Nghe thấy tiếng quát già nua quanh quẩn bên tai, Tiêu Viêm thoáng ngẩn người, rồi lập tức đứng dậy khỏi thạch đài, nhanh chóng lấy Hỏa Tinh Tạp ra, trong lòng kinh ngạc lẩm bẩm: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Năng lượng trong tháp trở nên cuồng bạo hơn rất nhiều, chắc chắn là do Vẫn Lạc Tâm Viêm gây nên." Thanh âm của Dược Lão, mang theo vài phần kinh hỷ, vang lên trong lòng Tiêu Viêm.
"Vẫn Lạc Tâm Viêm?" Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời kinh ngạc: "Các vị trưởng lão chẳng phải đã nói ít nhất còn mấy tháng nữa sao? Chẳng lẽ thời gian bạo động đã đến sớm hơn?"
"Tình huống thế này, xem ra vẫn chưa bạo phát triệt để, hiện tại chỉ là một đợt bạo động định kỳ của Vẫn Lạc Tâm Viêm mà thôi." Dược Lão cười nói: "Bất quá, qua hiện tượng này có thể thấy nhận định của ta là chính xác. Nhanh thì hai ba tháng, chậm thì nửa năm, Vẫn Lạc Tâm Viêm trong Thiên Phần Luyện Khí Tháp này chắc chắn sẽ bạo động triệt để. Đến lúc đó, cơ hội để chúng ta đoạt lấy Vẫn Lạc Tâm Viêm sẽ tới."
Khẽ gật đầu, tâm tình vốn tĩnh lặng của Tiêu Viêm cũng trở nên dồn dập hơn rất nhiều. Bất quá lúc này không phải là lúc suy nghĩ, năng lượng cuồng bạo trong tháp đã không còn thích hợp để tu luyện, phải nhanh chóng ly khai, nếu không, vạn nhất bị cuốn vào sự cố bất ngờ nào đó, thì thật không còn gì để nói.
Nhảy khỏi thạch đài, hắn cấp tốc lao ra khỏi phòng tu luyện số một. Vừa ra khỏi cửa, một luồng năng lượng nóng rực lập tức ập vào mặt, khiến khuôn mặt Tiêu Viêm có cảm giác bỏng rát.
Hành lang lúc này khá hỗn loạn, cửa của một số phòng tu luyện không ngừng mở ra, từng tốp học viên mang vẻ mặt ngơ ngác chạy ra, sau đó nhìn nhau, mày nhíu chặt. Loại tình huống này là lần đầu tiên bọn họ gặp phải.
"Hắc, Tiêu Viêm, ngươi không sao chứ?" Sau khi Tiêu Viêm vừa đi ra, phòng tu luyện số chín cách đó không xa cũng mở cửa, Lâm Diễm nhanh như một con vượn thoát ra, ánh mắt đảo quanh, vừa thấy Tiêu Viêm liền vội vàng hô lớn.
"Không có việc gì." Tiêu Viêm lắc đầu với Lâm Diễm.
"Không biết xảy ra chuyện gì nữa, Thiên Phần Luyện Khí Tháp từ trước đến nay chưa từng xảy ra chuyện thế này." Lâm Diễm gãi đầu, nghi hoặc nói.
Tiêu Viêm khẽ lắc đầu, đột nhiên quay lại, hướng ánh mắt về phía cánh cửa sắt cuối hành lang. Lúc này, hắn có thể cảm nhận được Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể đang dao động kịch liệt. Khi hỏa diễm dâng lên, từng luồng thanh hỏa vọt lên trong mắt Tiêu Viêm, chỉ trong nháy mắt, đôi mắt đen láy đã biến thành một đôi mắt thanh hỏa.
Thanh hỏa bùng lên, Tiêu Viêm cảm thấy một cảm giác ấm áp trong mắt. Chợt, hắn kinh dị phát hiện, bóng tối nơi cánh cửa kia dĩ nhiên từ từ tiêu tán dưới đôi mắt rực lửa của hắn. Vì vậy, một vài động tĩnh sâu bên trong cánh cửa cũng hiện ra trong tầm mắt hắn.
Đó là một không gian méo mó, bên trong, ngọn lửa vô hình tựa như những tinh linh, điên cuồng chuyển động. Chỉ trong giây lát, một tiếng rống kỳ dị vang lên, ngay sau đó, ngọn lửa vô hình tựa như núi lửa phun trào, bùng nổ dữ dội, phóng thẳng lên đỉnh tháp.
"Tiểu không gian kết giới, phong!"
Hơn mười thanh âm già nua đồng thời vang lên trong bóng tối. Ngay sau đó, một luồng năng lượng hùng hậu hiện ra, hình thành một tấm lưới ánh sáng đa sắc tại không gian đó. Ngọn lửa vô hình mạnh mẽ va chạm với lưới ánh sáng, gây ra một chấn động kịch liệt. Một luồng năng lượng đủ để đánh chết một gã Đại Đấu Sư ngay lập tức tỏa ra, rồi cuối cùng nện thẳng vào vách tường mới dần dần tiêu tán.
Dưới sự va chạm của ngọn lửa vô hình, bề mặt lưới ánh sáng gợn sóng không ngừng, trông như sắp vỡ, nhưng trước sau vẫn không tan vỡ. Trong nhất thời, nó cùng với ngọn lửa vô hình bá đạo kia hình thành thế giằng co.
"Các ngươi, mấy tên tiểu tử không biết trời cao đất rộng này! Đại trưởng lão đã ra lệnh lập tức ly khai khỏi tháp, sao vẫn còn chần chừ ở đây?" Ngay lúc Tiêu Viêm đang chăm chú quan sát trận chiến giữa hai bên, một tiếng quát khẽ đột nhiên vang lên khiến hắn giật mình. Thanh sắc hỏa diễm trong mắt cũng nháy mắt biến mất, mà cánh cửa sắt kia lại trở về vẻ đen tối, khiến không ai có thể nhìn thấy cuộc giao tranh bên trong.
"Ngọn lửa vô hình kia chắc chắn là bản thể của Vẫn Lạc Tâm Viêm, uy lực quả nhiên kinh khủng. Nếu không có gì cản trở, e rằng cả Thiên Phần Luyện Khí Tháp này cũng sẽ bị nó hủy đi... Tấm lưới ánh sáng vừa rồi, chắc là do các trưởng lão trong tháp liên thủ tạo thành? Thực sự biến thái, dĩ nhiên có thể mạnh mẽ phong ấn đợt bạo phát của thiên địa linh vật như Vẫn Lạc Tâm Viêm. Nhưng cũng thật đáng tiếc, không nhìn thấy rõ quá trình giao phong của bọn họ, nếu được, sau này đối phó với Vẫn Lạc Tâm Viêm cũng sẽ nhẹ nhàng hơn một chút." Trong lòng tiếc nuối thở dài, Tiêu Viêm nghiêng đầu, nhìn thấy một vị trưởng lão đang đứng ở cửa ra, lớn tiếng quát mắng đám học viên đang tụ tập ở đây.
Nghe tiếng quát của vị trưởng lão, Lâm Diễm nhún vai, không tỏ vẻ gì, kéo tay Tiêu Viêm, vội vã đi thẳng ra ngoài. Năng lượng trong tháp càng lúc càng cuồng bạo, nếu cứ tiếp tục ở lại, hắn có một cảm giác bất an.
Liếc nhìn cánh cửa sắt, Tiêu Viêm tuy có chút tiếc nuối, nhưng cuối cùng cũng đi theo Lâm Diễm, rời khỏi Thiên Phần Luyện Khí Tháp.
...
Theo dòng người, mấy người Tiêu Viêm cũng ra khỏi Thiên Phần Luyện Khí Tháp. Trước cửa tháp lúc này vô cùng ầm ĩ và hỗn loạn, một đám người đông nghẹt cùng những âm thanh huyên náo khiến Tiêu Viêm vừa từ trong tháp ra có cảm giác nhức tai.
Những người trước cửa này đều vừa mới ra khỏi Thiên Phần Luyện Khí Tháp, bởi vậy tất cả đều mang tâm trạng kinh hoàng và thấp thỏm. Bọn họ đang bàn tán về chuyện xảy ra trong tháp, lần đầu tiên trải qua biến cố như vậy, chắc chắn làm người ta thấy sợ hãi.
Tiêu Viêm không quan tâm đến những cuộc thảo luận này, ánh mắt lẳng lặng chăm chú nhìn đỉnh tháp nhọn hoắt nhô lên khỏi lòng đất. Có lẽ vì một số phong ấn phụ gia trên thân tháp, nên vừa ra khỏi cửa, cảm giác về năng lượng bạo động càng ngày càng mờ nhạt. Bất quá, bằng vào mối liên hệ đặc biệt nào đó giữa Thanh Liên Địa Tâm Hỏa và Vẫn Lạc Tâm Viêm, Tiêu Viêm vẫn có thể cảm nhận được, trong tháp lúc này, cuộc đối đầu giữa phong ấn và phá vỡ phong ấn đang diễn ra vô cùng kịch liệt.
"Không biết các trưởng lão trong nội viện có thể ngăn cản lần bạo động này không. Nếu làm được, ta còn có thêm chút thời gian để chuẩn bị. Nếu không thể, e rằng phải lập tức ra tay. Chỉ là trong tình huống này, xác suất thành công e là không cao." Tiêu Viêm nhíu chặt mày. Hắn tự nhiên biết, nếu một ngày nào đó Vẫn Lạc Tâm Viêm phá tan phong ấn, hắn chỉ có thể xuất thủ ngay lập tức. Nếu không, Vẫn Lạc Tâm Viêm đã có linh trí, một khi thoát khốn, tất sẽ lập tức ẩn mình, đến lúc đó biết tìm nơi đâu?
"Yên tâm đi, lần bạo động này của Vẫn Lạc Tâm Viêm cũng không quá mạnh. Huống hồ mấy vị trưởng lão trên kia cũng không phải dạng vừa, lại còn có Đại trưởng lão chủ trì, Vẫn Lạc Tâm Viêm lần này muốn đột phá phong ấn vẫn còn khó khăn lắm." Dược Lão cười cười, an ủi Tiêu Viêm.
Nghe được thanh âm của Dược Lão, Tiêu Viêm lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
"Đi thôi, Tiêu Viêm, đợi ở chỗ này cũng vô dụng. Các trưởng lão sẽ giải quyết việc này."
Một bên, Lâm Diễm đột nhiên nói. Có một tầng không gian phong ấn bao vây lấy Thiên Phần Luyện Khí Tháp, hắn tự nhiên không cảm giác được cuộc giao phong kịch liệt trong đó, bởi vậy cũng không muốn ở đây quá lâu.
Tiêu Viêm thoáng trầm ngâm một chút, rồi khẽ lắc đầu, giờ này hắn làm sao có thể rời đi được? Bởi vậy chỉ có thể tìm bừa một cái cớ, từ chối lời của Lâm Diễm.
Thấy Tiêu Viêm không muốn đi, Lâm Diễm cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cười, nói: "Ngươi thích thì cứ ở lại đây đi, ta phải về trước đây. Hắc hắc, nhớ kỹ nhé, bốn ngày sau là "Cường Bảng" đại tái bắt đầu, nếu trên lôi đài gặp phải, ngươi cũng đừng hy vọng ta sẽ hạ thủ lưu tình."
Tuy rằng tâm tình lúc này rất khẩn trương, nhưng Tiêu Viêm vẫn khẽ mỉm cười, nhìn theo bóng lưng Lâm Diễm khuất dần trong đám người, mới quay đầu lại, tập trung toàn bộ sự chú ý vào Thiên Phần Luyện Khí Tháp.
Thời gian trôi qua, số người quanh tháp nhanh chóng giảm bớt. Không lâu sau, nơi vốn tấp nập lại trở nên vắng vẻ, chỉ còn lại một mình Tiêu Viêm đang đứng trên ngọn cây, đôi mắt nhắm lại cảm ứng cuộc giao phong kinh thiên động địa bên trong tháp.
Tuy rằng có sự trợ giúp của Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, Tiêu Viêm có thể cảm ứng được động tĩnh năng lượng trong tháp, nhưng cũng không thể rõ ràng như khi còn ở bên trong. Mãi cho đến khi mặt trời bắt đầu lặn, hắn mới cảm nhận được năng lượng cuồng bạo trong tháp đang từ từ suy giảm.
"Xem ra các vị trưởng lão tạm thời chiếm thế thượng phong." Cảm ứng được Vẫn Lạc Tâm Viêm đã trở lại yên tĩnh, Tiêu Viêm lúc này mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Lần này, các trưởng lão nội viện đã giúp hắn kéo dài thời gian, để hắn có thể chuẩn bị tốt nhất.
Cười nhẹ một tiếng, Tiêu Viêm buông bỏ cảm giác nặng nề, xoay người định về Bàn Môn. Nhưng khi thân thể vừa rời khỏi cành cây, hắn lập tức cứng đờ, ánh mắt kinh ngạc nhìn một vị hắc bào lão giả đang lơ lửng trước mặt.
Lão giả một thân hắc bào, râu tóc bạc phơ, ánh mắt trong trẻo nhưng sắc bén như lưỡi đao. Ánh mắt vừa đảo qua người Tiêu Viêm, lập tức làm hắn rùng mình. Mà điều khiến Tiêu Viêm kinh hãi nhất là, người này chính là vị hắc bào lão nhân lần trước đã truy đuổi mình trong thâm sơn!
Cổ họng khẽ run, Tiêu Viêm dốc toàn lực áp chế tâm tình dao động. Trước mặt cường giả bực này, một chút biến động tâm tình cũng sẽ lập tức bị phát hiện. Bởi vậy, một lát sau, hắn mới chậm rãi chắp tay hỏi: "Vị trưởng lão này, xin hỏi vì sao lại ngăn cản học sinh?"
Hắc bào lão giả liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, trong ánh mắt ẩn chứa ý vị khó lường, một lúc lâu sau mới nhàn nhạt nói:
"Động tĩnh vừa rồi trong tháp, chắc là ngươi cũng cảm nhận được rồi chứ?"