Sau khi từ biệt Lâm Diễm, Tiêu Viêm liền đi thẳng đến Thiên Phần Luyện Khí tháp ở phía bắc nội viện. Lúc này cửa tháp đã sớm mở ra, giúp hắn tiết kiệm được không ít thời gian chờ đợi. Tiến vào trong tháp, Tiêu Viêm không hề dừng lại ở tầng thứ nhất mà trực chỉ tầng thứ hai. Có lẽ vì là ban ngày nên có rất nhiều người đang tu luyện, giờ phút này cả cao cấp tu luyện thất và trung cấp tu luyện thất ở tầng hai đều đã bị chiếm hết. Thấy thế, Tiêu Viêm vốn định lập tức lên thẳng tầng thứ ba, song sau một hồi do dự, hắn lại tùy ý tìm một gian cấp thấp tu luyện thất có diện tích nhỏ.
Cấp thấp tu luyện thất mà Tiêu Viêm tìm được thuộc loại có diện tích nhỏ nhất, bên trong chỉ có thể chứa được một người tu luyện. Hơn nữa, nhìn khắp phòng toàn là bụi bặm, hiển nhiên đã rất lâu không có người sử dụng. Dù sao tâm hỏa trong tu luyện thất này còn kém hơn cả mấy tu luyện thất trung cấp ở tầng thứ nhất, bởi vậy, trừ phi thật sự không còn chỗ nào khác, chứ bình thường cũng chẳng có ai tìm đến đây tu luyện. Bất quá, Tiêu Viêm tìm loại tu luyện thất dành cho một người này cũng không phải để tu luyện, hắn chỉ cần một nơi yên tĩnh để luyện chế vài loại đan dược cần thiết mà thôi.
Tiến vào tu luyện thất, đóng chặt cửa phòng, Tiêu Viêm không đến chỗ hắc thạch đài mà trực tiếp ngồi xếp bằng tại chỗ, vung tay lên, triệu hoán dược đỉnh từ trong nạp giới ra. Sắp đặt dược đỉnh xong xuôi, Tiêu Viêm chậm rãi nhắm mắt, bắt đầu ôn lại những phương thuốc mà Dược Lão đã truyền cho. Sau năm phút bất động như một ngọn núi, hắn mở mắt ra, trong mắt thoáng hiện nét vui mừng. Thanh Chi Hỏa Linh Cao, tài liệu cần luyện chế gồm Tam Diệp Thanh Chi, Hỏa Liên Quả, Thiên Linh Thảo, Hỏa hệ ma hạch. Còn Tốc Linh Phong Đan, tài liệu cần luyện chế gồm Tốc Long Tiên, Dạ Linh Diệp, Phong hệ ma hạch.
Hai loại đan dược này tuy cấp bậc không cao lắm, nhưng đều có hiệu quả khá hiếm lạ. Đây là những phương thuốc của ngoại tộc, độ trân quý của chúng cũng không kém hơn so với Thanh Ba đấu kỹ. Loại thứ nhất là Thanh Chi Hỏa Linh Cao, khi tu luyện bôi lên người có thể khiến làn da trở nên cực kỳ nhạy cảm với năng lượng hỏa thuộc tính trong thiên địa, đồng thời tạo ra một hấp lực vô cùng kỳ dị. Bôi loại Hỏa Linh Cao này lên người, dù cho người dùng không chủ động vận chuyển công pháp hấp thu năng lượng, năng lượng hỏa thuộc tính xung quanh vẫn sẽ bị một luồng hấp lực kéo đến, liên tục không ngừng rót vào cơ thể. Đương nhiên, loại Hỏa Linh Cao này cũng có một tác dụng phụ, đó là làm cho người dùng có cảm giác ngứa ngáy cực kỳ khó chịu. Nếu tâm trí không đủ kiên định, e rằng ngay cả việc duy trì trạng thái tu luyện cũng không làm được, huống chi là hấp thu.
Mà loại thứ hai, Tốc Linh Phong Đan, dược hiệu lại càng hiếm lạ hơn. Sau khi dùng, nó có thể làm đấu khí trong cơ thể người dùng tăng tốc lưu chuyển, giống như một chiếc quạt gió được thổi thêm cuồng phong, khiến tốc độ vận chuyển vốn có trở nên càng thêm hung mãnh. Nhưng cái gì cũng có quy luật của nó, loại gia tốc đấu khí lưu chuyển này thực chất là một dạng tiêu hao. Một khi đấu khí lưu chuyển nhanh hơn liên tục trong một thời gian, đấu khí trong cơ thể sẽ lâm vào một giai đoạn cạn kiệt. Nếu trong tình huống này mà gặp phải địch nhân, e rằng chỉ có thể phát huy được một nửa thực lực của mình.
Hai loại đan dược có dược hiệu cổ quái này, lúc bình thường có lẽ sẽ không có bao nhiêu người để ý, nhưng đối với tình huống hiện tại của Tiêu Viêm lại cực kỳ hữu dụng. Ở trong Thiên Phần Luyện Khí tháp này, năng lượng hỏa thuộc tính nồng đậm đến mức làm người khác phải líu lưỡi, có thêm Thanh Chi Hỏa Linh Cao trợ giúp tăng tốc độ hấp thu, hiệu quả tu luyện không thể nghi ngờ sẽ tăng lên rất nhiều lần.
Thêm nữa, khi tâm hỏa trong cơ thể bốc lên, nếu tốc độ lưu chuyển của đấu khí đột nhiên tăng lên, điều này không thể nghi ngờ sẽ làm tốc độ tôi luyện cũng trở nên nhanh hơn. Bởi vậy, nói hai loại đan dược này chính là thứ mà lúc này Tiêu Viêm cần nhất cũng không hề quá lời. Hai loại đan dược này tuy cấp bậc không cao, lại phối hợp tài liệu có chút cổ quái, nhưng với luyện dược thuật hiện giờ của Tiêu Viêm, luyện chế chúng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Sau khi ôn lại trong đầu một lượt cách thức dung hợp, luyện chế các loại tài liệu cùng với độ lửa lớn nhỏ, Tiêu Viêm ngón tay khẽ búng, một luồng hỏa diễm màu xanh theo đầu ngón tay bắn vào trong dược đỉnh. Ngọn lửa hừng hực nhất thời làm cho nhiệt độ trong tu luyện thất tăng lên rất nhiều. Ngồi xếp bằng trước dược đỉnh, Tiêu Viêm vung tay lên, một đống dược liệu đủ các loại liền hiện ra trên mặt đất. Đồng tử hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào hỏa diễm trong đỉnh, sắc xanh của ngọn lửa phản chiếu bên trong đôi mắt đen láy, màu đen cùng màu xanh kết hợp lại trông có vài phần quỷ dị.
Cơ thể Tiêu Viêm không chút động đậy, khuôn mặt ngưng trọng, bàn tay thỉnh thoảng vung lên, kình khí xảo diệu bao bọc lấy dược liệu trên mặt đất, từng gốc một được ném vào trong dược đỉnh, không ngừng tiến hành tinh luyện cùng dung hợp. Lần luyện chế đầu tiên kéo dài gần nửa giờ mới dần kết thúc. Khi Tiêu Viêm lấy ra một chất lỏng sền sệt màu đỏ cất vào trong bình ngọc, cũng là lúc việc luyện chế Thanh Chi Hỏa Linh Cao thành công chấm dứt. Sau khi luyện chế thành công, Tiêu Viêm cũng chưa lập tức luyện chế Tốc Linh Phong Đan mà lấy ra một viên Hồi Khí Đan nuốt xuống, ngồi xếp bằng tại chỗ hồi phục đấu khí. Tuy rằng luyện chế Thanh Chi Hỏa Linh Cao chưa tiêu hao đấu khí nhiều lắm, nhưng theo thói quen, Tiêu Viêm luôn muốn ở trong trạng thái hoàn hảo nhất khi luyện chế đan dược. Bởi vì chỉ ở trong trạng thái này, bất kể là linh hồn cảm giác lực hay trình độ khống chế độ lửa đều đạt được mức cao nhất, và xác suất thành công luyện chế cũng không thể nghi ngờ là cao nhất.
Ngồi xếp bằng tĩnh dưỡng trong vòng mười mấy phút, Tiêu Viêm mở mắt ra, trong mắt loé lên hồng quang nhàn nhạt. Cảm thụ được đấu khí trong cơ thể sau một hồi luyện dược đã tinh tiến hơn một ít, hắn không khỏi có chút vui sướng. Bàn tay vẫy lên, hỏa diễm màu xanh lần thứ hai bốc cháy trong tu luyện thất để luyện chế Tốc Linh Phong Đan. Có lẽ là do cần phải thành đan, cho nên thời gian so với luyện chế Thanh Chi Hỏa Linh Cao lâu hơn gần gấp đôi. Hơn một giờ sau, đôi mắt đang nhắm chặt của Tiêu Viêm đột nhiên mở ra, ánh mắt sáng quắc nhìn hỏa diễm lượn lờ bên trong đỉnh. Tại nơi hỏa diễm cuộn trào, có thể mơ hồ thấy một viên đan dược tròn trịa như ẩn như hiện. Chậm rãi thở ra một hơi, Tiêu Viêm khẽ búng tay, một luồng kình phong bắn tung nắp đỉnh. Tay nhẹ vẫy, mấy viên đan dược màu xanh nhạt từ trong đỉnh bay ra, cuối cùng bị Tiêu Viêm hút vào lòng bàn tay. Bàn tay mở ra, năm viên đan dược màu xanh nhạt cỡ ngón tay cái đang yên lặng nằm trên đó, mùi thuốc nhàn nhạt tán ra xung quanh, hương vị tựa như thuốc bắc. Tiêu Viêm lúc này cảm giác được tốc độ lưu chuyển của đấu khí trong kinh mạch nhanh hơn một chút.
"Hắc hắc, quả nhiên là hữu dụng." Cảm nhận được tốc độ lưu chuyển đấu khí trong cơ thể nhanh hơn, trên khuôn mặt Tiêu Viêm không khỏi xẹt qua một tia vui mừng. Hắn từ trong nạp giới lấy ra một bình ngọc khác, sau đó cẩn thận đem đan dược bỏ vào, cất đi. Sau khi hoàn thành xong xuôi, hắn liền thu dược đỉnh vào trong nạp giới rồi phủi mông đứng dậy.
"Những thứ cần thiết đã chuẩn bị xong, vậy thì có thể tiến vào tầng ba bế quan tu luyện rồi." Trong miệng lẩm bẩm một tiếng, Tiêu Viêm sửa sang lại quần áo, sau đó đẩy cửa đi ra khỏi tu luyện thất. Nhìn thấy dòng người qua lại trên thông đạo, Tiêu Viêm thoáng chần chờ một lát rồi tùy ý kéo một học viên đi qua trước mặt hỏi vị trí đi vào tầng ba.
Đột nhiên bị kéo lại, người học viên kia có chút không kiên nhẫn muốn mở miệng mắng chửi, nhưng sau khi nghe được vấn đề Tiêu Viêm hỏi, không khỏi nhanh chóng ngậm miệng lại. Có thể tiến vào tầng thứ ba tu luyện, thực lực ít nhất phải từ Tam tinh Đại Đấu Sư trở lên. Hắn đánh giá Tiêu Viêm từ trên xuống dưới một lượt, sau đó khách khí chỉ về phía tây bắc.
Nói tiếng cảm ơn xong, Tiêu Viêm nhanh chóng bước về hướng tây bắc. Gần mười phút sau, một chiếc thang hình xoắn ốc giống như lối vào tầng thứ hai hiện ra trước mặt. Bất quá, lúc này đứng trước cửa cầu thang là hai nam tử có thân phận đạo sư.
Tiêu Viêm nhìn thấy một vài học viên trước khi tiến vào đều phải móc ra hỏa tinh tạp mới được cho phép, trong lòng thoáng hiện lên chút kinh ngạc. Hắn chậm rãi đi đến gần, hai gã đạo sư liếc mắt nhìn hắn, một người thản nhiên nói:
"Muốn đi vào tầng thứ ba tu luyện, cần phải có lam sắc hỏa tinh tạp cùng với thực lực ngoài Tam tinh Đại Đấu Sư."
"Hóa ra là phải làm thủ tục." Nghe được lời của đạo sư, Tiêu Viêm thoáng giật mình, lấy Thanh hỏa tinh tạp ra đưa tới.
"Thanh hỏa tinh tạp?"
Nhìn tinh tạp trong tay Tiêu Viêm, hai gã đạo sư nhất thời kinh hô, thần tình kinh ngạc nhìn hắn.
"Bằng cái này ta có thể đi vào không?"
Nhìn bộ dáng kinh ngạc của hai người, Tiêu Viêm mỉm cười hỏi.
"Thanh hỏa tinh tạp đủ để tiến lên tầng thứ sáu tu luyện, tầng thứ ba tự nhiên là đủ tư cách."
Một gã đạo sư tươi cười gật đầu, trong vẻ tươi cười kèm theo vài phần khách khí. Bất kể thân phận ra sao, thực lực cường đại luôn nhận được sự tôn trọng của người khác.
Tiếp nhận lại Thanh hỏa tinh tạp, Tiêu Viêm ôm quyền chào hai gã đạo sư, sau đó trước vô số ánh mắt hâm mộ phía sau tiến vào trong chiếc cầu thang xoắn ốc, biến mất không thấy tăm hơi.
"Phù, bằng chừng ấy tuổi mà đã có được Thanh hỏa tinh tạp, nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên ta thấy."
Sau khi Tiêu Viêm biến mất, một trong hai người đạo sư nhịn không được kinh ngạc nói.
"Đúng vậy, bất quá ta xem khí tức của hắn, tựa hồ mới là cấp bậc Đại Đấu Sư a, vì sao lại có thể có Thanh hỏa tinh tạp?"
Vị đạo sư kia có chút nghi hoặc. Thanh hỏa tinh tạp, khắp cả nội viện, đệ tử có được loại tinh tạp này không hơn năm mươi người, mà những người có được nó phần lớn đều là cao thủ trên "Cường Bảng", thực lực đều ở cấp bậc Đấu Linh.
"Hình như đó là tân sinh năm nay, được Tô trưởng lão thưởng cho Thanh hỏa tinh tạp thì phải?"
Vị đạo sư bên cạnh trầm ngâm một hồi, đột nhiên nói.
"Ặc, chẳng lẽ hắn chính là người được trưởng lão đặc biệt dặn dò phải chiếu cố?"
"Đúng là như vậy rồi!"
Tại lối vào tầng ba, hai gã đạo sư trừng mắt nhìn nhau, sau một hồi khá lâu mới bình tĩnh lại, cười khổ gật đầu.