô cùng đang ẩn giấu bên trong.
Ánh mắt gắt gao nhìn con cá mập đang cấp tốc phóng đại trong con ngươi, kình phong sắc bén ập đến khiến vẻ mặt Tiêu Viêm càng thêm ngưng trọng. Cánh tay hắn khẽ rung lên, ngọn lửa màu xanh theo kinh mạch tuôn ra, bao phủ toàn bộ thanh hắc xích. Sau đó, hai tay Tiêu Viêm nắm chặt chuôi xích, chậm rãi ngẩng đầu, đấu khí trong cơ thể lúc này đã được vận chuyển đến cực hạn!
“Phá!”
Con ngươi đột nhiên co rút lại, một tiếng quát đinh tai nhức óc từ cổ họng Tiêu Viêm hét lên, ngay sau đó, trọng xích bao phủ bởi hỏa diễm màu xanh tựa như có sức mạnh bổ đôi núi non, hung hăng bổ xuống!
Theo một xích này bổ ra, không gian xung quanh trở nên vặn vẹo, nhiệt độ tăng vọt, khiến những vũng nước đọng trên mặt đất bốc hơi sạch sẽ!
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, trọng xích bao phủ bởi hỏa diễm màu xanh cùng con cá mập đấu khí hung hăng va chạm vào nhau.
Ầm!
Hai luồng sức mạnh vừa tiếp xúc, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Tại điểm va chạm, hơi nước bốc lên ngùn ngụt kèm theo tiếng xèo xèo. Một luồng sóng xung kích gồm hơi nước và lửa xanh khuếch tán ra bốn phía như gợn sóng, cuốn phăng mọi tạp vật trên đường đi của nó.
Giữa làn hơi nước, sắc mặt Phó Ngao có chút khó coi nhìn thanh tam xoa kích đang bị trọng xích ghì chặt. Ngọn lửa màu xanh trên đó không những không bị thủy hệ đấu khí của hắn dập tắt, mà ngược lại còn khiến nó bốc hơi trong nháy mắt. Tình huống đột ngột này, thực sự nằm ngoài dự liệu của Phó Ngao.
Hai tay ướt đẫm mồ hôi gắt gao nắm chặt tam xoa kích, cánh tay Phó Ngao run lên, cỗ lực lượng kinh người truyền đến từ trọng xích khiến tim hắn đập loạn.
Khuôn mặt Tiêu Viêm cũng đã đỏ bừng, đó là biểu hiện của việc vận dụng sức mạnh đến cực hạn. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Phó Ngao đang ở cách đó không xa, khóe miệng bỗng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Cổ họng hắn khẽ rung lên, những âm tiết kỳ dị không ngừng vang lên, hai má Tiêu Viêm cũng phồng lên. Một lát sau, hắn ngẩng cao đầu, cái miệng đang ngậm chặt đột ngột mở ra.
“Rống!”
Theo tiếng hét của Tiêu Viêm, một sóng âm tựa sấm sét rền vang bùng nổ, khiến những người vây xem đau nhói màng nhĩ, vội vàng bịt chặt hai tai.
Những người ở xa còn cảm thấy chấn động như vậy, Phó Ngao ở cách Tiêu Viêm chưa đầy hai thước, đương nhiên phải chịu tổn thương nặng nề nhất!
Khi sóng âm còn chưa phát ra, Phó Ngao đã cảm thấy nguy hiểm nhưng lại không kịp lùi bước. Vì vậy, một chiêu “Sư Hổ Toái Kim Ngâm” này của Tiêu Viêm, hắn đã lãnh trọn.
Hai tay đang nắm chặt tam xoa kích run lên bần bật, dưới tiếng gầm như sấm sét giữa trời quang của Tiêu Viêm, hai tai Phó Ngao rỉ ra một vệt máu, trong đầu cũng như có ngàn vạn tiếng chuông đang gõ loạn xạ.
Ngay khoảnh khắc Phó Ngao bị “Sư Hổ Toái Kim Ngâm” làm cho thất thần, hai tay Tiêu Viêm mạnh mẽ buông trọng xích, thân hình xoay chuyển, quỷ mị xuất hiện bên trái Phó Ngao. Vẻ mặt lạnh lùng, nắm đấm bao bọc bởi hỏa diễm màu xanh, mang theo tiếng gió rít lên xé rách không khí, dưới từng ánh mắt kinh hãi của mọi người, hung hăng nện thẳng vào mặt Phó Ngao.
“Bốp!”
Tiếng quyền va vào thịt trầm đục vang lên khiến tim những người xung quanh như nhảy lên một nhịp. Bọn họ quay lại nhìn thì thấy Phó Ngao đã như một con diều đứt dây, thân thể quay cuồng giữa không trung rồi rơi mạnh xuống đất cách đó mấy thước, không rõ sống chết…
Khi thân thể Phó Ngao rơi xuống, xung quanh lặng ngắt như tờ.