Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 522: CHƯƠNG 517: TRỞ VỀ NỘI VIỆN

Trên đỉnh núi, một bóng người như tia chớp chợt lướt đi, lôi điện nhàn nhạt ẩn hiện dưới chân. Trong tay, một thanh hắc thước khổng lồ mang theo sức nén kinh người không ngừng được huy động. Mặc dù hắc thước cực kỳ to lớn nhưng trong tay bóng người lại linh hoạt tựa như một thanh trường kiếm, mỗi đường múa đều ẩn chứa sự bá đạo nhưng không thiếu phần tinh diệu.

“Xuy!”

Thân hắc thước to lớn bỗng nhiên bổ xuống, kình phong sắc lẹm xé rách không khí, thanh quang nhàn nhạt hiện lên tựa như một ngọn lửa màu xanh khiến không gian xung quanh nóng rực.

Hắc thước bổ xuống, cuối cùng mang theo kình khí vô cùng mãnh liệt, hung hăng nện lên tảng đá phía trước. Khi chúng va chạm, một tiếng vỡ vụn ầm ầm vang lên, tảng đá cứng rắn dưới luồng kình khí mạnh mẽ ẩn chứa trong đầu thước chợt “rắc” một tiếng rồi hoàn toàn vỡ nát. Vô số mảnh đá vụn bay đầy trời, chỉ trong chốc lát, tảng đá cao bằng nửa người đã bị đánh lún sâu xuống lòng đất.

“Phù!”

Hai tay vẫn duy trì tư thế bổ Trọng thước xuống, khuôn mặt Tiêu Viêm thoáng ửng hồng, hắn hít sâu một hơi, sắc hồng trên mặt mới dần tan đi. Hơi thở lại một lần nữa trở về vững vàng, và khi hơi thở khôi phục, gân xanh trên cánh tay cũng lặng lẽ lặn xuống, luồng sức mạnh cuồng bạo chậm rãi tiêu giảm cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Thu hồi Trọng thước, điện quang màu bạc nơi bàn chân Tiêu Viêm cũng theo đó tiêu tán. Hắn khẽ xoay đầu, vặn nhẹ thân mình, xương cốt bên trong lập tức vang lên những tiếng răng rắc sảng khoái, khiến hắn không khỏi thỏa mãn cười nhẹ một tiếng.

Cuộc tẩy tủy luyện cốt ngày đó gần như đã làm cho sức mạnh của Tiêu Viêm tăng vọt gấp vài lần, hơn nữa xương cốt, cơ bắp đều trở nên cứng cỏi vô cùng. Thậm chí chỉ cần cơ thể khẽ động, Tiêu Viêm đều có thể cảm nhận được một cỗ lực lượng mạnh mẽ đang ẩn náu dưới da thịt, mơ hồ chờ lệnh để rồi bùng phát ra ngoài.

Tẩy tủy luyện cốt không chỉ làm cho sức mạnh cơ thể Tiêu Viêm mạnh hơn trước gấp đôi, mà sự nhanh nhẹn và phản xạ thần kinh cũng mau lẹ và mẫn cảm hơn rất nhiều. Hơn nữa, sau khi đột phá đến cấp bậc Đấu Linh, Tiêu Viêm càng có thể cảm nhận được sự biến hóa thoát thai hoán cốt bên trong cơ thể mình.

Nếu là trước kia, khi Tiêu Viêm thi triển “Tam Thiên Lôi Động”, nhiều nhất chỉ có thể kiên trì trong vòng mười phút. Giờ đây, vì đã tấn giai, đấu khí chứa đựng trong cơ thể tăng trưởng vượt bậc, ước chừng có thể kéo dài thời gian hơn năm lần. Chỉ từ điểm này cũng đủ để nhìn ra sự chênh lệch giữa Đại Đấu Sư và Đấu Linh.

- Cảm giác của Đấu Linh không tồi chứ?

Dược Lão phiêu đãng giữa không trung, nhìn vẻ mặt hưng phấn của Tiêu Viêm mà cười nói.

- Quả nhiên là hai cấp bậc hoàn toàn khác biệt, sự chênh lệch thật sự quá lớn.

Tiêu Viêm dùng sức gật đầu.

Nếu trước kia không có “Phật Nộ Hỏa Liên” cùng sự kỳ dị của Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, chỉ bằng vào thực lực Đại Đấu Sư, đừng nói là chiến thắng tam tinh Đấu Linh, mà ngay cả một người vừa mới bước vào Đấu Linh cũng có thể dễ dàng thu thập hắn. Bây giờ, khi tự mình trải nghiệm sự cường hãn của Đấu Linh, ngay cả Tiêu Viêm cũng không khỏi kinh ngạc trước sức mạnh của mình, thầm bội phục bản thân vì những lần vượt cấp khiêu chiến lúc trước.

“Hôm nay đã tiến vào Đấu Linh, bằng vào sự kỳ diệu của công pháp Phần Quyết, e là có thể đối đầu trực diện với nhị tinh, thậm chí là tam tinh Đấu Linh. Nếu thi triển thêm ‘Thiên Hỏa Tam Huyền Biến’, có lẽ có thể chống đỡ được với cường giả cấp bậc như Bạch Trình. Nói như vậy, thực lực của ta đã đủ tư cách chen chân vào Cường Bảng rồi.”

Nắm tay từ từ buông lỏng, cảm nhận sức mạnh cường hãn của thân thể khiến khóe miệng Tiêu Viêm không khỏi nhếch lên một nụ cười. Đi vào Nội Viện chưa tới nửa năm đã có thể chen chân vào Cường Bảng, thành tựu này đủ để làm Tiêu Viêm kiêu ngạo. Dù sao, những người ở Nội Viện này đều là những thiên tài tu luyện được ngoại giới tung hô, muốn đứng trên kẻ khác ở nơi này là một việc cực kỳ khó khăn.

Vươn vai một cái, Tiêu Viêm tiến lên một bước, từ trên cao nhìn xuống khu rừng mờ mịt, sau một lúc lâu bỗng nhiên nhíu mày, nói:

- Đệ tử ở trong núi sâu này tu luyện cũng đã hơn hai tháng, đã đến lúc trở về Nội Viện rồi. Theo lời Lâm Diễm, “Giải đấu Cường Bảng” có lẽ cũng sắp bắt đầu. Chỉ cần xếp vào mười vị trí đầu tiên liền có tư cách tiến vào mấy tầng dưới của Thiên Phần Luyện Khí Tháp. Không hiểu vì sao, đệ tử cảm thấy cái gọi là “Tâm hỏa bản nguyên” có chút quan hệ với Vẫn Lạc Tâm Viêm.

- Thiên Phần Luyện Khí Tháp kia đích xác có chút thần bí. Ngay cả với cường độ linh hồn của ta, việc âm thầm dò xét bên trong cũng không có kết quả. Mặc dù không thể dò xét được, nhưng ta vẫn có thể cảm ứng được mấy tầng dưới có không ít cường giả thủ hộ. Nếu mạnh mẽ xông vào, e rằng cho dù là cường giả Đấu Tông cũng phải thất bại trong gang tấc. Chúng ta không hiểu rõ tình hình về Vẫn Lạc Tâm Viêm bên trong tháp, nếu có thể xâm nhập vào tầng dưới chót, có thể sẽ tìm được một ít tin tức về nó.

Dược Lão trầm ngâm nói.

Khẽ thở dài một tiếng, Tiêu Viêm buồn rầu xoa huyệt thái dương, lẩm bẩm:

- Thật là phiền phức.

Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Tiêu Viêm, Dược Lão cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Chuyện này cũng không có cách nào khác. Già Nam Học Viện có danh vọng cực kỳ hiển hách tại Đấu Khí Đại Lục, ngay cả một ít thế lực nhất lưu cũng không dám tùy tiện đắc tội bọn họ. Đừng nói hiện tại ta chỉ là trạng thái linh hồn, cho dù là ở thời kỳ toàn thịnh năm đó, muốn đến cướp đoạt thứ gì đó của Già Nam Học Viện cũng phải tính toán cực kỳ cẩn thận.

Tiêu Viêm cười khổ gật đầu. Hắn đã hao hết thiên tân vạn khổ để đi vào Già Nam Học Viện này chính là vì “Vẫn Lạc Tâm Viêm”. Cho nên, Tiêu Viêm đối với thứ này đã ở trong tình thế bắt buộc phải có được. Cho dù cuối cùng sẽ đắc tội Già Nam Học Viện, chỉ sợ hắn cũng không để tâm. Muốn trở thành cường giả chân chính, sự tiến hóa của “Phần Quyết” có tác dụng vô cùng trọng yếu, mà muốn khiến cho “Phần Quyết” tiến hóa, Dị Hỏa tuyệt đối không thể thiếu!

Ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng về phía nam, nơi đó là vị trí của Thiên Phần Luyện Khí Tháp trong Nội Viện. Một lúc lâu sau hắn mới dời mắt đi, khẽ thở ra một hơi, bả vai rung nhẹ, Tử Vân Dực chợt hiện ra. Hai cánh khẽ động, thân hình liền hóa thành một đạo bóng đen, cấp tốc bay vút ra ngoài khu vực núi non. Trong chớp mắt, hắn đã hóa thành một chấm đen nhỏ biến mất ở phía chân trời.

Từ trong núi non trở lại Nội Viện, Tiêu Viêm mất khoảng ba ngày. Với thời gian phi hành dài như vậy, nếu Tiêu Viêm chưa tiến vào Đấu Linh, chỉ sợ khó có thể một hơi đến được đích.

Khi còn cách Nội Viện mấy trăm mét, Tiêu Viêm cũng cẩn thận thu hồi Tử Vân Dực, thân hình đáp xuống một nơi vắng vẻ trong rừng rậm. Sau khi quan sát bốn bề không có ai, hắn mới yên tâm tiến về phía Nội Viện.

Bằng vào huy Chương Nội Viện trên ngực, Tiêu Viêm không gặp trở ngại nào khi tiến vào Nội Viện. Mãi đến khi bóng người đi đường dần dần nhiều thêm, hắn mới thả lỏng thở ra một hơi. Trong hai tháng qua, ngoại trừ mấy người Lâm Tu Nhai, Tiêu Viêm không hề gặp qua bất kỳ ai khác.

Tiến vào Nội Viện, tâm tình căng thẳng của Tiêu Viêm cũng lặng lẽ dịu đi rất nhiều. Bước chân hắn trở nên chậm lại, thong thả bước về khu vực tân sinh – Bàn Môn.

Bởi vì không đeo Đại Hắc thước trên lưng, nên dọc đường không có ai nhận ra vị “Nội Viện đệ nhất Luyện Dược Sư” này. Vì vậy, sau nửa giờ đi bộ, hắn đã không gặp trở ngại nào mà tiến gần đến khu vực tân sinh.

Càng đến gần khu vực tân sinh, chân mày Tiêu Viêm càng hơi nhíu lại. Bình thường khu vực này luôn có thành viên của Bàn Môn canh gác, mà hiện giờ lại không thấy một ai…

Bước chân vào khu tân sinh, con đường trống rỗng làm cho Tiêu Viêm nhíu chặt mày. Bước chân vốn nhẹ nhàng chợt nhanh hơn rất nhiều.

- A Thái!

Khi gần tới Bàn Môn, Tiêu Viêm rốt cục cũng gặp một nhóm người đang vội vàng đi tới từ phía trước. Sau khi nhìn rõ mặt mũi người dẫn đầu, Tiêu Viêm lập tức gọi lớn.

Nghe được tiếng gọi quen thuộc, nhóm người đang vội vã kia đầu tiên là sững ra, ngay sau đó, người dẫn đầu là A Thái liền lộ vẻ mừng như điên, ngẩng đầu nhìn bóng người mặc hắc bào phía xa, vui sướng nói:

- Đầu lĩnh? Ngài đã trở lại?

- Đầu lĩnh! Đầu lĩnh đã trở lại!

Phía sau A Thái, một đám người nhìn thấy khuôn mặt Tiêu Viêm không khỏi hoan hô.

- Huân Nhi các nàng ở đâu?

Ánh mắt đảo qua khuôn mặt của đám người A Thái, mơ hồ phát hiện một chút lửa giận, sắc mặt Tiêu Viêm hơi trầm xuống. Ngân quang dưới chân chợt lóe, thân hình hắn đột nhiên xuất hiện trước mặt A Thái cách đó mấy chục mét, trầm giọng hỏi.

- Đấu trường? Xảy ra chuyện gì?

Tiêu Viêm híp mắt lại, hỏi.

- Mẹ nó, còn không phải là lũ khốn kiếp Bạch Bang kia sao!

Nhắc tới chuyện này, khuôn mặt đám người A Thái liền đột nhiên lộ ra lửa giận:

- Sáng nay, Hổ Gia học tỷ dẫn dắt thành viên của Bàn Môn đi vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp tu luyện, vốn đã tìm được một vị trí rất tốt và đang tu luyện ở đó. Không ngờ người của Bạch Bang bỗng nhiên xông vào, ỷ vào người đông thế mạnh gây sự với chúng ta, đuổi Bàn Môn chúng ta ra ngoài. Hổ Gia học tỷ đã cùng bọn họ tranh cãi, đối phương có vài tên khốn kiếp buông lời sỉ nhục, Hổ Gia học tỷ không nhịn được liền cùng bọn họ động thủ. Nhưng ai ngờ đối phương có đến hai gã cường giả Đấu Linh, Hổ Gia học tỷ tuy đánh bị thương một tên, nhưng bản thân cũng trúng một chưởng của đối phương, bị thương không nhẹ.

- Sau khi huynh đệ Bàn Môn đưa Hổ Gia học tỷ trở về, Ngô Hạo học trưởng nghe xong việc này lập tức giận dữ, trực tiếp chạy về phía Bạch Bang. Theo các huynh đệ trở về nói thì Ngô Hạo học trưởng đã gửi chiến thư cho Bạch Trình. Hiện tại Huân Nhi học tỷ các nàng đã dẫn theo toàn bộ người chạy tới đấu trường rồi.

- Đầu lĩnh, lũ khốn Bạch Bang kia càng ngày càng kiêu ngạo, ỷ vào chúng ta không có cường giả Đấu Linh mà ba lần bốn lượt tìm đến gây rối!

- Đầu lĩnh, lần này nhất định phải cùng bọn họ liều mạng! Không thể nhịn nữa!

Phía sau A Thái, một đám thành viên Bàn Môn mắt bừng lửa giận, lớn tiếng nói. Hiển nhiên, đối với sự khiêu khích của Bạch Bang, bọn họ thật sự đã nhẫn nhịn đến cực hạn.

Bàn tay Tiêu Viêm khẽ nắm chặt, tất cả những lời tức giận, mắng chửi đều im bặt. Từng đạo ánh mắt mang theo sự chờ đợi nhìn về phía hắn.

Khuôn mặt âm trầm, hung quang nhàn nhạt lộ ra, khóe miệng Tiêu Viêm nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn dứt khoát xoay người, âm thanh lạnh lùng vang lên:

- Đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!