Tiếng cười của nam tử kia lập tức khiến sắc mặt một vài người hiểu chuyện trên đài cao trầm xuống, ánh mắt đều đổ dồn về phía Tử Nghiên. Ngay cả những người như Liễu Kình, Lâm Tu Nhai khi đối mặt với Tử Nghiên cũng không dám chắc có được năm phần thắng. Mà vị “anh hùng” của chúng ta sau khi nói xong cũng nhận ra ánh mắt của mọi người xung quanh có chút khác thường, nhưng lại không rõ nguyên nhân, nụ cười trên mặt thoáng cứng lại. Hắn cẩn thận quan sát Tử Nghiên, nhưng với chút thực lực ấy làm sao có thể nhìn ra hư thực. Trong mắt hắn, Tử Nghiên chỉ là một tiểu cô nương yếu đuối, trong cơ thể không hề có đấu khí mạnh mẽ lưu chuyển, dáng vẻ ôn nhu mềm yếu, dường như không chịu nổi một đòn.
Dưới những ánh mắt kỳ dị, Tử Nghiên cuối cùng cũng bước vào giữa sân, đôi mắt to tròn đen láy liếc nhìn nam tử đối diện, mang theo một tia tà dị. Mười ngón tay nàng đan vào nhau, khẽ bẻ một cái, lập tức phát ra những tiếng xương khớp va chạm răng rắc. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Trưởng lão Tô Thiên, nói:
“Uy, lão già, có thể bắt đầu được chưa?”
Lời này vừa thốt ra, cả đấu trường vốn đang náo nhiệt bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Một số người biết rõ thân phận của Tử Nghiên thì thầm khen trong lòng, số còn lại thì ngây ra như phỗng, mặt đần thối. Trong Nội viện này lại có kẻ dám nói chuyện như vậy với Đại trưởng lão sao? Đối thủ của Tử Nghiên cũng nằm trong số đó, miệng há to đến độ có thể nhét vừa một quả trứng vịt.
Trên đài cao, Trưởng lão Tô Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, đối với tiểu cô nương nghịch ngợm này, ngài cũng chẳng có cách nào. Ánh mắt liếc qua mấy vị trưởng lão đang cười trộm bên cạnh, cuối cùng đành phải phất tay nói: “Bắt đầu đi, nhớ kỹ không được làm hại đến tính mạng người khác.”
Tử Nghiên đáng yêu nhún vai: “Yên tâm đi, chỉ cần một quyền. Còn vết thương nặng nhẹ ra sao thì phải xem khả năng chịu đòn của hắn.”
“Cuồng vọng!” Bị một tiểu cô nương sỉ nhục trước mặt công chúng như vậy, nam tử đối diện sắc mặt liền sầm xuống, tức giận quát: “Đừng tưởng ngươi là một tiểu cô nương thì ta sẽ nương tay, hãy nhớ kỹ tên ta, Bối Cư.”
Nhìn nam tử đang thao thao bất tuyệt, Tử Nghiên mất kiên nhẫn lắc lắc bím tóc màu tím, chiếc răng nanh bé nhỏ đáng yêu khẽ nghiến vào nhau. Bàn chân mảnh khảnh của nàng khẽ nhấc lên, rồi đột nhiên giáng mạnh xuống mặt đất ngay phía sau nam tử.
“Oành!”
Bàn chân vừa hạ xuống, một tiếng nổ trầm đục vang lên, âm thanh vang dội khắp mọi ngóc ngách. Khán đài chợt náo động, đa số mọi người đều không thể tin vào mắt mình. Trên mặt võ đài, một vết nứt rộng nửa thước, trông như một con mãng xà khổng lồ, từ dưới chân Tử Nghiên lan rộng ra. Một luồng kình khí vô hình bắn ra, cuối cùng hung hãn phá tới hai chân của nam tử.
Nhìn thấy vết nứt kinh khủng xuất phát từ chân Tử Nghiên, Bối Cư dù coi thường tiểu cô nương này nhưng khi thấy nàng đột ngột thể hiện thực lực khủng bố, trong lòng cũng dấy lên một nỗi bất an khôn tả. Nhưng vào thời khắc này, hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Một tiếng quát chói tai vang lên, một cỗ đấu khí hùng hồn mạnh mẽ tuôn ra, trong nháy mắt bao phủ thân thể hắn bằng một lớp áo giáp đấu khí màu trắng.
Bối Cư ngưng tụ áo giáp đấu khí với tốc độ cực nhanh, hiển nhiên có thể đi đến bước này, hắn cũng có thực lực chân chính. Nhưng chỉ tiếc là vận khí của hắn quá kém, lại gặp phải Tử Nghiên – người mà ngay cả bọn Liễu Kình, Lâm Tu Nhai cũng phải tránh như tránh tà.
Với thực lực Đấu Vương của Tử Nghiên, tuy nói chỉ đánh một đòn nhưng tuyệt đối không thể xem thường. Bởi vậy, dù áo giáp đấu khí bảo vệ quanh cơ thể Bối Cư trông rất cứng rắn, nhưng khi đòn tấn công của Tử Nghiên vừa tới, nó lập tức bị nghiền nát thành từng mảnh. Áo giáp vỡ tan, kình khí vẫn không chút lưu tình hướng tới hai chân Bối Cư mà đánh tới. Một tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp đấu trường.
“A!”
Nhìn nam nhân giữa sân đang ôm hạ bộ, thân thể co quắp lại như con tôm, không ngừng rên rỉ, toàn trường ai nấy đều trợn mắt há mồm, lau đi mồ hôi lạnh trên trán. Một vài nam đệ tử theo phản xạ có điều kiện khẽ co người lại. Bất kể là ai, bị đánh trúng như vậy, cho dù được chữa trị cũng sẽ để lại bóng ma tâm lý.
Trên đài cao, đám người Tiêu Viêm cũng đều sững sờ, không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt. Cô bé trông có vẻ đáng yêu vô hại này ra tay cũng thật đủ tàn độc.
“Nguồn sức mạnh cuồng bạo của nàng ấy dường như không vận dụng năng lượng mà hoàn toàn là sức mạnh cơ thể.” Đôi mắt xinh đẹp của Huân Nhi nhìn chằm chằm Tử Nghiên, nhẹ giọng nói, trong thanh âm ẩn chứa vẻ kinh ngạc.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Khi Tử Nghiên ra tay, hắn cũng không cảm nhận được nhiều dao động năng lượng. Nhưng khi nghĩ đến thân phận thật sự của nàng, hắn cũng bình tĩnh trở lại. Ma thú phần lớn đều nổi tiếng với sức mạnh cơ thể cường hãn, huống hồ ngay cả Dược Lão cũng nói, Tử Nghiên có lẽ là một loại thượng cổ ma thú hiếm thấy. Nàng có được sức mạnh khủng bố như vậy cũng không có gì khó hiểu.
Trên sàn đấu, khuôn mặt Trưởng lão Tô Thiên cũng co giật vài cái. Một vài trưởng lão khác cười khan, đều không biết nói gì.
“Khụ!” Thu lại vẻ bàng hoàng, Trưởng lão Tô Thiên ho khan một tiếng, cười khổ nói: “Trận này, Tử Nghiên thắng.”
“Hừ, không đã tay chút nào.” Bĩu môi, Tử Nghiên nhàm chán phất tay, bàn chân đạp xuống đất, thân hình nhỏ nhắn mạnh mẽ bắn lên không, cuối cùng đáp xuống lan can đài cao nơi Tiêu Viêm đang đứng, rồi quay sang cười với hắn.
“Ngươi ra tay thật độc ác nha.” Tiêu Viêm nhìn bộ dạng đáng yêu của Tử Nghiên mà cảm thán. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn sẽ không bao giờ tin một cô bé như thế này lại có thể tung ra thủ đoạn hung ác đến vậy.
“Lần trước ta vừa hay thấy hắn đánh thắng một trận, sau đó trước mặt mọi người tuyên bố kẻ mà hắn muốn đánh bại kế tiếp chính là ngươi.” Tử Nghiên liếc mắt ra giữa sân, nơi trận đấu thứ hai đã bắt đầu, tay nghịch bím tóc màu tím nhạt, hắc hắc cười nói.
Hơi sững sờ, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc. Hắn không ngờ nguyên cớ Tử Nghiên ra tay nặng như vậy lại liên quan đến mình. Chẳng qua, tiểu cô nương này cũng thật tốt. Hắn mỉm cười ôn nhu nhìn Tử Nghiên, khẽ nói: “Việc này ta có thể tự giải quyết, ngươi không cần xen vào.”
“Không hoàn thành lời hứa giúp ngươi, sau này ngươi chắc chắn sẽ không luyện chế đan hoàn cho ta.” Tử Nghiên không vui cúi đầu, lẩm bẩm trong miệng. Nàng không có tâm tư giảo hoạt như nhân loại, luôn đơn thuần cho rằng chỉ cần khiến Tiêu Viêm nợ mình cái gì đó, hắn mới chuyên tâm luyện chế đan hoàn cho mình.
“Hiện tại ta giúp ngươi dạy dỗ tên kia, ngươi thiếu ta một món nợ nhân tình, ta sẽ nhớ kỹ.”
“Ha ha, được, coi như ta thiếu ngươi một cái nhân tình.” Dở khóc dở cười lắc đầu, Tiêu Viêm vuốt vuốt bím tóc của Tử Nghiên. Thấy nàng đang nhìn mình không chớp mắt, lộ ra nụ cười vui vẻ và khuôn mặt đáng yêu, trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên hình ảnh một tiểu cô nương nhỏ bé với vẻ mặt sợ hãi, người sở hữu Bích Xà Tam Hoa Đồng.
“Không biết Thanh Lân giờ ra sao rồi.” Trong lòng hắn khẽ thở dài. Năm đó ở Gia Mã đế quốc, hắn đã cứu được tiểu nữ hài kia từ miệng sói, nhưng cuối cùng lại bị người của Thiên Xà Phủ cướp đi ngay từ trong tay mình. Nghĩ đến bộ mặt khiếp đảm của cô bé, Tiêu Viêm cũng có chút áy náy.
“Hắc hắc.” Thấy Tiêu Viêm gật đầu, Tử Nghiên cười hắc hắc, để lộ chiếc răng nanh xinh xắn. Nàng đứng trên lan can, vỗ vai hắn: “Yên tâm, có ta bảo hộ, ngươi nhất định sẽ tiến vào top mười. Ai dám chiếm vị trí của ngươi, ta sẽ trực tiếp đánh cho hắn chết khiếp.”
Giọng Tử Nghiên không hề hạ thấp, bởi vậy gần như tất cả thí sinh trên đài cao đều nghe thấy, sắc mặt phần lớn đều biến đổi. Đối với sự khủng bố của Tử Nghiên, rất nhiều người trong số họ đều hiểu rõ.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm gõ nhẹ vào trán Tử Nghiên. Thấy nàng tỏ vẻ ai oán, hắn không khỏi cười nói: “Ta muốn vào top mười đương nhiên sẽ phải tự mình tranh đoạt. Dù có muốn ngươi hỗ trợ, ta cũng ngồi không yên.”
Tử Nghiên đảo mắt vài vòng, than thở vài câu rồi không nói thêm gì nữa.
“Ha ha, không nghĩ tới Tiêu Viêm huynh đệ lại quen biết Tử Nghiên học tỷ.” Một tiếng cười quen thuộc bỗng vang lên bên cạnh. Tiêu Viêm quay đầu lại thì thấy là đám người Lâm Tu Nhai. Giờ phút này, ánh mắt bọn họ đều như có như không liếc về phía Tử Nghiên.
“Học tỷ.” Miệng khẽ nhếch lên, Tiêu Viêm thật sự có chút buồn cười, nhưng nhiều hơn là kinh ngạc. Ngày thường, Lâm Tu Nhai ở trước mặt mọi người luôn giữ phong thái lạnh nhạt, vậy mà nụ cười trên mặt hắn hiện tại nhìn thế nào cũng thấy rõ vẻ cố kỵ, thậm chí là e ngại.
Tử Nghiên lười nhác liếc mắt: “Hóa ra là ngươi à, đã lâu không gặp. Lần trước ngươi chạy trốn thật nhanh.”
Khuôn mặt thoáng chút xấu hổ, Lâm Tu Nhai không biết nói gì. Trong trận tranh đoạt Cường Bảng năm đó, hắn và Tử Nghiên đã gặp nhau ở chung kết. Khi ấy thực lực của hắn tự nhiên không thể so với bây giờ, cho nên khi đối mặt với Tử Nghiên, hắn đã dứt khoát nhận thua, khiến cho Tử Nghiên vốn có tâm lý muốn đánh người không thể thỏa mãn, cho nên đến bây giờ nàng vẫn còn canh cánh trong lòng.
“Trận đấu này thật nhàm chán, các ngươi xem đi. Hôm nay xem ra ta sẽ không phải đấu thêm lần nào nữa.” Nhìn cuộc đấu giữa sân đang cực kỳ nóng bỏng, Tử Nghiên nhàm chán ngáp một cái, hướng Tiêu Viêm phất tay rồi trực tiếp nhảy xuống đài cao, rời khỏi quảng trường.
Nhìn thân ảnh Tử Nghiên biến mất, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu. Quay sang thấy Lâm Tu Nhai có vẻ như muốn nói gì đó, hắn liền nhướng mày cười hỏi: “Sao vậy?”
“Hắc hắc, Tiêu Viêm huynh đệ và Tử Nghiên học tỷ rất thân quen sao?” Lâm Tu Nhai cười gượng nói.
“Cũng bình thường.” Tiêu Viêm buông tay nói.
“Hắc hắc, vậy phiền huynh đệ nói với nàng một tiếng, nếu trận đấu kế tiếp gặp mặt, ta thua cũng không sao nhưng đừng làm ta khó xử. Nói thật, nếu ta đối với Liễu Kình là kiêng kỵ, thì đối với nàng chính là sợ hãi. Ta nghĩ Liễu Kình có lẽ cũng nghĩ như vậy.” Lâm Tu Nhai ngượng ngùng nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm nhất thời cảm thấy buồn cười. Ai có thể ngờ rằng vị thủ lĩnh của Lang Nha này lại sợ hãi Tử Nghiên đến thế.
“Chờ gặp lại nàng, ta sẽ giúp ngươi nói một tiếng.” Thu lại nụ cười, Tiêu Viêm gật đầu.
Thấy Tiêu Viêm đáp ứng, Lâm Tu Nhai mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Hắn cười cảm kích với Tiêu Viêm rồi mới ôm quyền rời đi.
Nhìn Lâm Tu Nhai xoay người rời đi, Tiêu Viêm cười khẽ một tiếng, quả thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
“Trận thứ tư: Số mười lăm!”
Khi Tiêu Viêm đang cảm thán, trọng tài bỗng hô lớn, khiến hắn sững lại. Chợt ngẩng đầu lên, hắn thấy Trưởng lão Tô Thiên đang nhìn mình với ánh mắt đầy ý cười.
“Rốt cuộc cũng đến phiên ta sao?” Tiêu Viêm quay đầu, tầm mắt hướng về phía ánh mắt ác độc đang nhìn mình, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười lạnh lùng.