Địa Tâm Thối Thể Nhũ. Sinh ra từ lòng đất, hấp thu tinh hoa của đại địa mà trưởng thành qua năm tháng. Trăm năm thành hình sương, ngưng tụ ở thể rắn, ngàn năm sau mới hóa thành thể lỏng. Phẩm cấp càng cao, dược hiệu càng tinh thuần. Kỳ vật này có công hiệu tẩy cốt luyện thần, hơn nữa vì hấp thu một lượng đại địa chi lực khổng lồ nên khi tu luyện giả đang ở ngưỡng cửa đột phá, sử dụng nó sẽ làm giảm đi rất nhiều tỷ lệ thất bại.
Bởi vì Địa Tâm Thối Thể Nhũ được hình thành dưới những điều kiện vô cùng hà khắc nên rất ít người có may mắn gặp được. Bản thân Tiêu Viêm cũng chỉ tình cờ nghe Dược Lão nhắc qua một lần. Khi ấy, nghe được thần hiệu tẩy tủy luyện cốt của nó, Tiêu Viêm đã ghi tạc trong lòng. Hắn không thể ngờ hôm nay lại được tận mắt nhìn thấy loại thiên tài địa bảo mà vô số người hằng mơ ước này.
Vẻ mừng như điên trên khuôn mặt kéo dài một lúc lâu mới dần dần thu liễm. Tiêu Viêm cẩn thận điều hòa lại hơi thở, ánh mắt bất giác nhìn sâu vào trong sơn cốc, trong lòng thầm lẩm bẩm:
- Địa Tâm Thối Thể Nhũ có ở chỗ này sao?
- Sao nào, động tâm rồi à?
Thanh âm của Dược Lão vang lên trong lòng Tiêu Viêm.
- Hắc hắc, đối với loại kỳ bảo này mà nói không động tâm thì chính là giả dối. Nếu ta có thể có được một giọt Địa Tâm Thối Thể Nhũ, e rằng trong vòng một hai tháng là có thể đột phá lên cấp bậc Đấu Linh. Mà không phải lão sư từng nói Địa Tâm Thối Thể Nhũ có công hiệu tẩy tủy luyện cốt sao, nếu ta có được nó, những lợi ích khi đột phá đến cấp bậc Đấu Vương sau này cũng khó mà đong đếm hết được.
Tiêu Viêm không hề che giấu sự thèm muốn đối với Địa Tâm Thối Thể Nhũ. Hắn gánh trên vai quá nhiều thứ, từ sự mất tích của phụ thân, mối sỉ nhục bị Vân Lam Tông truy sát, cho đến nguyên nhân của Dược Lão, nói không chừng ngày sau còn phải đối mặt với Hồn Điện thần bí. Tất cả những điều này đều thôi thúc hắn phải nhanh chóng nâng cao thực lực. Nếu không, đừng nói đến chuyện tìm kiếm phụ thân, che chở cho Dược Lão, mà ngay cả Gia Mã Đế Quốc hắn cũng không dám trở về. Một kẻ ngay cả nhà mình cũng không thể bảo vệ, phải chạy trốn như chó nhà có tang, còn thể diện gì mà tiêu dao tự tại.
- Ừm, gặp được Địa Tâm Thối Thể Nhũ ở đây đúng là ngoài dự liệu của ta. Có được nó, lợi ích đối với ngươi không cần nói cũng biết. Chẳng qua, con Huyết Ma Thiên Viên kia cũng không phải hạng tầm thường. Thông thường, ma thú cấp bậc Đấu Vương dù đã khai mở linh trí nhưng vẫn chưa thể mở miệng nói chuyện được như nó. Ta đoán, nó ở đây là để thủ hộ Địa Tâm Thối Thể Nhũ.
Dược Lão cười nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Ngay cả Thôn Thiên Mãng, một loại dị thú thượng cổ, khi ở cấp bậc Đấu Vương cũng không thể nói chuyện. Huyết Ma Thiên Viên tuy cũng là dị thú hiếm thấy nhưng khó mà so sánh được. Nó có thể tiến hóa đến mức này, nguyên nhân duy nhất chỉ có thể là nhờ thiên tài địa bảo trong truyền thuyết kia.
- Làm sao bây giờ? Chúng ta thừa dịp bọn họ đang chiến đấu, lẻn vào trong chứ?
Tiêu Viêm lặng lẽ hỏi trong lòng.
- Muốn từ cửa cốc đi vào e là không thể. Bay vào thì chấn động không khí khó tránh khỏi việc bị bọn họ phát hiện. Thực lực của đám người kia cũng không yếu, muốn chúng không chú ý mà lẻn vào trong lúc chiến đấu là chuyện không thể.
Dược Lão bất đắc dĩ nói.
- Vậy phải làm sao? Hay là chúng ta làm ngư ông đắc lợi?
Dược Lão khẽ cười.
- Lão sư, ý người là chờ bọn chúng lưỡng bại câu thương?
Tiêu Viêm ngẩn ra, rồi ngượng ngùng lắc đầu. Nếu là người khác thì không nói, nhưng với Hàn Nguyệt, Tiêu Viêm cảm thấy nàng cũng không tệ. Nghe bọn họ nói chuyện lúc trước, dường như chính nàng là người tìm ra nơi này đầu tiên. Nếu mình làm ngư ông, chiếm đoạt toàn bộ chiến lợi phẩm, thật đúng là có chút...
- Ha hả, ngươi đừng quá xem trọng đám người kia. Mặc dù con Huyết Ma Thiên Viên này dường như mới tiến vào kỳ trưởng thành không lâu, nhưng dẫu sao nó cũng là một loại ma thú dị chủng hiếm thấy. Trong cơ thể ma thú này chảy một dòng huyết mạch cuồng bạo. Bình thường thì không sao, nhưng một khi huyết mạch này thức tỉnh thì khó mà nói trước được. Khi đó, cho dù là cường giả Đấu Vương ngũ tinh gặp phải cũng phải tránh xa. Đám người kia ngay cả một cường giả Đấu Vương cũng không có, làm sao có thể chiến thắng nó? Đến lúc đó, nếu chiến đấu không thuận lợi, nói không chừng còn có người thương vong.
Dược Lão cười nói.
Nghe vậy, trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua một tia kinh dị, không ngờ Huyết Ma Thiên Viên lại kinh khủng đến thế. Xem ra, tỷ lệ thắng của đám người Hàn Nguyệt không lớn rồi.
Trong lúc Tiêu Viêm và Dược Lão nói chuyện, bầu không khí giương cung bạt kiếm nơi cửa cốc đã bùng nổ. Năm đạo thân ảnh hóa thành những bóng ảnh mơ hồ, từ các hướng khác nhau, mang theo những luồng kình khí hung hãn, đa sắc màu, đồng loạt công kích về phía Huyết Ma Thiên Viên.
"Gào!"
Thấy đám người Lâm Tu Nhai không chịu rút lui, hung quang trong mắt Huyết Ma Thiên Viên càng thêm nồng đậm. Nó đảo mắt qua đám người, vung lên đôi vuốt sắc bén, đồng thời há cái miệng to như chậu máu rống lên một tiếng kinh thiên động địa. Nhất thời, đất đá bay mù mịt.
Ngay lúc Huyết Ma Thiên Viên rống lên, tốc độ của Lâm Tu Nhai và mấy người rõ ràng chậm lại một nhịp. Và chính trong khoảnh khắc đó, bàn chân Huyết Ma Thiên Viên hung hăng dậm mạnh xuống đất, khiến toàn bộ sơn cốc rung chuyển. Thân thể nó mượn lực đẩy, giống như một quả pháo đạn màu trắng khổng lồ, nhanh như chớp lao lên không trung, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Nghiêm Hạo. Vuốt nó nắm chặt, hàn khí cấp tốc ngưng tụ, trong chớp mắt đã hình thành một móng vuốt băng giá khổng lồ.
Móng vuốt băng giá vung lên, hung hăng cào thẳng vào trái tim Nghiêm Hạo. Thủ đoạn tàn độc như vậy mang theo sát ý ngút trời, không chút lưu tình.
Xem ra, con Huyết Ma Thiên Viên này ngay từ đầu đã hạ quyết tâm giết chết mấy người này.
Thân hình Huyết Ma Thiên Viên tuy to lớn nhưng tốc độ lại không hề bị ảnh hưởng, quả thực ngoài dự liệu của Nghiêm Hạo. Bất quá, hắn cũng không phải kẻ thiếu kinh nghiệm chiến đấu. Cây thiết chùy đen thùi trong tay theo quán tính vung mạnh ra, xé rách không khí, phát ra tiếng rít bén nhọn khiến ngay cả Tiêu Viêm đang ẩn nấp trong rừng cây cũng phải hơi nhíu mày.
"Keng!"
Móng vuốt và thiết chùy hung hăng va vào nhau, tạo ra một tiếng nổ vang. Băng đá văng khắp nơi, thân hình Nghiêm Hạo bị đánh bay ngược ra sau, đâm gãy hàng loạt cây cối chắn đường. Sau khi va gãy mấy chục cây đại thụ, hắn mới dừng lại được. Ngẩng mặt lên, khóe miệng đã rỉ máu.
- Ha ha, tốt! Huyết Ma Thiên Viên không hổ là ma thú đã trưởng thành. Bất quá muốn một kích giết ta, ngươi vẫn còn kém một chút!
Lau đi vết máu nơi khóe miệng, Nghiêm Hạo cười lớn. Bất chấp thương thế, hắn lại nắm chặt thiết chùy, thân hình như một cỗ xe tăng lao thẳng về phía Huyết Ma Thiên Viên.
Nơi cửa cốc, mấy đạo nhân ảnh cấp tốc di chuyển, phối hợp với nhau tạo thành trận hình vây chặt Huyết Ma Thiên Viên vào giữa. Những luồng đấu khí cuồng bạo, đủ mọi thuộc tính, hung hăng đánh ra. Cùng lúc đó, các loại đấu kỹ uy lực mang theo kình phong sắc bén liên tục oanh kích lên lớp lông mao màu trắng của Huyết Ma Thiên Viên.
Công kích của đám người Lâm Tu Nhai vô cùng mãnh liệt, có chút ngoài dự đoán của Tiêu Viêm. Bọn họ có thể trở thành mười người đứng đầu Cường Bảng Nội Viện, quả nhiên bản lĩnh không tầm thường.
Bất quá, công kích của họ tuy mãnh liệt nhưng lớp phòng ngự của Huyết Ma Thiên Viên cũng vô cùng chắc chắn. Dưới lớp lông mao dường như được bao phủ bởi một tầng băng cực kỳ rắn chắc. Mọi công kích đánh vào chỉ có thể làm băng tiết văng ra tung tóe, chứ khó lòng gây ra thương tổn thực sự. Cứ chiến đấu thế này, đám người Lâm Tu Nhai cũng không thể chống đỡ được bao lâu, dù sao sức hồi phục của ma thú còn nhanh hơn nhân loại rất nhiều.
Trường kiếm màu xanh trong tay rung lên, mũi chân điểm nhẹ, thân hình Lâm Tu Nhai phiêu dật giữa không trung. Gió nhẹ lướt qua khuôn mặt, ánh mắt hắn ngưng trọng nhìn bốn người Nghiêm Hạo đang vây công mà Huyết Ma Thiên Viên vẫn sinh long hoạt hổ, không hề có vẻ mệt mỏi. Hắn nhíu chặt đôi mày, trường kiếm trong tay khẽ rung lên, một luồng đấu khí màu xanh từ trong cơ thể theo kinh mạch cấp tốc tràn vào thân kiếm, khiến thân kiếm đột nhiên bành trướng gấp mười lần. Trên thân kiếm, một cơn lốc nhỏ bắt đầu hình thành, khuấy động cuồng phong xung quanh.
Thời gian trôi qua, trận chiến càng lúc càng kịch liệt. Nơi cửa cốc đất đá văng khắp nơi, năng lượng hai bên va chạm, dư chấn làm mặt đất nứt toác. Từ trung tâm trận chiến, những vết nứt như mạng nhện lan tràn ra xung quanh. Lực phá hoại lớn như vậy cũng khiến Tiêu Viêm phải thầm than, không hổ là những cường giả gần đến trình độ Đấu Vương. Sức chiến đấu của họ quả thật vượt xa Đại Đấu Sư, thậm chí cả Đấu Linh bình thường cũng không thể sánh bằng.
- Nghiêm Hạo, ngăn nó lại!
Bàn tay nắm chặt trường kiếm màu xanh, Lâm Tu Nhai trầm giọng quát.
Cảm nhận được kình phong khủng bố đang nổi lên giữa không trung, Nghiêm Hạo và mọi người hiểu rằng Lâm Tu Nhai đang thi triển đấu kỹ sở trường. Lập tức, tất cả đều gật đầu, công kích càng thêm mãnh liệt, cố gắng kìm chân Huyết Ma Thiên Viên để Lâm Tu Nhai có đủ thời gian ngưng tụ đấu kỹ.
Huyết Ma Thiên Viên cũng cảm nhận được luồng kình khí khủng bố đang ngưng tụ trên bầu trời. Luồng kình khí sắc bén này khiến nó cảm thấy bất an. Nó há miệng rống to một tiếng, nhất thời một cỗ năng lượng băng hàn gợn sóng cấp tốc khuếch tán ra. Những tảng đá xung quanh bị sóng băng hàn quét qua, chỉ trong khoảnh khắc liền hóa thành những khối băng.
Huyết Ma Thiên Viên đột nhiên bộc phát khiến mọi người vội vàng lui lại, thân hình cấp tốc né tránh làn sóng băng hàn đang truy kích.
Một kích bức lui đám người Nghiêm Hạo, khuôn mặt thú dữ tợn của Huyết Ma Thiên Viên hiện lên vẻ hung hãn. Bàn chân nó mạnh mẽ dậm xuống đất, thân hình khổng lồ vọt lên trời, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt Lâm Tu Nhai. Miệng nó gào thét, ánh mắt rực lửa, sát ý bạo dũng. Vuốt sắc bén vung lên, hung hăng chụp xuống đầu Lâm Tu Nhai. Nếu bị trảo này chụp trúng, mặc cho thực lực Lâm Tu Nhai có mạnh mẽ đến đâu, e rằng cũng chỉ có kết cục đầu nát óc tan.
Tiêu Viêm ở trong rừng cây, nhìn Huyết Ma Thiên Viên công kích Lâm Tu Nhai trên không trung, không khỏi lắc đầu. Tên này xem ra lành ít dữ nhiều...
Ngay lúc Tiêu Viêm đang thầm than, chỉ thấy Lâm Tu Nhai đang ở trên không, không có chỗ mượn lực, bỗng nhiên hai vai run lên, một đôi cánh năng lượng màu xanh hiện ra. Hai cánh vỗ mạnh, thân hình hắn nhanh nhẹn tránh thoát một kích kinh thiên của Huyết Ma Thiên Viên trong gang tấc. Hơn nữa, hắn còn mượn lực bay cao lên thêm mấy trượng. Trường kiếm trong tay cấp tốc run rẩy, không ngừng phát ra những âm thanh thanh thúy, cuồng phong quanh thân lại càng thêm mãnh liệt. Đấu kỹ sắc bén nhất của Lâm Tu Nhai, vào thời khắc này, cũng đã ngưng tụ hoàn thành.
- Kia... Đấu Khí hóa cánh? Người kia... đã thăng cấp thành Đấu Vương rồi sao?
Kinh ngạc nhìn đôi cánh năng lượng sau lưng Lâm Tu Nhai, tất cả mọi người có mặt đều không khỏi run lên.