- Đề nghị? Đề nghị cái gì?
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, Hàn Nhàn sững sờ một lúc, dường như chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, hồi lâu sau mới cất tiếng hỏi đầy cảnh giác.
- Mọi người đều là Luyện Dược Sư, nếu dùng đấu khí so tài như người thường thì quả thật có chút không xứng với thân phận của chúng ta… Cho nên, nếu Hàn Nhàn học trưởng thực sự có bản lĩnh như lời mình nói, chúng ta hãy dùng phương pháp tỷ thí luyện dược để phân cao thấp. Nếu ta thua, từ nay về sau Bàn Môn sẽ không chiếm nửa điểm tiêu thụ đan dược nào nữa. Còn nếu ta thắng, thì những trò phá hoại ngầm kia, xin mời nhanh chóng dẹp lại tất cả. Ngươi thấy thế nào?
Tiêu Viêm phất tay áo, nhìn Hàn Nhàn cười nói.
- Ngươi muốn cùng ta tỷ thí luyện đan?
Lại một lần nữa ngẩn ra, Hàn Nhàn không khỏi cất giọng trêu tức. Luyện đan thuật của hắn đừng nói là khắp toàn bộ Nội Viện, cho dù ở trong khoa chế thuốc cũng có thể đứng đầu, cấp bậc Tứ phẩm Luyện Dược Sư đủ để hắn ngạo thị tất cả Luyện Dược Sư cùng tuổi.
- Đương nhiên, nếu Hàn Nhàn học trưởng thích dùng đấu khí tỷ thí thì ta đây cũng không từ chối.
Khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên một nụ cười lạnh, mặc dù thực lực của Hàn Nhàn cũng là cấp bậc Đấu Linh, nhưng xem hơi thở phát ra thì nhiều lắm cũng chỉ tương đương Lôi Nạp. Nếu lấy cứng đối cứng, Tiêu Viêm có thể sử dụng Phật Nộ Hỏa Liên loại nhỏ đã từng đánh cho Lôi Nạp thừa sống thiếu chết, chỉ sợ kết cục của Hàn Nhàn cũng sẽ tương tự.
Mà đối với chiến lực kinh người của Tiêu Viêm qua lời bàn tán của mọi người, Hàn Nhàn cũng đã nghe thấy, do đó tự nhiên hắn sẽ không cùng Tiêu Viêm so đấu chiến lực, còn về luyện đan thuật thì hắn chẳng cần phải sợ. Nhưng vì lời này do chính miệng Tiêu Viêm nói ra nên khiến hắn nảy sinh nhiều nghi vấn, nhất thời cũng không biết trả lời ra sao.
- Tiêu Viêm kia luyện chế Hồi Khí Đan, Phục Thể Đan, Băng Thanh Đan, mặc dù dược hiệu không tồi nhưng thủ pháp luyện chế có phần hơi thô sơ. Nếu để ta luyện chế ba loại đan dược này, chắc chắn thành phẩm sẽ tốt hơn hắn một chút.
Trong lòng Hàn Nhàn ý niệm xoay chuyển, thế nhưng hắn lại quên một điểm là Tiêu Viêm phải luyện chế đan dược với số lượng lớn cho nhiều người, tất nhiên thủ pháp luyện chế không thể tinh xảo được.
- Thế nào? Hàn Nhàn học trưởng không dám nhận lời khiêu chiến của học đệ sao? Hắc hắc, lời này mà truyền ra ngoài thì thanh danh của Dược Bang sẽ giảm xuống nhanh chóng…
Nhìn thấy sắc mặt biến ảo không ngừng của Hàn Nhàn, Tiêu Viêm không khỏi cười lạnh châm chọc.
- Ngươi không cần dùng phép khích tướng, vô dụng thôi.
Ánh mắt lạnh lùng liếc qua Tiêu Viêm, Hàn Nhàn không phải kẻ ngốc, chỉ cần suy nghĩ một chút liền nhìn ra dụng ý của hắn.
- Muốn cùng ta tỷ thí luyện đan thuật cũng được, nhưng tiền đặt cược quá nhỏ.
Trong lòng nhanh chóng lóe lên vài ý niệm, một lúc sau Hàn Nhàn bỗng nhiên nói:
- Như vậy đi, nếu ngươi thua, sau này không chỉ Bàn Môn không được tiếp tục tiêu thụ đan dược, mà ba loại dược phương là Hồi Khí Đan, Phục Thể Đan, Băng Thanh Đan cũng phải giao cho ta. Còn nếu ta thua, phần thưởng của ngươi và cả Bàn Môn chính là địa điểm giao dịch ở cửa số năm kia. Khi trước, Dược Bang ta phải hao phí 800 ngày Thiên Hỏa mới mua được địa điểm giao dịch đó từ Nội Viện, hơn xa mấy điểm giao dịch tùy ý của ngươi, cho nên cũng không tính là ngươi chịu thiệt.
- A… Không ngờ Hàn Nhàn học trưởng cũng coi trọng những dược phương trong tay ta… quả nhiên giỏi tính kế.
Tiêu Viêm cười nhạo nói.
- Vậy cuối cùng ngươi dám hay không dám?
Bị Tiêu Viêm vạch trần ý nghĩ trong lòng, Hàn Nhàn cũng không cảm thấy xấu hổ mà cười lạnh quát.
- Được, nếu Hàn Nhàn học trưởng đã muốn khích tướng ta, Tiêu Viêm muốn lùi cũng không thể lùi được nữa, nếu không thanh danh Bàn Môn và cả danh dự của ta cũng sẽ sụp đổ.
Tiêu Viêm vung tay lên, bình thản nói:
- Chỉ là không biết Hàn Nhàn học trưởng muốn tỷ thí như thế nào?
- Dựa theo cùng một dược phương, đồng thời khai đỉnh luyện đan, đan dược của ai phẩm chất tốt hơn thì người đó thắng!
Hàn Nhàn trầm giọng nói.
- Cũng được, nhưng hiện tại dùng dược phương của ai?
Đôi mắt Tiêu Viêm híp lại.
- Dùng đơn thuốc của một trong hai người đều sẽ dẫn đến sự hoài nghi của người kia.
Hàn Nhàn bình thản nói:
- Cho nên ta đề nghị sử dụng dược phương của Nội Viện. Vừa lúc ta cùng với quản lý Dược Phương Khố là Hách trưởng lão từng gặp qua một lần, nhân tiện lần này mượn từ tay ông ta một dược phương, sẵn mời ông ta làm trọng tài giám định luôn, ngươi nghĩ sao?
- Hách trưởng lão kia lại quen biết ngươi sao?
Tiêu Viêm khẽ nhíu mày.
- Ngươi không cần hoài nghi ta và Hách trưởng lão thông đồng với nhau, ta còn chưa có bản lĩnh đó. Vị Lâm Diễm bên cạnh ngươi cũng biết rất rõ chuyện này, toàn bộ Nội Viện chỉ sợ chỉ có vị trưởng lão này là công chính nghiêm minh nhất.
Hàn Nhàn dường như đoán được suy nghĩ trong lòng Tiêu Viêm, mở miệng cười lạnh nói.
- Đúng, hắn nói đúng đấy, Hách trưởng lão này tuyệt đối là lựa chọn chính xác. Những việc thông đồng làm trái kỷ cương là những việc ông ta ghét nhất.
Nhìn thấy ánh mắt Tiêu Viêm trông lại, Lâm Diễm gật đầu nói.
- Như vậy… được rồi.
Tiêu Viêm suy nghĩ một chút, ngẩng đầu đối với Hàn Nhàn cười nói:
- Vậy chúng ta cùng đi tìm Hách trưởng lão bàn bạc ổn thỏa, ngày mai tại quảng trường phía bắc luyện đan tranh cao thấp, ngươi thấy thế nào?
- Ta rất tò mò đối với ba dược phương của ngươi.
Khóe miệng Hàn Nhàn khẽ nhếch lên một chút khinh thường, vung tay lên rồi xoay người bước ra khỏi quảng trường.
- Ta cũng rất tò mò đối với địa điểm tiêu thụ đan dược của Dược Bang các ngươi.
Tiêu Viêm hơi cười lạnh, bỗng nhiên ánh mắt hắn nhìn về phía Bạch Trình, thản nhiên nói:
- Bạch Trình học trưởng, ân tình ngày hôm nay ngươi ban cho, Bàn Môn ta nhớ kỹ, ngày sau ta sẽ tới đòi lại.
- Hắc hắc, chỉ cần đến lúc đó ngươi đừng nương tựa vào người khác thì ta tùy thời phụng bồi.
Bạch Trình đảo mắt châm chọc nói.
Tiêu Viêm lạnh nhạt cười, chuyện hôm nay do ngươi khởi xướng, tự nhiên phải tìm ngươi tính sổ. Bạch Bang kia cứ chờ đấy, sau này từ từ tính…
Đám người Tiêu Viêm rời khỏi quảng trường liền cùng Hàn Nhàn đến gặp Hách trưởng lão bàn về chuyện tỷ thí ngày mai. Không ngờ Hách trưởng lão lại tỏ ra khá hứng thú. Bên trong Nội Viện này, so tài về thực lực cùng đấu kỹ cơ hồ mỗi ngày đều phát sinh, nhưng so tài về luyện đan thuật thì lại rất hiếm thấy. Cho nên khi nghe họ muốn mượn một dược phương từ chỗ mình, Hách trưởng lão liền không chút do dự đáp ứng.
Bất quá, vị Hách trưởng lão này lại đưa ra điều kiện là dược phương phải do chính tay mình lựa chọn. Đối với điều này, Tiêu Viêm và Hàn Nhàn đều có chút ngẩn người, một lúc sau chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu, sau đó tách ra, ước định ngày mai tại quảng trường phía bắc so tài cao thấp.
- Tiêu Viêm ca ca, tên Hàn Nhàn kia không tỏ ra chút nào lo lắng...
Trên đường trở về, Huân Nhi có chút lo lắng nói.
- Hắn tự nhiên nghĩ mình nắm chắc phần thắng nên không lo lắng. Đường đường là Tứ phẩm Luyện Dược Sư, đi đến đâu cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ tương đương cường giả. Hơn nữa, với bản lĩnh của hắn, ở trong khoa chế thuốc cũng thuộc loại nổi bật. Đến Nội Viện đã ba năm, ngoại trừ hai năm đầu tiên thường xuyên luyện đan, một năm nay rất ít người có thể mời hắn động tay.
Lâm Diễm bĩu môi đáp.
- Ừm, tuổi còn trẻ mà đã đạt tới Tứ phẩm Luyện Dược Sư, thiên phú luyện đan đích xác có thể xem như siêu việt.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, không hề phản bác.
- Vậy ngươi có nắm chắc phần thắng không?
Ngô Hạo nhíu mày hỏi. Hưởng qua lợi nhuận ngon ngọt do bán đan dược, bọn họ tự nhiên không muốn buông tha nguồn lợi to lớn này.
Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Tiêu Viêm chỉ mím môi, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi bước tới. Hồi lâu sau mới cười nhẹ một tiếng, khẽ nói:
- Không phải chỉ là Tứ phẩm Luyện Dược Sư thôi sao, có gì mà phải sợ? Ngày mai cứ chờ xem sắc mặt của hắn.
Nghe lời nói tự tin pha lẫn một chút cuồng vọng của Tiêu Viêm, bọn người Lâm Diễm nhất thời đều dừng lại, đối mặt nhìn nhau, cuối cùng chỉ có thể cười khổ. Chuyện đã tới nước này, còn có biện pháp nào khác sao?
Ngắn ngủi trong một đêm, tin tức Tiêu Viêm của Bàn Môn và Hàn Nhàn của Dược Bang tỷ thí luyện đan thuật đã như sóng biển lan khắp toàn bộ Nội Viện.
Dưới loại tin tức rung động này, nhất thời bên trong Nội Viện trở nên oanh động. Tuy trong Nội Viện mỗi ngày đều có tranh đấu phát sinh nhưng loại tranh đấu về luyện đan này thì cực kì hiếm thấy, cho nên cơ hồ tất cả các đệ tử đều ôm lòng hiếu kỳ muốn đi xem. Hơn nữa, một ít trưởng lão rảnh rỗi trong Nội Viện nghe nói đến chuyện tỷ thí này cũng không khỏi dâng lên lòng hiếu kỳ. Tiêu Viêm, cái tên này trong khoảng thời gian gần đây bọn họ nghe nhắc đến liên tiếp đến nỗi cực kỳ quen tai.
Khi tia nắng rạng đông đầu tiên vừa ló dạng, dưới sự chờ đợi của vô số người, rốt cục chậm rãi từ phía chân trời chiếu rọi xuống, đem thâm sơn khổng lồ bên trong Nội Viện bao phủ hoàn toàn.
Trong Nội Viện được bố trí bốn đại quảng trường tương ứng với bốn hướng, mỗi quảng trường đều có thể chứa được trên cả ngàn người, mà nơi bọn Tiêu Viêm tỷ thí được thiết lập tại quảng trường phía bắc.
Hôm nay, quảng trường phía bắc vốn thường ít người lui tới lại đột nhiên xuất hiện người đông nghìn nghịt, lấp đầy cả quảng trường. Tiếng huyên náo cơ hồ còn muốn nóng hơn cả một trận thi đấu thể thao. Trong số người đông nghìn nghịt, có một ít trưởng lão âm thầm tới xem cũng không nhịn được cảm thán, bên trong Nội Viện này ngoại trừ khu giao dịch cùng một số khu đặc thù thì đã lâu quảng trường này không náo nhiệt như ngày hôm nay.
Đông!
Tiếng chuông thanh thúy bỗng nhiên chậm rãi từ bên trong quảng trường vang lên. Theo tiếng chuông truyền ra, những tiếng huyên náo xung quanh nhất thời im lặng đi rất nhiều.
Dưới vô số cặp mắt chú mục vào trong quảng trường, bỗng nhiên một đạo bóng người già nua như thiểm điện bay xuống. Xem diện mạo người này thì không ai khác chính là Hách trưởng lão.
Ánh mắt Hách trưởng lão chậm rãi đảo qua biển người nghìn nghịt xung quanh, ngẫu nhiên lướt qua vài chỗ thì dừng lại một chút, lập tức trong mắt hiện lên vẻ tiếu ý:
- Lão gia hỏa này quả nhiên không chịu nổi…
- Khụ…
Tiếng ho khan khàn khàn từ trong miệng Hách trưởng lão phun ra, nhất thời đem thanh âm ồn ào khắp toàn trường ép nhỏ lại.
Khi tiếng lao xao chợt im lặng, một đạo thân ảnh mặc áo bào Luyện Dược Sư chợt từ phía dưới bay lên đài, sau đó đứng bên cạnh Hách trưởng lão không nhúc nhích. Nhìn bốn gợn sóng màu bạc trên ngực, hiển nhiên đúng là thủ lĩnh Hàn Nhàn của Dược Bang.
Ngay lúc Hàn Nhàn lộ diện, phía dưới liền vang lên từng trận kinh hô. Xem ra người này ở bên trong Nội Viện thực sự có danh vọng không nhỏ.
Khi Hàn Nhàn đứng trên đài không lâu, bỗng nhiên trong đám người phía dưới tách ra một lối đi. Một hắc bào thanh niên với vẻ mặt mỉm cười, dưới từng đạo ánh mắt kỳ dị chăm chú của những người xung quanh, chậm rãi tiến lên, cuối cùng một mình đặt chân lên quảng trường, hơi khom người chào mọi người. Phong thái thong dong mà điềm tĩnh ấy làm một vài người đang âm thầm quan sát không khỏi thầm khen trong lòng.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi