Khi thanh âm bình tĩnh của Tiêu Viêm quanh quẩn trong quảng trường, những tiếng bàn tán rì rầm đột nhiên ngừng lại, vô số ánh mắt ẩn chứa đủ loại tâm tình không ngừng hướng về phía bóng lưng đang ngẩng cao đầu của hắn và Diêu Thịnh với sắc mặt trắng bệch đang chật vật bước xuống đấu trường.
Không gian yên tĩnh giằng co trong chốc lát, rồi đột nhiên có một tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên. Ngay sau đó, như một phản ứng dây chuyền, tiếng vỗ tay ầm ầm sôi trào vang vọng tận trời xanh.
Giữa biển tiếng vỗ tay, Tiêu Viêm ngẩng đầu nhìn về phía Huân Nhi. Lúc này, nàng đang thản nhiên mỉm cười, ưu nhã vỗ tay tạo nên những âm thanh êm tai. Tiếng vỗ tay đầu tiên chính là từ nơi này truyền ra.
Mỉm cười đáp lại Huân Nhi, Tiêu Viêm quay đầu, tầm mắt hướng về phía đám người Liễu Kình, ánh mắt hắn và Liễu Kình giao nhau trong thoáng chốc. Hắn khẽ gật đầu, rồi nhàn nhạt dời mắt sang Liễu Phỉ đang không ngừng nghiến răng nghiến lợi chửi thầm ở bên cạnh, sau đó lại dời đi nơi khác.
Tại vị trí trọng tài, Tô Thiên mỉm cười đứng dậy, ánh mắt đảo qua toàn trường, một lát sau mới chậm rãi công bố: “Trận tỉ thí này, Tiêu Viêm thắng!”
Thanh âm của Tô Thiên tuy nhẹ nhàng, nhưng giữa những tiếng vỗ tay vang dội lại trở nên vô cùng rõ ràng. Những ánh mắt nhìn về phía hắc bào thanh niên đang đứng giữa sân đều lộ ra không ít sự kính sợ pha lẫn tôn sùng. Trải qua trận chiến này, Tiêu Viêm đã dùng thực lực chân chính để hoàn toàn thuyết phục mọi người.
Liếc nhìn gương mặt đầy bụi đất của Diêu Thịnh một lần nữa, Tử Vân Dực sau lưng Tiêu Viêm nhẹ nhàng rung lên, thân hình hắn đột ngột bay vút khỏi mặt đất, lao thẳng lên khán đài rồi biến mất trong vô vàn ánh mắt hâm mộ.
“Tiêu Viêm, làm tốt lắm! Giờ xem tên kia còn dám khiêu khích nữa không.” Ngô Hạo mừng rỡ, đấm nhẹ vào vai Tiêu Viêm một cái rồi cười nói. Trận chiến vừa rồi thật sự đã làm tâm tình hắn phập phồng lên xuống không biết bao nhiêu lần.
“Không ngờ ngươi còn có loại phi hành đấu kỹ hiếm thấy như vậy.” Hổ Gia tò mò đi vòng ra sau lưng Tiêu Viêm, cũng mang vẻ mặt hâm mộ nói.
Tiêu Viêm cười cười, ánh mắt hướng về thanh y thiếu nữ đang nhìn mình với ý cười ôn nhu.
“Ha hả, Tiêu Viêm, chúc mừng nhé. Đánh bại Diêu Thịnh, ngươi cơ bản đã có thể tiến vào mười vị trí dẫn đầu rồi.” Tiếng cười sang sảng từ phía sau vang lên, Tiêu Viêm quay đầu lại, hóa ra là đám người Lâm Tu Nhai.
“Chỉ là vận may thôi, may mà có biện pháp khắc chế được Hắc Thủy Quyển, nếu không muốn thắng cũng không dễ dàng chút nào.” Tiêu Viêm lắc đầu cười nói.
“Ngươi có phi hành đấu kỹ, Hắc Thủy Quyển của hắn cũng không có nhiều tác dụng.” Lâm Tu Nhai liếc trộm đôi cánh sau lưng Tiêu Viêm, miệng chậc chậc tán thưởng.
“Chẳng qua hôm nay ngươi đả bại Diêu Thịnh, cũng đã đả kích nhuệ khí kiêu ngạo của bọn Liễu Kình. Sau này chỉ sợ không còn ai dám xem thường ngươi nữa.” Lâm Tu Nhai đưa mắt về phía bọn Liễu Kình, cười nói.
“Ta chỉ muốn tiến vào một trong mười vị trí đứng đầu Cường Bảng, đối với ta vị trí thứ nhất hay thứ mười không quá quan trọng.” Tiêu Viêm cười nói. Hắn không có ý định cạnh tranh với hai thế lực của Lâm Tu Nhai và Liễu Kình. Hắn tham gia Cường Bảng Đại Tái chỉ vì muốn có được một suất trong mười vị trí đầu để đủ tư cách tiến vào tầng cuối cùng của Thiên Phần Luyện Khí Tháp mà thôi. Vị trí thứ nhất hay thứ mười đều có tư cách như nhau, vậy thì nhắm vào danh ngạch thứ mười sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Lâm Tu Nhai cười cười, hắn cũng nghe ra ý tứ của Tiêu Viêm nên không tiếp tục dây dưa về đề tài này nữa, bèn chuyển hướng: “Ha hả, chờ sau khi đại tái kết thúc, có lẽ chúng ta còn có thể cùng đi vào thâm sơn một lần nữa. Đến lúc đó, nếu ngươi có hứng thú thì hãy tham gia, thứ kia đối với ngươi cũng có chỗ tốt rất lớn đó.”
Nghe Lâm Tu Nhai nhắc đến Địa Tâm Thối Thể Nhũ, trong lòng Tiêu Viêm chợt động, nhưng vẻ mặt vẫn bất động thanh sắc, thuận miệng nói cho có lệ: “Đến lúc đó ta sẽ suy nghĩ lại, nhưng con súc sinh kia thực lực quá khủng bố, muốn đắc thủ thật không dễ dàng.”
“Dù sao cũng phải thử xem, ngươi cũng biết thứ đó trân quý đến nhường nào.” Lâm Tu Nhai thở dài một hơi, mặc dù biết rõ xác suất thành công cực thấp, nhưng hắn cũng chẳng muốn buông tha.
Tiêu Viêm gật đầu một cách hàm hồ, tùy ý trò chuyện vài câu với Lâm Tu Nhai, sau đó bị trận đấu kịch liệt tiếp theo ở giữa sân hấp dẫn.
Những trận đấu kế tiếp vẫn đầy rẫy hung hiểm và phấn khích. Ở cấp bậc chiến đấu này, cho dù với nhãn lực của bọn Tiêu Viêm cũng phải âm thầm gật đầu. Những người có thể đi đến vòng này, thực lực của mỗi cá nhân đều cực kỳ xuất sắc, mỗi trận chiến đều khiến người xem nhiệt huyết sôi trào, cảm giác không theo kịp.
Sau đó, Tiêu Viêm cũng thấy Lâm Diễm ra sân. Sau khi hỏa độc trong người được loại trừ, thực lực của hắn rõ ràng đã có tiến bộ. Theo phỏng đoán của Tiêu Viêm, với thực lực hiện tại của Lâm Diễm, hắn hoàn toàn có thể tiến vào mười người đứng đầu Cường Bảng. Trong trận tỉ thí này, đối thủ của Lâm Diễm đứng hạng mười chín trên Cường Bảng nên hắn đối phó không tốn nhiều khí lực. Chỉ trong vòng hai mươi hiệp, hắn đã khiến đối thủ phải bất đắc dĩ nhận thua.
Sau khi Lâm Diễm xuất tràng không lâu, hai đối thủ mà Tiêu Viêm coi trọng nhất cũng lần lượt xuất hiện. Lâm Tu Nhai và Liễu Kình vừa ra sân đã tỏa sáng rực rỡ, trở thành tiêu điểm của mọi ánh nhìn. Cho dù với danh vọng hiện giờ của Tiêu Viêm, so với bọn họ vẫn có chênh lệch không nhỏ.
Sự xuất hiện của Lâm Tu Nhai và Liễu Kình tự nhiên hấp dẫn vô số ánh mắt, tiếng hò hét đinh tai nhức óc lại vang lên không ngừng.
Liễu Kình xuất trận đầu tiên. Đối thủ của hắn xếp hạng mười một trên Cường Bảng, thực lực Bát tinh Đấu Linh. Vị trí thứ mười một đã là vị trí tiếp cận với mười cao thủ đứng đầu, nhưng kẻ này khi ra sân lại mang khuôn mặt có chút chua xót, xem ra vô cùng buồn bực khi phải đối đầu với Liễu Kình.
Diễn biến trận đấu không ngoài dự đoán của Tiêu Viêm. Liễu Kình vừa ra tay đã dùng khí thế cực kỳ bá đạo áp chế hoàn toàn đối phương. Ưng trảo mỗi khi công kích đều lưu lại tàn ảnh giữa không trung, thủ pháp như thiên mã hành không, không thể tìm ra sơ hở. Bởi vậy, gã đối thủ dù đã dốc toàn lực vẫn không ngừng bị thương. Sau khi áp chế một hồi, rốt cục, Liễu Kình đột nhiên bùng nổ, trong nháy mắt xuất ra tốc độ khủng bố. Đến khi mọi người định thần nhìn lại, đã thấy thủ trảo của Liễu Kình dừng ngay tại yết hầu đối phương.
Cảm nhận kình phong lạnh lẽo nơi cổ họng, vị cường giả xếp hạng mười một chỉ còn cách giơ tay nhận thua. Nhìn trận đấu chưa đến mười hiệp đã phân thắng bại, mọi người trên khán đài đều thở dài lắc đầu cảm thán, không hổ là siêu cấp cường giả xếp hạng thứ ba. Tuy đối thủ của Liễu Kình là Bát tinh Đấu Linh, thoạt nhìn so với Liễu Kình ở cấp bậc Đấu Linh đỉnh phong không chênh lệch nhiều, nhưng trong trận chiến này, dù là người bình thường cũng có thể nhận ra sự khác biệt một trời một vực.
Trên khán đài, Tiêu Viêm nhìn xuống Liễu Kình trong sân, không nhịn được thở dài một hơi. Đại tái đã đến vòng hai, nhưng gã này vẫn chưa cần dùng đến Liệt Sơn Thương, chỉ bằng một đôi nhục chưởng đã khiến phần đông cường giả phải ảm đạm. Thực lực bực này quả nhiên khủng bố. “Liễu Kình cơ hồ đã bước nửa chân vào cấp bậc Đấu Vương, mặc dù chưa thể so sánh với cường giả Đấu Vương chân chính nhưng so với các Đấu Linh tầm thường thì mạnh hơn rất nhiều.”
Ở bên cạnh Tiêu Viêm, đôi mắt xinh đẹp của Huân Nhi nhẹ nhàng chớp chớp, nàng khẽ nói: “Còn có Lâm Tu Nhai, chỉ sợ thực lực của hắn còn hơn chứ không kém.”
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, thở dài nói: “Hai tên này thật sự rất mạnh. Trong nội viện này, ngoại trừ Tử Nghiên, e rằng không có ai áp chế được bọn họ.” Vừa dứt lời, Tiêu Viêm đột nhiên quay đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Huân Nhi, cười hỏi: “Hay là… Huân Nhi cũng có thể?”
Hàng mi thon dài tinh mịn có chút run rẩy, Huân Nhi cười khẽ hỏi ngược lại: “Tiêu Viêm ca ca cho là thế nào?”
Nhìn nụ cười như hoa của Huân Nhi, Tiêu Viêm bỗng nhiên có chút hoảng hốt. Đã bao lâu rồi hắn không thấy nàng thể hiện thực lực? Nàng hoàn toàn có đủ tư cách này, nhưng lại cam tâm tình nguyện lặng lẽ đứng phía sau hắn, vì hắn mà làm đủ mọi chuyện.
Bàn tay chậm rãi vuốt ve đôi má ửng hồng của Huân Nhi, Tiêu Viêm khẽ thở dài: “Nha đầu ngốc này, ta biết thiên phú tu luyện của ngươi rất mạnh. Tuy rằng từ nhỏ đến giờ ta rất ít khi thấy ngươi thật sự ra tay, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được thực lực hôm nay của ngươi mạnh hơn ta rất nhiều. Ngươi luôn thu liễm bản thân khi đứng phía sau ta. Ta mong ngươi đừng vì sợ gây áp lực cho ta mà kìm hãm chính mình. Ta càng thích ngươi tỏa sáng, như vậy ta mới càng có động lực để theo đuổi.”
Đôi mắt xinh đẹp kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm, một lát sau, Huân Nhi nhoẻn miệng cười. Nụ cười thanh nhã tuyệt mỹ làm mọi người xung quanh kinh diễm, hô hấp như ngừng lại.
“Tiêu Viêm ca ca thật sự muốn nhìn Huân Nhi tỏa sáng sao?” Thanh y thiếu nữ duyên dáng yêu kiều, mái tóc xanh được buộc tùy ý bằng một sợi dây tím, gương mặt vẫn luôn tươi cười nhàn nhạt bỗng hiện lên một tia ngạo ý. Phần ngạo ý này khác hẳn với vẻ ngang ngược cáo mượn oai hùm của Liễu Phỉ, mà là một sự tự tin tuyệt đối vào thực lực của chính mình.
Nam nhân tự tin rất có mị lực, mà nữ nhân tràn ngập tự tin lại thể hiện một sức hấp dẫn khác thường, điều này thể hiện qua những ánh mắt đột nhiên nóng rực xung quanh.
Nhìn vẻ quen thuộc trên gương mặt Huân Nhi, Tiêu Viêm chậm rãi nở một nụ cười, khẽ gật đầu: “Vậy chờ trận đấu kết thúc, hãy để ca ca được thấy một Huân Nhi rực rỡ tỏa sáng nhất.”
Thiếu nữ thản nhiên cười khẽ, nhìn vẻ mặt mừng rỡ của Tiêu Viêm, chợt nhẹ giọng nói: “Cứ chờ xem.”
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂