Nhìn cửa tháp từ từ mở ra, đám đông lập tức xôn xao. Tiêu Viêm cũng đành tạm dừng câu chuyện, chắp tay thi lễ với Hàn Nguyệt rồi đưa mắt nhìn về phía cánh cửa đang dần hé mở.
Đợi cánh cửa đá hoàn toàn mở ra, đám người bên ngoài liền ồ ạt chen chúc nhau tiến vào như một cơn thủy triều.
Hòa vào dòng người, nhóm Tiêu Viêm cũng thuận thế tiến vào bên trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp.
Vào trong tháp, vì không cùng đường nên Hàn Nguyệt và mấy nữ tử khác đã từ biệt Tiêu Viêm. Trước khi đi, nàng còn không quên dặn hắn phải chú ý đến động tĩnh của Bạch Bang.
Tiêu Viêm ngầm hiểu ý tốt của Hàn Nguyệt, nhìn bóng dáng họ dần biến mất trong tầm mắt, hắn mới quay lại với nhóm người Bàn Môn. Trước khi vào tháp, hắn đã thông báo cho mọi người phải cẩn thận với lần đầu tiên bị tâm hỏa xâm nhập, hơn nữa hắn còn chỉ dẫn chính xác cách hóa giải, chính vì thế mặc dù hiện tại cả đám tân sinh toàn thân cứng ngắc, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt dần chuyển hồng nhưng vẫn chưa có hiện tượng quá khích nào xuất hiện.
Chờ đợi khoảng hai phút sau, Huân Nhi là người đầu tiên mở mắt, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một tầng hào quang mờ nhạt, hiển nhiên thu hoạch sau khi chống đỡ tâm hỏa đã góp phần không nhỏ giúp rèn luyện đấu khí.
Tốc độ nhanh như vậy làm cho Tiêu Viêm phải kinh ngạc không thôi, nhưng cũng vì đã biết phương pháp hóa giải nên lần đầu bị tâm hỏa xâm nhập đã tự nhiên mất đi hiệu quả khảo nghiệm. Tất nhiên, việc kiên trì càng lâu thì càng xuất sắc, nếu không cũng chỉ là vô dụng. Lúc này, chính là chờ xem người nào có thể dùng tốc độ nhanh nhất để phát huy hiệu quả của luồng tâm hỏa bên trong cơ thể nhằm rèn luyện đấu khí. Do đó, tốc độ của Huân Nhi không khỏi khiến Tiêu Viêm có chút giật mình.
Kế sau Huân Nhi, không ngoài dự đoán là Hổ Gia, tiếp đó các thành viên khác của Bàn Môn cũng dần tỉnh lại.
Mặc dù thời gian thức tỉnh không đồng nhất, nhưng từ sắc mặt mọi người có thể thấy rõ rằng việc bị tâm hỏa thiêu đốt bên trong cơ thể đã mang lại hiệu quả cao hơn so với mong đợi. Xem ra Vẫn Lạc Tâm Viêm đối với việc tu luyện quả thật có trợ giúp rất lớn.
“Thiên Phần Luyện Khí Tháp quả nhiên có chút kỳ diệu, khó trách mấy tên học viên cũ trong Nội Viện lại tiến triển nhanh như vậy, nguyên nhân là dựa vào nó.” Trên gương mặt Huân Nhi thoáng nét cảm thán, tuy ngoài mặt là vậy nhưng người ngoài khó có thể biết được trong lời nói của nàng còn có ý khác.
“Tu luyện tại nơi này quả thật có thể làm ít công to.” Hổ Gia ở một bên gật gật đầu nói: “Tu luyện tại Thiên Phần Luyện Khí Tháp chưa đầy một năm, ta liền có thể tiến vào cấp bậc Đấu Linh.”
Các thành viên khác của Bàn Môn cũng lộ rõ vẻ vui sướng, xem bộ dáng vội vàng của bọn họ, thật sự hận không thể ngay lập tức tìm một chỗ ngồi xuống tu luyện.
“Vị này hẳn là Tiêu Viêm học đệ phải không?”
Ngay khi Tiêu Viêm chuẩn bị dẫn mọi người đi tìm phòng tu luyện, một trung niên nhân bỗng nhiên bước nhanh về phía họ, cười tủm tỉm nói.
“Đệ tử chính là Tiêu Viêm, vị đạo sư này có chuyện gì sao?” Tiêu Viêm nhìn thấy huy Chương đặc thù trên ngực người trung niên mà chỉ có đạo sư Nội Viện mới có quyền đeo, liền lập tức khách khí trả lời.
“Ta phụng lệnh Liễu trưởng lão, đến dẫn mọi người tới phòng tu luyện trung cấp.” Trung niên nhân thấp giọng nói.
Nghe vậy, hai mắt Tiêu Viêm sáng lên, lúc này mới nhớ đến lời của Liễu trưởng lão hôm qua về phòng tu luyện đặc biệt, liền vội vàng chắp tay nói: “Vậy xin đa tạ đạo sư dẫn đường.”
“Ha hả, không có gì, đi theo ta.” Cười lắc lắc đầu, trung niên nhân tùy ý quét mắt qua người Tiêu Viêm, một lát sau khẽ xoay người đi trước dẫn đường.
“Theo sau.”
Hướng về phía mọi người vẫy tay, Tiêu Viêm vội vàng đi theo vị đạo sư trung niên.
Đoàn người một đường theo sau trung niên nhân tiến vào khu vực phòng tu luyện trung cấp, sau gần mấy chục phút đi dọc theo con đường, mọi người dừng lại trước một phòng tu luyện có vẻ cũ kỹ.
So với những phòng tu luyện khác, nơi đây trông vô cùng cũ nát. Nhóm người Tiêu Viêm không khỏi có chút hoài nghi. Nhìn bộ dáng của họ, vị đạo sư trung niên cũng biết họ đang nghĩ gì, không khỏi cất tiếng cười rồi đẩy cửa bước vào. Tiêu Viêm thoáng chần chờ một chút rồi cũng dẫn đầu mọi người bước vào.
Vừa bước vào phòng, phiến đá dưới chân đã tỏa ra hàn khí nhàn nhạt, truyền dọc theo bàn chân lên khiến cả nhóm Tiêu Viêm có một cảm giác thanh mát dễ chịu.
Trong phòng, ánh sáng nhu hòa từ ngọn đèn khiến người ta không có cảm giác chói mắt. Diện tích phòng khá lớn, có thể chứa hơn bốn mươi người. Tại chính giữa phòng là một khu vực bằng đá đen, nhô cao hơn mặt đất chừng hai tấc.
“Tiêu Viêm, hắc thạch đài ở trung tâm chính là chỗ tu luyện của các ngươi.” Trung niên nhân mỉm cười đi đến bên cạnh đài đá đen, ngón tay chỉ vào những khu vực được phân chia rõ ràng trên đó, cười nói: “Không gian đủ cho mọi người cùng tu luyện. Ở đây có những rãnh nhỏ, chỉ cần các ngươi đem Hỏa Tinh Tạp của mình cắm vào, sau đó vận chuyển công pháp, tâm hỏa sẽ không ngừng xuất hiện trong cơ thể các ngươi. Các ngươi có thể dùng nó để rèn luyện đấu khí, kinh mạch, xương cốt, từ đó đề thăng thực lực.”
Nghe vậy, đám người Tiêu Viêm vội vàng tụ tập lại xem. Quả nhiên họ nhìn thấy trên đài đá có những khu vực tu luyện được phân chia riêng biệt, hơn nữa tại đây còn có một bệ đá cao hơn một tấc so với những chỗ khác.
“Các ngươi lần đầu vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp tu luyện, nên ta phải nhắc nhở các ngươi chú ý quy củ.” Trung niên nhân nghiêm mặt lại, trầm ngâm một hồi rồi nói: “Rèn luyện bằng Tâm Hỏa mặc dù có thể làm cho thực lực của các ngươi đề thăng rất nhanh, nhưng cũng không thể tu luyện ở đây mà quên ăn quên ngủ. Bởi vì bên trong Tâm Hỏa có ẩn chứa lực lượng hỏa diễm cuồng bạo, lúc rèn luyện đấu khí cũng sẽ nhiễm vào một ít. Với thực lực hiện tại của các ngươi, để có thể chống lại đặc tính của Tâm Hỏa, tốt nhất chỉ nên tu luyện nửa ngày, sau đó nghỉ ngơi một đêm là được.”
“Chờ sau này các ngươi tu luyện đủ lâu, có thể gia tăng thời gian tu luyện cho thích hợp. Nếu tiến nhập cấp bậc Đấu Linh, chắc chắn có thể ở trong tháp tu luyện bốn năm ngày mà không cần ra ngoài. Nhưng với các ngươi hiện tại thì cứ theo từng bước mà tu luyện và nghỉ ngơi theo thời gian thích hợp, bằng không sẽ chỉ làm hại chính mình. Loại chuyện này Nội Viện chúng ta không muốn xảy ra.” Vị đạo sư trịnh trọng nhắc nhở.
Nghe đạo sư trung niên nhắc nhở, đám người Tiêu Viêm đều gật đầu đồng ý.
Thấy thế, vị đạo sư trung niên mới cười xua tay nói: “Nếu đã hiểu rõ, các ngươi liền nắm bắt thời gian tu luyện đi. Lần đầu tiên tiến vào phòng tu luyện, hiệu quả đạt được là vô cùng rõ rệt. Không ít tân sinh có thiên phú kiệt xuất đều thăng cấp trong lần tu luyện đầu tiên, hy vọng các ngươi cũng có thể làm được.”
Nói xong, hắn phủi phủi quần áo, định xoay người đi ra ngoài.
Nhìn vị đạo sư trung niên rời đi, Tiêu Viêm hơi trầm ngâm rồi bước nhanh theo sau, khi tới cửa bỗng nhiên thấp giọng nói: “Đạo sư xin chờ một chút.”
Nghe lời nói của Tiêu Viêm, vị đạo sư trung niên không khỏi sửng sốt. Chính lúc hắn còn đang ngây người, Tiêu Viêm đã nhanh chóng nhét một bình ngọc nhỏ vào tay hắn, khẽ cười nói: “Hôm nay phiền toái đạo sư, đây chỉ là một bình đan dược giúp tĩnh tâm tu luyện, không có gì trân quý.”
Bỗng nhiên bị Tiêu Viêm nhét vật lạ vào tay, vị đạo sư trung niên vừa muốn từ chối, nhưng khi nghe là đan dược giúp tĩnh tâm tu luyện, trong mắt nhất thời ánh lên tia kinh hỉ. Thoáng chần chờ một lúc, ông ta liền cười tủm tỉm cất kỹ bình ngọc, đoạn nhìn quanh rồi nói: “Khu vực này vừa vặn do ta quản lý, cho nên ngươi cứ an tâm tu luyện, hắc hắc.”
“Ha hả, đa tạ lão sư…” Tiêu Viêm gật đầu mỉm cười.
“Nếu ngươi không chê, lần sau cứ gọi ta là Hậu Hổ lão ca là được rồi.” Trung niên đạo sư cất cao giọng nói.
“Vậy tại hạ xin cung kính không bằng tuân mệnh.” Tiêu Viêm khẽ cười nói.
“Ừm, tốt rồi, ngươi đừng lãng phí thời gian tu luyện nữa.” Hậu Hổ xua tay cười nói.
Tiêu Viêm gật đầu, lúc này mới xoay người đóng cửa phòng lại.
Nhìn cánh cửa đóng lại, Hậu Hổ nhịn không được lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Tiểu tử này quả biết cách làm người, không tồi, rất không tồi a, ta thích.”
“Chậc chậc, phương pháp tu luyện này thật đáng kinh ngạc, quả đúng là chưa từng nghe qua.”
Vừa mới bước vào, Tiêu Viêm đã nghe thấy âm thanh của Hổ Gia. Hướng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, quả nhiên thấy hắn đang không ngừng vuốt ve hắc thạch đài.
Tiêu Viêm gật đầu cười, bước về phía trước, bàn tay cẩn thận chạm vào đài đá đen. Một luồng hơi ấm nhẹ nhàng theo đầu ngón tay truyền đến. Nơi đây tồn tại một hơi ấm kỳ lạ, khiến cho đấu khí bên trong cơ thể có chút lưu động.
“Quả nhiên có điểm kỳ diệu. Ha hả, mọi người tìm vị trí ngồi xuống đi, xem xem lần đầu tiên tu luyện ở đây, chúng ta có bao nhiêu người có thể tấn cấp.” Tiêu Viêm rút Huyền Trọng Xích sau lưng ra, lòng bàn tay vừa lật liền thu vào trong nạp giới, nhún mình một cái đã xuất hiện tại vị trí dẫn đầu.
Thấy Tiêu Viêm dẫn đầu, mọi người trong Bàn Môn đều răm rắp nghe lệnh, trong chốc lát đã tự tìm cho mình một nơi tu luyện.
Ngồi xếp bằng trên hắc thạch đài, cảm nhận cỗ hương thơm nồng đậm ấm áp, Tiêu Viêm thở ra một hơi thật dài, bấm tay bắn ra Hỏa Tinh Tạp màu xanh.
Hai tay nắm chặt Hỏa Tinh Tạp, sau đó cẩn thận cắm vào bên trong rãnh đá. Chỉ nghe một tiếng “răng rắc”, hào quang từ bên trong rãnh bắn ra. Theo sau hào quang xuất hiện, Tiêu Viêm rõ ràng trông thấy con số 148 trên Hỏa Tinh Tạp lập tức giảm đi một, hiển nhiên đây chính là chi phí một ngày tu luyện, cũng là một điểm Hỏa Năng.
Không lâu sau khi Hỏa Năng bị khấu trừ, Tiêu Viêm chậm rãi nhắm mắt, hai tay kết thành ấn tu luyện, thân thể giống như lão tăng nhập định. Ngay sau Tiêu Viêm, nhóm người Huân Nhi cũng đem Hỏa Tinh Tạp cắm vào rãnh. Nhất thời, trong phòng không ngừng vang lên từng tiếng “răng rắc” rất nhỏ, hào quang nhàn nhạt đồng thời sáng lên, dường như che lấp cả ánh sáng của ngọn đèn trong phòng.
Hào quang nhạt dần, những tiếng nói khe khẽ ban đầu cũng dần trở nên yên lặng. Trong phòng chỉ còn nghe được tiếng hít thở vững vàng đầy sức lực.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽