Trong phòng lại chìm vào tĩnh lặng. Hồi lâu sau, khi đã thông suốt phần nào vấn đề, Tiêu Viêm mới chậm rãi thở ra một hơi, trầm giọng hỏi tiếp: "Đại ca bây giờ thế nào rồi?"
"Chúng ta đều bị truy sát, với thực lực của chúng ta, nếu cứ tiếp tục như vậy, Tiêu gia diệt vong chỉ là điều sớm muộn. May mà vào thời khắc cuối cùng, viện binh đột nhiên xuất hiện, cứu thoát những người còn lại của Tiêu gia." Tiêu Lệ nói tới đây, trên khuôn mặt tái nhợt cũng lộ ra một chút may mắn.
"Viện binh? Ở Gia Mã đế quốc còn có thế lực dám đối đầu với Vân Lam Tông sao?" Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, nhíu mày nói.
"Viện binh xuất hiện đều mặc đồ đen, lúc đầu chúng ta cũng không biết là ai. Mãi sau khi truy binh bị đánh lui, người tới mới cho chúng ta biết thân phận. Người dẫn đầu chắc ngươi cũng quen, chính là vị lão giả từng đi cùng ngươi."
"Hải Ba Đông? Hải lão?" Tiêu Viêm thoáng sửng sốt, hình ảnh một lão giả với bộ mặt lạnh lẽo chậm rãi hiện lên trong trí nhớ. Hắn khẽ gật đầu, thầm ghi nhớ phần cảm kích này trong lòng. Hải Ba Đông đã ra tay cứu giúp những người cuối cùng của Tiêu gia, ân tình này thật không nhỏ, sau này nhất định phải báo đáp.
"Đại ca tuy bị thương nặng, nhưng cũng may, nhờ sự trợ giúp của vị lão giả kia mà giữ lại được một mạng. Lão giả đó dường như có địa vị rất cao trong Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, bởi vậy những tộc nhân cuối cùng của Tiêu gia, dưới sự trợ giúp của họ, đã thoát khỏi sự truy sát của Vân Lam Tông. Con phi hành ma thú ta cưỡi đến Già Nam học viện cũng là mượn từ Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, nếu không có họ giúp đỡ, với tình cảnh của chúng ta bây giờ, ta chỉ có thể đi bộ đến Già Nam học viện mà thôi."
"Chẳng qua Hắc Giác Vực không hổ là nơi hỗn loạn nhất đại lục, hắc hắc, ta đã mấy lần bị tính kế, mấy vết thương này chính là do mấy tên ở Hắc Giác Vực 'ban tặng'. Hắc hắc, bọn chúng còn điên cuồng và âm độc hơn cả sói đói."
Tiêu Viêm cắn chặt môi. Sự hỗn loạn và máu tanh ở Hắc Giác Vực, chính hắn đã từng trải qua. Vậy mà Tiêu Lệ vì báo tin gia tộc gặp biến cố đã phải vượt ngàn dặm xa xôi, trèo non lội suối.
Tiêu Lệ cười khổ, nói: "Hôm nay Mạc Thiết dong binh đoàn gần như đã hoàn toàn biến mất. Tiêu gia tuy khá hơn một chút, nhưng cũng nguyên khí đại thương, thực lực không còn được như xưa, chỉ có thể lén lút sống qua ngày, kéo dài hơi tàn."
Tiêu Viêm nắm chặt tay Tiêu Lệ, trong giọng nói nhẹ nhàng ẩn chứa mối cừu hận vô tận: "Nhị ca, huyết cừu này, ta sẽ báo."
"Đương nhiên phải báo! Vân Lam Tông đã bức Tiêu gia chúng ta đến mức này, nếu không giết lão cẩu Vân Sơn, sao có thể đòi lại công đạo cho các vị trưởng lão?" Khuôn mặt Tiêu Lệ hiện lên vẻ âm độc, thản nhiên cười nói: "Chỉ cần ba huynh đệ chúng ta còn sống, sẽ có ngày chúng ta khiến Vân Lam Tông gà bay chó chạy!"
Tiêu Viêm yên lặng gật đầu, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất, đại ca và nhị ca vẫn chưa gặp chuyện không may. Hắn thật sự không dám tưởng tượng, nếu cả đại ca và nhị ca cũng chết dưới tay Vân Lam Tông, liệu lúc này hắn có còn giữ được lý trí hay không.
"Tiêu Lệ biểu ca, cha mẹ ta có sao không?" Tiêu Ngọc ở một bên đột nhiên lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy.
"A a, Ngọc nhi à, mấy năm không gặp, quả là càng ngày càng xinh đẹp..." Nhìn đôi mắt hoe đỏ của Tiêu Ngọc, vẻ âm độc trên mặt Tiêu Lệ đột ngột tan biến. Hắn trầm mặc một hồi rồi có chút áy náy nói: "Tiêu bá mẫu không sao, nhưng bá phụ đã mất một cánh tay trong lúc giao chiến..."
Mắt Tiêu Ngọc lại đỏ lên, nhưng may là tình huống xấu nhất mà nàng nghĩ đến đã không xảy ra, nên tâm trí vốn đã yếu ớt của nàng cũng không đến nỗi suy sụp. Nàng khẽ gật đầu, rồi ngồi yên lặng sang một bên không nói gì nữa.
"Nhị ca, huynh hãy dưỡng thương cho tốt. Huyết cừu của gia tộc không thể không báo, nhưng huynh yên tâm, ta sẽ không lỗ mãng nữa. Lúc nãy chỉ là ta nhất thời mất bình tĩnh." Tiêu Viêm lại lấy một viên đan dược từ trong nạp giới ra đưa cho Tiêu Lệ, thấp giọng nói.
Nhận lấy thuốc trị thương, Tiêu Lệ không chút do dự nuốt thẳng vào miệng, đôi mắt nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trầm giọng nói: "Người khác có thể lỗ mãng, nhưng ngươi thì không! Bây giờ ngươi là hy vọng duy nhất của Tiêu gia, chuyện phụ thân mất tích cũng phải dựa vào sức của ngươi. Thiên phú tu luyện của ta và đại ca đều không bằng ngươi. Chúng ta có thể chết, nhưng ngươi thì không! Nếu ngươi có mệnh hệ gì, Tiêu gia coi như chấm dứt!"
Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm mỉm cười vỗ nhẹ lên cánh tay Tiêu Lệ, rồi quay sang Tiêu Ngọc nói: "Ngươi chăm sóc nhị ca nhé, ta và Huân Nhi có chuyện cần nói."
Nói xong, hắn ra hiệu cho Huân Nhi, hai người chậm rãi rời khỏi phòng.
"Nói cho ta biết một chút tin tức về Hồn Điện. Với bối cảnh của muội, chắc chắn đã từng nghe qua." Trên đỉnh lầu, sắc mặt Tiêu Viêm lại trở nên âm trầm, quay sang Huân Nhi nhàn nhạt nói.
"Hồn Điện? Sao huynh lại biết đến bọn họ?" Nghe cái tên này từ miệng Tiêu Viêm, sắc mặt Huân Nhi nhất thời có chút biến đổi.
"Ta đã từng tình cờ gặp qua bọn họ. Theo lời nhị ca, bóng đen đó cùng với phương thức công kích của chúng gần như giống hệt kẻ thuộc Hồn Điện mà ta đã thấy. Ta nghĩ, chắc chắn chúng có liên quan." Tiêu Viêm phất tay, đôi mắt nhìn chằm chằm Huân Nhi: "Nói cho ta biết."
Dưới ánh mắt của Tiêu Viêm, Huân Nhi chần chừ một lúc, cuối cùng cười khổ gật đầu. Nàng đưa tay vuốt lại mái tóc trên trán, sắp xếp lại một chút thông tin về Hồn Điện trong đầu rồi mới chậm rãi nói: "Hồn Điện là một tổ chức cực kỳ quỷ dị và thần bí. Việc bọn họ thích làm nhất là tìm kiếm các linh hồn thể trên khắp đại lục rồi bắt giữ. Về việc tại sao chúng lại cần nhiều linh hồn thể như vậy, ta cũng không rõ lắm. Tổ chức này trải rộng khắp đại lục, không ngờ ngay cả một quốc gia bảo thủ như Gia Mã đế quốc cũng bị chúng xâm nhập."
"Thời gian tồn tại của Hồn Điện chắc chắn không ngắn, vì chúng biết rất nhiều bí ẩn trên đại lục. Ta nghĩ, lý do chúng tìm đến Tiêu gia hẳn là có liên quan đến Đà Xá Cổ Đế Ngọc trong tay Tiêu Viêm ca ca." Huân Nhi hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Khối Đà Xá Cổ Đế Ngọc trong tay huynh thực chất chỉ là một phần của 'chìa khóa', những phần khác đều tản mát trên đại lục. Tộc của ta có một phần, mà Hồn Điện này cũng sở hữu một phần."
"Thứ 'chìa khóa' này ẩn chứa một bí mật cực lớn, nhưng bí mật đó cuối cùng là gì, ta cũng không biết. Điều duy nhất ta có thể nói cho Tiêu Viêm ca ca, chính là bất kể tộc ta hay Hồn Điện, đều cực kỳ coi trọng thứ 'chìa khóa' này. Năm đó vì tranh đoạt nó, tộc ta cũng từng giao tranh với Hồn Điện, mặc dù cuối cùng thắng lợi nhưng cũng không được như ý nguyện."
"Lần này Hồn Điện ra tay với Tiêu gia, chắc chắn là đã biết tin tức về mảnh 'chìa khóa'. Nếu không, với thực lực của Tiêu gia, căn bản không đủ để hấp dẫn bọn chúng ra tay. Chỉ có chút bất ngờ là không hiểu sao Vân Lam Tông lại liên lạc được với Hồn Điện." Huân Nhi nhẹ giọng nói.
"Nhưng theo lời kể vừa rồi, vị lão giả tên Hải Ba Đông kia có thể đánh lui truy binh, vậy chứng tỏ Hồn Điện vẫn chưa phái ra cường giả chân chính. Đương nhiên, tộc ta luôn luôn chú ý động tĩnh của chúng, bởi vậy cường giả chân chính của chúng cũng rất khó lộ diện."
"Chìa khóa, chìa khóa, lại là thứ chìa khóa đáng chết!" Nắm tay đấm thẳng vào vách tường, Tiêu Viêm gầm lên.
"Tiêu Viêm ca ca, hãy nhớ kỹ lời ta nói lúc trước, việc Đà Xá Cổ Đế Ngọc ở trong tay huynh, không được phép nói với bất kỳ ai, kể cả Tiêu Lệ biểu ca cũng không được. Nếu không, một khi bất cẩn tiết lộ, sự truy sát của Hồn Điện sẽ bám theo như đỉa, không chết không thôi." Huân Nhi tiến lên một bước, thân thể mềm mại gần như dán sát vào người Tiêu Viêm. Giọng nói của nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng đanh thép.
Cắn chặt răng, Tiêu Viêm nhìn kỹ dung mạo thanh nhã trước mắt, ngửi thấy hương thơm thoang thoảng quanh người nàng. Hắn vươn tay kéo Huân Nhi ôm chặt vào lòng. Trước mặt người con gái thân cận nhất, cuối cùng hắn cũng không che giấu được cảm giác tự trách: "Nếu năm đó không vì trẻ người non dạ, cùng Nạp Lan Yên Nhiên định ra tam niên chi ước, có lẽ đã không đẩy mọi chuyện đến mức này, cũng sẽ không liên lụy đến nỗi gia tộc tan nát, người thân ly tán!"
"Nhân bất khinh cuồng uổng thiếu niên, Tiêu Viêm ca ca không làm gì sai cả."
Tựa gương mặt thanh tú lên bờ vai Tiêu Viêm, Huân Nhi dịu dàng nói: "Hoài bích kỳ tội. Cho dù Tiêu Viêm ca ca không có xung đột với Vân Lam Tông, e rằng sớm muộn gì Hồn Điện cũng sẽ tìm đến cửa. Hơn nữa, với thủ đoạn tàn độc của chúng, tất sẽ lập tức hạ sát thủ. Đến lúc đó, Tiêu gia chắc chắn không phải chỉ nguyên khí đại thương, mà là hoàn toàn biến mất."
"Bây giờ, điều duy nhất Tiêu Viêm ca ca có thể làm chính là khiến bản thân trở nên thật sự cường đại. Như lời nhị ca đã nói, mối thù của gia tộc, sự mất tích của Tiêu thúc thúc, đều phải dựa vào huynh. Huynh là trụ cột của Tiêu gia lúc này, nếu huynh gục ngã, gia tộc của huynh cũng sẽ không còn cơ hội quật khởi nữa!"
Những lời nói dịu dàng ấy lại như một liều thuốc trợ lực, khiến tâm trí Tiêu Viêm vốn đang bị cừu hận và sát ý bao trùm dần thanh tỉnh trở lại. Hồi lâu sau, Tiêu Viêm cuối cùng ngửa đầu hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo, buông lỏng vòng tay đang ôm chặt Huân Nhi. Trên khuôn mặt thanh tú, nụ cười ngày xưa đã biến mất, thay vào đó là vài phần lạnh lùng sắc bén. Tiêu Viêm lúc này, dưới đả kích từ biến cố của gia tộc, xem như đã triệt để trưởng thành.
Con người, luôn phải trải qua đả kích mới có thể thật sự biến đổi và trưởng thành.
"Yên tâm đi, sau này ta sẽ không lỗ mãng nữa. Chờ ta có đủ thực lực, ta sẽ trở về. Đến lúc đó, nợ máu mà Vân Lam Tông gây ra, ta sẽ bắt chúng trả lại gấp trăm lần!" Bàn tay Tiêu Viêm vuốt ve gương mặt mềm mại của Huân Nhi, giọng nói lại trở nên lạnh lẽo mà thản nhiên.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh