Trên đỉnh núi, một thanh niên mặc hắc bào đang xếp bằng tu luyện. Hai tay kết ấn, hơi thở bình thản mà sâu dài. Mỗi một lần hô hấp, không gian quanh thân lại xuất hiện những gợn sóng rất nhỏ, một luồng hỏa khí nóng cháy từ từ thẩm thấu ra, cuối cùng theo hơi thở xâm nhập vào cơ thể…
Lặng lẽ tu luyện chừng một canh giờ, Tiêu Viêm mới từ trên đỉnh núi chậm rãi hạ xuống, áo bào tung bay trong gió. Đôi mắt đang nhắm chặt khẽ run rẩy rồi từ từ mở ra.
Hai tháng tu luyện trong thâm sơn, thu hoạch cũng không nhỏ. Khẽ vặn vẹo cổ, cảm nhận dòng năng lượng ấm áp đang chậm rãi lưu chuyển không ngừng trong cơ thể, khóe miệng Tiêu Viêm không khỏi nở một nụ cười.
Hai tháng khổ tu, Tiêu Viêm không chỉ luyện thành công tầng thứ nhất "Lôi Thiểm" của "Tam Thiên Lôi Động", mà đấu khí trong cơ thể cũng ngày càng tinh thuần. Tiêu Viêm đoán, hiện tại mình đã đạt đến cảnh giới bát tinh Đại Đấu Sư đỉnh phong. Đương nhiên, tốc độ này so với tu luyện bên trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp vẫn chưa thể sánh bằng, nhưng Tiêu Viêm đã rất hài lòng. Có thể luyện thành tầng thứ nhất của Tam Thiên Lôi Động, đồng thời đấu khí cũng tinh tiến, đã là một niềm vui ngoài ý muốn.
Đứng trên tảng đá, Tiêu Viêm khoanh tay, ánh mắt trông về phía rừng rậm mờ mịt xa xăm. Gió nhẹ thổi qua, khiến cả một mảng rừng cây dập dờn như sóng cuộn, nối tiếp nhau không dứt, tựa như biển rộng đang gào thét, làm cho người ta cảm nhận được uy lực đáng sợ của thiên nhiên…
Đứng trên đỉnh núi, Tiêu Viêm kinh ngạc nhìn biển rừng đang dâng lên từng đợt sóng cây nhấp nhô uốn lượn. Nhìn khung cảnh hùng vĩ ấy, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm xúc mãnh liệt.
Chắp tay sau lưng, Tiêu Viêm khẽ híp mắt. Nửa ngày sau, hai vai hắn khẽ rung lên, Tử Vân Dực dang rộng, thân hình bay vút lên trời cao, vẽ thành một đường cong tuyệt đẹp rồi lao nhanh về phía cánh rừng xa xa.
Tử Vân Dực thu lại sau lưng, Tiêu Viêm một mình đứng thẳng giữa rừng, nhìn khắp nơi một màu xanh biếc, hắn cảm thấy con người thật nhỏ bé.
Song chưởng chậm rãi mở ra, xa xa từng đợt sóng cây gào thét nhanh chóng ập đến, mang theo hàng loạt tiếng vang rền, giống như sấm nổ hướng về phía Tiêu Viêm mà quét qua.
Hai chân tựa như móng vuốt chim ưng, bám chặt vào một ngọn cây. Thân hình Tiêu Viêm dập dờn theo sóng, phiêu lãng như lá cây trong gió, dù tốc độ cực nhanh nhưng vẫn không hề bị sức mạnh kinh người đó xé rách.
Gió thổi tạo thành từng đợt sóng lớn dập dờn, kéo dài chừng mười phút rồi dần dần lắng xuống.
Sóng cây thổi qua, sắc mặt Tiêu Viêm có chút tái nhợt, nhưng trong mắt lại ẩn chứa sự hưng phấn tột độ. Hắn quay đầu lại, nhìn những đợt sóng đang nhanh chóng biến mất ở cuối tầm mắt, trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc mãnh liệt.
Loại ý cảnh này…
Tay phải chậm rãi nắm lại, một thanh cự thước màu đen khổng lồ hiện ra. Tiêu Viêm nắm chặt chuôi thước, nhẹ giọng thì thầm:
- Nếu có thể công kích liên miên bất tuyệt như sóng triều kia, thì thật sự là một loại công kích tuyệt vời!
Bàn tay nắm chặt Huyền Trọng Thước, Tiêu Viêm hơi ngẩng đầu, đôi mắt đen kịt tràn ngập vẻ suy tư mờ mịt. Thân thể hắn lúc này như hoàn toàn bất động, mắt khẽ nhắm lại.
Tiêu Viêm tay phải nắm Huyền Trọng Thước, miệng khẽ mỉm cười, dường như đang lĩnh ngộ điều gì đó…
Tiêu Viêm đứng bất động như vậy gần một canh giờ, trong đầu không ngừng tái hiện cảnh tượng sóng cây lúc trước, linh quang chợt lóe lên. Ở trong trạng thái kỳ diệu này, thời gian trôi qua rất lâu nhưng hắn không hề biết mệt mỏi, cảm thụ càng lâu lại càng thấy rõ ràng từng làn sóng cây dâng lên rồi biến mất.
Sóng cây dâng lên, biến mất, lại vọt tới, rồi lại biến mất, cứ thế lặp đi lặp lại, tuần hoàn không dứt…
Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua. Mặc dù mới hơn một canh giờ nhưng Tiêu Viêm đã tiến vào một trạng thái kỳ dị. Hắn đắm chìm trong việc cảm thụ những làn sóng cây dâng lên rồi biến mất, một loại cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Dưới tình huống này, với vô số lần cảm ứng, trong đầu Tiêu Viêm dần dần xuất hiện những tia lĩnh ngộ…
- Hử?
Ngay lúc Tiêu Viêm tiến vào trạng thái kỳ dị, Dược Lão đang phiêu phù trên không cũng kinh ngạc kêu lên một tiếng. Thanh âm tuy rất nhỏ nhưng lại ẩn chứa sự ngạc nhiên tột độ. Việc Tiêu Viêm tiến vào trạng thái như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của lão.
Dược Lão kêu lên kinh ngạc nhưng không hề đánh thức Tiêu Viêm. Với kinh nghiệm phong phú của mình, lão tự nhiên biết rằng đối với người tu luyện, cơ duyên tiến vào trạng thái đốn ngộ như thế này là vô cùng quý giá. Nếu bị ngoại giới đánh thức, không nghi ngờ gì đó sẽ là nỗi hối tiếc cả đời.
Lặng yên quan sát, một luồng linh hồn lực mạnh mẽ từ giới chỉ trên ngón tay Tiêu Viêm tỏa ra, bao trùm phạm vi mấy chục mét xung quanh. Sau khi được linh hồn lực phong tỏa, những tiếng gầm của ma thú từ xa truyền đến đều triệt để biến mất. Trong khu vực này, dưới sự bảo vệ của linh hồn lực của Dược Lão, tuyệt đối an toàn, sẽ không có bất cứ điều gì ngoài ý muốn có thể khiến Tiêu Viêm tỉnh lại từ trạng thái kỳ dị.
Thời gian chậm rãi trôi qua, từ lúc Tiêu Viêm tiến vào trạng thái kỳ dị đến nay đã gần ba giờ. Trong ba giờ này, thân thể Tiêu Viêm như hóa đá, không hề nhúc nhích, chỉ có thanh hắc thước trên tay thoáng run lên. Nếu ai nhìn thấy, hẳn sẽ cho rằng đây là một pho tượng đá được điêu khắc quá mức sống động.
Cách ly hoàn toàn với ngoại giới, thân hình hắc bào thanh niên bỗng nhiên nhẹ nhàng run lên. Cùng lúc đó, sự mờ mịt trong đôi mắt đen kịt cũng nhanh chóng tan đi, thay vào đó là sự thông suốt, sáng tỏ…
Tay phải nắm chặt chuôi thước, thân thể Tiêu Viêm thẳng tắp như một cây thương, một cỗ khí thế sắc bén, phong duệ lặng yên tỏa ra. Khuôn mặt căng thẳng, hắn chậm rãi nâng hắc thước trong tay lên, sau đó nhẹ nhàng bổ, vẩy, múa, quét…
Trọng thước vốn lấy sự nặng nề, mạnh mẽ làm gốc trong tấn công, lúc này được Tiêu Viêm thi triển toàn bộ. Theo cổ tay run run, tốc độ huy động càng lúc càng nhanh hơn, đến cuối cùng, toàn bộ thân thể Tiêu Viêm gần như bị bao bọc trong một quả cầu màu đen. Hắn đã thi triển được một bộ thước pháp cực kỳ tinh diệu mà trước đây chưa từng làm được.
Trong rừng rậm, cuồng phong gào thét. Một quả cầu đen khổng lồ cấp tốc bay ra. Quả cầu đen này bay đến đâu, cành lá, cây cối vô tình va chạm vào đều hóa thành bột mịn trong khoảnh khắc.
Trọng thước huy động càng lúc càng nhanh, nhưng ngay tại lúc tốc độ sắp đạt tới đỉnh điểm, nó lại đột nhiên chậm lại. Người bên trong quả cầu đen dường như có chút khó chịu.
Một tiếng rên khẽ từ bên trong quả cầu đen truyền ra, bóng người lờ mờ ẩn hiện. Vẫn có thể nhìn thấy sắc mặt của người thanh niên bỗng nhiên tái nhợt đi rất nhiều.
Mặc dù sắc mặt tái nhợt, nhưng Tiêu Viêm vẫn chưa lập tức dừng lại. Trong đầu không ngừng hiện ra những tia lĩnh ngộ, tay vẫn tiếp tục huy động trọng thước. Trong lúc này, Tiêu Viêm đã vô tình lĩnh ngộ được quỹ tích quỷ dị của thước pháp.
Vừa lĩnh ngộ, Tiêu Viêm vội vàng sử dụng trọng thước đánh theo những gì mà bản thân mình đang dần hiểu ra.
Tiếng gió sắc bén dần dần chậm lại, lúc này Tiêu Viêm huy động trọng thước cũng dần chậm lại. Người bên ngoài nhìn vào đều có cảm giác thước pháp có rất nhiều sơ hở, chỉ cần tùy ý tấn công một kích cũng đủ làm cho người sử dụng trọng thước này bị trọng thương.
Bóng thước vũ động, thân hình hắn cũng theo đó mà di chuyển. Trong đôi mắt đen láy, những tia sáng kỳ dị chợt lóe lên. Thân thể Tiêu Viêm từ chỗ có chút cứng nhắc, dần dần trở nên linh hoạt, thuận sướng hơn. Thước pháp vốn đầy sơ hở đột nhiên đại biến. Quỹ tích của trọng thước trở nên liên hoàn, chiêu trước nối tiếp chiêu sau, những điểm giao thoa giữa các chiêu thức đã hình thành nên một lớp phòng ngự hình cầu kiên cố, bất khả phá hủy.
So với cách sử dụng thước pháp trước đây, thước pháp do chính mình lĩnh ngộ ra quả thực khác biệt một trời một vực.
Từ khi có được trọng thước, Tiêu Viêm chưa từng tu luyện một bộ thước pháp hoàn chỉnh nào. Khi đối phó với địch nhân, phần lớn hắn đều dựa vào sức mạnh cơ thể. Dựa vào sức mạnh thân thể, khi gặp đối thủ yếu hơn thì không sao, nhưng nếu gặp phải đối thủ có thực lực tương đương, việc thiếu đi chiêu thức tinh diệu sẽ là một bất lợi.
Luận về chiêu thức tinh diệu, thước pháp của Tiêu Viêm so với thương pháp của Bạch Sơn còn kém hơn một chút. Nếu so về lực lượng và tốc độ, Tiêu Viêm dĩ nhiên mạnh hơn. Thế nhưng, về mặt chiêu thức tinh diệu, hắn quả thực hơi yếu. Nếu sau này gặp phải đối thủ có lực lượng tương đương, tất nhiên sẽ có đôi chút thiệt thòi. Mà bây giờ, hắn bỗng nhiên lĩnh ngộ được chiêu thức tinh diệu, đã hoàn toàn bù đắp được nhược điểm này.
Xoẹt!
Trọng thước đang huy động đột nhiên bị ghìm lại, một cỗ kình phong sắc bén từ thân thước bạo phát ra. Chỉ nghe một tiếng "rắc", ngọn của một cây đại thụ cách đó hơn mười mét đã bị chặt đứt.
Thân thể vẫn duy trì tư thế bổ mạnh thước xuống, sự mờ mịt trong mắt Tiêu Viêm cấp tốc biến mất. Một thoáng sau, khuôn mặt hắn mang theo một tia ngạc nhiên nhìn trọng thước trong tay. Quỹ tích và độ cong của trọng thước lúc trước thật tinh diệu, nhưng dường như không thể điều khiển được, giống như không có chút dấu vết nào cả.
- Đây là…
Miệng há hốc, Tiêu Viêm lúc này không biết nói gì, chỉ cảm thấy trong lòng có một cảm giác mờ mịt. Hắn phát hiện bản thân mình đã nắm bắt được một chút tinh diệu của thước pháp. Mặc dù chỉ là bước đầu, nhưng uy lực của nó đã mạnh hơn rất nhiều. Nếu sau này trải qua tôi luyện, không khó để tưởng tượng nó sẽ trở thành một trợ lực đắc lực cho Tiêu Viêm.
- Không cần kinh ngạc. Trong tu luyện, đây không phải là thu hoạch ngoài ý muốn, mà là một loại cơ duyên. Ngươi đã gặp được nó, hơn nữa còn may mắn nắm bắt được nó, đó là may mắn của ngươi.
Thanh âm của Dược Lão chậm rãi vang lên trong lòng Tiêu Viêm:
- Loại cơ duyên này, rất nhiều người đều có thể gặp, nhưng họ lại không thể nắm bắt được. Ngươi có thể nắm bắt được, điều này chứng minh ngươi có bản lĩnh và thiên phú. Còn loại người không làm mà hưởng thì chỉ đáng chê cười mà thôi.
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhẹ nhàng gật đầu, sự ngạc nhiên trong lòng cũng giảm đi…
- Thước pháp này có một tia ý cảnh của sóng triều liên miên, xem ra có quan hệ với sóng cây lúc trước. Mặc dù hiện tại có chút non nớt, nhưng cũng không cần nản lòng, đây chỉ là khởi đầu. Chỉ cần ngày sau tôi luyện cho tốt, ta nghĩ ngươi có thể tự sáng tạo ra một bộ thước pháp đấu kỹ của riêng mình.
Dược Lão cười nói, trong tiếng cười có một chút vui mừng. Vạn sự khởi đầu nan, hiện giờ Tiêu Viêm đã bắt đầu, khoảng cách đến thành công có lẽ chỉ là vấn đề thời gian. Tuy nói sáng tạo đấu kỹ rất khó khăn, nhưng đối với tiểu tử luôn tạo ra kỳ tích này, Dược Lão lại có một niềm tin mãnh liệt.
Cười gật đầu, Tiêu Viêm đeo trọng thước vào sau lưng, từ trong nạp giới lấy ra một viên Hồi Khí Đan nhét vào miệng. Cảm nhận được một luồng nhiệt khí dâng lên trong cơ thể, hắn đang tìm chỗ nghỉ ngơi thì bỗng nghe một tiếng thú rống kinh thiên động địa, tựa như sấm sét, mạnh mẽ từ sâu trong dãy núi xa xa vang lên.
- Tiếng rống thật lớn! Nghe tiếng kêu này, ma thú này cũng phải ngang cấp bậc cường giả Đấu Vương?
Tiêu Viêm đột ngột bị tiếng gầm làm cho tỉnh lại, sửng sốt, vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía dãy núi xa xăm, kinh ngạc nói.
- Ừm, đích thực là một đầu ma thú cấp bậc Đấu Vương. Ở khu vực đó, vẫn còn một vài hơi thở không kém, xem ra song phương đang giao chiến.
Dược Lão cười nhạt nói.
- Lại có người đấu với ma thú cấp bậc Đấu Vương sao?
Trên khuôn mặt hiện lên một chút kinh ngạc, trong lòng Tiêu Viêm có chút tò mò, cười nói:
- Chúng ta qua đó xem đi?
- Ừm, tùy ngươi.
Dược Lão cũng không có ý kiến gì.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cười, Tử Vân Dực từ sau lưng hiện ra, hơi rung lên, thân thể phóng lên cao rồi bay về hướng có tiếng thú gầm.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿