Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 483: CHƯƠNG 123: THANH VIÊM HỘ THỂ

Cảm nhận được luồng kình khí sắc bén kia, Tiêu Viêm khẽ nhíu mày. Thanh sắc hỏa diễm từ trong Nạp Giới tuôn trào, nhanh chóng chảy dọc kinh mạch, phá thể mà ra, bao bọc lấy bàn tay đang cấp tốc rụt về.

- Hửm?

Ngay khi thanh sắc hỏa diễm bao bọc lấy bàn tay Tiêu Viêm, một tiếng kêu kinh nghi khẽ vang lên, luồng kình phong sắc bén kia cũng nhanh chóng tan biến.

Thuận lợi rút tay về, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn nam tử mặc áo xám trước mặt. Lúc này, đối phương cũng đã mở mắt, khuôn mặt thoáng vẻ kinh ngạc nhìn hắn.

Ánh mắt lướt qua đôi đồng tử của đối phương, Tiêu Viêm khẽ sững người. Chỉ thấy trong mắt y tràn ngập một thứ quang mang khác thường, những tia sáng màu hồng này đều ẩn chứa một chút bạo lệ.

Đối với loại hồng mang này, Tiêu Viêm không hề xa lạ. Chỉ cần tu luyện lâu ngày trong “Thiên Phần Luyện Khí Tháp”, sẽ xuất hiện hiện tượng này, nó được gọi là “hỏa độc xâm thể”. Nhưng hồng mang trong mắt những người mà Tiêu Viêm gặp mấy hôm trước cũng chỉ là vài tia mờ nhạt, còn người này… gần như toàn bộ con ngươi đều bị hồng mang bao phủ. Hiển nhiên, hỏa độc đã xâm nhập vào cốt tủy… Mức độ nghiêm trọng đến thế này, y là người đầu tiên Tiêu Viêm từng thấy.

- Không mua thì đừng chạm vào.

Ánh mắt lạnh lùng của hôi y nam tử lướt qua Tiêu Viêm, hai ngón tay sắc như dao khép lại, thản nhiên nói.

Thái độ này của hôi y nam tử có chút buồn cười, Tiêu Viêm lại bất đắc dĩ lắc đầu. Bây giờ hắn mới hiểu vì sao những người bên ngoài lại giữ một khoảng cách với gã này. Người mua muốn xem hàng một chút cũng suýt bị công kích, vậy cho dù thứ hắn bày bán có tốt đến đâu, chỉ sợ cũng chẳng có mấy người dám đến mua.

- Ai nói ta không mua?

Tiêu Viêm khoanh tay trước ngực, cũng thản nhiên đáp lại.

- Đừng khua môi múa mép với ta, muốn mua thì đem hỏa năng ra, nhiều lời mất thời gian.

Trong con ngươi màu hồng xẹt qua một tia bực dọc, hôi y nam tử vỗ mạnh lên bãi đá, tức giận nói.

“Hỏa độc xâm thể đã nghiêm trọng đến mức này, tâm trí cũng sẽ bị ảnh hưởng phần nào.” Cũng không để tâm đến lời quát mắng của hôi y nam tử, sắc mặt Tiêu Viêm lại có phần ngưng trọng. Không ngờ hỏa độc trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp lại mạnh mẽ đến vậy, xem ra sau này tu luyện, cho dù có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa hộ thể, cũng phải cẩn thận gấp bội.

- Cây thanh đằng này giá bao nhiêu?

Tiêu Viêm chỉ về phía gốc Thanh Mộc Tiên Đằng kỳ dị kia, thản nhiên hỏi. Từ việc đối phương đem gốc thanh đằng này bày ở vị trí dễ thấy nhất, có thể hiểu gã này hiển nhiên biết được thứ này rất quý hiếm. Cho nên, Tiêu Viêm muốn dễ dàng mua được, chỉ sợ sẽ có chút khó khăn.

- 400 ngày hỏa năng.

Hôi y nam tử lạnh giọng trả lời.

Lời này của hôi y nam tử vừa thốt ra, cả khu vực xung quanh đột nhiên yên tĩnh lại. Ánh mắt mọi người nhìn về phía gã như đang nhìn một kẻ điên. 400 ngày… số lượng khổng lồ như vậy, có người một năm thậm chí hai năm cũng chưa chắc kiếm được. Gã này đúng là sư tử ngoạm, cũng quá đáng quá rồi? Bọn họ dù có thể nhìn ra chỗ kỳ dị của gốc thanh đằng này, nhưng nếu nói nó có giá trị 400 ngày hỏa năng, tuyệt đối sẽ không có ai tin.

Dưới cái giá trên trời này, đừng nói những người xung quanh, cho dù là Tiêu Viêm, khóe miệng cũng không nhịn được mà giật giật. 400 ngày, tên này…

- Có đắt quá không?

Hít sâu một hơi, Tiêu Viêm cau mày nói.

- Mặc dù ta không biết giá trị của cây mộc đằng này là gì, nhưng nó lại được hai ma thú cấp bậc Đấu Vương liều chết tranh đoạt, cũng đủ chứng minh giá trị của nó. Hơn nữa, để lấy được nó ta cũng suýt mất mạng, cho nên 400 ngày hỏa năng không đắt. Nếu ngươi mua không nổi thì biến đi, đừng cản trở ta làm ăn.

Hôi y nam tử liếc nhìn Tiêu Viêm một cái, xua tay nói.

Mặc dù hôi y nam tử nói nhẹ nhàng, nhưng mấy lời này của hắn cũng làm mọi người xung quanh có chút chấn động. Thứ cướp được từ trong tay hai ma thú cấp bậc Đấu Vương, gã này… thật không hổ là kẻ điên cuồng nhất trong nội viện.

Trong mắt Tiêu Viêm cũng hiện lên một tia kinh ngạc, ánh mắt nhìn về hôi y nam tử cũng càng thêm ngưng trọng. Nếu hoàn toàn dựa vào thực lực bản thân, Tiêu Viêm tự hỏi lòng mình, hắn cũng không dám chắc có thể cướp được kỳ vật như vậy từ trong tay hai ma thú cấp bậc Đấu Vương. Tên trước mắt này, mặc dù cuồng, mặc dù ngạo, nhưng hắn thực sự có đủ vốn liếng để kiêu ngạo.

- Có thể đổi thứ khác không? Ví dụ như đồ vật? 400 ngày hỏa năng, thật sự ta cũng không có đủ.

Tiêu Viêm chần chờ một chút. Thanh Mộc Tiên Đằng là tài liệu chủ chốt để luyện chế Địa Linh Đan, mà muốn thành công thôn phệ Vẫn Lạc Tâm Viêm, Địa Linh Đan lại là thứ không thể thiếu. Cho nên, bất luận thế nào, hắn cũng phải có được ma hạch và dược liệu cần thiết để luyện chế Địa Linh Đan trước khi tìm thấy Vẫn Lạc Tâm Viêm.

Nhưng dược liệu luyện chế Địa Linh Đan tuy không nhiều, song tất cả đều là vật vô cùng quý hiếm. Tỷ như gốc Thanh Mộc Tiên Đằng này, nếu hôm nay bỏ qua, Tiêu Viêm cũng không rõ đến năm nào tháng nào mới có thể gặp lại, cho nên, hắn tự nhiên sẽ không dễ dàng từ bỏ.

- Có thể, ta cần đấu kỹ, Địa giai là được, ngươi có không?

Đối với đề nghị của Tiêu Viêm, hôi y nam tử cũng không chần chừ, mở miệng đổi lại một thứ. Nhưng cái giá lần này, vẫn như cũ làm cho Tiêu Viêm và các học viên xung quanh không nói nên lời. Địa giai, trong nội viện này, chỉ sợ cũng không có bao nhiêu học viên nắm giữ đấu kỹ bậc này.

Đương nhiên, Địa giai đấu kỹ, Tiêu Viêm vừa vặn có một loại, nhưng lại là thân pháp đấu kỹ. Đây là thứ mà hắn cần phải tu luyện, muốn hắn đem nó đổi lấy Thanh Mộc Tiên Đằng, lại có vài phần không nỡ.

Khuôn mặt âm tình bất định biến hóa một hồi, dưới những ánh mắt soi mói xung quanh, hắn lắc đầu, chậm rãi nói:

- Địa giai đấu kỹ, ta cũng không có.

Hôi y nam tử khinh thường nhìn hắn một cái, lần này ngay cả nói cũng không thèm, trực tiếp nhắm mắt lại, không để ý tới.

Tiêu Viêm gãi gãi đầu, xung quanh không khỏi vang lên một trận cười thầm. Hiển nhiên, hành động này của Tiêu Viêm làm cho bọn họ cực kỳ buồn cười.

“Quả nhiên là tính tình quái đản.” Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm không để ý đến tiếng cười xung quanh, cũng không rời đi, đứng trước bãi đá trầm ngâm một lúc, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ, ánh mắt chậm rãi lướt qua trên người hôi y nam tử.

Theo ánh mắt quan sát của Tiêu Viêm, ước chừng hai phút sau, một cỗ khí tức mạnh mẽ mang theo nộ khí đột nhiên bạo phát từ trong cơ thể hôi y nam tử. Dưới cỗ khí tức mạnh mẽ đó, các học viên vây xem xung quanh đều sắc mặt đại biến, vội vã lùi về phía sau.

- Tên ngu ngốc này xui xẻo rồi, lại đi chọc giận kẻ điên Lâm Diễm kia.

- Đáng đời, biết rõ tên kia là người thiếu kiên nhẫn nhất cả nội viện mà cũng dám lằng nhằng với hắn, không phải muốn ăn đòn sao?

- Nhưng người này nhìn cũng khá quen mắt đấy.

Đám học viên lui về phía sau một đoạn, không khỏi có chút oán giận, trong lúc nhất thời, những tiếng oán giận kia lại chuyển thành cười nhạo châm chọc.

Dưới khí tức mạnh mẽ khi nổi giận của hôi y nam tử, sắc mặt Tiêu Viêm khẽ biến, lùi về sau một bước. Trong lòng có chút chấn động, chỉ dựa vào cỗ khí tức này, thực lực của gã kia chỉ sợ cũng trên cả Thất tinh Đấu Linh.

Đôi mắt lại chậm rãi mở ra, bên trong con ngươi phiếm hồng tràn ngập nộ khí, hắn nhìn Tiêu Viêm, thanh âm âm lãnh nói:

- Ngươi muốn ăn đòn?

- Ta không muốn đánh nhau, nhưng ta rất có hứng thú với cây thanh đằng này.

Tiêu Viêm nhún vai, khẽ cười nói.

- Một phút, cút khỏi khu giao dịch.

Hôi y nam tử hít sâu một hơi, trong thanh âm cố gắng áp chế cơn giận trong lòng.

- Ta không có 400 ngày hỏa năng, cũng không có Địa giai đấu kỹ...

Tiêu Viêm khổ não gãi đầu, nhưng lời còn chưa dứt, khí tức mà hôi y nam tử cố gắng đè nén đã hoàn toàn bùng phát. Thân hình chợt lóe, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm. Nắm đấm mang theo kình phong sắc bén gần như xé rách không khí, trên quỹ đạo của nó mơ hồ hiện ra một đạo quyền ảnh màu hồng.

Hung hãn kình khí ập tới nhưng không hề làm Tiêu Viêm biến sắc. Thân hình hắn vẫn đứng thẳng tắp, con ngươi đen nhánh thản nhiên nhìn vào đôi mắt đã bị hỏa độc ăn mòn kia, thanh âm bình tĩnh chậm rãi truyền ra:

- Nhưng ta có thể giúp ngươi loại bỏ hỏa độc trong cơ thể.

“Phốc…”

Nắm đấm bao bọc bởi đấu khí màu hồng, khi chỉ còn cách khuôn mặt Tiêu Viêm chừng hai tấc, đột ngột dừng lại. Cùng với nắm đấm, khuôn mặt của hôi y nam tử cũng sững lại trong kinh ngạc tột độ.

- Ngươi… Ngươi nói cái gì?

Màu hồng bên trong con ngươi phai đi một chút, thanh âm của hôi y nam tử có chút run rẩy hỏi.

Ngón tay chậm rãi đè lên nắm đấm trước mặt, từ từ gạt xuống, Tiêu Viêm nhìn thẳng vào vị nam tử có thực lực cực kỳ bất phàm trong nội viện này, thản nhiên nói:

- Ta giúp ngươi trừ đi hỏa độc, ngươi cho ta cây Thanh Mộc Tiên Đằng, cuộc giao dịch này, thế nào?

Nghe rõ lời nói của Tiêu Viêm, nhất thời sắc mặt hôi y nam tử bắt đầu kịch liệt biến ảo.

Đối với sự đấu tranh trong tâm lý của hắn, Tiêu Viêm cũng không để ý, hai tay ẩn trong tay áo, im lặng đợi đáp án của đối phương.

Tiếng động lớn làm cho bên trong khu giao dịch cũng lâm vào yên tĩnh ngắn ngủi. Chỉ là những đạo ánh mắt phóng đến trên người Tiêu Viêm đều mang theo một chút kinh ngạc. Người kia lại có thể chế ngự được kẻ điên cuồng nhất nội viện này, thật sự làm cho người ta bất ngờ.

✩ Vần thơ AI rót dịu dàng — Thiên Lôi Trúc nâng bước trang vàng ✩

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!