Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 563: CHƯƠNG 558: LIỄU KÌNH XUẤT CHIẾN!

Nhìn Bạch Trình bị va đập mạnh vào vách tường chưa biết sống chết, đám người đứng xem hoàn toàn trở nên yên tĩnh. Uy thế một quyền vừa rồi của Tiêu Viêm, cho dù là người ngồi cách thật xa cũng có thể cảm nhận được sự mãnh liệt của nó. Họ không dám tưởng tượng nếu một quyền đó nện thẳng vào thân mình thì cái mạng nhỏ này có thể giữ lại được hay không.

Trong sân, Tiêu Viêm chậm rãi đứng thẳng người, nắm đấm siết chặt khẽ run lên, một vệt máu từ đầu ngón tay nhỏ xuống. Một quyền ban nãy quả nhiên hung hãn, lực phản chấn khiến nắm đấm của hắn cũng cảm thấy đau đớn. Nhưng nếu so sánh với Bạch Trình đã hứng trọn chín phần mười lực công kích, thì không thể nghi ngờ là còn tốt hơn vô số lần.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn đảo qua những khuôn mặt đủ mọi sắc thái trên khán đài, rồi ho nhẹ một tiếng, sau đó lại hướng ánh mắt về phía Tô Thiên trên ghế trọng tài.

Nhận thấy ánh mắt đang phóng tới của Tiêu Viêm, lại liếc nhìn Bạch Trình dưới đài không biết sống chết, Tô Thiên lắc đầu cười khổ. Bị một đòn nghiêm trọng như vậy, cho dù lần này Bạch Trình may mắn lượm lại được cái mạng nhỏ thì cũng sẽ để lại vết thương khó lành. Mà sự việc tới mức này, ông cũng không biết nói gì thêm, ban nãy Bạch Trình công kích Tiêu Viêm, chiêu nào cũng là muốn lấy mạng. Kết cục thế này âu cũng là gieo gió gặt bão.

Ánh mắt nhìn các vị trưởng lão bên cạnh một chút, Tô Thiên phất tay ra hiệu cho một số giáo sư làm nhiệm vụ giữ an toàn trong sân. Tức thì có hai người lướt ra, khiêng Bạch Trình đang nằm bất động trên sàn đi.

“Khụ, trận đấu này, Tiêu Viêm thắng.” Ánh mắt Tô Thiên nhìn Tiêu Viêm ở giữa sân, chợt tăng thêm âm lượng nói: “Nhưng hy vọng trong những lần tỉ thí sau, các vị không xuống tay nặng như vậy. Những kẻ ra tay quá đáng sẽ bị hủy bỏ tư cách dự thi.”

Trong lời nói của Tô Thiên rõ ràng mang theo ý cảnh cáo. Dù sao, đệ tử có thể tiến vào “Cường Bảng” cơ hồ đều thuộc loại nổi bật. Đệ tử có thiên phú cỡ này, nếu xảy ra sai lầm gì, thật sự là một tổn thất không nhỏ. Hơn nữa, một vài đệ tử có bối cảnh không tầm thường, tuy rằng trong học viện này, bối cảnh không có bao nhiêu lực chấn nhiếp, nhưng khi con cháu của mình trong học viện xảy ra chuyện, thế lực sau lưng họ tất nhiên sẽ khó chịu không yên. Lúc đó, họ chạy đến nội viện khóc lóc kể lể, đại náo cũng rất phiền phức.

Gật đầu cười nhẹ, Tiêu Viêm khẽ điểm mũi chân xuống đất, thân hình phóng lên đài cao, sau đó không thèm để ý đến những ánh mắt chăm chú xung quanh, hạ xuống ngay tại vị trí của mình.

“Thật là một phế vật, vậy mà cũng không đánh bại được hắn.” Nhìn Tiêu Viêm vẫn chưa bị thương tích gì nhiều vừa trở lại vị trí, Liễu Phỉ liền hừ lạnh một tiếng, thầm mắng Bạch Trình vô năng.

“Diêu Thịnh, nếu ngươi đụng phải hắn, cũng đừng có mất mặt như vậy.” Sau khi mắng xong, Liễu Phỉ xoay đầu hướng về phía Diêu Thịnh bên cạnh đang nhìn chằm chằm Tiêu Viêm nói.

Hơi sững lại, sắc mặt Diêu Thịnh có chút không tự nhiên. Hắn chợt âm hiểm gật đầu cười nói: “Yên tâm đi Phỉ nhi, chỉ cần đụng độ hắn, nhất định ta sẽ đòi lại công đạo cho muội.”

“Ngươi không được xem thường Tiêu Viêm, nếu không cũng sẽ giống như Bạch Trình, thuyền lật trong mương. Lớp khôi giáp bằng hỏa diễm thanh sắc mà hắn thi triển ban nãy có lực phòng ngự cực kỳ kinh người.” Liễu Kình nhíu mày, trầm giọng nói.

Diêu Thịnh gật đầu cười, nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được vẻ âm lãnh và khinh thường.

“Tiêu Viêm ca ca, huynh không sao chứ?” Huân Nhi nắm cánh tay Tiêu Viêm, ân cần hỏi thăm. Nàng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn có phần nặng nề. Trận đại chiến ban nãy rõ ràng cũng khiến hắn tiêu hao không ít.

“Không sao, chỉ là hỏa diễm khôi giáp kia rất tiêu hao đấu khí, tĩnh dưỡng một chút là được.” Tiêu Viêm lấy một viên Hồi Khí Đan trong nạp giới cho vào miệng, lắc đầu cười nói.

Đôi mắt xinh đẹp nhìn khuôn mặt Tiêu Viêm, đến khi thấy sắc mặt hắn dần hồng hào hơn, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt nàng lại lần nữa hướng về sàn đấu sắp bắt đầu trận kế tiếp, nhẹ giọng nói: “Không ngờ Bạch Trình thế mà lại có bản lĩnh cỡ này. ‘Huyết Địa Bát Liệt’ kia ít nhất cũng là đấu kỹ Huyền giai trung cấp.”

“Đúng vậy, hơn nữa, bí pháp tăng cường thực lực kia cũng không phải tầm thường, thật đã vượt ngoài dự kiến của ta.” Tiêu Viêm liếm môi nói.

“Ha ha, Bạch Trình và Bạch Sơn cũng có chỗ chống lưng. Gia tộc của bọn họ trên đại lục tuy không phải cực kỳ hiển hách, nhưng cũng có thể tính là thế lực hạng hai. Nếu chỉ nói về thực lực, thì cho dù là tam đại gia tộc ở Gia Mã Đế Quốc cũng phải kém một bậc. Loại bí pháp này chắc là được gia tộc truyền thụ cho.” Huân Nhi mỉm cười nói.

Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Bên trong nội viện này, vì có quy củ đặc thù, bất cứ chỗ chống lưng nào cũng không thể đại biểu cho sự ưu việt của bản thân, bởi vì nói không chừng cứ tùy ý chọn đại ra một người thì thế lực sau lưng họ cũng không hề nhỏ.

“Như vậy xem ra ta có khả năng thuộc loại thế cô lực bạc nhất chăng?” Tiêu Viêm đột nhiên cười khổ, trong lòng tự giễu. Hắn không có chỗ chống lưng, Tiêu gia ở Gia Mã Đế Quốc không chỉ không có bao nhiêu thế lực, mà hiện tại còn vì đắc tội với Vân Lam Tông mà bị truy sát, chỉ còn chút hơi tàn. Cái duy nhất hắn có thể dựa vào, chính là bản thân mình.

“Tiêu Viêm ca ca chỉ có một người, nhưng còn to lớn hơn bất kỳ thế lực nào. Một ngũ phẩm luyện dược sư, cho dù là cường giả Đấu Hoàng cũng phải tươi cười đón chào, ai dám nghĩ huynh thế cô lực bạc?”

Bàn tay ngọc ngà nhẹ nhàng nắm lấy tay Tiêu Viêm, Huân Nhi dịu dàng nói khẽ.

Nghe vậy, Tiêu Viêm sững người, chợt phá lên cười. Mình lại quên mất thân phận quan trọng nhất của mình. Hắn vỗ nhẹ đầu Huân Nhi, cười nói: “Cho dù là Ngũ Phẩm Luyện Dược Sư, nhưng trong mắt thế lực sau lưng Huân Nhi lại chẳng được xem là gì cả.”

“Nhưng Tiêu Viêm ca ca còn trẻ, Ngũ Phẩm Luyện Dược Sư ở độ tuổi này, trên đại lục cũng chẳng có bao nhiêu.” Huân Nhi cười nói.

Tiêu Viêm cười cười, từ ghế ngồi rộng rãi đứng lên, chậm rãi nhắm mắt, tâm thần lắng lại, điều tức lại cơ thể mệt mỏi vì tiêu hao quá nhiều đấu khí.

Lặng lẽ nhìn khuôn mặt bình thản của Tiêu Viêm, trong lòng Huân Nhi thầm nói: “Tiêu Viêm ca ca, lần sau gặp mặt, muội tin huynh sẽ trở thành một cường giả đích thực.”

Sau Tiêu Viêm, các trận đấu vẫn tiếp diễn không dứt. Hơn nữa, sự quyết liệt so với trận đấu của Bạch Trình trước đó còn cao hơn. Trong đó, mười người đứng đầu trong Cường Bảng cũng đã có vài người xuất hiện. Loại thực lực cường hoành đó khiến cho những tiếng kinh hô liên miên vang lên khắp đấu trường.

Khi đợt thi đấu đến lúc cuối, thì rốt cục cũng đến lúc Ngô Hạo xuất chiến. So với những trận đấu kịch liệt lúc trước, hắn thắng có phần dễ dàng hơn. Đối thủ là một Nhất Tinh Đấu Linh, tuy thực lực hơn Ngô Hạo một chút, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại thua xa hắn. Cuộc chiến diễn ra không đến mười phút, Ngô Hạo đã nắm bắt được sơ hở của đối phương, một chiêu đánh bại.

Nhìn vẻ mặt không sảng khoái khi trở lại đài cao của Ngô Hạo, Tiêu Viêm dở khóc dở cười lắc đầu. Tên này có thể thoải mái thắng một trận thế mà lại không hài lòng, chẳng lẽ hắn muốn giống mình, phải dốc cạn kiệt tinh thần và sức lực mới thỏa mãn hay sao?

“Số ba mươi bảy!”

Đột nhiên trên quảng trường vang lên một con số, làm cho toàn trường tức thì im lặng. Sau một thoáng sửng sốt, từng ánh mắt một dời đi, ngừng lại trên người một nam tử mặt bình lặng như nước, thân hình cao lớn trên đài cao.

Nam tử đang im lặng ngồi yên dường như cảm nhận được những ánh mắt chăm chú xung quanh, hắn chậm rãi mở mắt ra, một luồng bá khí sắc bén đột nhiên tràn ra như mãng xà ngủ đông vừa tỉnh giấc.

Phách Thương Liễu Kình!

Từ sau năm đó bại dưới tay Lâm Tu Nhai, nam tử khí phách lăng lệ này chưa từng bại một lần nào. Trong Cạnh Kỹ Tràng, kỷ lục mấy chục trận thắng liên tiếp này khiến vô số học viên phải kính sợ.

Đứng dậy, Liễu Kình chậm rãi bước lên. Theo bước chân di động, cỗ bá khí trong cơ thể hắn càng thêm hùng hồn, đến mức một số người ở gần đó cũng cảm thấy hô hấp nặng nề.

Nhìn bóng dáng to lớn phía trước được toàn trường nhìn chăm chú, ánh mắt Liễu Phỉ lộ ra chút vẻ ái mộ. Từ nhỏ đến giờ, nàng chưa thấy Liễu Kình cúi đầu nhận thua trước bất kỳ đối thủ nào, cho dù là trước mặt loại người có thiên phú kinh diễm như Lâm Tu Nhai, hắn cũng chỉ sinh ra kiêng kị trong lòng... Trong này, đương nhiên nàng đã loại trừ Tử Nghiên ra, bởi vì tiểu cô nương đó không thuộc vào hàng ngũ “bình thường”.

Trong lòng vừa nghĩ, ánh mắt Liễu Phỉ lại liếc về phía Tiêu Viêm cách đó không xa, khóe miệng nhếch lên vẻ chanh chua, nói: “Mặc cho ngươi bản lĩnh thế nào, trong mắt biểu ca cũng chỉ là một tên hề pha trò mà thôi!”

Tiêu Viêm đương nhiên không biết những suy nghĩ trong lòng Liễu Phỉ. Hơn nữa, dù có biết thì phần lớn là sẽ chẳng để tâm. Lời nói trên môi đều chỉ là sự giải thích nhạt nhẽo, chỉ có đối đầu trực diện mới là câu trả lời xác đáng nhất.

Tiêu Viêm nghiêng người dựa vào ghế, ánh mắt chậm rãi tách khỏi Liễu Kình. Không nói những thứ khác, hắn rất tôn trọng nam nhân trước mắt này, “vô cùng khí phách” là những từ tốt nhất để hình dung về hắn.

Tiêu Viêm nghĩ nếu cho Liễu Kình thời gian để trưởng thành, không ai có thể phủ nhận rằng gã này, một người vốn có tư cách được gọi là thiên tài, ngày sau sẽ trở thành kẻ hùng chấn một phương ở Đấu Khí Đại Lục!

“Bành!”

Vừa đến bên cạnh lan can, bàn chân Liễu Kình đạp xuống đất, thân thể như một tòa thiết tháp, đột nhiên bay lên giữa không trung. Cuối cùng, hắn nặng nề đáp xuống giữa sân, tạo ra một lực xung kích mà mắt thường có thể nhìn thấy. Nơi hắn đáp xuống, nền đất cứng rắn bị chấn thành bột phấn, một khe nứt nhỏ như sợi tóc nhanh chóng lan ra.

Thân thể đứng thẳng tắp, Liễu Kình khoanh tay trước ngực, thanh trọng thương đen nhánh sau lưng dưới ánh mặt trời chiếu rọi, phản xạ ra một thứ ánh kim lạnh lẽo. Trang phục và vũ khí này kết hợp với cỗ khí thế bá đạo kia khiến cho người tâm trí không kiên định chưa chiến đã bại.

Nhìn thấy Liễu Kình giữa sân khí thế bức người, Tiêu Viêm lại khẽ cười. Con ngươi đen láy chợt sáng lên chiến ý nóng bỏng. Trong những người đồng lứa tuổi, e rằng cũng chỉ có Liễu Kình và Lâm Tu Nhai mới có thể chân chính khiến hắn tâm sinh kiêng kị và ngưng trọng.

“Thật là một đối thủ không tệ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!