Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung

Chương 578: CHƯƠNG 573: VA CHẠM GIỮA ĐẠI LIỆT NHAM VÀ DIỄM PHÂN PHỆ LÃNG XÍCH

Giữa sân, một luồng năng lượng dao động cuồng bạo dị thường đang lan tỏa, khiến cho năng lượng trong toàn quảng trường cũng trở nên hỗn loạn. Trong khoảnh khắc, các vị trưởng lão ngồi trên khán đài là những người đầu tiên cảm nhận được luồng năng lượng dao động này, sắc mặt tất cả đều biến đổi, ánh mắt đồng loạt hướng về sân đấu, dừng lại trên người thanh niên hắc bào tay cầm trọng thước. Luồng năng lượng dao động cuồng bạo kia chính là phát ra từ đó.

Trên đài cao, các vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau, yết hầu đều khẽ động. Luồng năng lượng dao động này thậm chí còn mạnh hơn hỏa liên có sức phá hoại đáng sợ lúc trước vài phần.

Tên kia đến tột cùng còn bao nhiêu con bài chưa lật? Giờ khắc này, cho dù là với thực lực của các vị trưởng lão cũng không khỏi nảy sinh một cảm giác khó có thể hình dung. Tuy nói thực lực hiện giờ của Tiêu Viêm mới chỉ dừng ở cấp bậc Đấu Linh, nhưng các vị trưởng lão có mặt ở đây, trừ một số ít ra, còn lại đều tự thấy rằng dù bản thân đối mặt với Tiêu Viêm cũng phải cảm thấy đau đầu.

Giữa sân, theo luồng năng lượng dao động ngày càng cuồng bạo, từng luồng năng lượng nóng chảy màu đỏ nhạt gần như thực chất đột nhiên thẩm thấu ra từ hư không xung quanh, cuối cùng quấn quanh thân thể Tiêu Viêm, điên cuồng xoay tròn. Theo luồng năng lượng màu đỏ nhạt xoay tròn, từng trận cuồng phong quét ra từ bốn phương tám hướng, mạnh đến nỗi thổi bay cả những tảng đá to bằng người trên mặt đất lăn đi vài vòng. Tới giờ phút này, gần như tất cả mọi người trong sân đều đã chú ý tới dị biến trên người Tiêu Viêm, lập tức từng ánh mắt kinh ngạc đều tập trung về phía hắn. Một ít đệ tử tầm thường không nhìn ra được chuyện gì đang xảy ra, nhưng ở trên đài cao, nhóm người có thực lực nổi danh trong nội viện khi nhìn thấy luồng năng lượng hỏa hồng sắc tựa như kén tằm lượn lờ quanh thân Tiêu Viêm, đầu tiên là kinh ngạc, chợt sau đó sắc mặt đại biến. Kèm theo những tiếng xôn xao, gần như tất cả mọi người đều đứng bật dậy, thần tình kinh hãi.

“Trời!” Con ngươi Nghiêm Hạo lồi ra như mắt cá chết, không chớp mắt nhìn chằm chằm thanh niên hắc bào đang được bao bọc bởi luồng năng lượng cuồng bạo màu đỏ giữa sân, yết hầu khẽ động, một lúc lâu sau mới thốt ra được chút âm thanh: “Hắn… hắn đây là đấu kỹ gì vậy?”. Theo dị tượng phát sinh trên sân đấu, đến lúc này tất cả mọi người đều có thể nhìn ra, Tiêu Viêm giờ phút này rõ ràng đang thi triển một loại đấu kỹ còn khủng bố hơn cả hỏa liên kia.

Một bên, nụ cười trên mặt Lâm Tu Nhai đã tắt, thay vào đó là vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng và khiếp sợ, nhìn chằm chằm vào giữa sân không chớp mắt. Luồng năng lượng dao động kinh khủng kia, cho dù là hắn cũng cảm thấy run sợ.

"Có thể khiến cho thiên địa năng lượng dao động tới bậc này, ít nhất cần Địa Giai đấu kỹ mới có thể làm được." Hít một hơi thật sâu, Lâm Tu Nhai cố gắng đè nén sự chấn động trong lòng, thanh âm khó khăn vang lên.

Địa Giai?!

Hai chữ đơn giản vừa thoát ra khỏi miệng đã khiến ngay cả Hàn Nguyệt cũng không khỏi kinh hãi đưa tay lên che miệng, gương mặt kiều diễm lạnh lùng phủ đầy vẻ rung động khó tin. Huyền Giai cao cấp cùng Địa Giai tuy vỏn vẹn chỉ chênh nhau một giai, nhưng chênh lệch trong đó lại tựa như trời với đất. Huyền Giai đấu kỹ phần lớn đều mượn thực lực của người thi triển để phát huy uy lực, nhưng Địa Giai đấu kỹ lại là mượn dùng năng lượng của trời đất để đạt tới sức phá hoại hủy diệt. Huyền Giai cùng Địa Giai đấu kỹ, một bên là trời, một bên là đất, gần như không thể so sánh được!

Không có gì ngạc nhiên khi nói, Huyền Giai đấu kỹ tuy rằng có chút quý hiếm nhưng đối với những nhân vật tiến vào Cường Bảng, ai mà không nắm giữ một hai loại? Nhưng Địa Giai đấu kỹ thì chưa từng có người nào thi triển qua!

Loại đấu kỹ khác giai này không chỉ hiếm gặp mà tu tập cũng cực kỳ khó khăn. Năm đó Tiêu Viêm tu luyện Diễm Phân Phệ Lãng Xích, cho dù có Dược Lão ở bên cạnh chỉ điểm cũng đã nếm trải vô số đau khổ mới miễn cưỡng đạt được chút thành tựu. Đoạn thời gian qua tu luyện Tam Thiên Lôi Động cũng cần phải trải qua Phong Lôi đoán thể, nếu Tiêu Viêm không có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa hộ thể thì đừng nói là luyện được chút thành tựu, cho dù là bước nhập môn ban đầu cũng không đạt được. Điều đó đủ cho thấy sự chênh lệch quá lớn giữa Huyền Giai và Địa Giai đấu kỹ.

"Diêu Thịnh, các ngươi sao vậy?" Ở trên đài cao đối diện, Liễu Phỉ cũng bị đám người chung quanh đột nhiên đứng dậy làm cho hoảng sợ, mắt đẹp chuyển hướng xuống sân đấu. Bất quá với thực lực của nàng thì không thể phát giác được luồng năng lượng cuồng bạo màu đỏ rực lượn lờ quanh thân Tiêu Viêm đến tột cùng khủng bố đến mức nào.

"Tiêu Viêm… Tiêu Viêm giống như đang thi triển một loại Địa Giai đấu kỹ!" Diêu Thịnh đột nhiên cảm giác yết hầu trở nên khô khốc, khó khăn lắm mới thốt ra được thanh âm đứt quãng.

Bốn chữ "Địa Giai đấu kỹ" lọt vào tai, miệng Liễu Phỉ khẽ nhếch lên, nhất thời khuôn mặt cũng mang biểu tình tương tự, đờ đẫn một lúc lâu mới đem ánh mắt hướng tới thanh niên hắc bào có sắc mặt lạnh lùng giữa sân. Nàng tuy thực lực kém hơn đám người Diêu Thịnh, nhưng cũng cực kỳ rõ ràng Địa Giai đấu kỹ đáng sợ đến mức nào.

Biểu ca sẽ thắng chứ?!

Cố gắng đứng dậy, Liễu Phỉ gượng cười nói, chẳng qua đây chỉ là nụ cười miễn cưỡng, cho dù là chính bản thân, nàng cũng cảm thấy không ổn chút nào.

Diêu Thịnh, người vốn luôn đặt nhiều tin tưởng vào Liễu Kình, tại thời khắc này cũng trầm mặc. Địa Giai đấu kỹ, bốn chữ này ẩn chứa ý nghĩa nặng nề, khiến người ta cảm thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Cảm nhận được thái độ của Diêu Thịnh, gương mặt xinh đẹp của Liễu Phỉ nhất thời trở nên trắng bệch. Nàng cắn chặt môi, nhìn chằm chằm vào thanh niên hắc bào giữa sân, trong mắt ẩn hiện một tia hối hận. Lúc trước khi xung đột với Tiêu Viêm, người này chẳng qua mới chỉ là một kẻ vừa bước vào cấp bậc Đấu Linh, một người mới giành được tư cách lên Cường Bảng. Nhưng mà hiện giờ, con người mà nàng từng cực kỳ khinh thường và căm ghét kia lại một đường đánh bại vô số cường giả, thăng hạng trên Cường Bảng, lúc trước lại buộc biểu ca vốn mười phần cao ngạo của nàng phải sử dụng tới Liệt Sơn Thương. Cho tới bây giờ, hắn lại lần nữa thi triển Địa Giai đấu kỹ, cuối cùng đã phá tan mọi sự trông cậy của Liễu Phỉ.

Đối mặt với thanh niên hắc bào dưới sân, người gần như có thể tùy thời đánh bại thần tượng bất bại trong lòng mình, Liễu Phỉ không khỏi nảy sinh một tia hối hận, hối hận vì sao mình lại cố tình gây xung đột với tên đáng sợ này. Nhưng mà sự tình đã đến nước này, cho dù hối hận thế nào nữa cũng vô dụng. Giữa sân, tên đã lên dây, trận chiến đã không thể dừng lại.

Tiêu Viêm cũng không biết, chỉ vì hắn mới bắt đầu thi triển đấu kỹ mà đã khiến cho nhiều người sinh lòng cảm thán. Giờ phút này, ánh mắt của hắn vẫn không chớp nhìn chằm chằm Liễu Kình ở phía xa xa, người đang cầm Liệt Sơn Thương chỉ thẳng vào mình.

Luồng năng lượng nóng rực cuồng bạo lượn lờ trên thân thể Tiêu Viêm, ngay khoảnh khắc nó xuất hiện đã khiến đồng tử Liễu Kình co rụt lại. Với kinh nghiệm của hắn, tự nhiên có thể nhận ra loại năng lượng này đại biểu cho cái gì. Bất quá trận chiến đã đến mức này, cho dù đối phương đột nhiên tăng vọt thực lực lên cấp bậc Đấu Vương, hắn cũng chỉ có thể cầm thương mà xông lên. Với tính cách của hắn, hắn không cho phép bản thân lùi bước, đặc biệt là khi đối thủ lại là một kẻ mới nổi!

Một ngụm trọc khí đè nén trong ngực được đẩy ra, kim quang mãnh liệt chậm rãi từ cơ thể Liễu Kình bạo phát, ánh sáng chói lòa như mặt trời giữa trưa làm cho mọi người không dám nhìn thẳng. Hơn nữa, bên trong cường quang kia, một luồng kình phong sắc bén vô cùng từ đó tỏa ra.

Đối diện, khi thấy Tiêu Viêm thình lình thi triển đấu kỹ khủng bố, Liễu Kình vẫn dùng hành động để biểu lộ lập trường của mình. Hơn nữa hắn cũng hiểu được, cho dù Tiêu Viêm thật sự nắm trong tay Địa Giai đấu kỹ thì cũng không thể nào phát huy được một trăm phần trăm uy lực. Mà con bài chưa lật cuối cùng của hắn lại là thứ đã được mài giũa nhiều năm, phối hợp với đấu khí cùng loại để thi triển, uy lực đó, Liễu Kình tự tin phải ở đỉnh phong của Huyền Giai đấu kỹ. Cho dù có va chạm với Địa Giai đấu kỹ, hắn cũng không chút khiếp sợ. Ngược lại, việc này càng khơi dậy chiến ý trong lòng hắn. Hôm nay hắn càng muốn cho mọi người biết, Huyền Giai đấu kỹ đối mặt với Địa Giai đấu kỹ thì vẫn có thể liều mạng được!

Ánh mắt sáng ngời, trận đại chiến chân chính sắp đến gần, Liễu Kình cảm giác được máu trong người như sôi trào lên. Loại cảm giác này cũng chỉ khi tranh đoạt với Lâm Tu Nhai mới xuất hiện!

“Ha ha, Tiêu Viêm, đến đây, hãy để ta xem hôm nay đến tột cùng ai thắng ai thua!”

Tiếng cười sang sảng, mang theo khí thế vô cùng tràn ngập quảng trường, đẩy không khí trong sân lên đến cao trào. Trên khán đài, mọi người đều kích động, một số người không tự chủ được, nhịn không được đứng cả dậy, hướng về phía sân đấu mà hò hét.

“Liễu Kình học trưởng, suất trong top mười, Tiêu Viêm ta nhất định phải giành được!” Thanh niên hắc bào hiên ngang ngẩng đầu, dưới khí phách của Liễu Kình tỏa ra chưa từng có chút khiếp đảm, thân hình thẳng tắp, khí chất hiên ngang, uy vũ, làm cho không ít nữ học viên xinh đẹp trên khán đài, trong mắt đều lóe lên những tia sáng kỳ dị.

“Tốt, vậy thì phải xem ngươi có thực lực đó hay không đã!” Kim quang ngày càng thịnh, tới cuối cùng dường như bao phủ toàn bộ Liễu Kình, chỉ có tiếng cười như sấm mênh mông cuồn cuộn truyền ra.

Nhìn kim quang sắc bén gần như bao trùm nửa sân đấu bên kia, trọng thước trong tay Tiêu Viêm chậm rãi giơ lên. Nhất thời, luồng năng lượng nóng rực cuồng bạo lượn lờ xung quanh trở nên càng hùng hồn hơn, thậm chí làm cho không gian xung quanh có chút vặn vẹo.

Một luồng năng lượng nóng rực cuồng bạo gần như thực chất, đột nhiên theo một tiếng quát khẽ của Tiêu Viêm, mạnh mẽ mang theo năng lượng khủng bố quán chú vào trọng thước. Chỉ thấy thanh trọng thước vốn màu đen tuyền đã lờ mờ hiện lên sắc đỏ quỷ dị, nhìn qua như đang lượn lờ ngọn lửa đỏ sẫm.

“Đông!”

Đúng lúc này, một âm thanh như đất rung núi chuyển đột ngột vang lên. Mọi người vội vàng nhìn lại, nguyên lai kim quang xa xa kia giờ phút này đã chậm rãi ngưng tụ, một khối cự thạch lọt vào trong đó liền bị chấn thành bột mịn.

“Tiêu Viêm, ngươi có thể đón được chiêu này của ta, vị trí thứ ba trên Cường Bảng ta hai tay dâng tặng!” Một đạo thương ảnh bị kim quang bao phủ chỉ về phía Tiêu Viêm ở xa, tiếng nói ngạo nghễ cực kỳ tự tin của Liễu Kình vang lên.

“Ngươi có thể đón chiêu này của ta, top mười, Tiêu Viêm ta tự động buông bỏ!” Thanh trọng thước gần như hoàn toàn chuyển thành màu đỏ sẫm chậm rãi hướng về phía Liễu Kình. Trọng thước lướt qua nơi nào, không gian nơi đó đều nổi lên từng trận gợn sóng. Sắc mặt Tiêu Viêm ửng hồng, kiêu ngạo cất tiếng cười to.

“Ha ha, tốt, tốt, tốt!”

Một tràng cười dài vang lên, kim quang đột nhiên bắt đầu thu liễm. Trong nháy mắt, kim quang vốn cực kỳ chói mắt lập tức thu hết vào bên trong Liệt Sơn Thương. Mà theo luồng năng lượng khổng lồ nhập vào, trên mũi thanh Liệt Sơn Thương, một luồng năng lượng màu vàng tựa như chất lỏng đang linh động chảy xuôi.

“Một chiêu định thắng bại!”

Cánh tay chấn động mạnh, trường thương chỉ xéo lên trời, chợt mang theo một tiếng phá phong, đột nhiên bạo phát. Trường thương cắm mạnh xuống đất, một luồng ám kình cực kỳ đáng sợ theo mặt đất lan tràn ra, nhất thời những khối cự thạch xung quanh đều bị tàn phá, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người biến thành bụi phấn.

“Đại Liệt Nham!”

Một tiếng nổ như sấm sét đột nhiên vang lên, kim quang trên mũi Liệt Sơn Thương tựa như hồng thủy bất ngờ bùng nổ!

Kim quang phô thiên cái địa, mang theo âm thanh bén nhọn và chói tai, như tia chớp cắt ngang không gian bắn thẳng đến Tiêu Viêm ở phía xa. Nơi nào kim quang đi qua, cự thạch đều văng tung tóe!

Một kích toàn lực của Liễu Kình quả thực rất khủng bố!

Mà bên này khi thế công nổ ra, toàn trường biến sắc! Cho dù là các vị trưởng lão trên ghế trọng tài, sắc mặt cũng đều một mảnh ngưng trọng. Đấu kỹ bậc này, gần như đã đạt tới ngưỡng cửa Địa Giai. Liễu Kình này đích thực khủng bố. Là mục tiêu công kích, Tiêu Viêm có thể cảm nhận được bên trong hào quang màu vàng kia ẩn chứa loại công kích khủng bố đến nhường nào!

Bất quá Tiêu Viêm cũng có niềm tin tuyệt đối, bất cứ thế công gì trước trọng thước của hắn đều phải tan thành mây khói!

Hít một ngụm không khí nóng bỏng vào trong người, trước mắt bao nhiêu người, Tiêu Viêm chậm rãi tiến lên một bước, trọng thước trong tay giơ cao quá đầu, gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn như những con rắn nhỏ!

Nhìn Tiêu Viêm giơ cao trọng thước, toàn trường khán giả đều nín thở, sắc mặt kích động đỏ bừng! Dưới vô số ánh mắt chăm chú, ngay sau đó cánh tay Tiêu Viêm run lên, trọng thước ầm ầm bổ xuống!

“Diễm Phân Phệ Lãng Xích!”

“Phá cho ta!”

Hai đạo âm thanh chợt vang lên, nhất thời từ trên trọng thước, một xích ảnh khổng lồ màu đỏ sẫm ước chừng mấy trượng, lấy một loại khí thế khủng bố từ đó mà bắn ra!

Xích ảnh bắn ra trong chốc lát, không gian như mặt hồ bị ném đá xuống, ầm ầm dao động. Sân đấu vốn đã giống như phế tích, một vết nứt rộng nửa thước dọc theo hướng xích ảnh bắn ra mà hình thành, dưới từng đạo ánh mắt hoảng sợ của mọi người nhanh chóng lan tràn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!