Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 576: CHƯƠNG 571: BẠO!

Theo tiếng cười của Tiêu Viêm vang lên, bộ Thanh Hỏa khôi giáp trên người hắn cũng siết chặt lại trong nháy mắt, chỉ một thoáng đã hoàn toàn bao bọc lấy thân ảnh hắn.

Việc ngưng tụ hỏa diễm khôi giáp này rõ ràng đã được Tiêu Viêm chuẩn bị từ trước, tốc độ nhanh đến kinh người. Thậm chí ngay khoảnh khắc thủ trảo của Liễu Kình sắp chạm tới, bộ Thanh Hỏa khôi giáp đã triệt để thành hình.

Sự xuất hiện đột ngột của hỏa diễm khôi giáp khiến Liễu Kình hơi sững lại, tiếp xúc ở cự ly gần như vậy làm cơ thể hắn mơ hồ cảm nhận được cảm giác bỏng rát. Trong lòng hắn hiểu rõ, thanh sắc hỏa diễm của người này có phần quỷ dị.

“Ta thật muốn xem thử, khôi giáp của ngươi có thể đỡ được một đòn này không?” Công kích đã ở trong gang tấc, muốn thu về dĩ nhiên là không thể. Bởi vậy, trong mắt Liễu Kình loé lên một tia lạnh lẽo, thế công không giảm mà còn tăng, đấu khí cuồng mãnh trong cơ thể tuôn trào, đấu khí màu vàng nhạt bao bọc quanh thân bạo phát ra quang mang chói lòa, ngăn cách hoàn toàn sức nóng từ hỏa diễm.

Bởi vì đấu khí trong cơ thể bùng nổ, trảo phong của Liễu Kình trong nháy mắt càng thêm sắc bén, cuối cùng va chạm thật mạnh lên bề mặt hỏa diễm khôi giáp!

Hai bên giao nhau tựa như kim loại va chạm, một tiếng vang thanh thúy vang vọng giữa không trung.

Âm thanh vừa dứt, chỉ thấy trên bộ khôi giáp vốn cực kỳ chắc chắn nhất thời xuất hiện một vết lõm thật sâu, mà Tiêu Viêm ẩn sau Thanh Hỏa khôi giáp cũng như trúng phải một đòn nghiêm trọng, lảo đảo lùi lại vài bước. Tuy Thanh Hỏa khôi giáp đã ngăn cản phần lớn kình khí nhưng vẫn có một ít ám kình xuyên thấu qua, làm thân hình hắn chấn động.

Tiêu Viêm vừa lùi bước, Liễu Kình đã bạo khởi lao tới, chớp mắt đuổi kịp, song trảo cong lại tấn công, kim quang sắc bén để lại từng đạo tàn ảnh giữa không trung. Kim quang cuồn cuộn không ngừng oanh kích lên bề mặt Thanh Hỏa khôi giáp, nhất thời toàn bộ sân đấu đều vang vọng những tiếng “keng keng” làm người ta kinh hãi.

Dưới công kích điên cuồng của Liễu Kình, những vết lõm trên bộ Thanh Hỏa khôi giáp vốn vô cùng chắc chắn ngày một nhiều thêm, gần như sắp vỡ nát. Tiêu Viêm cũng bị cỗ kình lực mạnh mẽ kia chấn lui về sau đến mấy chục bước, đó là còn nhờ có hỏa diễm khôi giáp đã ngăn cản phần lớn kình lực. Nếu không có sự chuẩn bị âm thầm từ trước của Tiêu Viêm, một khi bị đôi trảo mang theo sức mạnh đủ làm tan vàng vỡ đá kia đánh trúng thân thể, kết cục ít nhất cũng là trọng thương mà mất đi sức chiến đấu.

Trên khán đài, vô số người toát mồ hôi lạnh nhìn tàn ảnh đầy trời cùng thế công điên cuồng của Liễu Kình giữa sân, trong lòng đều thầm nghĩ không hổ là Phách Thương Liễu Kình, công kích này thật sự bá đạo tuyệt luân. Nếu thế công sắc bén của Liễu Kình làm người ta líu lưỡi, thì sự chống đỡ của Tiêu Viêm lại khiến mọi người phải kinh ngạc thán phục. Đối mặt với công kích cuồng bạo như thế của Liễu Kình, dù đã rơi vào thế hạ phong nhưng vẫn chưa bị đánh bại, chừng ấy thôi cũng đủ để mọi người tán thưởng: “Không hổ là người có đủ tư cách được những kẻ như Liễu Kình, Lâm Tu Nhai coi trọng, quả nhiên có bản lĩnh thật sự.”

Trong khoảng cách ngắn ngủi vài chục bước, tàn ảnh của Liễu Kình đầy trời, tung ra gần trăm luồng kình khí không chút lưu tình nào nện lên bề mặt Thanh Hỏa khôi giáp. Gặp phải đòn tấn công nghiêm trọng như vậy, bộ Thanh Hỏa khôi giáp vốn cực kỳ dày đặc cũng trở nên hư ảo, ngay cả màu sắc cũng nhạt đi rất nhiều.

Trên đài cao, Liễu Phỉ vẻ mặt mừng như điên, nắm chặt lấy cánh tay Diêu Thịnh bên cạnh, thanh âm vì kích động mà trở nên có chút ánh sáng: “Tên kia sắp bại rồi!”

Một bên, Diêu Thịnh đang chăm chú nhìn sàn đấu, ánh mắt hơi cau lại. Thực lực của hắn hơn xa Liễu Phỉ, nhãn lực đương nhiên cũng lợi hại hơn. Tuy giữa sân Tiêu Viêm bị chấn lui liên tục, nhưng hắn đã từng giao đấu với Tiêu Viêm, nên nhận biết rất rõ ràng lực phòng ngự khủng bố của bộ hỏa diễm khôi giáp chết tiệt kia.

“Ý chí chiến đấu của Tiêu Viêm thật xuất sắc, trong nháy mắt đã ngưng tụ ra hỏa diễm khôi giáp, xem ra đã có chuẩn bị từ trước.” Nghiêm Hạo chép miệng, tấm tắc khen: “Cũng may là vậy, nếu không có bộ khôi giáp này phòng ngự, với thế công bùng nổ khủng bố trong chốc lát của Liễu Kình, e rằng hắn đã trọng thương rồi.”

“Nhưng hỏa diễm khôi giáp này dường như cũng không cản được thế công của Liễu Kình, xem bộ dạng kia thì hẳn là sắp vỡ tan rồi.” Hàn Nguyệt cau mày, ai cũng có thể nhìn ra hỏa diễm khôi giáp trên người Tiêu Viêm chỉ sợ không kiên trì được bao lâu.

Ánh mắt Lâm Tu Nhai gắt gao dán chặt vào sàn đấu... một lát sau mới chậm rãi mở miệng: “Đợt tấn công này của Liễu Kình e rằng không gây được thương tổn quá lớn cho Tiêu Viêm. Tuy bây giờ trông hắn có vẻ bị đánh cho không có sức hoàn thủ, nhưng bước chân lùi về sau lại vô cùng ngay ngắn, không hề có chút bối rối nào... Lẽ nào?” Lời còn chưa dứt, trong mắt Lâm Tu Nhai bỗng loé lên một tia kinh ngạc, hắn cảm nhận được năng lượng thiên địa trong sân đấu vốn đang tĩnh lặng lại đột nhiên dao động.

“Sao vậy?” Những tia dao động cực kỳ mỏng manh này dường như bị thứ gì đó che lấp, bởi vậy ngay cả bọn người Nghiêm Hạo cũng chưa phát hiện, đều mở miệng nghi hoặc hỏi.

Lâm Tu Nhai híp mắt lại, một thoáng sau như cảm ứng được điều gì, ánh mắt đột nhiên hướng về phía Liễu Kình đang điên cuồng tấn công và thân ảnh không ngừng lùi lại của Tiêu Viêm, miệng hơi nhếch lên, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm nói: “Tiêu Viêm có lẽ sắp phản kích rồi.”

“Phản kích?” Nghe vậy, đám người Nghiêm Hạo sững sờ, nhíu mày quay đầu nhìn về phía Liễu Kình đang áp đảo Tiêu Viêm, thật sự không nhìn ra nửa điểm dấu hiệu Tiêu Viêm sắp phản kích. Trong mắt bọn họ, chỉ cần công kích của Liễu Kình tiếp tục một hồi, khi hỏa diễm khôi giáp trên người Tiêu Viêm hoàn toàn vỡ nát, thì chính là lúc thắng bại đã phân.

Lâm Tu Nhai cười khẽ một tiếng, thầm nói trong lòng: “Không ngờ tên Tiêu Viêm này thật giảo hoạt, quả nhiên là một đối thủ khó chơi, dù đối mặt với Liễu Kình cũng không hề có chút hỗn loạn nào.”

Đám người Nghiêm Hạo đưa mắt nhìn nhau, đều bất đắc dĩ lắc đầu. Vừa muốn hỏi lại lần nữa thì cả quảng trường đột nhiên vang lên một trận “Ồ” mạnh mẽ, bọn họ lập tức vội vàng chuyển ánh mắt tới giữa sân, không khỏi kinh hãi.

Giữa sân, dưới công kích điên cuồng như bão tố của Liễu Kình, bộ Thanh Hỏa khôi giáp vốn kiên cố vô cùng rốt cuộc cũng sắp tan tành. Một trảo sắc bén của Liễu Kình hung hăng nện vào cùng một chỗ, toàn bộ khôi giáp tức thì kịch liệt run rẩy. Trước vô số ánh mắt tiếc nuối, bộ khôi giáp cuối cùng vang lên một tiếng “rắc” thanh thúy, sau khi tiếp nhận gần trăm đòn công kích của Liễu Kình, rốt cuộc cũng bạo liệt vỡ tan thành hư vô…

Khi bộ khôi giáp biến mất, thân ảnh Tiêu Viêm một lần nữa hiện ra trong tầm mắt mọi người.

Lúc này, không chỉ y phục của Tiêu Viêm bị ám kình xuyên thấu qua khôi giáp làm cho có chút rách nát, mà sắc mặt hắn cũng tái nhợt, thậm chí khóe miệng còn vương một vệt máu. Hiển nhiên, dù có Thanh Hỏa khôi giáp bảo hộ, đối mặt với công kích điên cuồng như mãnh thú của Liễu Kình, hắn cũng đã bị thương!

Liễu Kình mặt trầm như nước, việc phá vỡ tầng phòng ngự của Tiêu Viêm cũng chỉ khiến hắn thoáng nhíu mày. Ngay sau đó, đấu khí màu vàng nhạt lại một lần nữa bao phủ đôi thủ trảo sắc bén, trảo phong hung hãn hướng thẳng đến ngực đối thủ!

Khóe miệng còn vương vết máu, Tiêu Viêm đối mặt với Liễu Kình đang dũng mãnh công kích lần nữa, trong con ngươi đen nhánh nổi lên một tia âm lãnh khó phát hiện. Thân hình hắn bất động, tay phải chậm rãi nâng lên, nghênh chiến trực diện với Liễu Kình. Xem bộ dạng này, dường như hắn muốn chính diện đối đầu với công kích của đối phương.

Hành động này của Tiêu Viêm nhất thời làm khán đài vang lên từng trận xì xào bàn tán. Trải qua màn giao phong lúc trước, mọi người đều biết cận chiến Tiêu Viêm căn bản không phải là đối thủ của Liễu Kình, bây giờ lại còn hành động như vậy, trong mắt nhiều người chẳng khác nào tự tìm cái chết.

Nhưng mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, Tiêu Viêm giữa sân vẫn cố chấp giữ nguyên hành động đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Liễu Kình.

Hành động của Tiêu Viêm cũng làm Liễu Kình có chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó trong lòng lại dấy lên nghi hoặc và đề phòng. Tiêu Viêm không phải kẻ ngốc, hắn không thể nào áp dụng loại biện pháp lấy trứng chọi đá này.

Trong lúc lòng Liễu Kình còn đang nghi hoặc, một vệt màu xanh tím nhàn nhạt đột nhiên loé lên trong mắt hắn. Toàn thân hắn lông tơ phút chốc dựng đứng, một dự cảm nguy hiểm mãnh liệt trỗi dậy trong lòng.

Màu xanh tím lại một lần nữa xuất hiện, Liễu Kình rốt cuộc cũng phát hiện ra ngọn nguồn, con ngươi lập tức co rút lại, bởi vì thứ đó đang ở ngay trước tay áo bào đen của Tiêu Viêm.

Thế công cuồng mãnh đang tung ra giữa không trung gần như bị Liễu Kình cưỡng ép kìm lại, mặc cho bản thân bị kình lực phản chấn. Dưới vô số ánh mắt kinh ngạc của khán đài, thân hình hắn đột ngột khựng lại, hai chân đạp mạnh xuống đất rồi cấp tốc lùi về sau!

“Muộn rồi!”

Như phát hiện ý đồ của Liễu Kình, Tiêu Viêm không khỏi nhếch miệng cười, để lộ hàm răng trắng bóng còn vương vết máu. Hắn búng ngón tay, một thanh âm nhàn nhạt từ miệng truyền ra: “Đi!”

Theo tiếng hô, một đạo hào quang xanh tím lập tức bắn ra từ trong tay áo Tiêu Viêm. Khi luồng sáng này xuất hiện, nhiệt độ toàn quảng trường đột nhiên tăng vọt! Đến lúc này, mọi người mới hiểu được vì sao Liễu Kình lại đột ngột thu tay vào thời khắc cuối cùng. Hóa ra, Tiêu Viêm đã sớm chờ đợi hắn đến gần để ra đòn!

Luồng sáng xanh tím bay tới, tốc độ nhanh đến kinh người, nhưng vẫn không qua được mắt của các vị trưởng lão trọng tài trên đài cao. Họ nhìn chăm chú, cảm nhận được lực phá hoại khủng bố ẩn chứa bên trong, sắc mặt Đại trưởng lão Tô Thiên không khỏi hơi biến đổi.

Đoàn ánh sáng xanh tím kia nhắm thẳng vào Liễu Kình đang vội vàng lùi lại, xuất hiện ngay trước mặt hắn.

“Bạo!”

Một âm thanh đơn giản từ miệng Tiêu Viêm thốt ra, một tiếng nổ long trời lở đất đột nhiên vang vọng khắp nơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!