Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 475: CHƯƠNG 471: ĐỆ NHỊ TẦNG

Đi ra khỏi phòng tu luyện, có lẽ do tiếng chuông lúc trước nên Tiêu Viêm phát hiện, dòng người trong tháp lúc này ai nấy đều đi lại vội vã. Trước đó, cửa của không ít phòng tu luyện vẫn còn đóng chặt, bây giờ lại mở toang. Từng tốp người chen chúc đi ra, nhanh chóng hướng về phía cửa tháp. Trong mắt những người này, Tiêu Viêm còn thấy được một tia hồng mang nhàn nhạt.

Đứng bên ngoài phòng tu luyện, Tiêu Viêm chần chừ một lát, sau đó cũng chen vào dòng người, nhanh chóng tiến về khu vực trung tâm của tòa tháp. Thông đạo đi xuống tầng tiếp theo hẳn là ở nơi đó. Tầng thứ nhất này rõ ràng chỉ có thể ở lại một ngày, xem ra muốn tiếp tục tu luyện thì phải xuống mấy tầng dưới mới được.

Lách qua dòng người chen chúc, thân hình Tiêu Viêm nhanh nhẹn lướt đi trong phạm vi hẹp. Cứ như thế chưa đến mười phút sau, dòng người dần thưa thớt, thân hình hắn thoáng lên một cái đã hoàn toàn thoát ra khỏi đám đông.

Cảm giác chen chúc xung quanh đột nhiên biến mất, trong lòng Tiêu Viêm bất giác thở phào nhẹ nhõm. Hắn đang định đưa mắt tìm kiếm thông đạo xuống tầng tiếp theo thì một bóng người bỗng vụt đến trước mặt, ngay sau đó một giọng nói mang theo chút nộ hỏa vang lên bên tai: “Ngươi sao lại không biết quy củ vậy? Chẳng lẽ không biết lúc Cổ Chung vang lên, bên trong tháp nghiêm cấm đi lại lung tung sao?”

Bóng người đột ngột xuất hiện khiến Tiêu Viêm vội vàng dừng bước. Hắn ngẩng mắt nhìn lên, phát hiện đối phương là một trung niên trạc tuổi Hầu Hổ, trên ngực cũng có một huy Chương đạo sư. Xem ra người này cũng giống Hầu Hổ, đều là đạo sư quản lý trật tự bên trong tháp.

"Vị đạo sư này..."

Thấy đối phương là đạo sư, Tiêu Viêm tự nhiên không dám tùy tiện, nhưng hắn vừa định mở miệng giải thích thì vị đạo sư mặt trầm như nước đã khoát tay, cau mày nói: “Đừng nói nữa, nếu tu luyện đã kết thúc thì lui về nghỉ ngơi đi, chờ ngày mai giải trừ “Vô Hình Hỏa Độc” xong rồi hẵng vào tháp tu luyện. Bây giờ trong tháp sẽ bắt đầu kiểm tra trật tự. Nếu phát hiện ngươi còn lưu lại nơi này, ngươi sẽ bị trừ Hỏa Năng.”

Vô Hình Hỏa Độc, theo lời Hầu Hổ nói thì hẳn là hỏa diễm cuồng bạo. Mặc dù tên gọi khác nhau, nhưng ý nghĩa thực chất lại không khác biệt là bao.

Nhìn khuôn mặt nghiêm khắc của vị đạo sư, Tiêu Viêm không khỏi có chút đau đầu, nhưng tình thế khó xử này cũng không kéo dài bao lâu đã được một giọng nói khác hóa giải.

“Hử? Tiêu Viêm? Sao ngươi còn ở đây?”

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tiêu Viêm nhất thời mừng rỡ trong lòng, vội vàng quay đầu lại, thấy Hầu Hổ đang bước tới liền nháy mắt với y.

Thấy Tiêu Viêm nháy mắt ra hiệu, Hầu Hổ có chút nghi hoặc trong lòng. Y đi đến trước mặt Tiêu Viêm và người trung niên kia, cười nói: “Tần Lê, việc này cứ để ta, ngươi cứ lo việc của mình đi.”

Nghe vậy, vị đạo sư tên Tần Lê kia chần chừ một chút, ánh mắt quét qua người Tiêu Viêm, rồi gật đầu nói: “Vậy được rồi, ngươi mau đưa hắn ra ngoài đi, bằng không lúc kiểm tra mà bị phát hiện, chúng ta sẽ bị Liễu trưởng lão trách phạt đó.”

"Ừm." Hầu Hổ cười gật đầu.

Thấy y gật đầu, vị đạo sư Tần Lê kia mới xoay người rời đi.

Đợi Tần Lê biến mất ở khúc quanh, Hầu Hổ mới chuyển ánh mắt về phía Tiêu Viêm, nghi hoặc hỏi: “Tiêu Viêm lão đệ, tu luyện xong rồi sao? Vậy tại sao còn ở đây đi dạo?”

“Hắc hắc, Hầu lão ca, ta có chuyện muốn nhờ ngài giúp cho.” Tiêu Viêm ghé sát lại một chút, cười nói.

"Chuyện gì?" Hầu Hổ trừng mắt hỏi.

“Hắc hắc, Hầu lão ca, ngài cũng biết, với thực lực của ta hiện giờ, tu luyện ở tầng thứ nhất không thu được hiệu quả lớn lắm, cho nên ta muốn xuống mấy tầng dưới tu luyện, không biết có thể sắp xếp một chút được không?” Tiêu Viêm thấp giọng nói.

Xuống mấy tầng dưới?

Nghe vậy, Hầu Hổ cả kinh, vội lắc đầu thấp giọng nói: “Tiêu Viêm lão đệ, ta biết với thực lực của ngươi, tu luyện ở tầng thứ nhất hiệu quả không rõ rệt, nhưng theo quy củ, tân sinh dù thực lực mạnh đến đâu cũng đều phải ở tầng thứ nhất tu luyện một thời gian, sau đó mới có thể đi xuống các tầng dưới. Sự thiêu đốt của Tâm Hỏa kia, bất kể thực lực thế nào, cũng sẽ khiến một tia hỏa độc lẫn vào trong đấu khí. Thứ này không phải trò đùa đâu, trong Nội Viện bao năm qua, không ít người vì tích lũy hỏa độc mà gây ra thương tật khó có thể cứu vãn.”

“Hơn nữa, sự thiêu đốt của Tâm Hỏa cũng cần thời gian để thích ứng. Thiên Phần Luyện Khí Tháp này, mỗi một tầng đi xuống, mức độ cuồng bạo và nóng cháy của Tâm Hỏa trong phòng tu luyện đều tăng lên gấp bội. Ngươi bây giờ ngay cả tầng thứ nhất còn chưa thích ứng, lại muốn đi xuống tầng dưới, không phải là quá mạo hiểm sao?”

Nghe Hầu Hổ nói một tràng, Tiêu Viêm nhất thời có cảm giác đầu óc quay cuồng. Một lúc lâu sau, hắn mới bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ vào đôi mắt mình, nói: “Hầu lão ca, công pháp ta tu luyện tuy cấp bậc không cao nhưng lại có chỗ đặc thù, đối với hỏa độc có kháng tính nhất định, cho nên ngài không cần lo ta bị hỏa độc nhập thể mà tổn thương. Về phần độ thích ứng kia, ngài cũng yên tâm đi. Ta nghe nói, người trong Nội Viện có thực lực khoảng Ngũ tinh Đại Đấu Sư là đủ để vào tầng thứ ba, ta hiện tại chỉ muốn vào tầng thứ hai mà thôi, sẽ không…”

Nhìn chằm chằm vào đôi con ngươi đen như mực của Tiêu Viêm, Hầu Hổ sững sờ. Công tác trong tháp đã nhiều năm, y hiểu rất rõ về thứ hỏa độc này, bởi vậy chỉ cần nhìn vào ánh mắt đối phương là có thể biết người đó có bị hỏa độc xâm nhập hay không. Nhưng bây giờ nhìn ánh mắt Tiêu Viêm, quả thật không có vẻ gì là bị hỏa độc ăn mòn.

“Được rồi, ta tin ngươi có kháng tính với hỏa độc, nhưng làm như vậy cũng có chút không hợp quy củ a.” Hồi lâu sau, Hầu Hổ thở dài gật đầu, vẫn có chút khó xử nói.

Thấy bộ dáng do dự của Hầu Hổ, Tiêu Viêm tiến lên một bước, tay vừa lật, lại là một bình ngọc được nhét vào tay Hầu Hổ, nhỏ giọng nói: “Hầu lão ca, ngài thường xuyên làm việc trong tháp, dù bản thân thực lực mạnh mẽ, nhưng ngày nào cũng hấp thu hỏa độc, chỉ sợ cũng khó mà tiêu trừ hết. Bình đan dược này là Băng Linh Đan, tuy phẩm chất không cao nhưng lại có công hiệu ức chế hỏa độc.”

Trong tay lại lần nữa xuất hiện bình ngọc, tim Hầu Hổ khẽ nhảy lên. Sau khi nghe Tiêu Viêm nói qua công hiệu của đan dược, bàn tay đang nắm bình ngọc của y bỗng siết chặt lại, tựa hồ sợ nó biến mất. Đúng như lời Tiêu Viêm nói, do thường xuyên làm việc trong tháp, đám đạo sư bọn họ còn bị hỏa độc ảnh hưởng nghiêm trọng hơn cả đệ tử. Hơn nữa có đôi khi do nghỉ ngơi không đủ, hỏa độc khó có thể hoàn toàn hóa giải, thời gian lâu dần khó tránh khỏi khiến tinh thần bất ổn, dẫn đến luyện công tẩu hỏa nhập ma.

Luyện công tẩu hỏa nhập ma nguy hiểm thế nào ai cũng biết, bởi vậy, khi Hầu Hổ biết được bình đan dược này lại có công hiệu ức chế hỏa độc, trong lòng y tức thì tràn ngập kinh hỉ.

Mặc dù chỉ là ức chế chứ không phải khu trừ, nhưng Hầu Hổ cũng đã cực kỳ hài lòng. Cho nên, sau khi trầm ngâm một lát, y cười khổ thở dài một hơi, ánh mắt kỳ dị nhìn Tiêu Viêm nói: “Thứ ngươi lấy ra luôn làm người ta không nỡ cự tuyệt a. Ai, được rồi, hôm nay đành vì ngươi mà mạo hiểm một lần vậy. Đi theo ta!”

Nói xong, Hầu Hổ đưa mắt nhìn quanh bốn phía, rồi nhanh chóng kéo Tiêu Viêm xuyên qua một khúc rẽ, sau đó nhanh chóng tiến vào khu vực trung tâm.

Đi theo sau Hầu Hổ, Tiêu Viêm trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Luyện chế Băng Linh Đan này tuy có chút phiền phức nhưng cũng không khó khăn. Hắn vốn không ngờ dùng nó để hối lộ lại có thể đạt được hiệu quả như vậy, quả nhiên là dùng đúng chỗ.

Đi theo Hầu Hổ khoảng gần năm phút, Tiêu Viêm mới cảm giác được y đi chậm lại. Hắn nhìn về phía trước, vừa vặn thấy ở khúc quanh phía xa có một cầu thang hình xoắn ốc, liền nghĩ rằng đi vào đó là đến tầng tiếp theo.

“May mắn hôm nay do ta canh gác, nếu không thì tuyệt đối không có khả năng cho ngươi đi xuống. Hắc, đừng nhúc nhích, cẩn thận một chút, nơi này có bố trí Không Gian Kính Giới, xông vào lung tung sẽ lập tức bị bắn văng ra, kết cục ít nhất cũng là trọng thương.” Bước nhanh đến cửa cầu thang, Hầu Hổ nói một tiếng, rồi nhanh chóng giữ chặt Tiêu Viêm đang định tiến tới.

Nghe Hầu Hổ nhắc nhở, Tiêu Viêm mới phát hiện, không gian trước cửa thông đạo quả nhiên mơ hồ có chút vặn vẹo, lập tức không khỏi toát mồ hôi lạnh. Tòa tháp này quả thật khắp nơi đều là cơ quan bẫy rập, một khi không cẩn thận liền có kết cục trọng thương.

Sau khi dọa cho Tiêu Viêm một phen kinh sợ, Hầu Hổ mới đưa tay gỡ huy Chương trên ngực xuống, cẩn thận ấn vào một cái rãnh trên vách tường.

Theo huy Chương được ấn vào, không gian trước mặt bỗng nhiên dao động nhẹ. Vẻn vẹn trong vài cái nháy mắt, Tiêu Viêm liền phát hiện cảm giác vặn vẹo trong không gian trước mặt đã biến mất.

"Bây giờ vào được chưa?" Tiêu Viêm cẩn thận hỏi.

"Ừm, Không Gian Kính Giới đã được giải khai, bây giờ ngươi xuống đi. Chờ ngươi vào rồi, ta còn phải phong tỏa lại, đợi đến lúc mở cửa vào ngày mai mới mở ra lần nữa." Hầu Hổ gật đầu nói.

“Đa tạ Hầu lão ca.” Nghe vậy, Tiêu Viêm vui mừng, chắp tay cảm kích với Hầu Hổ, sau đó cẩn thận đưa tay sờ vào khoảng không trước mặt, lúc này mới yên tâm đi xuống cầu thang.

“Nhớ kỹ, nếu không chịu được sự thiêu đốt của Tâm Hỏa thì tìm nơi nghỉ ngơi một chút, ngày mai cửa tháp mở ra thì trở về tu luyện.” Hầu Hổ nhắc nhở.

“Ha hả, đã hiểu, đa tạ Hầu lão ca.” Lời nhắc nhở hảo tâm của Hầu Hổ làm Tiêu Viêm cười gật đầu, lại hướng về y chắp tay, thân hình chợt lóe, liền xông vào cầu thang hình xoắn ốc ở khúc quanh rồi biến mất không thấy.

Hầu Hổ xoay xoay bình ngọc trong tay, cẩn thận cất kỹ, nhìn vào nơi Tiêu Viêm biến mất, khẽ thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Tiểu tử kia, tu luyện ở tầng dưới, tốc độ sẽ càng nhanh hơn, nhưng là phải chống đỡ được Tâm Hỏa a…”

"Hy vọng ngươi thật sự có thể chịu được..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!